56. Câu Kinh
Nghe anh, ấm áp câu kinh
Ngân vang đón Chúa hiển linh xuống đời
Người ban hạnh phúc muôn nơi
Phước em, tình lạc ngàn khơi trở về
Phạm Thị Cúc Vàng
Lời người sưu tập: Nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng
Kỷ niệm sinh nhật hàng năm: Ngày 04/01;
Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, khóa 1 Cao đẳng Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh;
Là hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.
58. Thức Cùng Đêm Giáng Sinh
Cuối năm thêm một Giáng sinh
Lại đêm thức trắng chung tình với em
Sương khuya lạnh thấu nỗi niềm
Lòng tôi tê buốt môi mềm rượu suông
Hân hoan sóng bước trên đường
Tay trong tay ấm hồi chuông nhà thờ
Lung linh ánh điện tỏ mờ
Ngỡ như thành phố cũng chờ giờ yêu
Bên nhau ríu rít bao điều
Bỗng dưng im lặng ngược chiều gió đông
Làn môi em ủ rượu nồng
Men say thơm nựng trên vồng ngực hoa
Mải mê ngắm ánh sao xa
Giật mình trước tiếng ngân nga Giáo đường
Thánh ca vang khúc du dương
Mừng ngày Thiên Chúa yêu thương ra đời
Bây giờ xoắn quyện đôi nơi
Tôi như bay giữa khoảng trời riêng em
Nồng nàn tóc xõa vai mềm
Chan hòa hơi ấm trong miền hoang sơ
Chuông nhà thờ tỉnh hay mơ,
Tiếng ngân trở dạ đúng giờ Giáng sinh
Đêm nay tôi lại tâm tình
Bên em chợt thấy cả bình minh lên.
Hoài Khánh
Lời người sưu tập: Nhà thơ Hoài Khánh tên thật là Đặng Văn Tài, sinh năm 1963, tại TP Hải Phòng, công tác tại Đài Phát thanh và Truyền hình Hải Phòng; nguyên Phó chủ tịch Hội Nhà văn TP Hải Phòng, Ủy viên Ban văn học Thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam.
59. Mùa Cầu Nguyện Vắng Em
Nhà thờ chuông đổ tàn canh
Vắng em đêm lạnh còn anh một mình
Đèn dây mầu sắc lung linh
Chúa đang ban phước - chúng sinh trải lòng
Người xe nhộn nhịp phố đông Giáng sinh vắng một bóng hồng ngày xưa
Giao mùa trời lắc rắc mưa
Noen chuông đổ vọng thưa thưa dần
Phố dài lặng lẽ bước chân
Một mùa cầu nguyện-người thân xa rồi
Em như một vệt sao rơi
Xa xăm tắt giữa bầu trời giáng sinh.
60. Giáng Sinh Một Mình
Người ta gọi, nhưng... chẳng phải... là anh!
Tay khẽ khàng làm rơi cả ống nói
Ông già Noel cỡi Tuần Lộc bay tới
Mang những phần quà, lại thiếu mất phần anh
Trời lập đông cây lá hết màu xanh
Những hoả châu quay, những ánh đèn chớp tắt
Cây thông khổng lồ trơ cành hiu hắt
Lũ dơi tội tình vướng mắc ngủ an lành
Giáng sinh này em buồn anh biết không?
Bên song cửa từng đôi vẫn ríu rít
Tay trong tay, ôi tình yêu khắng khít
Chỉ đôi mình...
...Đành hẹn tận mùa sau
Người ta gọi xin được đến cùng nhau
Con rắn ngày xưa xúi em ăn trái cấm
Yêu anh lắm lòng tựa lòng dựa dẫm
EVa thông minh chẳng dại phản bội mình
Anh không tới trước quỷ dữ, thần linh
Em nguyền rũa những bộn bề đem anh đi mất
Chỉ xin anh trước chúa trời chân thật
Không phản bội tình, không phản bội chính em.
Trường Phi Bảo
61. Giáng Sinh Một Mình (III)
Giáng sinh này rồi mình cũng đơn côi
Người ta đã quên mất lời hẹn trước
Giá ngày xưa khôn ngoan mà đoán được
Thì có lẽ giờ lòng chẳng bơ vơ
Thì có lẽ giờ mình chẳng ngu ngơ
Theo thiên hạ vào nhà thờ rước lễ
Chúa thương tình cũng lắng nghe mình kể
Về mọi điều không tử tế nơi anh
Thiên hạ vui sao mắt mình long lanh
Mình khóc thật, hay chỉ vô tình khóc
Thèm được nghe lại hai từ "Cô nhóc"
Như ngày xưa ai hay vuốt tóc thề
Mình nhớ hoài giọng nói đó tỉ tê
Ru mình thiếp trong cơn mê tình ái
Mình yếu lòng trước câu "Anh yêu Em mãi mãi"
Vòng tay người mới êm ái làm sao
Người ta hứa dìu mình tới mai sau
Mình quá tin giờ nghẹn ngào ai biết
Đêm đông lạnh mà tình thì cách biệt
Mượn ơn chúa sưởi ấm tâm hồn con
Mình đâu ngờ, mình có thể sắt son
Với mối tình coi như là vô vọng
Nhớ người ta, không! mình chỉ mơ hình bóng
Vẫn tin người sẽ đến thật đêm nay.
Làn gió lạnh len lén vào cổ áo,
Em rùng mình vội quàng lại chiếc khăn
Thuở ban đầu anh trao em và bảo:
- Yêu nhau nhiều và hứa nhé trăm năm.
Nhớ đêm ấy đêm Giáng Sinh lành lạnh,
Hai chúng mình cùng đi dự lễ khuya,
Em đáp lại với một niềm tin mạnh:
- Dù ngàn đời mình cũng chẳng cách chia.
Rồi hai đứa cùng nói cười vui vẻ
Từ xa xa vẳng lại tiếng chuông ngân.
Hoà theo nhịp sóng người đi dự lễ,
Đường tuy xa nhưng em vẫn thấy gần.
Giữa quang cảnh tưng bừng dâng thánh lễ,
Cảm thấy đời như tìm thấy trọng tâm,
Em muốn tạo một môi trường đẹp đẽ
Nơi thanh bình và hạnh phúc hoà âm.
Trước ban thờ Đấng Toàn Năng linh diệu
Em dấu anh dâng nhè nhẹ lời xin
(Sợ anh nghe làm quen rồi chế giễu):
- Xin cho con được giữ vững niềm tin,
Xin cho con được như hình với bóng,
Suốt cuộc đời hạnh phúc sống bên nhau.
Dù mai đây trong thăng trầm cuộc sống,
Xin cho con đẹp đẽ mộng ban đầu.
Chắc có lẽ giọng em xin quá nhỏ
Chúa cao xa không thấu rõ nội dung;
Cuối tháng tư cuộc tình ta vỡ đổ
Cắn chặt môi, em nước mắt rưng rưng.
Tình mây phủ em níu từng vạt nắng,
Dù chỉ là những vạt nắng mong manh.
Anh ra đi cho tình em trống vắng,
Trả theo dòng những cám dỗ tuổi xanh.
*
Đêm hôm nay, đêm Giáng Sinh lạnh lẽo,
Bước âm thầm em đi dự lễ khuya,
Chân thả mặc cho sóng người lôi kéo;
Sự thực buồn: chúng mình đã cách chia!
Em đinh ninh lần này xin thật lớn,
Chúa cao xa sẽ thấu rõ nội dung;
Khi cất tiếng sao cổ em nghẹn vướng,
Cắn chặt môi, hàng vai nhỏ rung rung.
Người chung quanh nhìn em như ái ngại,
Em ra về dở dang lễ nửa đêm.
Tới hàng hiên tâm hồn như trống trải,
Ngó vì sao buồn đứng lại trước thềm:
- Xin Thượng Đế cho tâm tư giải toả
Thời gian nào con được biết mơ say,
Con được biết tình yêu như biển cả,
Phương trời nào hạnh phúc ở tầm tay?
Đào Tiến Luyện
Lời người sưu tập: Đào Tiến Luyện sinh tại Xuân Trường, Nam Định, học Trường Chu Văn An tại Hà Nội, cử nhân Văn khoa ĐH Sài Gòn năm 1962, hoạt động trong lĩnh vực giáo dục và báo chí, giáo sư ngoại ngữ đại học tại Hoa Kỳ, phó tiến sĩ Ngôn ngữ học, MA Văn chương Pháp, tốt nghiệp ĐH San Jose khoá 1991. Tại Hoa Kỳ, ông được giải thưởng viết bình luận bằng tiếng Pháp, viết với các sinh viên gốc Pháp và được chọn là sinh viên xuất sắc của nước Mỹ ghi trong cuốn The National Dean list 1981-1987.
63. Đêm Noel
Bố hái những chùm sao
Trên nền trời xa tít
Rối bố đem gắn vào
Trên cây thông xanh biếc
Những gói quà của mẹ
Lủng lẳng trên cành xinh
Bé ngồi nghe mẹ kể
Chuyện ông già Noel
Đêm nay không trăng sáng
Vẫn rực rỡ sắc màu
Bé nhìn cây thông đứng
Nhấp nháy hoài mắt sao...
Nguyễn Lãm Thắng
Lời người sưu tập: Nguyễn Lãm Thắng vừa là bút danh vừa là tên thật, ngoài ra còn có các bút danh danh khác là Lãm Thắng, Lam Thuỵ và các bút danh viết cho thiếu nhi: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang...
Anh sinh ngày 14.8 năm 1973 (Quý Sửu), quê tại làng Tịnh Đông Tây (Hà Dục), Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. Tốt nghiệp cử nhân văn-hoạ Trường Đại học Sư phạm Huế năm 1998, hiện là giảng viên Khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Huế, là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, trưởng Gia đình Áo trắng Huế.
64. Nguyên tác (thơ Mỹ): Christmas Carol
The kings they came from out the south,
All dressed in ermine fine,
They bore Him gold and chrysoprase,
And gifts of precious wine.
The shepherds came from out the north,
Their coats were brown and old,
They brought Him little new-born lambs
They had not any gold.
The wise men came from out the east,
And they were wrapped in white,
The star that led them all the way
Did glorify the night.
The angels came from heaven high,
And they were clad with wings,
And lo, they brought a joyful song
The host of heaven sings.
The kings they knocked upon the door,
The wise men entered in,
The shepherds followed after them
To hear the song begin.
The angels sang through all the night
Until the rising sun,
But little Jesus fell asleep
Before the song was done.
Sara Teasdale
Lời người sưu tập: Sara Teasdale (1884-1933) tên khai sinh là Sara Trevor Teasdale, là một nhà thơ Mỹ, sinh và mất tại St Louis Missouri. Năm 1918, bà cho ra mắt tập thơ Love songs (Những bài tình ca), nhận được ba giải thưởng cùng lúc, trong đó có giải Pulitzer.