Chương 1: Cậu Học Sinh Chuyên Bị Bắt Nạt
Có đôi khi, trường học còn tàn khốc hơn cả xã hội, bởi vì nơi đó tập hợp một đám thiếu niên mang đầy sức phá hoại nhưng lại chẳng hề có chút lòng bao dung.
Bạn có thể coi đây là tự
truyện, là hồi ký, hay là một cuốn tiểu thuyết, thế nào cũng được. Chỉ xin đừng bao giờ hỏi tôi liệu những điều này có thực sự từng xảy ra hay không, vì việc đó sẽ khiến tôi vô cùng xấu hổ và tủi nhục.
* * *
Hồi cấp hai, tôi là cậu học sinh chuyên bị bắt nạt nhất trong lớp.
Trong giờ học, mỗi lần đứng lên trả lời câu hỏi xong, đến lúc ngồi xuống thì y như rằng cái ghế đằng sau đã bị đứa ngồi sau kéo ra. Kết quả là tôi ngã chổng gọng ra sàn, cả lớp cười ồ lên, đến cả thầy cô cũng không kìm được nụ cười.
Thỉnh thoảng cái ghế không bị kéo đi, tôi vừa phào trút được gánh nặng ngồi xuống thì lại giật bắn người chồm dậy, mông đã bị mấy cây đinh ghim nhọn đâm thấu, và nối tiếp ngay sau đó lại là những trận cười nổ trời.
* * *
Trong giờ tự học buổi tối, cả lớp đang nói chuyện rôm rả, nhưng cán sự kỷ luật lại lặng lẽ tiến đến sau lưng tôi, dùng cuốn sách cuộn tròn lại nện thật mạnh vào đầu tôi một cái, rồi chửi thêm câu: "Đồ ngu, đừng có phá đám nữa được không?"
Trong tiếng cười ngặt nghẽo của cả lớp, tôi chỉ muốn tìm một kẽ nứt dưới đất để chui xuống. Hết giờ, tôi lấy hết can đảm nhấc cái ghế định đập cho tên cán sự kỷ luật một phát, nhưng kết quả lại bị toàn bộ nam sinh trong lớp xúm lại đánh cho một trận tơi bời.
* * *
Quả bóng đá mua bằng quỹ lớp, chúng không bao giờ cho tôi đụng vào dù chỉ một lần.
Trong giờ thể dục, tôi háo hức chạy ra sân tập, nhưng một gã béo lại phán một câu: "Thế này đi, nếu có một đứa đồng ý thì bọn này cho mày chơi cùng, thấy sao?"
Tôi nhìn về phía những đứa phía sau nó, từng gương mặt lạnh lùng đầy vẻ giễu cợt. Tôi đành lặng lẽ chua xát bước đi.
Về sau quả bóng đó bị hỏng, lớp trưởng lại mò đến tìm tôi: "Mọi người nói cậu đá bóng sung nhất, nên cậu phải bồi thường đúng giá tiền quả bóng."
* * *
Những chuyện tương tự như thế nhiều không đếm xể. Trong suốt ba năm cấp hai, tôi sống chẳng khác nào ở chốn địa ngục.
Bây giờ nhớ lại, đúng là "kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng trách", bản thân tôi đương nhiên cũng có nhiều điểm sai. Bọn họ càng bắt nạt, tôi lại càng muốn hòa nhập vào tập thể, lúc nào cũng thấp phập phồng, cẩn trọng như đi trên băng mỏng, gượng cười niềm nở tiếp chuyện với từng đứa một. Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự giễu cợt, nhục mạ, những cái trừng mắt và sự cô lập dồn dập hơn.. Lớp nào cũng sẽ có một kẻ chuyên bị bắt nạt, và thật bất hạnh, tôi chính là kẻ đóng vai diễn đó.
Mà nguồn cơn của tất cả chuyện này, chỉ vì gã bạn cùng bàn của tôi - một gã béo thuộc hàng con nhà giàu. Đúng vậy, chính là cái tên đã dẫn đầu ngăn không cho tôi chơi bóng ngoài sân tập.
Nói đi cũng phải nói lại, cũng tại tôi ngốc nghếch không hiểu sự đời, bị giáo dục tẩy não, thầy cô bảo gì thì nghe nấy.
* * *
Học lực của tôi khá tốt, còn gã bạn cùng bàn thì dở tệ. Mấy đợt thi thử bình thường, nó toàn lén nhấm nhó chép bài tôi. Giờ ngẫm lại, nó muốn chép thì cứ để nó chép, mình có mất miếng thịt nào đâu. Nhưng hồi đó tôi ngu muội lắm, cứ nghĩ như thế là vi phạm nội quy nhà trường nên lấy tay che lại không cho chép.
Thế là bi kịch bắt đầu.
Gia đình nó rất giàu, cha mẹ lại làm quan to, nhân duyên trong lớp cực tốt, cả lớp đứa nào cũng ngả theo nó. Nó là kẻ đầu tiên xúm xóm kéo bè cô lập tôi, lâu dần, tình hình trở nên tồi tệ như thế này.
Mách cô giáo cũng bằng thừa, cô sẽ vặn ngược lại tôi: "Tại sao mọi người chỉ bắt nạt em mà không bắt nạt người khác? Hãy tự xem lại bản thân mình trước đi."
* * *
Ngay từ thời cấp hai, tôi đã nếm trải đủ sự nóng lạnh của thói đời.
Đi học một mình, tan học một mình, giờ thể dục lủi thủi một góc, làm bài tập nhóm không ai chịu chung tổ.
Cả cô gái tôi thầm thích cũng chỉ biết đứng xa nhìn ngó, bởi vì cô ấy thậm chí chẳng buồn tiến lại gần tôi dù chỉ nửa bước.
Tôi của dạo ấy, thậm chí từng nghĩ đến chuyện tự tử.
Trường học thật tàn khốc, tàn khốc hơn cả xã hội bên ngoài.
Đó là một lũ thiếu niên mang đầy sức phá hoại nhưng lại chẳng hề có lấy một chút dung thứ. Tất cả những gì chúng làm đều là bốc đồng làm theo cảm tính, hoàn toàn không thèm quan tâm sẽ gây ra hậu quả gì.
Một tôi sắt đá, vô tình, bạo lực và u ám của ngày hôm nay.. Tất cả đều không thể tách rời khỏi những trải nghiệm cay đắng thời đó.
Ngày qua ngày, niềm hy vọng lớn nhất của tôi chẳng qua là mong sao sớm ngày tốt nghiệp, thi đậu vào cấp ba.
Quê tôi chỉ là một thị trấn nhỏ, vỏn vẹn trường tiểu học và trung học cơ sở, muốn học cấp ba bắt buộc phải lên thành phố.
Tôi thầm nghĩ, sau khi lên thành phố học cấp ba, bạn bè đều đến từ khắp các huyện xã xung quanh, tôi sẽ có thể thoát khỏi cảnh tượng đau khổ hiện tại.
Tôi vùi đầu vào học, nỗ lực hết sức mình, bằng mọi giá không giao thiệp với bất kỳ ai xung quanh.
Những trò đùa vô học, những lời giễu cợt, những hành vi nhục mạ của chúng, tôi đều cắn răng nuốt chắt vào lòng.
Thành tích của tôi ngày một tiến bộ, đến kỳ thi lên cấp ba, tôi xuất sắc đứng thứ năm toàn trường và đỗ thẳng vào Trường Trung học Thành Nam - trường cấp ba trọng điểm số một của thành phố.
* * *
Ngày đi nhận giấy báo nhập học còn xảy ra chút sóng gió.
Nhà trường gọi điện báo tôi lên phòng giáo vụ nhận giấy. Khi tôi đến nơi thì tìm hoài không thấy, đến cả thầy giáo cũng cảm thấy kỳ lạ: "Rõ ràng vừa nãy còn ở đây mà, biến đâu mất rồi nhỉ?" Thầy suy nghĩ một hồi rồi nói thêm: "Đúng rồi, lúc nãy có mấy bạn lớp em cũng đến lấy giấy báo, có khi nào lấy giùm em luôn rồi không? Em thử hỏi xem sao."
Nghe xong, toàn thân tôi lạnh ngắt. Bạn học lớp tôi làm sao có chuyện tốt bụng lấy giùm giấy báo nhập học! Nếu đúng là chúng cầm đi, điều đó chỉ có nghĩa là chúng muốn đốt hoặc xé nát tấm giấy báo ấy.
Tôi như phát điên lao ra khỏi cửa, vừa chạy vội vừa dáo dác tìm kiếm bóng dáng của chúng trên đường về.
Thị trấn của chúng tôi thực sự rất nhỏ, chẳng mấy chốc tôi đã phát hiện ra lũ chúng nó ở công viên nhỏ. Có khoảng bốn năm đứa, trong đó có cả tên cùng bàn béo ục ịch - gã "cậu ấm con quan" kia. Trên tay nó đang cầm lắc qua lắc lại một chiếc phong bì, thấp thoáng thấy bốn chữ "Trung học Thành Nam".
Tôi lao tới gào lên: "Trâu Dương, trả giấy báo lại cho tôi!" Tôi sấn tới một bước, định giật lại tấm giấy báo của mình.
Trâu Dương né nhẹ một cái. Tên béo này kể ra cũng khá nhanh nhẹn, nó giơ cao giấy báo nhập học lên đầu, giễu cợt: "Mày ngon thì đến giật đi! Giật được thì tính là mày giỏi!"
Trâu Dương không chỉ béo mà còn cao lớn, lại là tay bóng rổ có tiếng trong lớp. Còn tôi thì gầy guộc thấp bé, làm sao giật nổi món đồ trong tay nó? Cứ nhảy lên nhảy xuống chẳng khác nào một gã hề làm trò vui, lại khiến lũ xung quanh bật cười nắc nẻ.
"Trâu Dương, tôi xin cậu đấy, trả lại cho tôi đi.." Tôi mếu máo sắp khóc.
Tấm giấy báo nhập học đó chính là hy vọng duy nhất để tôi thoát khỏi chốn địa ngục này.
"Haha, Vương Hạo sắp khóc rồi kìa!" Trâu Dương khoái chí tung tung chiếc phong bì mỏng dính lên không trung, chiếc phong bì chao qua chao lại giữa khoảng không.
"Trâu Dương, trả cho tôi đi.." Tôi thấp giọng van xin, toàn thân run lên bần bật.
"Quỳ xuống." Trâu Dương đột ngột phán một câu: "Quỳ xuống thì tao trả."
Nói rồi, nó khom lưng xuống, nhét tờ giấy báo vào miệng cống thoát nước, nở một nụ cười tàn nhẫn: "Bằng không tao thả tay ra đấy." Hai ngón tay nó kẹp chặt tờ giấy báo, chỉ cần lỏng tay một cái là tấm giấy sẽ rơi tọt xuống cống ngầm.
"Đừng.." Tôi run rẩy dữ dội hơn, nước mắt cuối cùng cũng trào ra như vỡ bờ.
Tôi của lúc đó cứ đinh ninh rằng, nếu mất giấy báo nhập học, hy vọng lên cấp ba của tôi sẽ hoàn toàn dập tắt.
"Quỳ xuống!" Giọng Trâu Dương càng lúc càng lạnh gáy.
Mấy đứa bạn học xung quanh không nói một lời, nét mặt vô cảm giương mắt nhìn tôi.
Người đi đường qua lại chỉ nghĩ lũ trẻ ranh đang đùa giỡn với nhau nên chẳng ai thèm ngó ngàng.
Có ai biết được nỗi đau đớn xé lòng của tôi lúc này?
Tôi phải rời khỏi đây, nhất định phải rời khỏi đây!
Tôi tự nhủ thầm trong lòng như thế, rồi đôi chân từ từ quỳ gối xuống mặt đất.
Nỗi đớn đau trong tim tủi hổ đến mức nào, có lẽ không cần phải bàn cãi. Mối thù này, tôi nhất định phải trả, chắc chắn sẽ trả! Tôi siết chặt hai nắm đấm.
Lên cấp ba, tôi sẽ có một băng anh em vào sinh ra tử. Sẽ có một ngày, tôi phải khiến Trâu Dương quỳ mọp dưới chân tôi!
Tôi thề thốt độc địa như vậy trong lòng. Giọt nước mắt từng hạt, từng hạt một rơi xuống mặt đường sạch sẽ.
"Haha ha ha.." Trâu Dương phá lên cười ha hả, nhưng đột nhiên nét mặt nó sượng cứng lại. Nó vội rút ngón tay ra khỏi khe cống: "Giấy báo đâu rồi? Giấy báo vô tình rơi mất rồi!" Trên mặt nó thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, rõ ràng ở cái tuổi nho nhỏ này, nó cũng không gánh nổi hậu quả nếu làm hỏng việc lớn như vậy.
Tôi bàng hoàng nhìn vào tay nó. Trên đó quả thực trống trơn, tờ giấy báo đã biến mất không dấu vết.
Đầu óc tôi như bị sét đánh ngang tai, từ đầu đến chân tê dại không còn chút cảm giác nào, thậm chí quên mất bản thân mình vẫn còn đang quỳ dưới đất.
"Haha, đùa mày tí thôi!" Trâu Dương không biết ảo thuật kiểu gì lại lôi ra tấm giấy báo, cợt nhả bước tới trước mặt tôi, dùng tờ giấy báo vỗ vỗ vào mặt tôi: "Cái loại mày mà cũng thi đỗ Trung học Thành Nam cơ đấy, làm tao phải chống mắt lên nhìn rồi đấy."
Một cái, hai cái, ba cái.
Tôi lặng lẽ nhẫn nhịn. Bị ăn đòn kiểu này cũng đâu phải lần đầu, với lại lấy giấy báo tát vào mặt dường như cũng chẳng đau đớn gì.
Cuối cùng, Trâu Dương chán chê, nó gạt tờ giấy báo lên đỉnh đầu tôi rồi cùng mấy đứa bạn nghênh ngang kéo đi trong tiếng cười hô hố.
Tôi nhìn theo lưng chúng nó, gạt tờ giấy báo từ trên đầu xuống. Dòng chữ ghi tên họ tôi trên tấm giấy mang lại cho tôi một chút an ủi trong lòng. Tôi chậm rãi đứng dậy, hai chân đã tê dại, trên mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa khô.
"Mình có thể rời khỏi đây rồi." Tôi ngẩng đầu nhìn quanh.
Tất cả mọi thứ ở thị trấn nhỏ này đều là cơn ác mộng đối với tôi.
Trung học Thành Nam, tôi tới đây!
* * *
Suốt cả kỳ nghỉ hè, tôi không hề bước chân ra khỏi nhà.
Tôi sợ ra đường lại chạm mặt Trâu Dương và đám bạn cũ, để rồi vô duyên vô cớ lại bị nhục mạ một trận. Cha mẹ còn trách tôi không chịu ra ngoài tung tăng, suốt ngày rúc trong nhà đến mức mọc mốc.
Họ làm sao hiểu được nỗi đau đớn trong lòng tôi?
Nhưng thấy tôi thi đỗ Trung học Thành Nam, họ vẫn vô cùng phấn khởi. Những lúc cuồng chân nghẹt thở quá, tôi cùng lắm cũng chỉ quanh quẩn trước cửa nhà chứ tuyệt đối không đi đâu xa.
Thỉnh thoảng tôi lại chạm mặt anh hàng xóm Vũ Thành Phi. Anh ấy lớn hơn tôi một tuổi, cũng đang theo học trên thành phố. Có điều học lực của anh ấy rất tệ, chỉ vào được Trường Cao đẳng Nghề Thành Nam - nơi chỉ cách Trung học Thành Nam một bức tường rào. Hai ngôi trường sát vách nhau, nhưng vị thế lại một trời một vực. Vì Vũ Thành Phi lên thành phố trước một năm nên tôi tranh thủ hỏi hang anh ấy về tình hình trên đó để chuẩn bị tâm lý trước, tránh cho sau này lên bỡ ngỡ.
Có một lần trò chuyện xong, Vũ Thành Phi bỗng bâng quơ buông một câu: "Vương Hạo này, trên Trung học Thành Nam có xảy ra chuyện gì thì nhớ tới tìm anh."
Tôi cười xòa đáp lại: "Em cảm ơn anh Phi."
Nhưng trong lòng lại chẳng hề để tâm.
Những chuyện thế này tôi gặp quá nhiều rồi.
Ở trong lớp, tôi nổi tiếng là gã chuyên chịu trận, từng có mấy đàn anh đại ca trong trường ngỏ ý muốn nhận tôi làm đàn em. Lúc đó tôi mừng rỡ cứ nghĩ mình đã tìm được chỗ dựa, ai ngờ câu tiếp theo gã đại ca đó phán là: "Mày mai mang 50 tệ đến đây." Tôi chỉ biết câm nín thở dài lắc đầu. Cho nên mấy cái thể loại tự dưng bảo che chở cho tôi, trong lòng tôi luôn giữ đôi phần cảnh giác.
Huống chi Trung học Thành Nam lại là trường cấp ba trọng điểm nổi tiếng, thì có thể xảy ra chuyện gì cơ chứ? Mọi người lo tập trung học hành còn chẳng xong ấy chứ!