- Xu
- 753,481,707
Những chú gà con là Bài thơ về con gà cho trẻ mầm non. Bài thơ nói về tình yêu của gà mẹ đối với những chú gà con, để những quả trứng nở thành những chú gà con thì gà mẹ phải ấp ủ, che chở bao tháng ngày thì những quả trứng đó mới nở thành những chú gà con vô cùng dễ thương , mà ai khi nhìn thấy cũng yêu quý. Qua nội dung bài thơ giáo dục trẻ biết yêu quý các con vật, biết nhớ về tổ ấm và nơi mình đã được sinh ra.
Những chú gà con
Hôm nay trời trong xanh
Bé ra vườn đi dạo
Chị gà mái đã sinh
Mười chú gà nhỏ xíu
Nhìn lông vàng mát dịu
Mắt long lanh sáng ngời
Những chú gà bé ơi
Sao mà dễ thương thế?
Bé cho gà nắm thóc
Cả đàn nhảy lên mừng
Miệng luôn kêu chíp chíp
Rúc vào mẹ đòi ăn
Nguyễn Hà Thu Hằng
Những câu thơ mở ra một buổi sáng thật dịu dàng, khi bầu trời "trong xanh" và một em bé bước ra khu vườn nhỏ. Không gian ấy yên bình, trong trẻo, như chính tâm hồn trẻ thơ. Và rồi, niềm vui bất ngờ xuất hiện khi "chị gà mái đã sinh / mười chú gà nhỏ xíu". Chỉ một chi tiết giản dị thôi cũng đủ làm cả khu vườn trở nên sống động, ấm áp.
Hình ảnh những chú gà con hiện lên thật đáng yêu. "Lông vàng mát dịu", "mắt long lanh sáng ngời" – những nét miêu tả ngắn gọn mà gợi cảm. Ta như nhìn thấy những chú gà bé xíu, mềm mại, ấm áp, đang lạch bạch bước đi. Câu hỏi "Sao mà dễ thương thế?" không chỉ là lời của em bé trong bài thơ, mà cũng là cảm xúc tự nhiên của người đọc. Sự hồn nhiên ấy khiến cả bài thơ trở nên gần gũi, thân thương.
Niềm vui tiếp tục lan tỏa khi bé cho gà ăn. "Cả đàn nhảy lên mừng", "miệng luôn kêu chíp chíp" – âm thanh và chuyển động hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh rộn ràng. Những chú gà con không chỉ đáng yêu mà còn rất gắn bó với mẹ: "Rúc vào mẹ đòi ăn". Hình ảnh ấy gợi lên sự ấm áp của tình mẫu tử, dù rất giản đơn nhưng lại đầy ý nghĩa.
Bài thơ không có những điều lớn lao, chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong đời sống hằng ngày. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên vẻ đẹp riêng. Qua đôi mắt của em bé, thế giới trở nên tươi sáng hơn, mọi thứ đều đáng yêu và đáng quý. Đồng thời, bài thơ cũng gợi nhắc về tình yêu thiên nhiên, tình yêu với những sinh vật nhỏ bé xung quanh.
"Những chú gà con" vì thế giống như một bức tranh tuổi thơ – nơi có nắng, có vườn, có tiếng "chíp chíp" và có cả niềm vui trong trẻo. Đọc xong, người ta thấy lòng mình nhẹ lại, như được chạm vào một phần ký ức dịu dàng và ấm áp.
Những chú gà con
Hôm nay trời trong xanh
Bé ra vườn đi dạo
Chị gà mái đã sinh
Mười chú gà nhỏ xíu
Nhìn lông vàng mát dịu
Mắt long lanh sáng ngời
Những chú gà bé ơi
Sao mà dễ thương thế?
Bé cho gà nắm thóc
Cả đàn nhảy lên mừng
Miệng luôn kêu chíp chíp
Rúc vào mẹ đòi ăn
Nguyễn Hà Thu Hằng
Cảm nhận bài thơ Những Chú Gà Con
Những câu thơ mở ra một buổi sáng thật dịu dàng, khi bầu trời "trong xanh" và một em bé bước ra khu vườn nhỏ. Không gian ấy yên bình, trong trẻo, như chính tâm hồn trẻ thơ. Và rồi, niềm vui bất ngờ xuất hiện khi "chị gà mái đã sinh / mười chú gà nhỏ xíu". Chỉ một chi tiết giản dị thôi cũng đủ làm cả khu vườn trở nên sống động, ấm áp.
Hình ảnh những chú gà con hiện lên thật đáng yêu. "Lông vàng mát dịu", "mắt long lanh sáng ngời" – những nét miêu tả ngắn gọn mà gợi cảm. Ta như nhìn thấy những chú gà bé xíu, mềm mại, ấm áp, đang lạch bạch bước đi. Câu hỏi "Sao mà dễ thương thế?" không chỉ là lời của em bé trong bài thơ, mà cũng là cảm xúc tự nhiên của người đọc. Sự hồn nhiên ấy khiến cả bài thơ trở nên gần gũi, thân thương.
Niềm vui tiếp tục lan tỏa khi bé cho gà ăn. "Cả đàn nhảy lên mừng", "miệng luôn kêu chíp chíp" – âm thanh và chuyển động hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh rộn ràng. Những chú gà con không chỉ đáng yêu mà còn rất gắn bó với mẹ: "Rúc vào mẹ đòi ăn". Hình ảnh ấy gợi lên sự ấm áp của tình mẫu tử, dù rất giản đơn nhưng lại đầy ý nghĩa.
Bài thơ không có những điều lớn lao, chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong đời sống hằng ngày. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên vẻ đẹp riêng. Qua đôi mắt của em bé, thế giới trở nên tươi sáng hơn, mọi thứ đều đáng yêu và đáng quý. Đồng thời, bài thơ cũng gợi nhắc về tình yêu thiên nhiên, tình yêu với những sinh vật nhỏ bé xung quanh.
"Những chú gà con" vì thế giống như một bức tranh tuổi thơ – nơi có nắng, có vườn, có tiếng "chíp chíp" và có cả niềm vui trong trẻo. Đọc xong, người ta thấy lòng mình nhẹ lại, như được chạm vào một phần ký ức dịu dàng và ấm áp.
Chỉnh sửa cuối:

2218
36