- Xu
- 5
18
0
Chương 2: Thành phố, cơn mưa và chiếc ô chật
Mùa mưa năm ấy đến muộn nhưng lại dai dẳng vô cùng. Những cơn mưa rả rích lê thê biến đường phố thành vũng lầy lấm lem, và khiến giờ tan tầm bỗng trở nên thật mệt mỏi.
Hôm đó là một ngày thứ Ba tồi tệ. Mình bị cấp trên khiển trách vì một lỗi sai không hoàn toàn do bản thân gây ra, rồi dự án mình theo đuổi suốt hai tháng bất ngờ bị tạm dừng. Rời khỏi tòa nhà văn phòng lúc bảy giờ tối, đón mình là cơn mưa tầm tã quất rát mặt và chiếc điện thoại đã cạn pin. Đứng dưới mái hiên của trạm xe buýt, nhìn dòng xe cộ nối đuôi nhau bấm còi inh ỏi trong làn nước mờ mịt, mình kiệt sức đến mức chỉ muốn ngồi bệt xuống vỉa hè rồi khóc.
Nhưng rồi mình thấy bóng anh. Anh đi chiếc xe máy số cũ, đỗ lại bên kia đường, cầm chiếc ô màu xanh thẫm bước vội qua làn xe cộ đang nhích từng mét. Tán ô bằng vải dù thông thường, khung nan kim loại đã rỉ sét vài chỗ, chỉ vừa đủ che cho một người lớn.
– Anh ghé qua công ty em, bảo vệ bảo em vừa ra được 15 phút. May quá vẫn tìm thấy em ở đây - anh nói, hơi thở gấp gáp vì vừa chạy vội qua đường.
– Sao anh biết em ở trạm xe buýt này? - mình hỏi, giọng khàn đi vì mệt và lạnh.
– Hôm trước em bảo nếu trời mưa mà hết pin thì chỉ có cách bắt tuyến số 09 ở đoạn này về nhà. Anh đoán bừa thôi, may mà đúng."
Anh đưa cho mình chiếc bánh bao bọc trong túi giấy, vẫn còn nóng hổi, rồi mở ô, bảo mình cùng đi bộ vào con hẻm gần đó để lấy xe. Chiếc ô quá nhỏ. Suốt dọc đường, anh cầm cán ô bằng tay phải, nhưng toàn bộ tán ô lại nghiêng hẳn sang phía mình. Mình bước đi trong khoảng không gian khô ráo, an toàn; còn toàn bộ bờ vai, cánh tay và nửa chiếc áo khoác bên phải của anh hứng trọn những giọt mưa xối xả. Mình chợt thấy cổ họng nghẹn lại, không phải vì mưa, mà vì đúng lúc ấy mình nhận ra anh đnag lặng lẽ đứng về phía mình.
– Anh che ô lệch hết rồi kìa, vai ướt sũng rồi! - mình kéo tay áo anh lại, giục giã.
Anh không kéo ô về phía mình, chỉ cười trừ, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của mình, nhét gọn vào chiếc túi áo khoác bên trái:
– Vai áo anh dày lắm, ướt tí là giặt là khô ngay. Em vừa mệt vừa dính nước mưa thì kiểu gì tối nay cũng sốt. Cứ đi sát vào anh là được.
Bàn tay anh thô ráp, ấm áp và chắc chắn. Cái ấm nóng từ tay anh lan qua những ngón tay mình, rồi từ từ sưởi ấm cả lồng ngực đang trĩu nặng vì buồn bực.
Lúc ngồi sau xe máy của anh, nép mặt vào lưng chiếc áo khoác còn vương mùi mưa và mùi nước hoa quen thuộc, mình chợt hiểu một điều rất giản dị: Tình yêu của người trưởng thành không cần những lời thề non hẹn biển mà là khi ngoài kia cuộc đời đang dội mưa gió vào mặt bạn, có một người sẵn sàng chịu ướt nửa bờ vai để nhường lại cho bạn cả một khoảng trời khô ráo, bình yên.
