3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Đọc: 301 Tìm: 1

Chương 1: Mùi hương của những ngày chưa vội​


Đã nhiều lần, mình tự họa trong tâm thức một bức tranh tình yêu lộng lẫy, nơi đó gắn liền với những buổi hẹn hò dưới ánh đèn hoa lệ, những món quà bọc trong giấy màu lấp lánh, hay nhịp tim đập thình thịch khi có người nhìn sâu vào mắt mình. Mình từng mong cầu một người bước vào đời tựa như người hùng, mang theo những lời thề non hẹn biển và những chuyến đi vạn dặm xa xôi.

Nhưng rồi, những năm tháng chập chững làm người lớn đã dạy cho mình một bài học khác. Những ngày tăng ca bám rễ ở văn phòng tới chín giờ tối, những chuyến xe buýt nghẹt thở giờ tan tầm, hay những cái nhíu mày nhẩm tính tiền nhà lúc đầu tháng.. Những va vấp đời thường ấy bào mòn những ảo vọng lãng mạn và khiến mình nhận ra: Cuộc sống vốn dĩ đã đủ ồn ào và mỏi mệt, thứ người ta thực sự cần ở một tình yêu không phải là thêm những đợt sóng dồn dập, mà là một khoảng lặng để nương tựa.

Mình gặp anh vào một buổi chiều thứ Bảy cuối tháng Mười.

Khi ấy, thành phố bắt đầu đón những đợt gió lạnh đầu mùa. Mình tìm đến quán cà phê quen nằm sâu trong con ngõ nhỏ gần trường đại học cũ. Quán lợp mái tôn, nền lát gạch bông hoa văn đã mờ và có khoảng sân rợp bóng cây long não. Hôm ấy quán vắng, chỉ có tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ gỗ và tiếng gió luồn qua khe lá xào xạc. Mình ngồi ở bàn gỗ sát cửa sổ, vừa nhâm nhi cốc cà phê sữa đá, vừa lật giở những trang tài liệu đang cần xử lý. Anh ngồi ở chiếc bàn đối diện, mặc áo sơ mi màu xám tro hơi sờn cổ, đang chăm chú gõ gì đó trên chiếc máy tính xách tay, cạnh anh là tách trà nhài vương một làn khói mỏng.

Mọi chuyện sau ấy diễn ra rất tình cờ. Trong lúc với tay lấy cuốn sổ, mình vô ý gạt trúng chiếc cốc, cà phê sánh ra góc bàn, văng vài giọt lên tà váy trắng. Mình luống cuống tìm khăn giấy trong túi nhưng gói khăn đã hết từ sáng. Đúng lúc đang lúng túng nhìn vệt ố màu nâu nhạt, một bàn tay đã đưa chiếc khăn giấy sạch sang trước mặt.

- Em lau tạm đi, để lâu sợ giặt không ra đấy

Mình ngẩng đầu lên. Anh không nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, cũng không có vẻ gì là cố tình làm quen. Ánh mắt anh rất phẳng lặng, có chút mệt mỏi của một người vừa làm việc suốt buổi chiều, nhưng nụ cười khẽ ở khóe môi lại toát lên vẻ ấm áp và chân thành.

- Em cảm ơn anh ạ - mình lí nhí đáp

Anh chỉ gật đầu nhẹ nhàng rồi quay lại với màn hình máy tính, không hỏi han thêm để khiến mình phải ngại ngùng. Suốt hai tiếng sau đó, chúng mình vẫn ngồi đối diện nhau, mỗi người theo đuổi một thế giới riêng. Mình làm xong phần việc của mình, còn anh cũng gập máy tính lại khi trời bắt đầu nhá nhem tối.

Lúc anh đứng dậy ra về, mình ngửi thấy mùi trà nhài thanh nhẹ phảng phất trong không khí, quyện với mùi giấy cũ và mùi đất ẩm ngoài sân sau cơn mưa rào buổi trưa. Tự nhiên, lòng mình dấy lên một cảm giác an tâm lạ kỳ. Giữa một thành phố hàng triệu con người luôn hối hả chen chúc, khoảnh khắc một người lạ chìa chiếc khăn giấy sang bằng sự lịch thiệp vừa đủ, không vồn vã, không toan tính, bỗng nhiên lại trở thành một ký ức khiến mình nhớ mãi.
 
3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề

Chương 2: Thành phố, cơn mưa và chiếc ô chật​


Mùa mưa năm ấy đến muộn nhưng lại dai dẳng vô cùng. Những cơn mưa rả rích lê thê biến đường phố thành vũng lầy lấm lem, và khiến giờ tan tầm bỗng trở nên thật mệt mỏi.

Hôm đó là một ngày thứ Ba tồi tệ. Mình bị cấp trên khiển trách vì một lỗi sai không hoàn toàn do bản thân gây ra, rồi dự án mình theo đuổi suốt hai tháng bất ngờ bị tạm dừng. Rời khỏi tòa nhà văn phòng lúc bảy giờ tối, đón mình là cơn mưa tầm tã quất rát mặt và chiếc điện thoại đã cạn pin. Đứng dưới mái hiên của trạm xe buýt, nhìn dòng xe cộ nối đuôi nhau bấm còi inh ỏi trong làn nước mờ mịt, mình kiệt sức đến mức chỉ muốn ngồi bệt xuống vỉa hè rồi khóc.

Nhưng rồi mình thấy bóng anh. Anh đi chiếc xe máy số cũ, đỗ lại bên kia đường, cầm chiếc ô màu xanh thẫm bước vội qua làn xe cộ đang nhích từng mét. Tán ô bằng vải dù thông thường, khung nan kim loại đã rỉ sét vài chỗ, chỉ vừa đủ che cho một người lớn.

– Anh ghé qua công ty em, bảo vệ bảo em vừa ra được 15 phút. May quá vẫn tìm thấy em ở đây - anh nói, hơi thở gấp gáp vì vừa chạy vội qua đường.

– Sao anh biết em ở trạm xe buýt này? - mình hỏi, giọng khàn đi vì mệt và lạnh.

– Hôm trước em bảo nếu trời mưa mà hết pin thì chỉ có cách bắt tuyến số 09 ở đoạn này về nhà. Anh đoán bừa thôi, may mà đúng."

Anh đưa cho mình chiếc bánh bao bọc trong túi giấy, vẫn còn nóng hổi, rồi mở ô, bảo mình cùng đi bộ vào con hẻm gần đó để lấy xe. Chiếc ô quá nhỏ. Suốt dọc đường, anh cầm cán ô bằng tay phải, nhưng toàn bộ tán ô lại nghiêng hẳn sang phía mình. Mình bước đi trong khoảng không gian khô ráo, an toàn; còn toàn bộ bờ vai, cánh tay và nửa chiếc áo khoác bên phải của anh hứng trọn những giọt mưa xối xả. Mình chợt thấy cổ họng nghẹn lại, không phải vì mưa, mà vì đúng lúc ấy mình nhận ra anh đnag lặng lẽ đứng về phía mình.

– Anh che ô lệch hết rồi kìa, vai ướt sũng rồi! - mình kéo tay áo anh lại, giục giã.

Anh không kéo ô về phía mình, chỉ cười trừ, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của mình, nhét gọn vào chiếc túi áo khoác bên trái:

– Vai áo anh dày lắm, ướt tí là giặt là khô ngay. Em vừa mệt vừa dính nước mưa thì kiểu gì tối nay cũng sốt. Cứ đi sát vào anh là được.

Bàn tay anh thô ráp, ấm áp và chắc chắn. Cái ấm nóng từ tay anh lan qua những ngón tay mình, rồi từ từ sưởi ấm cả lồng ngực đang trĩu nặng vì buồn bực.

Lúc ngồi sau xe máy của anh, nép mặt vào lưng chiếc áo khoác còn vương mùi mưa và mùi nước hoa quen thuộc, mình chợt hiểu một điều rất giản dị: Tình yêu của người trưởng thành không cần những lời thề non hẹn biển mà là khi ngoài kia cuộc đời đang dội mưa gió vào mặt bạn, có một người sẵn sàng chịu ướt nửa bờ vai để nhường lại cho bạn cả một khoảng trời khô ráo, bình yên.
 
3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 3: Khi im lặng cũng là một lời hồi đáp

Người ta thường bảo, khi hai người ở cạnh nhau quá lâu, sự im lặng sẽ trở thành liều thuốc độc giết chết mối quan hệ. Nỗi sợ ấy thường mang theo những bữa cơm không tiếng cười, những buổi tối ai nấy thu mình vào màn hình điện thoại hay lo rằng khi hết chuyện để nói thì tình cảm cũng cạn kiệt. Nhưng với mình và anh, im lặng lại là sự nghỉ ngơi quý giá nhất sau một ngày dài phải đối mặt với xã hội bên ngoài.

Có những buổi tối mùa đông, cơm nước xong xuôi, mình thu người, co chân trên chiếc sô pha nỉ màu xám và đọc cuốn tiểu thuyết dở dang. Anh ngồi cách đó một mét, tựa lưng vào bàn làm việc, cặm cụi tính toán lại các con số và bản vẽ kỹ thuật. Không gian trong phòng yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng sôi liu riu của ấm nước trên bếp điện, tiếng kim giây đồng hồ treo tường và tiếng lách cách đều đặn của bàn phím. Suốt ba, bốn tiếng đồng hồ, chúng mình gần như không nói với nhau câu nào.

Nhưng đó không phải là sự im lặng lạnh nhạt. Đó là một sự gắn kết tự nhiên đến mức không cần dùng lời nói để chứng minh.

Thỉnh thoảng mỏi mắt ngước lên, mình sẽ thấy anh cũng vừa lúc rời mắt khỏi màn hình, nhìn sang mình rồi mỉm cười nhẹ. Đôi khi, anh đứng dậy ra bếp lấy nước, lúc ngang qua sô pha lại tiện tay kéo chiếc chăn mỏng đắp kín đôi bàn chân cho mình hoặc xoa nhẹ lên đỉnh đầu mình một cái rồi mới đi tiếp.

Mình từng là một đứa trẻ hay cảm thấy bất an, hay nhạy cảm, có xu hướng phải nói thật nhiều, cố tỏ ra hài hước và hoạt ngôn để người khác không chán mình. Nhưng khi ở bên anh, mình được trút bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ ấy. Mình có thể im lặng cả ngày nếu thấy mệt, có thể ngồi trầm ngâm ngắm mưa mà chẳng sợ anh đánh giá là kỳ quặc hay khó chiều.

Hóa ra, sự hòa hợp trong một mối quan hệ không phải là nói cùng một chủ đề thâu đêm suốt sáng mà đó là khi hai người có thể cùng ngồi im lặng trong một căn phòng, không ai nói một lời nhưng trong lòng đều cảm thấy an toàn, nhẹ nhõm và tĩnh tại sau một ngày dài đầy mệt mỏi nơi thành phố chật chội với vô số deadline dồn dập.
 
3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 4: Những vết xước và học cách bao dung

Cuộc sống chung không phải lúc nào cũng êm đềm, nhất là khi hai cá thể độc lập với những thói quen, nền tảng gia đình và cái tôi khác nhau, chung sống dưới một mái nhà thì va chạm là điều khó tránh khỏi và chính đó cũng là nơi bắt đầu để ta học cách sống bao dung với nhau nhiều hơn.

Chúng mình cũng từng có những ngày rất tệ, nhất là vào dịp cuối năm, khi áp lực công việc của cả hai lên đến đỉnh điểm. Mình mệt mỏi vì những hạn chót dồn dập, còn anh đau đầu vì đối tác chậm thanh toán. Sự căng thẳng tựa như sợi dây đàn kéo căng hết cỡ, chỉ cần một va chạm nhỏ cũng đủ làm tất cả đổ vỡ.

Và chuyện nhỏ nhặt ấy đã xảy ra vào một tối thứ Sáu.

Anh đi làm về muộn, người nồng nặc mùi rượu bia sau buổi tiếp khách, quên bỏ đôi giày bẩn ngoài hiên mà đạp thẳng lên sàn nhà mình vừa lau sạch bóng. Mình nhìn sàn nhà lem luốc, nhìn đống bát đĩa trong bồn rửa chưa ai dọn, bao nhiêu uất ức và mệt mỏi tích tụ cả tuần bỗng chốc bùng phát.

Mình trút ra những lời rất khó nghe, trách anh vô tâm, bừa bộn và không biết sẻ chia. Trong men say và cơn mệt mỏi trĩu nặng, anh cũng không kiềm chế được nữa mà gắt lên: Anh ra ngoài làm lụng vất vả kiếm tiền chứ có phải đi chơi, sao trở về nhà lại không nổi một phút bình yên.

Sau cơn bùng nổ ấy, căn phòng rơi vào tĩnh lặng và đêm đó cũng là lần đầu tiên chúng mình đi ngủ mà không chúc nhau ngủ ngon. Mình nằm quay mặt vào tường, kéo chăn trùm kín đầu để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Anh nằm ở mép giường bên kia, lặng lẽ thở dài từng đợt. Căn phòng ngột ngạt, khó thở. Sự im lặng lúc này chẳng còn bình yên, mà sắc lẹm và nặng nề như tảng đá đè lên ngực.

Nhưng điều làm nên sự khác biệt giữa tình cảm chín chắn và sự bồng bột của tuổi trẻ chính là cách người ta đối diện với tổn thương sau một trận cãi vã: Có dám hạ cái tôi xuống để cùng sửa chữa hay không. Đó cũng là lúc bao dung trở thành một lựa chọn.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi qua khe rèm, mình tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp và đầu đau như búa bổ. Chỗ nằm bên cạnh đã trống trơn. Mình bước ra phòng khách với tâm trạng nặng trĩu, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài.

Nhưng không. Gian bếp đã được dọn dẹp sạch sẽ từ khi nào? Sàn nhà đã được lau lại tinh tươm. Trên bàn ăn là bát cháo thịt băm bốc khói nghi ngút, bên cạnh đặt ly nước cam vắt và một mẩu giấy nhỏ với nét chữ ngay ngắn của anh:

"Anh xin lỗi vì tối qua đã to tiếng với em. Anh lau nhà và nấu cháo rồi, em dậy ăn cho nóng nhé. Trưa nay anh về sớm, chúng mình bình tĩnh ngồi trò chuyện lại nha em.'

Đọc những dòng chữ ấy, tự nhiên bao nhiêu sự cứng đầu, tự ái trong mình bỗng chốc tan biến. Mình nhận ra, trong một mối quan hệ, việc phân định ai đúng ai sai thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả. Giành phần thắng trong một cuộc tranh cãi mà lại làm tổn thương người mình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một chiến thắng vô nghĩa. Bởi lẽ, tình cảm lâu bền không phải là chưa từng rạn nứt, mà khi vết xước xuất hiện, cả hai đều đủ nhẫn nại hạ cái tôi xuống một chút, chủ động chìa tay ra cùng nhau hàn gắn. Và điều quan trọng nhất mình học được là: Yêu một người không phải chuyện thắng thua, mà là biết kiềm chế cơn giận và bao dung với những thiếu sót của nhau, để sau tất cả, chúng mình vẫn chọn sự dịu dàng để ở lại với nhau thật lâu.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back