37
0
Bài hát Nợ do Binz và Hà Lê thể hiện mang đến cảm giác rất khác so với nhiều ca khúc tình yêu thông thường. Ngay từ tên bài hát "Nợ", mình nghĩ đến những mối quan hệ không chỉ có yêu hay hết yêu, mà còn là những điều còn dang dở, những cảm xúc chưa thể buông bỏ. Bài hát tạo cảm giác như hai người từng đi cùng nhau nhưng cuối cùng chỉ còn lại kỷ niệm và sự tiếc nuối.
Phần rap của Binz vẫn giữ chất tự sự quen thuộc, không quá phô trương mà giống như đang kể lại một câu chuyện đã trải qua. Trong khi đó, giọng hát của Hà Lê làm tổng thể bài hát thêm sâu lắng, mang màu sắc trưởng thành và suy tư. Giai điệu không quá buồn nhưng đủ khiến người nghe chậm lại và nghĩ về những "món nợ cảm xúc" trong cuộc sống: Nợ lời xin lỗi, nợ sự quan tâm hay nợ một cái kết trọn vẹn.
Đây là ca khúc phù hợp với những lúc yên tĩnh, bởi càng nghe kỹ sẽ càng cảm nhận được sự cô đơn và những suy nghĩ ẩn sau ca từ. Bài hát để lại cảm giác trầm lắng, khiến người nghe nhớ rằng không phải mọi mối quan hệ đều kết thúc bằng quên lãng.
Lời bài hát
Ta vẫn ngơ, hướng theo dòng người nặng từng bước.
Tới giấc mơ xa vời vợi,
Có những ngày tâm trí ta mỏi mệt rã rời
Như cánh chim lẻ loi
Gió mưa vùi gãy nghiêng giữa trời.
Lòng ta khi bình yên đã đầy sóng,
Mình không chết được khi bão giông dập vùi.
Khi đến với đời ta đã khóc,
Mình hy vọng lúc đi
Ta đi cùng với nụ cười.
Mây không thể mãi bên lưng núi,
Nước không thể mãi theo sông trôi.
Lòng ta nếu không để ai hiểu
Thì có thể sẽ phải bước một đời
Bên cạnh đơn côi.
Mộng mơ là mộng mơ của thế giới,
Lời danh là lời danh của thế phi.
Rượu ngon là rượu ngon của tri kỷ,
Tại sao ta lại là của những vô vàn suy nghĩ?
Sương gót phải sương là của lá,
Hương gót phải hương là của hoa.
Lặng im là lặng im của sỏi đá,
Tại sao những nỗi buồn này
Lại thường là của ta?
Đôi tay là đôi tay của thời gian,
Hối tiếc là hối tiếc của giờ giang.
Lỗi lầm là lỗi lầm của ta,
Tại sao con tim ta luôn là của những vỡ tan?
Dẫu biết tình này,
Dẫu biết tình này ta trả nợ đời.
Bình yên và đắng đo từng người,
Hạnh phúc và những nỗi đau thật tuyệt vời,
Nước mắt và nụ cười.
Trả hết tình tôi còn nợ không tôi.
Dẫu biết tình này,
Dẫu biết tình này ta trả nợ đời.
Những thứ ta đã phải cất giấu,
Cay đắng và ngọt bùi,
Nước mắt và nụ cười.
Trả hết tình tôi còn nợ không tôi.
Dẫu biết tình này,
Dẫu biết tình này ta trả nợ đời.
Những thứ ta đã phải cất giấu,
Cay đắng và ngọt bùi,
Nước mắt và nụ cười.
Trả hết tình tôi còn nợ không tôi.
Bên tai anh gió gọi xôn xao,
Dưới chân anh sóng vỗ dạt dào.
Một mình một cõi,
Lắng nghe tâm tư ta.
Sợ ơi, thời gian kia không ngừng trôi cho ai hết,
Ta hỏi khi nào đến lượt mình?
Đã làm gì để giờ này
Đôi vai lại là những đơn côi?
Đôi khi quên mất luôn bản thân,
Vỗ tâm với những phù phiếm nhân,
Và đành tự mặc kệ
Những thứ xung quanh.
Giờ này nhìn lại anh đã mất,
Anh vẫn cứ đứng giữa những bế tắc,
Không đủ dũng cảm để phải ra đi.
Cũng không thể yêu hết,
Nghĩa tình phai nguyên vẹn.
Muốn cái tên này được biết đến,
Nợ nhiều bữa cơm,
Nợ gia đình nhiều thời gian.
Đam mê quá lớn,
Nợ bạn bè lời hỏi thăm,
Lời xanh tiền tài giờ chỉ càng làm mình mù quáng,
Nợ mẹ lời động viên
Và nợ bố những hằn gân.
Dẫu biết tình này,
Dẫu biết tình này ta trả nợ đời.
Bình yên và đắng đo từng người,
Hạnh phúc và những nỗi đau thật tuyệt vời,
Nước mắt và nụ cười.
Trả hết tình tôi còn nợ không tôi.
Dẫu biết tình này,
Dẫu biết tình này ta trả nợ đời.
Trả hết, trả hết tình tôi còn nợ,
Cay đắng và ngọt bùi,
Nước mắt và nụ cười.
Trả hết tình tôi còn nợ không tôi.
Khi ta hết được mất,
Khi ta hết được mất,
Khi ta sống cười.
Khi ta sống cười,
Cứ mong chuyện hóa,
Cứ mong chuyện hóa hướng về ta,
Chỉ cần sống bình an.
Chỉnh sửa cuối:
