Bạn được Nguyễn Hoài Hường mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5,835 ❤︎ Bài viết: 1769 Tìm chủ đề
22/8/2025

Thực ra.. Mình thương một người.

Thương lắm, nhưng không dám lại gần.

Ban đầu, mình chẳng thấy gì đặc biệt cả. Nhưng rồi, vì những quan tâm nhỏ bé.. Trái tim mình rung lên lúc nào chẳng hay. Và rồi, từ lúc nào đó, mình thích người ấy luôn.

Nhưng mình chưa từng có ý định nói ra. Có lẽ vì vết sẹo cũ vẫn còn đó, vì mình sợ ràng buộc, sợ một ngày nào đó lại mất mát, lại đau. Mình từng nghĩ, đời này, chỉ cần sống một mình vậy thôi, lặng lẽ tồn tại, lặng lẽ biến mất, không trói buộc ai, không để ai trói buộc mình.

Chỉ là.. Có lẽ mình đóng kịch quá giỏi. Mình giấu cảm xúc khéo quá, đến mức trong câu chuyện này, người ấy luôn nghĩ rằng chỉ mình họ có tình, còn mình thì không

Liệu sau này, khi người ấy yêu một người khác, mình có hối hận không?

Có lẽ là có.. Bởi chả ai đứng mãi một chỗ mà chờ một người. Bản năng con người vốn hướng về hạnh phúc. Rồi sẽ nhanh thôi, ảnh sẽ quên mình. Và mình cũng biết, mọi lựa chọn đều có cái giá của nó.

Thực ra, nếu có đau, thì đó cũng sẽ là một nỗi đau ngọt ngào. Vì mình đã chọn thương một người theo cách riêng, dù không bước đến gần. Mình thương lặng lẽ, thương đến mức chỉ cần dõi theo, đã thấy đủ đầy. Có lẽ một ngày nào đó, mình sẽ vô tình nhìn thấy ảnh bên một người khác. Khi ấy, tim chắc sẽ nhói lên. Nhưng mình sẽ mỉm cười, vì tình cảm này, ngay từ đầu, vốn đã là thứ tinh khôi nhất.

Và kiếp này, chắc chỉ vậy thôi..

Một câu chuyện nhỏ, một vệt sáng ngắn ngủi,

Nhưng là của riêng mình.
 
7,658 ❤︎ Bài viết: 1653 Tìm chủ đề
22/8/2025

Thực ra.. Mình thương một người.

Thương lắm, nhưng không dám lại gần.

Ban đầu, mình chẳng thấy gì đặc biệt cả. Nhưng rồi, vì những quan tâm nhỏ bé.. Trái tim mình rung lên lúc nào chẳng hay. Và rồi, từ lúc nào đó, mình thích người ấy luôn.

Nhưng mình chưa từng có ý định nói ra. Có lẽ vì vết sẹo cũ vẫn còn đó, vì mình sợ ràng buộc, sợ một ngày nào đó lại mất mát, lại đau. Mình từng nghĩ, đời này, chỉ cần sống một mình vậy thôi, lặng lẽ tồn tại, lặng lẽ biến mất, không trói buộc ai, không để ai trói buộc mình.

Chỉ là.. Có lẽ mình đóng kịch quá giỏi. Mình giấu cảm xúc khéo quá, đến mức trong câu chuyện này, người ấy luôn nghĩ rằng chỉ mình họ có tình, còn mình thì không

Liệu sau này, khi người ấy yêu một người khác, mình có hối hận không?

Có lẽ là có.. Bởi chả ai đứng mãi một chỗ mà chờ một người. Bản năng con người vốn hướng về hạnh phúc. Rồi sẽ nhanh thôi, ảnh sẽ quên mình. Và mình cũng biết, mọi lựa chọn đều có cái giá của nó.

Thực ra, nếu có đau, thì đó cũng sẽ là một nỗi đau ngọt ngào. Vì mình đã chọn thương một người theo cách riêng, dù không bước đến gần. Mình thương lặng lẽ, thương đến mức chỉ cần dõi theo, đã thấy đủ đầy. Có lẽ một ngày nào đó, mình sẽ vô tình nhìn thấy ảnh bên một người khác. Khi ấy, tim chắc sẽ nhói lên. Nhưng mình sẽ mỉm cười, vì tình cảm này, ngay từ đầu, vốn đã là thứ tinh khôi nhất.

Và kiếp này, chắc chỉ vậy thôi..

Một câu chuyện nhỏ, một vệt sáng ngắn ngủi,

Nhưng là của riêng mình.

Người hay cười giỡn nhưng tim đầy vết xước là bà đấy hả? ❤️
 
5,835 ❤︎ Bài viết: 1769 Tìm chủ đề
28/8/2025

Dường như tôi không mạnh mẽ như mình từng nghĩ. Vẫn dễ dàng day dứt, tự làm khổ bản thân vì những điều nhỏ nhặt. Tôi không dám nói với ai, sợ bị phán xét, thế là cứ giữ lại trong lòng. Cô đơn? Có chứ, lúc nào tôi cũng thấy mình trống trải.

Tôi tưởng sự bận rộn sẽ cứu rỗi: Đi làm về chỉ muốn bò lên giường, ngủ quên cả việc tẩy trang. Rã rời, nhưng bớt suy nghĩ. Tôi cứ ngỡ vậy là ổn.. Nhưng không. Chỉ cần chệch một nhịp, mọi nặng nề lại ùa về.

Phải qua bao lâu nữa, để tôi tìm lại sự thanh thản? Để vô tư, để vui vẻ, như ngày xưa?

Tôi không rõ, nhưng chắc chắn, tôi sẽ còn tiếp tục tìm kiếm.
 
5,835 ❤︎ Bài viết: 1769 Tìm chủ đề
Sao cùng là phận nô lệ tư bản. Sam sam có thể gặp được Phong Đằng, còn tôi gặp toàn kiếp nạn không dị ಥ_ಥ*qobe 18**qobe 18*
 
5,835 ❤︎ Bài viết: 1769 Tìm chủ đề
Today I walked past a field at sunset. The rice was golden, the breeze was soft, and a kite was drifting high in the sky. It was so beautiful that it made my heart sink a little. I suddenly remembered that I once told someone I would record a video for them when the kite festival in my hometown took place. But the festival hasn't even come yet.. And we're already no longer in each other's lives.

I still have feelings for that person. But I also know, deep down, that we're not compatible. I tried. I softened myself, I tried to understand them more, I wanted to hold on to what we had. But the more I tried, the more exhausted I became. At some point, I realized it wasn't that I stopped caring. I just ran out of ways to keep going.

Now, everything seems.. Okay. I'm still living my life, moving forward like normal. Maybe they are too. But every now and then, there are moments like today: A beautiful scene, a small memory that never got the chance to happen, that make my heart ache for a second, like a brief toothache.

I don't think we can go back to who we were before we met. Because, in some way, I've changed. Now I'm just learning to set it all down, carry it as a small part of me, and keep going.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back