3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
14 0
Chương 4: Những vết xước và học cách bao dung

Cuộc sống chung không phải lúc nào cũng êm đềm, nhất là khi hai cá thể độc lập với những thói quen, nền tảng gia đình và cái tôi khác nhau, chung sống dưới một mái nhà thì va chạm là điều khó tránh khỏi và chính đó cũng là nơi bắt đầu để ta học cách sống bao dung với nhau nhiều hơn.

Chúng mình cũng từng có những ngày rất tệ, nhất là vào dịp cuối năm, khi áp lực công việc của cả hai lên đến đỉnh điểm. Mình mệt mỏi vì những hạn chót dồn dập, còn anh đau đầu vì đối tác chậm thanh toán. Sự căng thẳng tựa như sợi dây đàn kéo căng hết cỡ, chỉ cần một va chạm nhỏ cũng đủ làm tất cả đổ vỡ.

Và chuyện nhỏ nhặt ấy đã xảy ra vào một tối thứ Sáu.

Anh đi làm về muộn, người nồng nặc mùi rượu bia sau buổi tiếp khách, quên bỏ đôi giày bẩn ngoài hiên mà đạp thẳng lên sàn nhà mình vừa lau sạch bóng. Mình nhìn sàn nhà lem luốc, nhìn đống bát đĩa trong bồn rửa chưa ai dọn, bao nhiêu uất ức và mệt mỏi tích tụ cả tuần bỗng chốc bùng phát.

Mình trút ra những lời rất khó nghe, trách anh vô tâm, bừa bộn và không biết sẻ chia. Trong men say và cơn mệt mỏi trĩu nặng, anh cũng không kiềm chế được nữa mà gắt lên: Anh ra ngoài làm lụng vất vả kiếm tiền chứ có phải đi chơi, sao trở về nhà lại không nổi một phút bình yên.

Sau cơn bùng nổ ấy, căn phòng rơi vào tĩnh lặng và đêm đó cũng là lần đầu tiên chúng mình đi ngủ mà không chúc nhau ngủ ngon. Mình nằm quay mặt vào tường, kéo chăn trùm kín đầu để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Anh nằm ở mép giường bên kia, lặng lẽ thở dài từng đợt. Căn phòng ngột ngạt, khó thở. Sự im lặng lúc này chẳng còn bình yên, mà sắc lẹm và nặng nề như tảng đá đè lên ngực.

Nhưng điều làm nên sự khác biệt giữa tình cảm chín chắn và sự bồng bột của tuổi trẻ chính là cách người ta đối diện với tổn thương sau một trận cãi vã: Có dám hạ cái tôi xuống để cùng sửa chữa hay không. Đó cũng là lúc bao dung trở thành một lựa chọn.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi qua khe rèm, mình tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp và đầu đau như búa bổ. Chỗ nằm bên cạnh đã trống trơn. Mình bước ra phòng khách với tâm trạng nặng trĩu, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài.

Nhưng không. Gian bếp đã được dọn dẹp sạch sẽ từ khi nào? Sàn nhà đã được lau lại tinh tươm. Trên bàn ăn là bát cháo thịt băm bốc khói nghi ngút, bên cạnh đặt ly nước cam vắt và một mẩu giấy nhỏ với nét chữ ngay ngắn của anh:

"Anh xin lỗi vì tối qua đã to tiếng với em. Anh lau nhà và nấu cháo rồi, em dậy ăn cho nóng nhé. Trưa nay anh về sớm, chúng mình bình tĩnh ngồi trò chuyện lại nha em.'

Đọc những dòng chữ ấy, tự nhiên bao nhiêu sự cứng đầu, tự ái trong mình bỗng chốc tan biến. Mình nhận ra, trong một mối quan hệ, việc phân định ai đúng ai sai thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả. Giành phần thắng trong một cuộc tranh cãi mà lại làm tổn thương người mình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một chiến thắng vô nghĩa. Bởi lẽ, tình cảm lâu bền không phải là chưa từng rạn nứt, mà khi vết xước xuất hiện, cả hai đều đủ nhẫn nại hạ cái tôi xuống một chút, chủ động chìa tay ra cùng nhau hàn gắn. Và điều quan trọng nhất mình học được là: Yêu một người không phải chuyện thắng thua, mà là biết kiềm chế cơn giận và bao dung với những thiếu sót của nhau, để sau tất cả, chúng mình vẫn chọn sự dịu dàng để ở lại với nhau thật lâu.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back