527 ❤︎ Bài viết: 56 Tìm chủ đề
4/7/2021

Lại một ngày nữa trôi qua rồi. Hiện tại là 0: 24 phút, xung quanh im ắng lạ thường, âm thanh duy nhất lúc này có lẽ là từ chiếc quạt máy đang hoạt động.

Tôi nhìn ra cửa sổ, bóng đêm che kín cả bầu trời mùa hè. Lòng tôi chợt nhớ về một sự thú vị bản thân mới đọc được hồi chiều. Đó là nước của Đại Tây Dương và Thái Bình Dương vốn ở gần nhau nhưng lại chẳng thể nào hòa quyện, tan vào trong nhau.

Nghĩ lại chính mình có vài phần giống với 2 dòng nước kia. Chợt nhớ lại hồi cấp 3, tôi cũng từng thích một người. Người kia có lẽ cũng vậy. Nhưng đáng tiếc là chúng tôi học với nhau 3 năm nhưng không có lấy một cuộc nói chuyện tử tế, không hỏi han nhau nhiều cũng không trao đổi gì với nhau mấy. Cùng lớp, gần chỗ ngồi rồi cũng chỉ như thế mà thôi. Chúng tôi có thời gian ở bên nhau tự nhiên nhất nhưng chẳng ai chịu nắm lấy cơ hội. Để rồi đến cuối cùng cũng chẳng thể ngỏ lời với nhau.

Người ta nói thanh xuân chính là bỏ lỡ, thanh xuân của tôi đúng là vậy. Ra trường 2 năm cũng là lúc tôi học đại học được 2 năm, mọi người vẫn thường bảo năm đầu đại học kiếm người yêu là dễ nhất, để lâu thì cơ hội ế sẽ ẵm trọn trên tay rồi. Biết là vậy, nhưng cô đơn cứ ập đến không buông bỏ thì biết làm thế nào bây giờ.

Mọi chuyện vẫn ổn đấy thôi, chẳng qua là đêm về lòng lại suy nghĩ nhiều một chút, cảm thấy buồn 1 chút khi không một tin nhắn chúc ngủ ngon, không một người quan tâm ngủ chưa hay còn thức.. Chỉ là cô đơn đong đầy hơn một chút mà thôi..

Và.. sự thật là 2 dòng nước ở 2 đại dương mênh mông xanh thẳm kia không thể hòa vào nhau, nhưng chẳng phải chúng vẫn luôn đời đời kiếp kiếp ở cạnh bên nhau hay sao? Câu chuyện của tôi đã khép lại nhưng của ai đó nếu vẫn dang dở thì hãy nắm bắt lấy cơ hội để bên nhau mãi nhé!

Hy vọng hạnh phúc sẽ tìm tới những người luôn hướng về nhau! ❤️
 
12 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Đêm cuối tuần, tháng 7, năm 2021. Đã lâu không gặp!

Mình đã không viết bài một thời gian thật dài để tập trung vào kì thi trung học phổ thông quốc gia. Đêm nay trời rất nhiều sao, quả thật rất đẹp. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài lên lại tổ ấm nhỏ này, cảm giác gần gũi và ấm áp như được trở về nhà. Từ hôm nay trở đi, hãy tiếp tục lắng nghe những trải lòng của mình được không?

Chỉ một năm quay trở lại đây, đọc lại những bài viết cũ, trong lòng dẫy lên một cảm xúc thật kì lạ, cũng khẽ mỉm cười hạnh phúc trong vô thức. Hóa ra cô bé năm 16 tuổi đã có những tâm sự như vậy.

Thật sự cảm thấy rất biết ơn ngôi nhà nhỏ này, biết ơn những người bạn dành thời gian cho những câu chuyện ngốc nghếch của mình. Mình không phải là người có năng lượng tích cực, nhưng cũng sẽ không toxic đâu nên mọi người đừng lo nhé. Mình đã rất hạnh phúc khi có thể tiếp tục được để cho cô bé tuổi 18 này trưởng thành cùng mọi người.

Xin hãy tiếp tục ở bên cạnh mình nhé. Mong rằng chúng ta đều sẽ thật hạnh phúc.

Hết.
 
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
30/07

Sau một ngày nghỉ hè dài, vào buổi tối, tôi tập thể dục một lúc rồi lấy bì sữa ra ngoài hàng rào ngồi để hóng mát. Làn gió mát lạnh hiu hiu của trời đêm thoáng qua người mang cảm giác rất sản khoái, tôi ngồi lì một chỗ ngắm sao nhưng đa số bị mây che mất, chỉ thấy còn một ngôi sao trên đó. Một mình. Cô đơn. Ngắm càng lâu tôi càng thấy giống mình vậy, ở nhà một mình cả ngày, ít nói chuyện với người xung quanh, nhìn đù đù như trầm cảm vậy. Chán ghê! Nhưng đôi khi cô đơn cũng tốt, vì tôi có thể "dừng lại" và suy nghĩ về cuộc đời, những gì tôi muốn đạt được, những thứ quan trọng, ý nghĩa đối với tôi và bắt tay vào nó. Vừa ngắm ngôi sao kia tôi như thấu được sự cô đơn trên bầu trời vô tận đầy mây kia.

"Chắc mi cô đơn lắm! Tôi cũng vậy."
 
37 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
02/08/21, Bắc Ninh trời nhiều nắng.

Hôm nay trời oi nhỉ? Không biết Hồ Chí Minh ruột thịt đã ổn hơn chưa? Hà Nội giãn cách mọi người có vất vả nhiều không? Tôi, hôm nay chợt nhớ Hà Nội. Tôi nhớ Hà Nội cái ngày ngập nắng và gió hòa cùng mùi hoa sữa nồng nàn của tiết trời mùa thu tháng 8, rồi lâu lâu lại có những cơn mưa rào ướt đầu vào giờ tan tầm. Rồi còn gì nhỉ? À.. còn bún mọc đầu ngõ nữa.. Ôi cái mùi thơm ấy.. thương nhớ làm sao! Covid 19 ác quá! Cướp đi 2 mùa hè của lũ trẻ thơ, lại khiến cho tuổi 18 của 2k3 trải qua đầy luyến tiếc, rồi biết bao con người không thể giao thương rồi đã khó khăn lại càng khó khăn. Làm ơn, Covid xin đi đi để Tổ quốc được bình yên trở lại, để các anh hùng chiến sĩ nơi tuyến đầu chống dịch được về cùng hậu phương.

Rồi tôi lại bần thần nghĩ về mình.. đứng trước cái tuổi 19, 2 lần trượt đại học, bản thân lại một lần nữa lênh đênh, không biết nên làm gì! Tôi có nên thi lại lần không? Hay tôi nên tiếp tục học ở môi trường tôi không thích tẹo nào hết! Tôi nghĩ rất nhiều: Về gia đình, về con đường phía trước. Thật mờ mịt, liệu tôi chính là một đứa vô dụng không thể làm gì nên hồn không?

Mọi người cùng chia sẻ với mình nha!
 
37 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
11/08/2021. Một ngày mưa tháng 8

Người ta nói mưa ngâu tháng 7 là cái mùa mưa dữ dội lắm, mà chưa kể lại còn rất nhiều và dài nữa chứ!

Ngồi cuộn tròn người trên ghế lười biếng lướt facebook vô tình đọc được dòng trạng thái của page "Chuyện của Hà Nội", đại ý rằng, nếu có phải kể về mối tình đầu thì sẽ kể về Hà Nội, về nơi mà tớ đem lòng nhiệt thành yêu say yêu đắm. Nghĩ thấy cũng đúng, miên man theo dòng suy nghĩ, muốn lên đây viết về chút tâm tư của mình. Ở cái nơi phồn hoa, ồn ào, náo nhiệt ấy, sao lại có nhiều mị lực đến thế! Miệt mài, khắc khổ, lao lực học tập như Nguyễn Tuân khổ hạnh với văn chương thì ý niệm cuối cùng cũng chỉ là đặt chân được lên cái đất Hà thành ấy! Nhưng cuối cùng, cuộc sống khắc nghiệt đến như thế nào mà đã khiến nhiều người dù yêu, dù đắm say cuối cùng.. không thể ở bên Hà Nội đến mãi mãi. Chỉ mong bản thân đừng rời bỏ Hà Nội, dù có thế nào, khổ cực ra sao, xin hãy giữ lấy tấm chân tình đối với thủ đô, cố gắng hết sức, được không?
 
2,177 ❤︎ Bài viết: 216 Tìm chủ đề

17/8/2021: Một ngày thật là ba chấm​


Hôm nay là một ngày nghỉ dịch cũng như bao ngày khác mọi người ạ, nhưng mà hôm nay mình chợt nhận ra là hình như nhờ có việc nghỉ dịch mà mình học được nhiều thứ mới nhất là trong viêc nấu ăn, còn về phần kiến thức mới thì mình đang học một chương trình của gg cũng khá là hay chủ yếu là về marketing các kiểu này, cũng hay xem như là mỗi ngày một điều mới vậy. Ngoài ra mình còn tìm được một số những người truyền cảm hứng rất là hay bởi vì dạo tiktok đó cả nhà yêu nên mình thấy được nhiều người mới học được nhiều điều mới từ họ, nhất là cái anh Minh gì đó quên rồi nhưng mà ảnh tên là Minh chời ơi ảnh hay lắm. Mình không biết sao nhưng mà cuộc đời mình hình như mới chỉ gặp được hai người tên Minh nhưng mà người nào cũng thông minh hết chắc mốt để con ra cũng phải đặt tên con là Minh quá, vừa thông minh vừa hiểu thấu lòng người lại vừa biết cách đối nhân xử thế luôn á.

Cũng không biết là có gì để kể cho mọi người nghe nhưng mà có chuyện vui lẫn chuyện buồn xảy ra trong ngày hôm nay đối với mình, nhưng mà thật ra đối với mình nó cũng không hẵn là chuyện buồn đâu mà là chuyện bực cả mình mới đúng. Cũng không trách đươc cuộc sống mà, sẽ có lúc gặp phải người này người kia thoi, cũng có người làm cho mình trong lòng dễ chịu như nở hoa, nhưng cũng khong hiếm những ngườ làm mình cảm thấy thật là ba chấm..

Nói chung chuyện vui là mình học được cách làm ha món mới từ cơm nguội, từ nay đữ phí cơm, nhà mình không nuôi chó vì vậy nên mỗi lần mà dư cơm là không biết phải làm sao hết, chỉ biết bỏ đi mà thôi. Nhưng mà từ giờ thì không hai món ăn thần thánh đó chính là cơm cháy chiên nước mắm nè món còn lại là cơm nguội trộn với bột gạo một chút bột năng thì lfm thanhfbasnh canh dạng mì ăn liền dễ lắm luôn á mặc dù món sau mình chưa làm nhưng mình chắc ăn là mình làm được không cần phải xoắn luôn, thật ra lướt tiktok cũng học được mấy cái hay lắm á chứ.

À còn chuyện bực mình thì thôi rồi luôn gặp được một người mà nhân cách hết sức là ba chấm, thì cũng kiểu như người khác vào nhà của bạn xong giở giọng chê bai các thứ các thứ, chê bai đứa con tinh thần của bạn, xong chê nhà bạn khố rách áo ôm xong rồi còn sủa là tôi tới đây để cứu vớt cái nhà khố rách áo ôm nhưng mà thật ra chẳng làm được cái beep gì hết, thật là nhưng mà nói chung chắc tại vì không cùng tần số không hợp với nhau nên không dung nhập được trong mắt nhau mà thôi, chịu vậy.

Hôm nay chỉ có thể thôi chúc mọi người zui zẻ
 
Last edited by a moderator:
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Nghệ An, 18/8/2021

Hạ nhớ

Một mùa hạ thật buồn, một mùa hạ không rộn ràng. Mùa hạ năm nay nó khiến tôi nhớ lại khoảng thời gian này của năm ngoái. Nhà tôi ở dọc bờ biển, chiều lại mọi người đều đi dạo, ngắm hoàng hôn, tắm biển và nô đùa. Nhưng từ khi ở chỗ tôi xuất hiện ca nhiễm thì dường như những hình ảnh đó không còn ở bờ biển mà thay vào đó chỉ là những con sóng lẻ loi. Nhìn cảnh vật và bờ biển không người tôi bỗng cảm thấy nhớ thương.

Giờ đây, những buổi chiều hoàng hôn trên biển không thấy bóng dáng của con người. Lúc đó tôi chỉ biết thốt ra trong lòng mình: "Ôi thật buồn làm sao" Tôi nhớ lắm, nhưng chẳng làm được gì ngoài việc tuân thủ giãn cách và mong cho mọi người bình an để được quay lại nhịp sống như trước.

Buổi tối hôm nay, vẫn như mọi khi gia đình tôi đang quay quần bên bữa cơm thì nghe số ca nhiễm ở Việt Nam đang tăng lên. Rồi tiếp đó là những câu chuyện của các y bác sĩ khi phải tạm biệt gia đình, tạm biệt những đứa con, hay "đơn giản" là tạm biệt mái tóc của bản thân "vất vả nuôi dưỡng" để thuận tiện hơn trong việc chống dịch, để lên đường chống dịch. Những câu chuyện đó khiến tôi phải nghĩ lại bản thân mình, nghĩ lại mình thật may mắn khi bây giờ vẫn được ăn ngon, được say giấc, trong khi ngoài kia những bữa cơm vội để các y bác sĩ kịp lấy mẫu xét nghiệm, các "chú" công an đang trực chốt. Những hành động thật đáng quý, tôi mong mọi người sẽ đủ sức khỏe để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi cảm thấy thật tự hào khi mình là một công dân ở nước Việt Nam, một đất nước giàu tình cảm, giàu hành động đẹp.

Mong mọi người sẽ cùng bình an vượt qua đại dịch!
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Gần đây thì mình thấy việc ở nhà mùa dịch thật ra không chán lắm. Mình có nhiều thời gian để chăm sóc bản thân và tận hưởng cuộc sống, cũng như cho mình khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Mình thích viết lắm. Lúc này rảnh rỗi nên mình có thể viết nhiều hơn hồi trước. Mình thích cảm giác từng dòng suy nghĩ được thể hiện một cách nhẹ nhàng trên những con chữ, như xoa dịu và mơn man lòng mình. Mình viết khi mình thấy bản thân không được ổn và cần phải giải tỏa, khi buồn hay chán nản đến nổi không chịu được mà nghĩ ngợi linh tinh, cả khi vui thật nhiều và muốn lưu giữ lại niềm vui đó, hoặc đơn giản chỉ vì mình muốn viết thôi, không có lí do cụ thể nào. Đây là một cách để giết thời gian mùa dịch rất tốt á, có thể giúp tụi mình hiểu bản thân muốn gì và cần gì hơn. Đôi khi thả hồn vào câu chữ cũng vui lắm đó.

Hôm nay của mình trôi qua nhanh như mọi ngày. Cảm giác như khi rảnh lâu quá thì sẽ thấy thời gian trôi lẹ hơn bình thường á. Ăn uống, viết lách, vẽ vời, xem mấy tập phim là hết một ngày rồi. Thật ra thì có mấy lúc mình thấy nhớ đường phố, nhớ hồi được chạy lòng vòng quanh Sài Gòn. Nhưng mà trong lúc dịch bệnh thế này, ở nhà chính là giúp ích cho xã hội, bản thân được khỏe mạnh nữa. Vậy là vui rồi đúng hông?
 
36 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề

Cái Cớ Của Sự Làm Biếng Và Kết Quả Của Sự Nổ Lực​


Trước kia tôi vẫn luôn là một người dễ từ bỏ và hầu như luôn trì hoãn mọi việc. Tôi luôn nghĩ rằng cứ từ từ đi mình còn nhiều thời gian mà việc gì phải lo lắng. Nhưng rồi đến một ngày tôi nhìn lại bản thân mình từ trước đến nay, tôi đã rất sốc khi xem lại bản thân mình. Tôi hầu như chẳng làm được gì trong cả một năm trời qua cả. Những dự định, hoài bão và mơ ước của tôi luôn bị dừng lại bởi một câu "còn sớm mà từ từ rồi làm đâu có gì gấp gáp đâu". Tôi cảm thấy trong một năm ròng rã ấy tôi chẳng có gì ngoài sự lười nhác và những cái cớ vô lý của mình. Tôi nhận ra những cái cớ được tạo ra từ sự lười nhác của tôi chính là thứ khiến tôi luôn thất bại. Từ đó tôi quyết tâm thay đổi, tôi lên kế hoạch cho ngày hôm sau trước khi đi ngủ và quyết tâm thực hiện nó cho bằng được, tôi ghi chép những suy nghĩ của tôi lại vào trong đó và tạo ra những dự định cho tương lai của bản thân. Dành nhiều thời gian để đọc sách, siêng tập thể dục, không trì hoãng mọi việc và kiếm những cái cớ vô lý để lấp đầy sự lười biến của bản thân đó là những gì mà tôi đã làm. Tôi biết để thay đổi bản thân thực sự là một việc rất khó nhưng tin tôi đi, với sự thay đổi tích cực như vậy bạn sẽ ngày càng tiếng đến gần với ước mơ và tương lai tươi đẹp của bạn. Nếu lúc này bạn nghĩ làm sao tôi biết những thay đổi đó sẽ có ích thì tôi muốn nói với bạn rằng. Trước kia tôi cũng như bạn nhưng giờ dây tôi đã tiến đến gần với ước mơ của mình hơn rất nhiều rồi đó. Tận 50% lận đấy. Nếu bạn nghĩ 50% đó là ít thì tôi xin nói với bạn rằng 50% đấy là sự nỗ lực chỉ trong hai tháng trời, ngạc nhiên không. Mọi sự nỗ lực đều có được sự đền đáp xứng đáng nên bắt đầu từ hôm nay hãy từ bỏ những cái cớ và nỗ lực lên bạn nhé.

04/10/2021 - mưa ngày hè
 
Last edited by a moderator:
8 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Dẫu biết rằng tự ý thức cách ly từ tỉnh khác về là tốt. Nhưng cảm giác vẫn cũng thấy tủi thân thiệt sự. Vì an toàn cho người thân, cho cộng đồng mình phải hiểu và chấp nhận thôi. Không sao cả!

Về đến nhà an toàn là mừng rồi.

Hi vọng mọi người luôn được bình an, khoẻ mạnh và Covid mau biến mất để mọi người được trở lại cuộc sống bình yên, mạnh khoẻ.

19/10/2021 - Đánh dấu cho một chặng đường về quê vất vả sau bao ngày giãn cách.
 
1,342 ❤︎ Bài viết: 188 Tìm chủ đề
Đây là mục kể khổ về một buổi sáng thật xu của tui:((

Số là sáng nay, cả nhà tui qua chơi ở nhà bác, mà cũng trùng hợp là sáng nay tui có hẹn đi tiêm ở trường nữa.

Tui đi chơi nhà bác mặc váy, dài đến bắp chân, đến 9 giờ sẵn đi thẳng đến trường luôn.

Thì đến trường rồi tui mới phát hiện là mình quên mang tiền gửi xe, thế là tui đứng lì ngoài cổng chờ bạn đến gần nửa tiếng để xin 2k rồi vào cổng.

Mà đến lúc bạn đến, tui vào cổng rồi thì tui bị đuổi về.

Bác bảo vệ không cho tui mặc váy vào trường, cho dù váy có dài hay ngắn, tui bị đuổi về để thay đồ.

Mà giờ thì sao tui về được, cả nhà tui đều ở bên nhà bác mà, tui đâu có chìa khóa về nhà đâu.

Dị là trong cơn uất ức, tui đi ngược hướng đường về nhà, thế là tui lạc luôn:((

Là lạc đường thiệt á. Tui phải đi vòng vòng đến mấy lần mới tìm thấy trường rồi tìm được đường để đi về lại.

Tui quyết định là sẽ về lại nhà bác, tại nhà tui thì xa quá (gần 20p chạy xe lận), nhà bác tui gần hơn, với lại tui cũng không có chìa khóa về nhà nữa.

Sau đó thì tui đi lạc thêm 20p nữa.

Là lại lạc thêm lần nữa á:((tui cũng bất lực lắm chớ bộ). Lúc đi thì tui đi với ba mẹ nên đâu để ý đâu, nhà bác thì lại tùm lum đường, cái tui đi lạc luôn.

:((

Tui phải gọi điện chị để chỉ đường về lại nhà bác á.

Thì qua thêm một tiếng phơi nắng ở ngoài đường, cuối cùng thì tui cũng đi được đến trường lại rùi nè ^^

Lúc về lại trường thì bị kẹt xe.

Đến trường tiêm với mấy lớp ở cuối cùng, hết vacxin, chờ người ta lấy, tiêm xong lại chờ thêm 20p nữa.

Xong một chặng đường dài thì tui cũng được về thui, lúc đó là 11g30p, lúc tui đi là 8g50: '))

À, lúc về tui còn bị rớt mất thẻ xe, phải ở lại tìm nữa.

: '))

Vào lại được nhà là coi như tâm hồn thể xác tui tơi tả luôn, chẳng còn gì để bàn thêm nữa á.

Xăng 2 cục về nhà cũng muốn cạn hết lun.

Tui còn tưởng tui làm rớt cái tinh túy một ngày đâu rồi chớ:((
 
79 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Thế là dịch đã gần 3 năm rồi, và chưa dấu hiệu giảm. Thật sự mọi người ạ, nhiều khi mình rất bất lực!

Mình bất lực vì gần 3 năm quá mình chưa thể làm gì vì dịch bệnh. Có lẽ đó là quãng thời gian tuổi trẻ đẹp nhất của mình khi có cơ hội trải nghiệm nhiều thứ như đi du lịch, học hành và kiếm một công việc thực tập thật tốt.

Mình bất lực vì người thương trở nên yêu xa theo 1 quãng thời gian dài, hằng ngày cũng chỉ chuyện truyện trò mà chả thể gặp mặt.

Mỗi ngày cảm thấy cuộc sống thật bế tắc khi không có nhiều niềm vui, mình mong rằng mọi người ý thức thật tốt để rồi nhanh chóng đẩy lùi đại dịch.. chứ mình bất lực lắm rồi..
 
143 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
5/1/2022,

Nếu như có sự lựa chọn tốt hơn, có thể thoát ra được thì đâu cần phải chọn bước đi trên con đường không lối về này. Chỉ khi màn đêm buông xuống mới có thể tạm gỡ mặt nạ xuống để hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch. Cười tự giễu bản thân quá vô dụng, quá hèn nhát tại sao không cương quyết không dứt khoát một chút. Nếu cương quyết, dứt khoát thì bây giờ đâu phải chịu nỗi đau dày vò này chứ. Cái gọi là nhà cũng không còn là nhà nữa. Nơi hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt để lại đằng sau là đống hoang tàn đổ nát. Phải nói làm sao, phải làm thế nào đây.
 
74 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề

Một Ngày Cuối Năm​


Một ngày cuối tháng 12 trời lạnh mưa phùn. Cái thời tiết của những ngày này dường như khiến cho tâm trạng trùng xuống. Những ngày cuối năm, bất chợt những kí ức không vui bị cuốn theo về. Những câu nói của hiện tại đang dần dần làm những vết thương đóng vảy kia lại gỉ máu. Mọi sự cố gắng và tồn tại của tôi bị vứt bỏ. Thì ra từ trước tới giờ cho dù tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa, với mọi người mà nói cũng bằng không. Bị làm lơ trong những cuộc trò chuyện, luôn là người bị bỏ quên trong những lần hoạt động nhóm, luôn đi một mình.. Bản thân có phải đã thất bại nhiều lắm phải không? Đột nhiên lại thấy sợ. Sợ sẽ quay lại những năm tháng đen tối trước kia, những năm tháng khiến tôi ám ảnh tới nỗi tưởng chừng như không thể vượt qua được. Liệu những năm tháng đó có tiếp diễn với tôi thêm một lần nữa? Cảm xúc dần trở nên hỗn độn. Tôi không muốn khóc, hoàn toàn không muốn khóc giữa chốn đông người này..

Leaf

35519fab5fa0ce0ec97eb9dee95b7dea.jpg


ea29ced207148aaafbd9bae1c91fbd83.jpg
 
Last edited by a moderator:
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hôm nay ngày 13/3/2022 00: 19 mình viết dòng này khi vừa bước chân lên sài thành 2 tiếng trước. Ôi cảm giác thật lạ làm sao trong lòng có chút buồn, chút vui hòa thêm 1 phần trống rỗng, không biết vì sao và không biết phải làm sao đây, MÌNH LÊN ĐÂY ĐỂ LÀM GÌ! Wao khá là mệt trên đây nóng hơn mình tưởng, đã là lần thứ 2 lên rồi nhưng vẫn cảm thấy xa lạ quá không biết sang mai thức dậy mình sẽ làm gì: "Đi xin việc luôn hả ta, hay ngồi 1 ngày để thích nghi đây, mình phải làm gì ta.." khá nhiều câu hỏi đã được đặt ra vì mình lên đây chưa có 1 mục tiêu gì, chỉ biết lên đây để kiếm tiền thôi. Thôi chào tất cả các bạn hôm nay mình chỉ viết đến đây thôi hẹn các bạn vào 1 ngày khác, mình đi ngủ trước đây, chúc các bạn ngủ ngon xin chàoooooo
 
Last edited by a moderator:
148 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
Hôm nay có kết quả kì thi hsg tỉnh, tui thi môn Văn được hẳn giải KK lun. Tui cực kỳ thất vọng, đã nỗ lực đến thế mà kết quả chẳng ra làm sao, khóc mấy lần, nghĩ tủi. Cố gắng mà chẳng được đền đáp xứng đáng. Trường khác giải cao lắm, nhưng thực chất tui nghĩ quá trình đào tạo trường tui có vấn đề, hơn 1 tháng trước khi thi mới học. Tui thấy tuy tui nỗ lực nhưng tôi không được cọ xát nhiều. Chờ mong kết quả hẳn gần 2 tuần mà chẳng ra sao, các lãnh đạo làm việc quá lề mề.

Hôm nay tui ở nhà vì bị đau mắt, từ chiều hôm qua tự nhiên ngứa rồi sưng lên đau nhức sau đó ngày càng khó chịu đến bây giờ, tối mẹ về & đưa tui đi khám. Bgio mắt t vẫn khó chịu. Chán!

Nghèo khổ thật đó, đi khám mua thuốc hết 170k bằng tiền mẹ đi làm vất vả cả 1 ngày. Nghĩ mà thương! Thế là t khóc cả quãng đường hnay, với tiếc tiền nữa, thà k mua thuốc còn hơn để tự khỏi, uống thuốc chỉ đỡ đau với nhanh khỏi hơn, mẹ thương nên vẫn mua! Sau vụ này t sẽ chăm chỉ học tập ngoan ngoãn và kh đi chơi bời đú đởn với cô bạn của tôi nữa! Kiếm đồng tiền lương thiện thật sự vất vả. Thì ra mẹ vẫn thương tôi, tôi sẽ trở thành ng con ngoan từ bgio.

Nhưng mà t là 1 cô nàng nóng nảy, hnay mắt đau quá đã khiến t gào khóc & muốn ném đồ đạc như những đứa trẻ hư Nma chỉ ném được rác.

Sau này chỉ mong làm một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường, làm những gì mình thích, hạnh phúc, vui vẻ, an nhiên.

Chỉ mong đủ cơm ăn ba bữa, mưa không tới chân nắng không tới đầu, cuộc đời dài có một người ở bên bầu bạn tới cuối đời.
 
Last edited by a moderator:
27 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Có những điều ngay chính người trong cuộc cũng khó để hiểu là vì sao? Vì điều gì? Hư ảo vô định..

Thuận theo mạch của cảm xúc. Ta ví như một người đang vô tư lự, vô tư vui đùa với đám mây cây cỏ núi đồi, dù còn lỡ dở với cuốn sách đang đọc.. Quả là một tâm hồn trong veo.

Bỗng chốc có một cơn giông ập đến.. Với một vẻ mặt đầy hoảng sợ và liền vội vã tìm chỗ trú. Sau đó là chuỗi cảm xúc chới với, sụp đổ. Rồi loay hoay dọn dẹp mọi thứ.

Tự hỏi rằng: "Có ai vẫn bình thản kê ghế và ngồi nhìn cơn bão đi qua. Bất động không ngó tới cứ thế mà mặc kệ nó diễn ra như cách nó thật sự muốn và xen vào đó là cảm giác trống rỗng vô hướng. Lặng thinh và quan sát là cách Tôi đối diện với từng cơn bão.

" Ồ bão chỉ có thế có chi ghê gớm! "

Và ta lại kê ghế ngồi ung dung nhìn trời mây. Và giữ một trái tim trầm tĩnh để chiêm nghiệm về từng cơn bão đã đi ngang qua đời..

Trên cuộc đời có quá nhiều điều phải chăng không gì là vĩnh hằng. Phiêu diêu cho đời bớt nhạt nhẽo. Nhấp một chút cafe hay rượu vang để biết rằng.. Ta vẫn ổn. Đời vẫn ổn.

" Ý nghĩa của một tình yêu là khi cho đi và nhận lại một cách cân xứng. Ta biết ơn cuộc đời đã mang đến nhiều giông bão cho ta hiểu thêm về giá trị yêu thương dẫu cơn bão tàn khốc đến mấy. Cuộc đời luôn có những điều đáng quý hơn là chăm chăm nhìn những cơn bão kia.. Dẫu sóng gió là thế nhưng nhìn lại mình vẫn còn đó và vẫn là chính ta vẫn cảm xúc ấy và yêu thương còn nơi đó dù chỉ còn ta mỗi ta trong góc tối sau cơn bão lòng"

#viếtchocôgáiấy

Mai Thúy An / blog góc khuất tâm hồn
 
130 ❤︎ Bài viết: 18 Tìm chủ đề
Về quê được hít thở không khí trong lành, được ăn những món ăn thân thuộc và được đắm mình vào không khí yên bình. Thật sự rất tâm hồn rất bình yên. Tối đến tôi có thể nghe tiếng con chim cuốc ở quê kêu mà không phải tiếng còi xe cộ ầm ỷ. Tôi có thể hít thở mùi rơm rạ, mùi cỏ mà mẹ tôi đốt cũng khiến bản thân cảm thấy thoải mái. Tôi mong sao bản thân có thể từ từ chữa lành được, mong mọi thứ sẽ ổn với tôi. Dù thế nào rồi tôi cũng sẽ sớm tìm lại nhiệt huyết của tuổi trẻ mà phải không?
 
19 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
Hôm nay mình soạn đồ đạc để ngày mai đi quân sự. Dù cũng chưa muốn đi lắm nhưng trước lúc đi đến một nơi ở mới thì mình cũng nôn nao, mong chờ.

Bố mẹ hỏi thăm lo lắng cho mình rất nhiều bảo là nhớ mang áo ấm, nhớ mang thức ăn.. Bố còn bảo thích gì thì mua mà ăn, trời lạnh rồi nấu nóng mà ăn. Thế rồi bố gọi mình hỏi vài thức về việc chuẩn bị cho ngày mai, bố nói một câu mà làm mình nhớ mãi "Khi nào trường báo tiền phải nộp thì nhắn trước cho bố 1 câu để bố chuẩn bị" nghe thì rất là bình thường đúng không nhung nghe xong tim mình hẫng đi 1 nhịp luôn.

Cảm giác gánh nặng đang đè lên đôi vai của bố, và mình như là gánh nặng ấy vậy, lúc nào bố cũng cho mình những thứ tốt nhất. Lúc mình đi đại học ngày nào bố cũng hỏi đi học về chưa, nay con ăn món gì, trời lạnh con nhớ mặc áo. Khoảng thời gian trước khi 1 2 tuần đầu lên đây đi học cứ mỗi lần bố hỏi thăm quan tâm mình là dường như nước mắt mình cứ chực trào ra ấy hay có những khi cổ mình nghẹn lại không khóc nhưng có gì đó ở cổ họng như chặn đứng tiếng khóc của mình ấy.

Dẫu có trưởng thành thì mình vẫn mong được về nhà được gặp bố mẹ, được mua qua cho học, dẫn học đi ăn những món ngon, cho họ đi những nơi học chưa từng đến

Đối với mình từ trước tới giờ tuy mình không giỏi giang nhưng vẫn luôn phấn đấu nỗ lực để học tự hào về mình. Đi được đến ngày hôm nay không chỉ nhờ sự chăm sóc mà bố mẹ cho mình mà chính bản thân mình cũng lấy bố mẹ làm động lực phấn đấu.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back