223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
13052 30
Nợ nhau một đời yêu đương

Tác giả: Thiện Ái

Thể thơ: Lục Bát


BkX99tV.jpg


Đôi lời:

Sau khi đọc Lục Vân Tiên

Tôi ngồi hứng thú, quyết liền viết thơ.

Bởi tôi có tính mộng mơ

Cứ hay tơ tưởng chuyện hư vô thường.

Giới thiệu:

- Sau khi đọc xong Lục Vân Tiên, tôi muốn đua đòi viết truyện thơ kiểu như thế. Dù biết trình độ còn non kém.

- Tác phẩm này là một truyện thơ viễn tưởng về thời phong kiến, ở một thế giới xa lạ không liên quán đến thế giới thực. Mọi sự trùng hợp nếu có thì chỉ là trùng hợp.

- Truyện thơ nói về một cặp đôi thanh mai trúc mã được đính ước từ nhỏ nhưng bị chia lìa do chiến tranh loạn lạc.​
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 1: Khởi đầu

* * *

Ngồi nghiêng ngả khúc tình ca

Lắm điều nghĩ ngợi chuyện ta chuyện người,

Sẵn tay chấp bút đôi lời

Câu vần nhịp chữ nối dài thành thơ.

Kể trong vũ trụ bao la

Chuyện hành tinh nhỏ cách xa nơi này,

Đâm chồi sự sống hàng ngày

Con người tồn tại đọa đầy nhân gian.

Người hung ác, kẻ xảo gian

Thế nhân tự hại điêu tàn trách ai.

Thời kỳ phong kiến đương thời

Có tranh có đấu giành đời làm vương.

Khởi đầu ở phố Thuận Dương

Dân lành chăm chỉ, thiện lương yêu đời.

Kinh doanh xây dựng cơ ngơi

Họ Vùi họ Vũ rạng ngời thanh danh,

Gia tài giàu có nhất thành

Lại là hảo hữu, kết thành tình thân.

Cứ như trời đất ban ân

Họ Bùi tiểu nữ tuyệt trần sắc hoa.

Con trai họ Vũ hiền hòa

Khôi ngô tài trí sớm đà kiệt anh.

Họ Bùi họ Vũ quyết nhanh

Định thay tụi nhỏ, kết thành thông gia.

Thanh mai trúc mã vườn hoa

Nam tên Sinh Vấn, nữ là Lục Xuân.

Vấn than: "Song phụ bắt tuân

Tuổi anh bảy đã bắt mần phu thuê.

Chuyện người lớn đáng trách chê

Tương lai rồi hẳn yên bề thất gia."

Lục Xuân đáp lại câu ca:

"Tuy em sáu tuổi nhưng mà biết thương.

Anh Sinh Vấn bậc phi thường

Còn em tệ chẳng đáng màng sao anh?"

Xua tay Vấn vội dỗ dành:

"Em Xuân tuyệt sắc, đẹp xinh nhất đời.

Nếu em đã nói thật lời

Ta vui xin quyết cùng người nên duyên."

Nam kì tài nữ thuyền quyên

Nhưng đang thế loạn, lương duyên có thành?"
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 2: Biến chiến tranh

* * *

Mấy khi thiên hạ thái bình

Tranh quyền đoạt lợi tan tành chúng dân.

Đương kim thánh thượng biệt trần

Con trai lên thế, loạn thần khởi binh.

Tân hoàng đế là Quang Minh

Tuổi còn non trẻ, chiến chinh chưa rành.

Vậy nên lắm kẻ phản nhanh

Chiếm vài vùng đất biến thành của riêng.

Và rồi chiến trận liên miên

Lan ra khắp chốn, đến miền Thuận Dương.

Nhà tan cửa đổ nát đường

Phố hoa hóa bãi chiến trường xác xơ.

Gái trai, già cõi, trẻ thơ

Bi ai xác chết bền bờ suối trong

Gia đình ly biệt đau lòng

Âm dương chia tách, muôn trùng cách xa.

Xui thay duyên kiếp tình hoa

Họ Bùi tị Bắc, Vũ gia Nam đường.

Lục Xuân buồn bã khóc thương:

"Mến yêu trao Vấn biết đàng tính sao?

Anh ơi dẫu ở phương nào

Nghĩa tình em giữ dạt dào mãi thôi.

Mai sau tuổi lớn trải đời

Hẹn xin gặp lại trọn lời thương xưa."

Gia đình cứ ngỡ Xuân bừa

Dè đâu nàng thật mãi chưa quên thề.

Sau này qua vạn bồn bề

Tuổi xuân hai sáu chẳng hề lòng thay.

Nhưng là chuyện của tương lai

Giờ đang họ Vũ đường dài tị Nam.

Giữa đường gặp cướp tham lam

Giết người cướp của, có làm phước chi.

Tội cho Sinh Vấn cô nhi

Mẹ cha bỏ xác bởi vì cứu con.

Mạng Sinh Vấn cũng may còn

Nhưng đơn độc giữa núi non trùng trùng.

Đến đêm thân tủi lệ ròng

Ngước nhìn sao sáng phẫn cùng cỏ cây.

"Trách đời số kiếp đọa đày

Ta thề sống tiếp tương lai báo thù."
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 3: Sinh Vấn nhận Thất Tài làm thầy

* * *

Giữa vùng rừng núi hoang vu

Thân cô thế độc, đại thù trả sao?

Bụng Sinh Vấn đói móc meo

Có khi sẽ sớm vượt rào mệnh ranh.

Bỗng lao xao bụi cỏ xanh

Lợn rừng béo bở thình lình lao ra.

Bất ngờ nên Vấn hét la

Nhưng suy tính lại, lợn là thức ăn.

Phải tìm cách để mà săn

Cứu nguy bụng đói thêm lần tái sinh.

Vấn bèn nhặt đá xung quanh

Ném vào con lợn nhiệt tình tấn công.

Lợn rừng đau đớn hóa khùng

Đôi chân xồng xộc húc tung nhóc tì.

Vũ Sinh Vấn biết nghĩ suy

Nhắm thời cơ chuẩn rồi thì né ngay.

Theo đà lợn húc vào cây

Vật liền ra đất mạng này hiến dâng.

Vấn ta thắng trận lâng lâng

Mang đi nhóm lửa, cùng trăng tiệc tùng.

Bỗng dưng có kẻ vui chung

Từ đâu bước đến xin dùng thịt thơm.

Vấn vô tư mang thiện tâm

Cho liền miếng thịt, măm măm miệng cười.

Đâu hay tâm địa người đời

Màu đen màu trắng biết coi thế nào.

Gã xô cho Vấn ngã nhào

Rồi đem trói chặt mang vào chợ buôn.

Giữa đường gặp vị thánh tôn

Vẻ ngoài bụi bặm thân hồn lang thang.

Ăn xin xó chợ đầu đường

Lại tường võ nghệ, cũng tường thư văn.

Tung quyền đấm kẻ ác nhân

Cứu Sinh Vấn khỏi gian truân lòng người.

Vị ăn xin gọi Thất Tài

Ngồi nghe Vấn kể chuyện dài bi thương.

Vấn quỳ cảm tạ đàng hoàng

Xin cùng phiêu bạt muôn phương cùng Tài.

Tài cười vui vẻ nhận lời

Từ đây Sinh Vấn sang đời ăn xin.

Có chăng trời định cái duyên

Vấn theo Tài học đánh quyền viết văn.

Vấn rằng: "Tài nghệ xuất thần

Có sao thầy lại chẳng cần hoa vinh?"

Thất Tài ngáp miệng đinh ninh:

"Ta đây chỉ muốn an bình trong tâm.

Xưa kia cũng có tiếng tăm

Làm quan làm tướng có tầm vươn xa.

Nhưng mà kẻ ghét hại ta

Khiến lâm nghịch cảnh, vật vờ tử sinh.

Thôi thì thế thái nhân tình

Chẳng thèm quản nữa, yên bình ngao du."
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 4: Sinh Vấn tạm biệt Thất Tài, về quê trả thù xưa

* * *

Bao mùa đông hạ xuân thu

Kẻ lang kẻ bạc phập phù khắp nơi.

Vấn nay tráng kiệt hơn người

Song toàn văn võ dù người hám hôi.

Bao đêm lặng lẽ nhìn trời

Sao cha, sao mẹ, sao người vấn vương.

Mấy lần thầm khóc nhớ, thương

Núi xa tặc khấu, phố phường ánh hoa.

Thất Tài sầu não chỉ ra:

"Muộn phiền trần thế, chẳng tha người nào.

Mau mang thất lục đi theo

Oán ân phải báo, thề yêu phải tròn."

Lệ ròng Vấn tạ sư tôn:

"Bao năm dạy dỗ trò khôn nhờ thầy.

Võ văn tôi luyện đủ đầy

Đức ân vô lượng đời này không quên."

Tài hừ lạnh nhạt đi liền

Từ đây khác hướng, rủi hên khó lường.

Chỉ mong trò giữ thiện lương

Giữa nghìn thế thái vạn đường ác tâm.

Theo thầy rèn giũa tám năm

Vấn giờ xuất chúng vượt tầm phàm nhân.

Hận thù đốt cháy đôi chân

Trước tiên trừ lũ bất nhân giết người.

Thuận Dương khi trước tả tơi

Bỗng nay trở lại rạng ngời như xưa.

Chỉ có tiếc nuối vô bờ

Bởi nhà Bùi họ bây giờ xa yên.

Vấn đi tìm hiểu thông tin

Thuận Dương đang thuộc dưới quyền họ Cao.
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 5: Sinh Vấn tòng quân để tham gia đánh cướp

* * *


Chợ phiên hội họp làu bàu

Nói rằng thành chủ họ Cao chiêu hùng.

Tuyển người hợp sức đánh cùng

Dẹp yên giặc cướp ở vùng núi bên.

Vấn nghe hai mắt sáng lên

Hỏi thăm đây đó đến liền góp quân.

Trên đường Vấn gặp Thái Tuân

So về võ nghệ chẳng phần kém hơn.

Tuân đường cũng muốn diệt gian

Lập công đánh cướp, thăng quan trong thành.

Cả hai chung bước đi nhanh

Dựa vào sức mạnh sớm thành quân binh.

Ba ngày sau trước cổng thành

Sẵn sàng lực lượng, chiến chinh lên đường.

Dẫn đầu đi đánh bạo cường

Tên Hồ, Cao họ, tinh tường lâm sơn.

Luôn mong hưng thịnh dân an

Là con trai trưởng của quan chủ thành.

Đích thân quyết đánh tan tành

Cái phường giặc cướp chuyên hành người dân.

Hồ thưa: "Các vị quân nhân

Tham gia chiến đấu dễ chân biệt trần.

Nhưng sơn tặc mãi loạn quần

Nên cần phải diệt để dân an lòng.

Thưởng cho những bậc anh hùng

Giết nhiều cướp nhất, lập công giúp đời

Sẽ thăng quan chức cao vời

Sẽ ban phú quý, rạng ngời thanh danh."

Người nghe khí thế tăng nhanh

Đoàn quân lên núi dẹp bình ác gian.

Bao năm cửa nát nhà tan

Ôm nghìn uất hận, vô vàn đau thương.

Vấn cầm chắc cán mũi thương

Lửa thù hừng hực, sẵn sàng tiên phong.

Cao Hồ lập tức thuận lòng

Ban cho ngựa tốt để cùng xông pha.

Vấn lên ngựa phóng đi xa

Chông gai phía trước xem là hư vô.

Dưới chân bay mịt bụi mù

Phía sau đoàn lính trầm trồ ngợi khen.

Cứ như chàng Lục Vân Tiên

Oai phong lẫm liệt, địa thiên nhường đường.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 6: Đánh tan sơn tặc

* * *

Cướp này cũng chả tầm thường

Chục năm giết chóc khó lường thấp cao.

Chúng xây cổng kín tường rào

Lại đông kẻ gác báo mau tình hình:

"Bẩm thưa Trại Chủ anh minh

Cao Hồ dưới núi kéo binh nghìn thằng.

Đang cho đứa nhóc trẻ măng

Một mình một ngựa hung hăng tiến vào."

Tên trùm tức giận kêu gào:

"Có chăng tên khốn họ Cao khinh thường?

Băng tao trăm đứa can trường

Há chi sợ hãi nhún nhường oát con?

Để tao cho nó trận đòn

Chặt đầu đem dọa thằng con chủ thành."

Nói xong trại chủ xuất chinh

Lấy đao lên ngựa tự mình đánh nhau.

Thấy tên ác bá năm nào

Vấn cho nỗi hận dâng trào trong tim.

Cường hào cứ nghĩ thắng êm

Còn chàng Sinh Vấn chẳng thèm nhẹ tay

Ngọn thương lập tức vung ngay

Toi đời trại chủ, chẳng hay đất trời.

Bọn kia thấy thế rụng rời

Tay chân run rẩy cạn lời thốt ra.

Cao Hồ dưới núi được đà

Đoàn quân xuất kích xông pha diệt tàn.

Riêng Sinh Vấn đứng khóc than:

"Thù cha thù mẹ đã hoàn trả xong

Cường hào ác tặc mạng vong

Phía nơi chín suối có trông có cười?"

Dẹp yên tặc khấu hại đời

Chúng dân hồ hởi ngàn lời ngợi khen.

Riêng uy danh Vấn vô biên

Can trường trung dũng huyên thiên lời đồn.

Cao thành chủ xử thế khôn

Định phong chức tướng giữ luôn bên mình

Để mai sau lắm biến binh

Có hiền tài cạnh trợ mình chiến tranh.

Vấn vui dự tiệc linh đình

Cùng Hồ rượu thịt, vô tình gặp Lan.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 7: Cao Song Lan ngỏ lời thương Vấn

* * *

Song Lan xinh đẹp hoa hờn

Dáng người nhã nhặn cả vườn thẹn e.

Vẻ thanh tú cả thành mê

Đều mong sánh phận phu thuê cùng nàng.

Tiệc mừng chiến thắng vẻ vang

Lần đầu gặp Vấn lỡ làng tình duyên.

Trai tài gái sắc định liền

Chủ thành muốn gả gái hiền cho trai.

Song Lan e thẹn thuận lời

Nào ngờ Vấn lại xin người thứ tha:

"Thưa, nàng bảo ngọc quý hoa

Thất phu như Vấn chỉ là áo ôn.

Làm sao xứng với gia môn

Lòng tôi còn đã thả hồn phương xa."

Song Lan buồn bã kêu ca:

"Uy danh chàng Vấn vang xa khắp thành,

Cớ sao hạ thấp thân mình?

Huống chi chàng sẽ sớm thành tướng quân.

Thiếp đây xin hứa ân cần

Ngày đêm bên cạnh phu quân hạ hầu."

Lời hay ý đẹp đã tâu

Nhưng Sinh Vấn vẫn chẳng cầu công danh.

Xưa vườn hoa dưới trời xanh

Có câu hẹn ước duyên lành chưa quên.

Thù vừa báo đã lòng yên

Giờ nên Bắc tiến dẫu biền biệt đâu.

Thề non hẹn biển nguyên câu

Vấn xin vẫn giữ dẫu lâu, bẽ bàng.

Cúi đầu cảm tạ mến thương

Vấn mong chỉ sớm ngộ nàng Lục Xuân.

Vô tư lời thật chẳng ngần

Định ngày mai mặc gian truân lên đường.

Vẫn là người dạ khó lường

Vấn làm thành chủ Thuận Dương nổi hờn:

"Song Lan sắc đẹp trời ban

Vậy mà nhãi Vấn chẳng thèm để tâm.

Có chăng là nó khinh thầm

Khinh nhà Cao họ chỉ tầm bình dân?"

Và rồi tính kế hại nhân

Thiện lương nhân nghĩa chẳng phân chẳng bàn.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 8: Nhà họ Cao hại Sinh Vấn

* * *

Đêm hôm Vấn ngủ an nhàn

Đâu hay có kế chu toàn hại anh.

Thái Tuân đang gặp chủ thành

Chủ Cao chiêu dụ Tuân thành quân trung:

"Thằng Sinh Vấn mạng khắc xung

Sớm hay muộn cũng họa vùng Thuận Dương.

Có thành phía Bắc: Bình Khang

Họ Hồng làm chủ đang đường đánh ta.

Chẳng may thằng Vấn khôn ra

Đầu quân Hồng Trác, đúng là nguy nan.

Thế nên tính trước vẫn hơn

Để Thuận Dương giữ bình an lâu dài.

Thấy Tuân cũng bậc anh tài

Lập công xử Vấn liền bài làm quan.

Hứa cho gả cả Song Lan

Cùng nhau sống kiếp ngập tràn vinh hoa."

Vô vàn lợi lộc phơi ra

Đầu Tuân gật xuống chẳng giờ nghĩ thêm.

Lẽ thường dục vọng khó kiềm

Huống chi Tuân vốn đang tìm công danh.

Vấn kia tài giỏi đã đành

Lại còn tuấn tú, biết tranh thế nào?

Thôi thì thuận nước xuôi theo

Kế thâm giết Vấn rồi trèo lên cao.

* * *

Nắng mai đã vội lên mau

Anh chàng Sinh Vấn cũng đâu chậm chờ.

Gió sương thoảng nhẹ lửng lơ

Ngựa phi rời chốn tuổi thơ tơ hồng.

Khi ngang rừng vắng người không

Bỗng nhiên một đám giương cung sẵn chờ

Tên bay trăm mũi bất ngờ

Ngựa đau hí lớn rồi từ trần dương.

May thay Vấn võ cao cường

Dễ dàng tránh né dễ dàng phản công.

Rất nhanh cả lũ mạng vong

Chỉ còn Sinh Vấn kiêu hùng vẻ vang.

Lúc này tiếng ngựa tiếp sang

Thái Tuân chạy đến bàng hoàng phút giây.

Tưởng đâu giết được Vấn ngay

Nhè đâu đều bỏ cái thây chốn này.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 9: Vấn bị thương được người Bình Khang cứu

* * *

Chàng Sinh Vấn nào có hay

Thái Tuân trước mặt cũng bầy hại anh.

Thái Tuân lanh lẹ lời nhanh:

"Mừng thay cậu Vấn vẫn bình vẫn an.

Tôi nghe bọn họ Cao bàn

Định toan ám hại thế gian anh hùng.

Nên tôi vội vã theo cùng

Để còn trợ lúc khốn cùng nguy nan."

Vấn nghe chẳng biết thiệt gian

Ôm tay cúi xuống cảm ơn bạn hiền.

Thời cơ đến thật tự nhiên

Tuân lôi thanh kiếm chém liền vào lưng.

Vấn đau vội chạy vào rừng

Ròng ròng máu đổ rưng rưng lệ sầu.

Thái Tuân đuổi sát phía sau

Trước kia chung hướng, giờ đâu còn tình?

Hỏi đời thế thái nhân sinh:

"Cỏ cây hoa lá bất bình giúp tôi?"

Vấn va phải đá ngã rồi

Lăn vòng xuống nước sông trôi hướng nào.

Một đàn cá lớn xuôi theo

Vô tình cuốn Vấn đưa vào bờ xa.

Bỗng đâu có chó lần ra

Sủa lên mấy tiềng kêu ca gọi người.

Chủ con chó tìm đến nơi

Thấy Sinh Vấn sắp trần đời biệt ly.

Vội vàng đưa đến lương y

Cho chàng lần nữa thoát nguy mạng cùng.

Thái Tuân như đã mất công

Vì người cứu Vấn họ Hồng hầu nhân.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 10: Vấn đầu quân cho Hồng Trác

* * *

Suối vàng cách nửa bước chân

Bao điều nuối tiếc, luyến trần luyến gian.

Tỉnh bừng khỏi giấc mơ tàn

Vừa mừng vừa khóc vừa than vừa cười:

"Ngước lên cúi xuống đất trời

Xin cho Vấn hỏi lòng người cớ chi?

Không bẳng đàn cá vô tri

Không bằng con chó thấy nguy cứu giùm.

Mà thôi, xin tự vả mồm

Trách ta ngu muội bỏ hùm làm nai."

Định thần Vấn bước ra ngoài

Muốn xin cảm tạ quý ngài ban ơn.

Người cười dẫn Vấn tham quan

Bình Khang non nước chứa chan hữu tình.

Phố hoa cũng rất phồn vinh

Thành trì vững trãi, quân binh mạnh hùng.

Rồi đưa Vấn gặp chủ công

Chính người tên Trác họ Hồng, địch Cao.

Vị Hồng Trác cũng nói mau:

"Này chàng Sinh Vấn tài cao vang lừng

Nghe danh ta đã vội ưng

Cơ may gặp mặt phải mừng tiệc to.

Cũng mong Vấn thuận ý cho

Đầu quân cho Trác, đừng lo âu nhiều.

Trác ta muốn đánh họ Cao

Nếu Sinh Vấn giúp càng mau hoàn thành."

Vấn liền từ chối thiệt nhanh:

"Xin thưa tôi chẳng muốn tranh đấu gì.

Tôi đang quyết chí hành vi

Tiến ra phía Bắc vu vy xưa tình."

Nghe xong Hồng Trác bất bình:

"Cớ sao chàng Vấn vô tình vô tâm.

Họ Cao dùng kế hiểm thâm

Hại chàng trung nghĩa vì thầm ghét ganh.

Kẻ như thế há anh minh?

Rồi đây sẽ hại dân lành Thuận Dương.

Vấn người tài đức phi thường

Xin đừng thoái thác, đừng buông lời từ."

Gật đầu Vấn nói lời ừ

Mang ơn cứu mạng, xem như báo hoàn.

*Rất xin lỗi vì sự sai lầm về độ tuổi của các nhân vật trong truyện. Hiện tại mình không thể sửa những chương đầu được nữa nên dùng đoạn này để chỉnh lại sai sót.

- Cụ thể: Tuổi của Vũ Sinh Vấn và Bùi Lục Xuân (ở chương 2) khi có biến chiến tranh khiến cả hai chia cách lần lượt là 10 tuổi và 9 tuổi. Sau đó, Sinh Vấn theo học Thất Tài tám năm, như vậy, ở hiện tại (chương 10), Sinh Vấn 18 tuổi.
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 11: Vấn dẫn quân đánh thành Thuận Dương

* * *


Ngẩn ngơ thấy khác thế gian

Tranh quyền đoạt lợi, Vấn màn để chi?

Có thù đang muốn quên đi

Oan oan tương báo bao thì cho xong.

Nhưng ân cứu mạng khó vong

Đành tuân Hồng Trác để lòng nhẹ yên.

Ngày mai quân dẫn hàng nghìn

Đánh sang thành Thuận dẫu phiền chúng dân.

Cũng do Cao họ bất nhân

Đẩy chàng đường chết mở dần chiến tranh.

Vấn đưa quân đến cổng thành

Sắc thương, giáp chắc, trời lành, thuận phong.

Chủ Cao hội hợp bên trong

Thái Tuân lên tiếng xung phong trận này:

"Do tôi bất cẩn tính sai

Để giờ Sinh Vấn tiếp tay quân thù

Đã sai xin để sửa cho

Giúp nhà Cao họ bớt lo bớt phiền.

Lập công đại thắng đầu tiên

Rồi về tiệc lớn nên duyên tơ hồng.

Chủ thành lập tức yên lòng:

" Thái Tuân trung dũng xứng chồng Song Lan. "

Tuân mang vẻ mặt hung tàn

Mang đao xuất chiến cùng dàn kỵ binh.

Gặp nhau Tuân nói linh tinh:

" Hỡi thằng Sinh Vấn vô tình thế ư?

Thuận Dương vốn chốn tuổi thơ

Có sao lại muốn bỏ thờ hại dân

Nỡ quên gốc gác xuất thân

Đạo làm người liệu có cần nữa chăng?

Thứ mày cầm thú chẳng bằng

Tao xin tiễn đến vĩnh hằng phủ âm. "

Vấn nào có sợ lời hăm

Lời người đê tiện để tâm làm gì?

Cười nhè nhẹ ý khinh khi:

" Luân thường báo ứng vẫn ghì phía trên.

Xàm ngôn có giúp khá lên?

Muốn thì đánh, sợ thì xin đầu hàng.

Vấn ta ân oán rõ ràng

Họ Cao mang tội, dân thường không lây.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 12: Vấn quyết chiến với Tuân

* * *

Thái Tuân phóng ngựa như bay

Mạnh hùng uy dũng được tày mấy ai.

Bắt đầu trận đầu thật dài

Người đâm kẻ chém chẳng ai nhịn nhường.

Vấn gồng sức mạnh vung thương

Tuân tung đao lớn, khó lường thắng thua.

Nổi lên một trận gió to

Thổi bùng đất cát mịt mù cảnh quan.

Đao thương vẫn rất hung tàn

Không ngừng va chạm vô vàn ánh kim.

So tài đến tận buổi đêm

Tướng tranh chưa mỏi, lính nghiêm mệt rồi.

Vấn chờ có mỗi thế thôi

Hô hào lệnh lính nổi hồi trống vang.

Tuân nghe tiếng trống ngỡ ngàng

Nhìn xa thì thấy lửa vàng rực lên.

Địch quân tiếp viện đến bên

Cùng nhau nhanh chóng tiến lên chiếm thành.

Thái Tuân hoảng hốt chạy nhanh

Lệnh quân mau mở cổng thành rút lui.

Nhưng quân Vấn thế dập vùi

Nhân thời lợi thế người xuôi vào thành.

Thái Tuân tự đại khôn lanh

Ai dè gặp Vấn vượt trình dụng quân.

Cố tình chờ tối trời dần

Viện binh tốc tiến hành quân âm thầm.

Nước đi Tuân đã sai lầm

Trận này đại bại cõi âm đang chờ.

Tuân tâm ác, Vấn khó tha

Vung thương đâm đến Tuân xa trần đời.

Họ Cao thành chủ cạn lời,

Quân hầu sợ hãi tự rời thoát thân,

Trong khi quân địch rần rần

Xông vào ồ ạt chiếm dần Thuận Dương.

Vấn cho một tướng họ Chương

Dẫn người đánh chặn Cao đường rút lui.

Bất ngờ lại có dáng người

Bái quỳ xin khấn Vấn ngài ban ơn.

Hóa ra nữ tử Song Lan

Nguyện dâng thân xác bảo hoàn mạng cha:
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 13: Song Lan xin Sinh Vấn tha cho cha

* * *

"Tướng quân tài đức vang xa

Trọng tình trọng nghĩa xứng là kiệt anh.

Nay ngài đã chiếm được thành

Mong tha mạng đấng sinh thành của Lan.

Thề làm trâu ngựa chẳng than

Chuộc lầm lỗi phụ, mặc tàn hoa phai."

Vấn nghe lời nói bên tai

Nghĩ suy chẳng biết phải bày tính sao.

Ngước lên nhìn ngắm trời sao

Tình con hiếu thảo nỡ nào xuống tay.

Vấn rằng: "Lan hãy đi ngay!

Thuận Dương đã chiếm, việc này đã xong.

Nhưng em phải nhớ cho thông

Từ rày suốt kiếp phải lòng thiện lương."

Lời này Lan chẳng có lường

Có ngờ Sinh Vấn tình thương vô bờ.

Dập đầu bái tạ đến ba

Xong rồi Lan vội trốn xa nơi này.

Vừa đi lệ ướt vai gầy

Giọt mừng giọt tiếc giọt say giọt sầu.

Nam thanh trúc, nữ ngọc châu

Trách than duyên bạc chẳng câu hẹn thề.

Cha già nặng lỗi mang về

Phận con gánh giúp, tình ê cũng đành.

Thả trôi cảm xúc xuân xanh

Theo dòng nước mát, gió lành thổi xa.

Chuyện nhà Cao tưởng đã qua

Vấn phào hơi thở trí hòa ái tâm.

Kế bên có tướng Chương Lâm

Cũng người hào kiệt cũng tầm giỏi giang.

Chương Lâm cất tiếng rõ ràng:

"Tướng quân Sinh Vấn thiện lương khó tìm

Vốn tôi kính, lại trọng thêm

Đối nhân xử thế chuẩn tim thánh thần.

Lâm tôi nể phục muôn phần

Nguyện quy dưới trướng đoạt dần nghiệp to."

Chương Lâm chẳng chút bong đùa

Chân quỳ gối đất, môi khua thật lời.

Mắt mang chí lớn ngời ngời

Cũng mang khí chất của người quân trung.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 14: Vấn và Lâm bàn luận thế sự

* * *

Vấn nghe hiểu chí anh hùng

Nhưng đầu lại lắc lời không đồng tình:

"Tôi mang ơn giúp tái sinh

Nên tâm tận lực chiến chinh giúp Hồng.

Thuận Dương giờ chiếm đã xong

Sớm tôi dứt áo, chẳng mong lợi gì.

Người thương xưa cũ đang ly

Câu thề nguyên vẹn chẳng gì xẻ đôi."

Vấn lần nữa ngước nhìn trời

Sao nằm phương Bắc ánh ngời đợi ai?

Nhưng Lâm biết Vấn nhân tài,

Giọng văn như thể van nài khẩn xin:

"Tình xưa còn giữ còn gìn

Đúng tôi sáng mắt, không tin sai người.

Nhưng ngài nên nghĩ cho đời

Chứ đừng ích kỉ thảnh thơi một mình.

Hãy nhìn thế thái nhân sinh

Nơi đâu cũng khổ, yên bình nơi đâu?

Mong Sinh Vấn thuận thỉnh cầu

Mang tài mang đức giải sầu chiến tranh."

Chương Lâm ánh mắt chân thành

Như thay bá tánh dân lành muôn phương.

Nhướng mày nhếch mép tinh tường,

Vấn liền tỏ vẻ khiêm nhường trước sau:

"Tôi nào tài đức quá đâu?

Tướng quân đã nói những câu sơn hà!

Thân tôi vốn kiếp không nhà

Ăn xin đây đó, sao là minh quân?

Thật tôi chỉ muốn cứu dân

Muốn ban phước, chứ có cần vinh hoa.

Chương Lâm tiếp tục lời ra:

" Cứu dân, mang nghiệp lớn là tất nhiên.

Ai nghe kẻ yếu huyên thuyên

Ai nghe kẻ yếu vô quyền vô uy?

Hiện nay vua trẻ trị vì

Khắp nơi loạn lạc cũng vì lợi riêng.

Thanh Oai, Thái Khẩu chưa yên

Hồi Hồ, Phù Liệt nối liền Ái Châu.

Tan tành đấu đá với nhau

Chúng dân khổ ải càng lâu càng dài.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 15: Hồng Trác bắt giữ Song Lan và cha

* * *

Nếu thiên hạ không có ai

Đứng lên thống nhất, bi ai càng nhiều.

Lời tôi nói chả mĩ miều

Toàn là lời thật, là điều dân mong. "

Vấn nghe Lâm tỏ ý xong

Đăm chiêu gia quốc khó lòng nghĩ suy.

Đêm hôm cây lá rầm rì

Thức khuya cùng gió thầm thì vài câu.

Bình minh thức tỉnh phép mầu

Ánh dương soi rọi, xóa rầu xóa nghi.

Chợt nhìn thấy ngọn Hổng kỳ

Chủ Hồng đã đến thành trì Thuận Dương.

Vấn liền gác mộng tứ phương

Khi chào đón Trác, ngỡ ngàng làm sao!

Đâu ngờ Hồng Trác thế nào

Hiện đang bắt giữ họ Cao hai người.

Song Lan lệ ướt còn rơi

Cha nàng cúi mặt con ngươi tối sầm.

Vấn đau im lặng như câm

Ánh dương còn đó, xa xăm, chân trời.

Họ Hồng há miệng to cười:

" Ta nên xử tội các ngươi thế nào? "

Họ Cao lớn tuổi quyết mau

Rút gươm kề cổ định chào thế gian:

" Lỗi to lỗi nhỏ khỏi bàn

Chính ta mang tội, lan man chi phiền.

Mạng này kết liễu quy tiên

Còn con ta vốn chẳng liên can gì.

Hãy tha cho kiếp nữ nhi. "

Nói rồi Cao lão đã đi suối vàng.

Nhưng Hồng Trác chẳng đàng hoàng

Chết người mặc chết, chẳng thương chút nào.

Trác còn ham muốn má đào

Ép nàng Lan phải đem trao thân mình,

Cưỡi dê cụ rước về dinh

Ngày đêm dùng chữ tiết trinh hạ hầu.

Vấn xem máu nóng dồn đầu

Nhìn nhường quỳ gối trước tâu vài lời:

" Chủ công đang trái đạo trời

Thánh thần quở trách, quỷ người khó tha."
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 16: Hồng Trác đòi xử trảm Vấn

* * *

Trác liền tức giận quát la

"Thằng này láo, muốn phản ta hay gì?

Bây đau đem nó ra kia

Trảm đầu thị chúng tỏ uy họ Hồng."

Quân binh vây lấy rất đông

Nhưng chàng Sinh Vấn võ công phi thường.

Trong tay cầm chắc chiến thương

Đối đầu trong lính chưa đường mạng vong.

Còn lao đến sát họ Hồng

Đâm thương xuyên ngực ròng ròng máu tuôn.

Toàn quân hoảng vía lạc hồn

Nhìn nhau ngơ ngác chân chôn nảy chồi.

Chương Lâm chờ có thế thôi

Tiến lên cất tiếng vang lời khuyên quân.

"Vấn là quân tử nghĩa nhân

Thạo thông binh pháp, xuất thần võ công.

So bề cùng với họ Hồng

Như trời so vực như rồng so giun.

Hỡi ngàn huynh đệ lanh khôn

Vũ Sinh Vấn có đáng tôn anh hào?"

Gật gù quân lính xôn xao

Chủ Hồng chết, có nơi nào dung thân?

Đồng tình quy thuận kiệt nhân

Phò người quân tử cũng quân tử rồi.

Nghìn binh vạn lính chung lời

Quỳ chân gọi Vấn là ngài chủ công.

Vấn xuôi thiên ý nhân lòng

Bình Khang, thành Thuận nằm trong Vấn quyền.

Có điều Vấn chọn ưu tiên

Để cho con hiếu con hiền tang cha.

Cao Hồ vốn trốn đi xa

Giờ quay trở lại xin tha xin hàng.

Hồ thề mặc xác tan hoang

Luôn theo muôn lệnh bạc vàng Vấn ca.

Vấn cho phép chẳng ý tà

Cho Hồ, Lan dựng lại nhà họ Cao.

Chợt trời nổi gió hiu hiu

Vong ân cảm tạ thật nhiều người dương.

Tiếp theo nghĩ đến Bắc phương

Nghiệp to chí lớn. Nhớ thương đông đầy.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 17: Ngược dòng về nàng Lục Xuân

* * *

Ngược dòng sóng gió ở đây

Họ Bùi tị nạn chỗ này chỗ kia

May thay tránh số chia lìa

Gia đình vẫn giữ yên bề đủ ba,

Miệt mài tìm chốn xây nhà

Quyết tâm dựng lại nghiệp gia từ đầu.

Lánh sang thành lớn Ái Châu

Nghìn màu hoa lệ vạn màu mê li.

Thuộc quyền quan tốt Nguyễn Thi

Dân an thập kỷ, thị phi mấy tuần.

Tìm ra chỗ tốt nương thân

Gia đình hợp sức chăm mần kinh doanh.

Tám năm nghiệp đã đạt thành

Nhà Bùi danh tiếng cả thành đều nghe.

Riêng phần Bùi Lục Xuân thì

Giỏi giang thi họa, cầm kỳ đều thông.

Hiện đang đến tủi lấy chồng

Thanh trong xuân sắc má hồng nguyệt hoa.

Bao người công tử nghe qua

Xiêu lòng mơ mộng giá mà nên duyên.

Có chàng cậu ấm nhiều tiền

Mang trăm sính lễ muốn liền rước dâu.

Mẹ cha hỏi ý xem sau

Xuân rằng: "Vấn ái nguyên câu vững vàng.

Giàu nghèo ốm yếu chẳng màng

Khi chàng bội bạc vội vàng mới thôi."

Cha rằng: "Con dám cãi lời?

Mẹ cha đặt xếp con trời cũng theo."

Lục Xuân bướng bỉnh trả treo:

"Cha trời nào trái đạo trời hả cha?

Xưa kia Bùi Vũ thông gia

Tình sâu nghĩa nặng mặn mà trước sau.

Hứa lời con gả làm dâu

Vậy giờ cha đã bỏ đâu nghĩa tình?

Trời cao đất giám linh linh

Cỏ cây hay biết cũng khinh nhà Bùi!"

Mẹ cha đành chịu thua rồi:

"Nhưng giờ thì phải phản hồi làm sao?

Người ta cũng bậc thanh cao

Nên từ nên chối như nào cho vuông?"
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 18: Muốn cưới Lục Xuân thì tài nghệ phải cao hơn cô

* * *

Chuyện này Xuân đã trước lường

Vẹn tròn tính toán đủ đường xong xuôi:

"Xin cha ra nói với người

Xuân con chỉ lấy anh tài hơn Xuân.

Ngâm thơ đối chữ luận văn

So quyền đấu kiếm, thắng Xuân cưới liền."

Mặt trưng vẻ rất tự tin

Phượng hoàng cao quý, sắc phiền thế nhân.

Cậu kia nghe cũng rần rần

Thử tài xạ thủ của Xuân cỡ nào.

Nàng liền đồng ý thiệt mau

Giương cung ba mũi ghim vào hồng tâm.

Ngỡ ngàng cậu ấm sai lầm

Chịu thua quay bước cúi gầm mặt đi.

Và rồi danh tiếng vang uy

Hồng nhan xuất chúng thách thi anh tài.

Sau thêm lắm vị tới lui

So cao so thấp đoạt thời rước dâu.

Kẻ tranh cờ, kẻ họa màu

Kẻ đàn khúc hát, kẻ rầu ngâm thơ.

Vài chàng khoẻ mạnh bất ngờ

Dáng người cao lớn bắp cơ to đùng.

Mời Xuân thi đấu võ công

Luận đao, múa kiếm, bắn cung, túc cầu.

Ngậm ngùi kết quả như nhau

Lục Xuân giữ vững tình sâu chờ chồng.

Tiếng tăm rộng khắp Tây Đông

Nguyễn Thi hài tử cũng lòng xuyến xao.

Mang danh công tử Nguyễn Hào

Phong lưu tuấn tú nhà giàu quyền to.

Hào ta cũng lấy làm lo

Sợ rằng yếu kém cũng thua trước nàng.

Nên Hào chăm chỉ tháng trường

Học đây học đó tăng cường khả năng.

Vào khi tháng tám trong trăng

Hào mang lễ vật đến mừng trung thu.

Vào xin được phép chuyện trò

Tâm tình đôi sự nhỏ to với nàng.

Lục Xuân đón khách đàng hoàng

Trong khi dạ đã tính đường đuổi đi.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 19: Lục Xuân - Nguyễn Hào

* * *

Nói cho Hào biết thể thi:

"Đàn, cờ, thơ, vẽ chọn gì cũng theo.

Đấu quyền chọi cước cứ kêu

Chỉ cần tuân thủ giao kèo mà thôi

Xuân thua xin nguyện trao đời

Thắng thì công tử xin mời về cho."

Hào nghe đổ giọt nước lo

Khoe khoang đôi chút để phô bày mình:

"Luật thi anh đã rõ rành

Còn em có biết tốt lành đang đây?

Cha anh lãnh đạo thành này

Quyền to thế lớn tiền tài bao la

Liệu em có thể cho ta

Thêm nhiều cơ hội để mà khó thua."

Mày Xuân chau chẳng chút đùa:

"Luật không di dịch giữ cho công bằng!

Môn thi đã chọn chưa chăng

Thắng nhanh thua sớm đỉnh trăng về vừa.

Giỏi giang có sợ bại ư,

Hay đơn thuần chỉ kẻ hư cậy quyền.

Gian bằng thế, lận bằng tiền

Con quan thế ấy cũng phiền dân thôi."

Nghe xong Hào cạn hết lời

Vạ mồm nói bậy để rồi nhục thân

Trí khôn chưa biết mấy cân

Thắng thua đã rõ chả cần thử thi

Hào liền cáo biệt rời đi

Vô cùng xấu hổ, sót gì luyến lưu.

Lục Xuân túc trí đã mưu

Càng thêm vang dội càng nhiều uy danh.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back