- Xu
- 5
17
0
Chương 1: Mùi hương của những ngày chưa vội
Đã nhiều lần, mình tự họa trong tâm thức một bức tranh tình yêu lộng lẫy, nơi đó gắn liền với những buổi hẹn hò dưới ánh đèn hoa lệ, những món quà bọc trong giấy màu lấp lánh, hay nhịp tim đập thình thịch khi có người nhìn sâu vào mắt mình. Mình từng mong cầu một người bước vào đời tựa như người hùng, mang theo những lời thề non hẹn biển và những chuyến đi vạn dặm xa xôi.
Nhưng rồi, những năm tháng chập chững làm người lớn đã dạy cho mình một bài học khác. Những ngày tăng ca bám rễ ở văn phòng tới chín giờ tối, những chuyến xe buýt nghẹt thở giờ tan tầm, hay những cái nhíu mày nhẩm tính tiền nhà lúc đầu tháng.. Những va vấp đời thường ấy bào mòn những ảo vọng lãng mạn và khiến mình nhận ra: Cuộc sống vốn dĩ đã đủ ồn ào và mỏi mệt, thứ người ta thực sự cần ở một tình yêu không phải là thêm những đợt sóng dồn dập, mà là một khoảng lặng để nương tựa.
Mình gặp anh vào một buổi chiều thứ Bảy cuối tháng Mười.
Khi ấy, thành phố bắt đầu đón những đợt gió lạnh đầu mùa. Mình tìm đến quán cà phê quen nằm sâu trong con ngõ nhỏ gần trường đại học cũ. Quán lợp mái tôn, nền lát gạch bông hoa văn đã mờ và có khoảng sân rợp bóng cây long não. Hôm ấy quán vắng, chỉ có tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ gỗ và tiếng gió luồn qua khe lá xào xạc. Mình ngồi ở bàn gỗ sát cửa sổ, vừa nhâm nhi cốc cà phê sữa đá, vừa lật giở những trang tài liệu đang cần xử lý. Anh ngồi ở chiếc bàn đối diện, mặc áo sơ mi màu xám tro hơi sờn cổ, đang chăm chú gõ gì đó trên chiếc máy tính xách tay, cạnh anh là tách trà nhài vương một làn khói mỏng.
Mọi chuyện sau ấy diễn ra rất tình cờ. Trong lúc với tay lấy cuốn sổ, mình vô ý gạt trúng chiếc cốc, cà phê sánh ra góc bàn, văng vài giọt lên tà váy trắng. Mình luống cuống tìm khăn giấy trong túi nhưng gói khăn đã hết từ sáng. Đúng lúc đang lúng túng nhìn vệt ố màu nâu nhạt, một bàn tay đã đưa chiếc khăn giấy sạch sang trước mặt.
- Em lau tạm đi, để lâu sợ giặt không ra đấy
Mình ngẩng đầu lên. Anh không nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, cũng không có vẻ gì là cố tình làm quen. Ánh mắt anh rất phẳng lặng, có chút mệt mỏi của một người vừa làm việc suốt buổi chiều, nhưng nụ cười khẽ ở khóe môi lại toát lên vẻ ấm áp và chân thành.
- Em cảm ơn anh ạ - mình lí nhí đáp
Anh chỉ gật đầu nhẹ nhàng rồi quay lại với màn hình máy tính, không hỏi han thêm để khiến mình phải ngại ngùng. Suốt hai tiếng sau đó, chúng mình vẫn ngồi đối diện nhau, mỗi người theo đuổi một thế giới riêng. Mình làm xong phần việc của mình, còn anh cũng gập máy tính lại khi trời bắt đầu nhá nhem tối.
Lúc anh đứng dậy ra về, mình ngửi thấy mùi trà nhài thanh nhẹ phảng phất trong không khí, quyện với mùi giấy cũ và mùi đất ẩm ngoài sân sau cơn mưa rào buổi trưa. Tự nhiên, lòng mình dấy lên một cảm giác an tâm lạ kỳ. Giữa một thành phố hàng triệu con người luôn hối hả chen chúc, khoảnh khắc một người lạ chìa chiếc khăn giấy sang bằng sự lịch thiệp vừa đủ, không vồn vã, không toan tính, bỗng nhiên lại trở thành một ký ức khiến mình nhớ mãi.
