7,525 ❤︎ Bài viết: 3928 Tìm chủ đề
138 1
Người Yêu AI Và Cái Tết Không Có Nút Quay Lại

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Truyện ngắn, ảo tưởng

Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần 3+4+5 - 2026

Chủ đề: Tết Này Có AI! - Khi Người Yêu Là Chiến Thần Cà Khịa

55072849452_8e4c9ab05e_o.jpg

Tôi là một chủ nhiệm dự án AI cấp quốc gia. Nói cho oai vậy thôi, chứ nếu lột bỏ hết danh xưng, thẻ ra vào tầng hầm và mấy lớp mã hóa sinh trắc học để bảo mật công việc, thì tôi cũng chỉ là một đứa con gái bình thường được sinh ra trong một gia đình cũng quá mức bình thường.

Gia đình tôi không có truyền thống về nghiên cứu khoa học, không ai biết AI là viết tắt của cái gì, càng không ai hiểu rõ giữa những "cỗ máy trí tuệ nhân tạo" với mấy con robot hút bụi trong nhà có gì khác biệt. Trong mắt gia đình và họ hàng, nghề nghiệp của tôi chỉ được gói gọn trong một câu:

- Con bé làm kỹ thuật máy tính!

Còn máy tính gì, làm ở đâu, kỹ thuật như thế nào, điều ấy không quan trọng! Điều quan trọng với họ chỉ là:

- Năm nay đã bao nhiêu tuổi? Bao giờ thì lấy chồng?

Và cứ như vậy, áp lực lớn nhất đời tôi không còn nằm trong phòng thí nghiệm. Tôi từng đối mặt với những bài toán tối ưu hóa cấp quốc gia, từng tranh luận nảy lửa với hội đồng chuyên gia nước ngoài, từng thức trắng bốn mươi tám tiếng để vá lỗi hệ thống trước giờ nghiệm thu... Nhưng tôi xin thề, tất cả những thứ đó đều không đáng sợ bằng một câu hỏi của họ hàng trong mỗi dịp Tết:

- Bao giờ thì đưa người yêu về ra mắt?

Họ không hỏi cho có lệ, họ đều hỏi tôi với ánh mắt của những người đã chờ một câu trả lời qua rất nhiều năm. Và thế là, mỗi năm Tết đến, tôi đều có một chiến thuật né tránh với những lý do cũ mèm.

Năm đầu tiên:

- Con còn nhỏ!

Năm thứ hai:

- Con đang muốn tập trung vào sự nghiệp.

Năm thứ ba:

- Con chưa gặp được người phù hợp.

Năm thứ tư:

- Con còn trẻ, không vội...

Năm thứ năm:

- ...

Cười trừ thôi chứ biết trả lời sao nữa?

Và năm nay, tôi nhận ra một sự thật đáng sợ. Họ không cần câu trả lời cho qua chuyện của tôi nữa. Họ muốn tôi mang một người trở về, nếu không... Á, cứu mạng!

Và thế là, trong khoảnh khắc rất tinh vi nhưng cũng rất... điên rồ, tôi đã đưa ra một quyết định khoa học mà tôi nghĩ là "khủng bố" nhất. Tôi sẽ tự chế tạo người yêu cho chính mình!

Robot AI phiên bản "đỉnh chất" của tôi đã được "ra đời" như vậy đấy. Tôi thiết kế "người yêu" với những tiêu chuẩn rất cao và hoàn mỹ. Đầu tiên, nhất định phải cao ráo, đẹp trai. Và thứ hai, nhất định phải biết cách đối đáp với họ hàng, biết khen người lớn, biết nhường trẻ nhỏ, biết né câu hỏi khó, đặc biệt là phải biết giả ngu đúng lúc...

Tôi đã thức trắng hai đêm để lập trình sẵn hơn ba trăm câu đối thoại mẫu, phân loại theo từng nhóm dành cho ông bà, bố mẹ, cô dì, chú bác, còn có họ hàng xa với láng giềng gần, bao gồm cả đám trẻ con hay tò mò nữa... Bởi chức năng chính của anh là đóng vai một người yêu hoàn mỹ của tôi trong dịp Tết năm nay. Tôi đặt tên cho anh trong hệ thống là A-88, nhưng để thuận tiện hơn, tôi gọi anh là... Anh Yêu!

Tôi đã tính toán thật kỹ lưỡng, vạch ra một kế hoạch hoàn hảo nhất để có thể "thoát thân" trong êm đẹp. Nhưng cơn mưa đón năm mới đã mang lại tiếng "rẹt rẹt" định mệnh trong đời tôi.

Mưa đầu năm, lất phất, không to nhưng mang theo sự ẩm ướt đến dai dẳng. Tôi kéo Anh Yêu chạy vào mái hiên nhà ông nội, vội vàng lau nước mưa rớt trên người cho anh. Và chính lúc đó, tôi nghe thấy một vài âm thanh đột ngột xuất hiện:

- Rẹt... rẹt...

Đó là âm thanh quen thuộc của hệ thống khi tự động tái tạo dữ liệu. Tim tôi bắt đầu thắt lại, cảnh báo một điều chẳng lành sắp xảy ra...

Tôi còn chưa kịp mở giao diện kiểm tra thì ông nội đã chống gậy bước ra, nheo mắt nhìn "chàng trai lạ" đứng bên cạnh tôi:

- Ủa, con bé này... Đây là ai vậy?

Tôi vừa định mở miệng thì Anh Yêu đã chủ động bước lên một bước, cúi đầu chào rất chuẩn:

- Thưa ông nội, cháu là AI cao cấp và hiện đại nhất hiện nay, do chính tay cô ấy tạo ra. Chức năng chính của cháu là làm người yêu của cô ấy.

Cả sân nhà im lặng hai giây rồi bắt đầu bùng nổ:

- Ha ha ha ha...

- Trời ơi, thằng nhỏ này thật khéo ăn nói!

- Giờ tụi trẻ nói chuyện thẳng thắn ghê!

Ông nội cười đến run vai:

- Được được! Nói chuyện cũng khá thú vị.

Chỉ có tôi là đứng chết trân vì câu thoại này hoàn toàn không nằm trong kịch bản!

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, thằng cháu trưởng trong nhà đã lân la mò tới. Nó với bộ tóc vuốt keo bóng loáng, tay cầm chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, khẽ khàng hỏi:

- Cô út ơi, năm nay cô định lì xì cho con bao nhiêu nè?

Anh Yêu bắt đầu cúi xuống, đưa mắt quét qua người nó từ trên xuống dưới:

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi hét vang trong đầu, xin đừng phân tích!

- Dữ liệu cá nhân trước mắt cho biết, người này giới tính nam, 15 tuổi, đang là học sinh lớp 9 nhưng đã có thu nhập 6 - 8 triệu đồng mỗi tháng nhờ hoạt động sáng tạo nội dung trên nền tảng TikTok, đối tượng này không phù hợp để nhận tiền mừng tuổi.

Cả nhà:

- ???

Thằng bé trợn mắt:

- Ơ... sao chú biết?

Anh Yêu nghiêng đầu:

- Dựa vào dữ liệu đã thu nhận được.

Thằng cháu lập tức cúp đuôi chạy thẳng, để lại một đám nhóc con trong nhà đã đồng loạt quay sang chìa tay về phía nó. A... thế này... ha ha...

Cô Ba của tôi nhìn Anh Yêu, cười cười:

- Vậy con làm nghề gì?

Anh Yêu liền chỉ tay về phía tôi, trả lời:

- Công việc của cháu là tiếp thu rồi phân tích dữ liệu hệ thống đã cung cấp, giúp chia sẻ áp lực xã hội thay cho cô ấy.

Cô Ba cười gượng:

- Nghe cũng cực ghê ha...

Chú Năm tôi liền chen vào:

- Vậy lương có cao không con? Thưởng Tết thế nào? Thằng nhóc nhà chú lương hơn mười triệu một tháng đó, thưởng Tết cũng khá lắm.

Anh đưa ánh mắt quét qua người chú thích so sánh đám con cháu và thường xuyên mượn tiền tôi để xài Tết này, nói:

- Theo dữ liệu xã hội, câu hỏi này đi kèm mục đích so sánh, không nên trả lời. Tuy nhiên, để đảm bảo sự minh bạch, cháu xin trả lời là lương chỉ đủ để tiêu xài và không cần hỏi mượn tiền vào dịp Tết.

Bầu không khí bỗng trở nên im lặng một cách đột ngột. Cuối cùng vẫn là mâm cỗ tất niên được bưng ra xóa đi vẻ ngượng ngập.

Tôi còn chưa kịp thở ra thì đã thấy anh trai cả với lấy chai rượu nếp, rót đầy một chén, đẩy về phía Anh Yêu:

- Nào, em trai! Về nhà người yêu ăn Tết thì phải uống rượu chứ? Uống cho quen mặt nào.

Tôi toát mồ hôi nhìn Anh Yêu cầm chén rượu lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ một cái.

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi cắm đầu vào bát cơm, trong lòng chỉ biết cầu trời.

- Dữ liệu cho thấy, ethanol trong rượu có thể gây tổn hại gan, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và làm giảm tuổi thọ trung bình. Không uống là lựa chọn tối ưu!

Không khí trên mâm cơm khựng lại, chú Tư ho khan hai tiếng, còn tôi chỉ muốn độn thổ.

Để cứu vãn tình hình, bố tôi nhanh tay gắp một miếng lòng luộc, đặt vào bát ông nội, cười xòa:

- Thôi, không uống thì mọi người mau ăn đi! Lòng luộc nè ông, món khoái khẩu của ông mà!

Tôi chưa kịp mừng vì câu chuyện đã được chuyển đề tài, bên tai tiếp tục nghe thấy giọng Anh Yêu vang lên đều đều:

- Theo dữ liệu y khoa, nội tạng động vật chứa hàm lượng cholesterol rất cao. Đối với người cao tuổi, việc tiêu thụ thường xuyên càng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và huyết áp.

Cả nhà:

- ...

Ông nội nhìn miếng lòng trong bát, rồi nhìn Anh Yêu, trầm ngâm:

- Ờ... vậy chắc thôi, ăn món khác đi.

Bố tôi rút tay lại, mặt cứng đơ. Tôi bắt đầu nhận ra, bữa cơm này sắp toang thật rồi.

Quả nhiên, khi mẹ tôi quay sang cô cháu gái nhỏ, gắp cho con bé một cây xúc xích chiên vàng ruộm:

- Nào, con ăn xúc xích đi, món con thích nhất đây!

Con bé mắt sáng rỡ, chưa kịp đưa vào miệng thì...

- Xin phép được bổ sung dữ liệu. Thực phẩm chế biến sẵn như xúc xích chứa hàm lượng muối và chất bảo quản cao. Đối với trẻ em, việc tiêu thụ thường xuyên có thể ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và làm tăng nguy cơ béo phì.

Tôi suýt làm rơi bát cơm còn cô cháu gái thì vội rút tay lại, ngơ ngác nhìn cây xúc xích.

- Vậy con ăn cơm canh thôi.

Mẹ tôi cười cứng đờ:

- Ờ... cũng được. Để bà chan cho con.

- Cảnh báo! Nước canh còn rất nóng, nguy hiểm cho trẻ nhỏ, dễ bị bỏng...

Mâm cơm lập tức bước vào trạng thái căng thẳng với những lời nhắc nhở toàn diện. Anh trai gắp thịt kho bị nhắc nhở món ăn quá nhiều dầu mỡ. Chị gái gắp dưa hành liền bị nhắc chứa nhiều muối... Bà nội không chịu nổi nữa, chìa cái bát không về phía tôi:

- Vậy... bà xin bát cơm ăn với muối lạc... Chắc là... không sao nhỉ?

- Hệ thống nhắc nhở! Đường máu của bà đang ở mức tăng cao, ăn quá nhiều cơm chứa tinh bột trong một bữa sẽ có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Cả mâm cơm tất niên im lặng chưa từng có, tôi chỉ muốn bỏ chạy trước bữa cơm đầy... khoa học này!

Cuối cùng, bà nội đành đặt cái bát xuống, hỏi dò:

- Thế hai đứa tính khi nào cưới?

Tôi nghẹn họng. Anh Yêu quay sang nhìn tôi, rồi lại nhìn bà, đáp mạch lạc:

- Theo dữ liệu thống kê, nhiều cuộc hôn nhân thất bại vì cưới quá sớm dưới áp lực xã hội. Cháu đề xuất nên ưu tiên hạnh phúc dài hạn hơn sự hài lòng ngắn hạn.

Bà nội liền thở phào:

- Ờ... cũng đúng.

Chắc có lẽ trong lòng mọi người đều đang nghĩ:

- May quá! May là chưa vội cưới...

Tôi vuốt ngực, chắc là đã thoát một kiếp! Nhưng không, một đứa cháu gái nhỏ tuổi bỗng ở đâu thò đầu ra, ngập ngừng hỏi:

- Thế cô út và chú từng nắm tay chưa?

Vài đứa nhóc khác dưới ánh mắt khích lệ đầy tò mò của người lớn xung quanh cũng bắt đầu xúm lại:

- Đúng vậy, cô và chú hôn môi rồi chứ? Chúng con nghe bố mẹ nói, đây là cách tiếp xúc và giao tiếp vui vẻ của hai người yêu nhau.

Anh Yêu quay lại nhìn tôi:

- Nắm tay? Hôn môi? Những dữ liệu này chưa được xác nhận.

Tôi đỏ bừng mặt, chưa kịp nói gì đã nghe đứa cháu bốn tuổi ngọng nghịu hỏi:

- Vậy cô út có ngủ chung giường với chú không? Con nghe mẹ con nói, Tết này cô út ở nhà riêng khu ngoại ô mà không chịu về nhà...

Ánh mắt Anh Yêu của tôi bắt đầu quét dữ liệu, tôi gồng mình đẩy anh chạy thẳng:

- Con có việc gấp, cần chuẩn bị mai về thăm quê ngoại... Tạm biệt mọi người!

Tôi kéo Anh Yêu lên xe, phóng về nhà mình. Vừa vào nhà, tôi liền nói:

- Anh không nên đáp chuyện mọi người quá thẳng như vậy!

- Nhưng đó là những dữ liệu chính xác.

Tôi gầm lên:

- Tết không cần chính xác! Tết cần giao tiếp vui vẻ... Hiểu không?

Anh Yêu trầm ngâm như đang tự duyệt lại mớ dữ liệu hỗn độn sau một ngày "giao tiếp xã hội". Tôi cũng vội vã thiết lập lại "kịch bản" đã cài đặt từ hôm trước cho anh. Tôi không quên, ngày mai còn phải về nhà ngoại.

Bỗng, tôi thấy Anh Yêu tiến sát lại gần, làm tôi giật mình ngã ngửa ra ghế sofa. Anh Yêu chìa tay ra trước mặt tôi:

- Hệ thống chờ xác nhận về khái niệm giao tiếp vui vẻ. Thứ nhất, nắm tay!

Tôi run run đưa tay đặt vào bàn tay anh, Anh Yêu liền nắm lấy.

- Hệ thống đã xác nhận dữ liệu. Không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi vừa nhẹ nhàng thở ra thì lại nghe Anh Yêu tiếp tục nói:

- Hệ thống chờ xác nhận... Thứ hai, hôn môi!

Tôi giật mình:

- Không thể nào! Cái này...

Hai chữ "không được" còn chưa ra khỏi miệng thì một nụ hôn máy móc đã trực tiếp đặt lên môi tôi...

Tôi hét ầm lên:

- Trời đất, nụ hôn đầu của tôi! Anh...

- Dữ liệu đã được xác nhận. Cũng không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi mềm nhũn trên ghế, thở dốc, mặc niệm:

- Chỉ là robot AI thôi, chỉ là một cỗ máy, không cần để bụng, không cần tức giận...

Thế nhưng Anh Yêu của tôi còn chưa thấy đủ, vẫn cứ tiếp tục:

- Dữ liệu đang chờ xác nhận... Tiếp theo, ngủ chung giường!

Chưa để Anh Yêu kịp làm gì, tôi lập tức nhảy dựng lên, kéo vội cửa nhà:

- Mau ra ngoài đường đứng cho tôi!

Tôi đẩy Anh Yêu ra cửa, vừa tức vừa xấu hổ, úp gương mặt đỏ bừng xuống gối, chùm kín chăn lên... Ngủ!

Nhưng, trời đã tạnh mưa từ chiều giờ lại bắt đầu rơi xuống. Và...

- Rẹt...

- Rẹt... rẹt...

Hệ thống trong Anh Yêu lại bắt đầu reset, lần này có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, có lẽ sẽ reset lại toàn bộ nhỉ?

Tôi lồm cồm bò dậy, đá tung chăn, vội vàng chạy ra mở cửa. Anh Yêu của tôi đỉnh đầu đã bốc khói, bước vào nhà với đôi mắt vô cảm:

- Xin chào! Tôi là A-88, xin hãy cài đặt mục đích sử dụng!

Trời! Hệ thống chỉ còn lưu lại được cái tên. Tôi ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi thật sự!

Cuối cùng thì Tết năm nay tôi vẫn "thoát thân" an toàn với lý do hoãn về nhà ngoại vì "người yêu" gặp mưa rồi... "đổ bệnh". Nhưng nhìn cỗ máy hoàn mỹ đang bốc khói trong phòng thí nghiệm, tôi cũng ngẫm ra một điều.

AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp. Tôi có lẽ sẽ thật sự cần một người như vậy thay vì một robot AI thông minh mà không hề có cảm xúc.

Hoa Nguyệt Phụng
 
Chỉnh sửa cuối:
6,027 ❤︎ Bài viết: 375 Tìm chủ đề

Người Yêu AI Và Cái Tết Không Có Nút Quay Lại

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Truyện ngắn, ảo tưởng

Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần 3+4+5 - 2026

Chủ đề: Tết Này Có AI! - Khi Người Yêu Là Chiến Thần Cà Khịa

55072849452_8e4c9ab05e_o.jpg

Tôi là một chủ nhiệm dự án AI cấp quốc gia. Nói cho oai vậy thôi, chứ nếu lột bỏ hết danh xưng, thẻ ra vào tầng hầm và mấy lớp mã hóa sinh trắc học để bảo mật công việc, thì tôi cũng chỉ là một đứa con gái bình thường được sinh ra trong một gia đình cũng quá mức bình thường.

Gia đình tôi không có truyền thống về nghiên cứu khoa học, không ai biết AI là viết tắt của cái gì, càng không ai hiểu rõ giữa những "cỗ máy trí tuệ nhân tạo" với mấy con robot hút bụi trong nhà có gì khác biệt. Trong mắt gia đình và họ hàng, nghề nghiệp của tôi chỉ được gói gọn trong một câu:

- Con bé làm kỹ thuật máy tính!

Còn máy tính gì, làm ở đâu, kỹ thuật như thế nào, điều ấy không quan trọng! Điều quan trọng với họ chỉ là:

- Năm nay đã bao nhiêu tuổi? Bao giờ thì lấy chồng?

Và cứ như vậy, áp lực lớn nhất đời tôi không còn nằm trong phòng thí nghiệm. Tôi từng đối mặt với những bài toán tối ưu hóa cấp quốc gia, từng tranh luận nảy lửa với hội đồng chuyên gia nước ngoài, từng thức trắng bốn mươi tám tiếng để vá lỗi hệ thống trước giờ nghiệm thu... Nhưng tôi xin thề, tất cả những thứ đó đều không đáng sợ bằng một câu hỏi của họ hàng trong mỗi dịp Tết:

- Bao giờ thì đưa người yêu về ra mắt?

Họ không hỏi cho có lệ, họ đều hỏi tôi với ánh mắt của những người đã chờ một câu trả lời qua rất nhiều năm. Và thế là, mỗi năm Tết đến, tôi đều có một chiến thuật né tránh với những lý do cũ mèm.

Năm đầu tiên:

- Con còn nhỏ!

Năm thứ hai:

- Con đang muốn tập trung vào sự nghiệp.

Năm thứ ba:

- Con chưa gặp được người phù hợp.

Năm thứ tư:

- Con còn trẻ, không vội...

Năm thứ năm:

- ...

Cười trừ thôi chứ biết trả lời sao nữa?

Và năm nay, tôi nhận ra một sự thật đáng sợ. Họ không cần câu trả lời cho qua chuyện của tôi nữa. Họ muốn tôi mang một người trở về, nếu không... Á, cứu mạng!

Và thế là, trong khoảnh khắc rất tinh vi nhưng cũng rất... điên rồ, tôi đã đưa ra một quyết định khoa học mà tôi nghĩ là "khủng bố" nhất. Tôi sẽ tự chế tạo người yêu cho chính mình!

Robot AI phiên bản "đỉnh chất" của tôi đã được "ra đời" như vậy đấy. Tôi thiết kế "người yêu" với những tiêu chuẩn rất cao và hoàn mỹ. Đầu tiên, nhất định phải cao ráo, đẹp trai. Và thứ hai, nhất định phải biết cách đối đáp với họ hàng, biết khen người lớn, biết nhường trẻ nhỏ, biết né câu hỏi khó, đặc biệt là phải biết giả ngu đúng lúc...

Tôi đã thức trắng hai đêm để lập trình sẵn hơn ba trăm câu đối thoại mẫu, phân loại theo từng nhóm dành cho ông bà, bố mẹ, cô dì, chú bác, còn có họ hàng xa với láng giềng gần, bao gồm cả đám trẻ con hay tò mò nữa... Bởi chức năng chính của anh là đóng vai một người yêu hoàn mỹ của tôi trong dịp Tết năm nay. Tôi đặt tên cho anh trong hệ thống là A-88, nhưng để thuận tiện hơn, tôi gọi anh là... Anh Yêu!

Tôi đã tính toán thật kỹ lưỡng, vạch ra một kế hoạch hoàn hảo nhất để có thể "thoát thân" trong êm đẹp. Nhưng cơn mưa đón năm mới đã mang lại tiếng "rẹt rẹt" định mệnh trong đời tôi.

Mưa đầu năm, lất phất, không to nhưng mang theo sự ẩm ướt đến dai dẳng. Tôi kéo Anh Yêu chạy vào mái hiên nhà ông nội, vội vàng lau nước mưa rớt trên người cho anh. Và chính lúc đó, tôi nghe thấy một vài âm thanh đột ngột xuất hiện:

- Rẹt... rẹt...

Đó là âm thanh quen thuộc của hệ thống khi tự động tái tạo dữ liệu. Tim tôi bắt đầu thắt lại, cảnh báo một điều chẳng lành sắp xảy ra...

Tôi còn chưa kịp mở giao diện kiểm tra thì ông nội đã chống gậy bước ra, nheo mắt nhìn "chàng trai lạ" đứng bên cạnh tôi:

- Ủa, con bé này... Đây là ai vậy?

Tôi vừa định mở miệng thì Anh Yêu đã chủ động bước lên một bước, cúi đầu chào rất chuẩn:

- Thưa ông nội, cháu là AI cao cấp và hiện đại nhất hiện nay, do chính tay cô ấy tạo ra. Chức năng chính của cháu là làm người yêu của cô ấy.

Cả sân nhà im lặng hai giây rồi bắt đầu bùng nổ:

- Ha ha ha ha...

- Trời ơi, thằng nhỏ này thật khéo ăn nói!

- Giờ tụi trẻ nói chuyện thẳng thắn ghê!

Ông nội cười đến run vai:

- Được được! Nói chuyện cũng khá thú vị.

Chỉ có tôi là đứng chết trân vì câu thoại này hoàn toàn không nằm trong kịch bản!

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, thằng cháu trưởng trong nhà đã lân la mò tới. Nó với bộ tóc vuốt keo bóng loáng, tay cầm chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, khẽ khàng hỏi:

- Cô út ơi, năm nay cô định lì xì cho con bao nhiêu nè?

Anh Yêu bắt đầu cúi xuống, đưa mắt quét qua người nó từ trên xuống dưới:

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi hét vang trong đầu, xin đừng phân tích!

- Dữ liệu cá nhân trước mắt cho biết, người này giới tính nam, 15 tuổi, đang là học sinh lớp 9 nhưng đã có thu nhập 6 - 8 triệu đồng mỗi tháng nhờ hoạt động sáng tạo nội dung trên nền tảng TikTok, đối tượng này không phù hợp để nhận tiền mừng tuổi.

Cả nhà:

- ???

Thằng bé trợn mắt:

- Ơ... sao chú biết?

Anh Yêu nghiêng đầu:

- Dựa vào dữ liệu đã thu nhận được.

Thằng cháu lập tức cúp đuôi chạy thẳng, để lại một đám nhóc con trong nhà đã đồng loạt quay sang chìa tay về phía nó. A... thế này... ha ha...

Cô Ba của tôi nhìn Anh Yêu, cười cười:

- Vậy con làm nghề gì?

Anh Yêu liền chỉ tay về phía tôi, trả lời:

- Công việc của cháu là tiếp thu rồi phân tích dữ liệu hệ thống đã cung cấp, giúp chia sẻ áp lực xã hội thay cho cô ấy.

Cô Ba cười gượng:

- Nghe cũng cực ghê ha...

Chú Năm tôi liền chen vào:

- Vậy lương có cao không con? Thưởng Tết thế nào? Thằng nhóc nhà chú lương hơn mười triệu một tháng đó, thưởng Tết cũng khá lắm.

Anh đưa ánh mắt quét qua người chú thích so sánh đám con cháu và thường xuyên mượn tiền tôi để xài Tết này, nói:

- Theo dữ liệu xã hội, câu hỏi này đi kèm mục đích so sánh, không nên trả lời. Tuy nhiên, để đảm bảo sự minh bạch, cháu xin trả lời là lương chỉ đủ để tiêu xài và không cần hỏi mượn tiền vào dịp Tết.

Bầu không khí bỗng trở nên im lặng một cách đột ngột. Cuối cùng vẫn là mâm cỗ tất niên được bưng ra xóa đi vẻ ngượng ngập.

Tôi còn chưa kịp thở ra thì đã thấy anh trai cả với lấy chai rượu nếp, rót đầy một chén, đẩy về phía Anh Yêu:

- Nào, em trai! Về nhà người yêu ăn Tết thì phải uống rượu chứ? Uống cho quen mặt nào.

Tôi toát mồ hôi nhìn Anh Yêu cầm chén rượu lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ một cái.

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi cắm đầu vào bát cơm, trong lòng chỉ biết cầu trời.

- Dữ liệu cho thấy, ethanol trong rượu có thể gây tổn hại gan, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và làm giảm tuổi thọ trung bình. Không uống là lựa chọn tối ưu!

Không khí trên mâm cơm khựng lại, chú Tư ho khan hai tiếng, còn tôi chỉ muốn độn thổ.

Để cứu vãn tình hình, bố tôi nhanh tay gắp một miếng lòng luộc, đặt vào bát ông nội, cười xòa:

- Thôi, không uống thì mọi người mau ăn đi! Lòng luộc nè ông, món khoái khẩu của ông mà!

Tôi chưa kịp mừng vì câu chuyện đã được chuyển đề tài, bên tai tiếp tục nghe thấy giọng Anh Yêu vang lên đều đều:

- Theo dữ liệu y khoa, nội tạng động vật chứa hàm lượng cholesterol rất cao. Đối với người cao tuổi, việc tiêu thụ thường xuyên càng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và huyết áp.

Cả nhà:

- ...

Ông nội nhìn miếng lòng trong bát, rồi nhìn Anh Yêu, trầm ngâm:

- Ờ... vậy chắc thôi, ăn món khác đi.

Bố tôi rút tay lại, mặt cứng đơ. Tôi bắt đầu nhận ra, bữa cơm này sắp toang thật rồi.

Quả nhiên, khi mẹ tôi quay sang cô cháu gái nhỏ, gắp cho con bé một cây xúc xích chiên vàng ruộm:

- Nào, con ăn xúc xích đi, món con thích nhất đây!

Con bé mắt sáng rỡ, chưa kịp đưa vào miệng thì...

- Xin phép được bổ sung dữ liệu. Thực phẩm chế biến sẵn như xúc xích chứa hàm lượng muối và chất bảo quản cao. Đối với trẻ em, việc tiêu thụ thường xuyên có thể ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và làm tăng nguy cơ béo phì.

Tôi suýt làm rơi bát cơm còn cô cháu gái thì vội rút tay lại, ngơ ngác nhìn cây xúc xích.

- Vậy con ăn cơm canh thôi.

Mẹ tôi cười cứng đờ:

- Ờ... cũng được. Để bà chan cho con.

- Cảnh báo! Nước canh còn rất nóng, nguy hiểm cho trẻ nhỏ, dễ bị bỏng...

Mâm cơm lập tức bước vào trạng thái căng thẳng với những lời nhắc nhở toàn diện. Anh trai gắp thịt kho bị nhắc nhở món ăn quá nhiều dầu mỡ. Chị gái gắp dưa hành liền bị nhắc chứa nhiều muối... Bà nội không chịu nổi nữa, chìa cái bát không về phía tôi:

- Vậy... bà xin bát cơm ăn với muối lạc... Chắc là... không sao nhỉ?

- Hệ thống nhắc nhở! Đường máu của bà đang ở mức tăng cao, ăn quá nhiều cơm chứa tinh bột trong một bữa sẽ có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Cả mâm cơm tất niên im lặng chưa từng có, tôi chỉ muốn bỏ chạy trước bữa cơm đầy... khoa học này!

Cuối cùng, bà nội đành đặt cái bát xuống, hỏi dò:

- Thế hai đứa tính khi nào cưới?

Tôi nghẹn họng. Anh Yêu quay sang nhìn tôi, rồi lại nhìn bà, đáp mạch lạc:

- Theo dữ liệu thống kê, nhiều cuộc hôn nhân thất bại vì cưới quá sớm dưới áp lực xã hội. Cháu đề xuất nên ưu tiên hạnh phúc dài hạn hơn sự hài lòng ngắn hạn.

Bà nội liền thở phào:

- Ờ... cũng đúng.

Chắc có lẽ trong lòng mọi người đều đang nghĩ:

- May quá! May là chưa vội cưới...

Tôi vuốt ngực, chắc là đã thoát một kiếp! Nhưng không, một đứa cháu gái nhỏ tuổi bỗng ở đâu thò đầu ra, ngập ngừng hỏi:

- Thế cô út và chú từng nắm tay chưa?

Vài đứa nhóc khác dưới ánh mắt khích lệ đầy tò mò của người lớn xung quanh cũng bắt đầu xúm lại:

- Đúng vậy, cô và chú hôn môi rồi chứ? Chúng con nghe bố mẹ nói, đây là cách tiếp xúc và giao tiếp vui vẻ của hai người yêu nhau.

Anh Yêu quay lại nhìn tôi:

- Nắm tay? Hôn môi? Những dữ liệu này chưa được xác nhận.

Tôi đỏ bừng mặt, chưa kịp nói gì đã nghe đứa cháu bốn tuổi ngọng nghịu hỏi:

- Vậy cô út có ngủ chung giường với chú không? Con nghe mẹ con nói, Tết này cô út ở nhà riêng khu ngoại ô mà không chịu về nhà...

Ánh mắt Anh Yêu của tôi bắt đầu quét dữ liệu, tôi gồng mình đẩy anh chạy thẳng:

- Con có việc gấp, cần chuẩn bị mai về thăm quê ngoại... Tạm biệt mọi người!

Tôi kéo Anh Yêu lên xe, phóng về nhà mình. Vừa vào nhà, tôi liền nói:

- Anh không nên đáp chuyện mọi người quá thẳng như vậy!

- Nhưng đó là những dữ liệu chính xác.

Tôi gầm lên:

- Tết không cần chính xác! Tết cần giao tiếp vui vẻ... Hiểu không?

Anh Yêu trầm ngâm như đang tự duyệt lại mớ dữ liệu hỗn độn sau một ngày "giao tiếp xã hội". Tôi cũng vội vã thiết lập lại "kịch bản" đã cài đặt từ hôm trước cho anh. Tôi không quên, ngày mai còn phải về nhà ngoại.

Bỗng, tôi thấy Anh Yêu tiến sát lại gần, làm tôi giật mình ngã ngửa ra ghế sofa. Anh Yêu chìa tay ra trước mặt tôi:

- Hệ thống chờ xác nhận về khái niệm giao tiếp vui vẻ. Thứ nhất, nắm tay!

Tôi run run đưa tay đặt vào bàn tay anh, Anh Yêu liền nắm lấy.

- Hệ thống đã xác nhận dữ liệu. Không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi vừa nhẹ nhàng thở ra thì lại nghe Anh Yêu tiếp tục nói:

- Hệ thống chờ xác nhận... Thứ hai, hôn môi!

Tôi giật mình:

- Không thể nào! Cái này...

Hai chữ "không được" còn chưa ra khỏi miệng thì một nụ hôn máy móc đã trực tiếp đặt lên môi tôi...

Tôi hét ầm lên:

- Trời đất, nụ hôn đầu của tôi! Anh...

- Dữ liệu đã được xác nhận. Cũng không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi mềm nhũn trên ghế, thở dốc, mặc niệm:

- Chỉ là robot AI thôi, chỉ là một cỗ máy, không cần để bụng, không cần tức giận...

Thế nhưng Anh Yêu của tôi còn chưa thấy đủ, vẫn cứ tiếp tục:

- Dữ liệu đang chờ xác nhận... Tiếp theo, ngủ chung giường!

Chưa để Anh Yêu kịp làm gì, tôi lập tức nhảy dựng lên, kéo vội cửa nhà:

- Mau ra ngoài đường đứng cho tôi!

Tôi đẩy Anh Yêu ra cửa, vừa tức vừa xấu hổ, úp gương mặt đỏ bừng xuống gối, chùm kín chăn lên... Ngủ!

Nhưng, trời đã tạnh mưa từ chiều giờ lại bắt đầu rơi xuống. Và...

- Rẹt...

- Rẹt... rẹt...

Hệ thống trong Anh Yêu lại bắt đầu reset, lần này có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, có lẽ sẽ reset lại toàn bộ nhỉ?

Tôi lồm cồm bò dậy, đá tung chăn, vội vàng chạy ra mở cửa. Anh Yêu của tôi đỉnh đầu đã bốc khói, bước vào nhà với đôi mắt vô cảm:

- Xin chào! Tôi là A-88, xin hãy cài đặt mục đích sử dụng!

Trời! Hệ thống chỉ còn lưu lại được cái tên. Tôi ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi thật sự!

Cuối cùng thì Tết năm nay tôi vẫn "thoát thân" an toàn với lý do hoãn về nhà ngoại vì "người yêu" gặp mưa rồi... "đổ bệnh". Nhưng nhìn cỗ máy hoàn mỹ đang bốc khói trong phòng thí nghiệm, tôi cũng ngẫm ra một điều.

AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp. Tôi có lẽ sẽ thật sự cần một người như vậy thay vì một robot AI thông minh mà không hề có cảm xúc.

Hoa Nguyệt Phụng

Giờ mà nói "Chị viết hay quá" thì thường quá rồi :))

Nhưng em rất khoái khúc ngồi bàn ăn tết á, đúng hồi hộp luôn :)) Mức độ chịu đựng của cả nhà chị nghiên cứu kia cũng thuộc bậc đỉnh ấy chứ :)) Gặp em, cỡ con robot đó nói 2 câu là tẩn vô sọt rác rồi :))

Cái kết cũng thấm lắm, "AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp". Em nghĩ câu này đã làm nổi bật được ý nghĩa của chủ đề cuộc thi cũng như phản ánh hiện thực xã hội: Đôi khi con người mải chạy theo cái chuẩn, cái đúng do mình đặt ra mà quên mất cảm xúc, suy nghĩ của mình và người khác.

Chúc chị ôm giải bự về ăn Tết nheee :))
 
7,525 ❤︎ Bài viết: 3928 Tìm chủ đề
Giờ mà nói "Chị viết hay quá" thì thường quá rồi :))

Nhưng em rất khoái khúc ngồi bàn ăn tết á, đúng hồi hộp luôn :)) Mức độ chịu đựng của cả nhà chị nghiên cứu kia cũng thuộc bậc đỉnh ấy chứ :)) Gặp em, cỡ con robot đó nói 2 câu là tẩn vô sọt rác rồi :))

Cái kết cũng thấm lắm, "AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp". Em nghĩ câu này đã làm nổi bật được ý nghĩa của chủ đề cuộc thi cũng như phản ánh hiện thực xã hội: Đôi khi con người mải chạy theo cái chuẩn, cái đúng do mình đặt ra mà quên mất cảm xúc, suy nghĩ của mình và người khác.

Chúc chị ôm giải bự về ăn Tết nheee :))

Cảm ơn quà bự và lời chúc của bé Jo, nhưng chị nghi nghi lần này lại là giải "chung" quá! =)) =)) =))
 
1,051 ❤︎ Bài viết: 866 Tìm chủ đề

Người Yêu AI Và Cái Tết Không Có Nút Quay Lại

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Truyện ngắn, ảo tưởng

Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần 3+4+5 - 2026

Chủ đề: Tết Này Có AI! - Khi Người Yêu Là Chiến Thần Cà Khịa

55072849452_8e4c9ab05e_o.jpg

Tôi là một chủ nhiệm dự án AI cấp quốc gia. Nói cho oai vậy thôi, chứ nếu lột bỏ hết danh xưng, thẻ ra vào tầng hầm và mấy lớp mã hóa sinh trắc học để bảo mật công việc, thì tôi cũng chỉ là một đứa con gái bình thường được sinh ra trong một gia đình cũng quá mức bình thường.

Gia đình tôi không có truyền thống về nghiên cứu khoa học, không ai biết AI là viết tắt của cái gì, càng không ai hiểu rõ giữa những "cỗ máy trí tuệ nhân tạo" với mấy con robot hút bụi trong nhà có gì khác biệt. Trong mắt gia đình và họ hàng, nghề nghiệp của tôi chỉ được gói gọn trong một câu:

- Con bé làm kỹ thuật máy tính!

Còn máy tính gì, làm ở đâu, kỹ thuật như thế nào, điều ấy không quan trọng! Điều quan trọng với họ chỉ là:

- Năm nay đã bao nhiêu tuổi? Bao giờ thì lấy chồng?

Và cứ như vậy, áp lực lớn nhất đời tôi không còn nằm trong phòng thí nghiệm. Tôi từng đối mặt với những bài toán tối ưu hóa cấp quốc gia, từng tranh luận nảy lửa với hội đồng chuyên gia nước ngoài, từng thức trắng bốn mươi tám tiếng để vá lỗi hệ thống trước giờ nghiệm thu... Nhưng tôi xin thề, tất cả những thứ đó đều không đáng sợ bằng một câu hỏi của họ hàng trong mỗi dịp Tết:

- Bao giờ thì đưa người yêu về ra mắt?

Họ không hỏi cho có lệ, họ đều hỏi tôi với ánh mắt của những người đã chờ một câu trả lời qua rất nhiều năm. Và thế là, mỗi năm Tết đến, tôi đều có một chiến thuật né tránh với những lý do cũ mèm.

Năm đầu tiên:

- Con còn nhỏ!

Năm thứ hai:

- Con đang muốn tập trung vào sự nghiệp.

Năm thứ ba:

- Con chưa gặp được người phù hợp.

Năm thứ tư:

- Con còn trẻ, không vội...

Năm thứ năm:

- ...

Cười trừ thôi chứ biết trả lời sao nữa?

Và năm nay, tôi nhận ra một sự thật đáng sợ. Họ không cần câu trả lời cho qua chuyện của tôi nữa. Họ muốn tôi mang một người trở về, nếu không... Á, cứu mạng!

Và thế là, trong khoảnh khắc rất tinh vi nhưng cũng rất... điên rồ, tôi đã đưa ra một quyết định khoa học mà tôi nghĩ là "khủng bố" nhất. Tôi sẽ tự chế tạo người yêu cho chính mình!

Robot AI phiên bản "đỉnh chất" của tôi đã được "ra đời" như vậy đấy. Tôi thiết kế "người yêu" với những tiêu chuẩn rất cao và hoàn mỹ. Đầu tiên, nhất định phải cao ráo, đẹp trai. Và thứ hai, nhất định phải biết cách đối đáp với họ hàng, biết khen người lớn, biết nhường trẻ nhỏ, biết né câu hỏi khó, đặc biệt là phải biết giả ngu đúng lúc...

Tôi đã thức trắng hai đêm để lập trình sẵn hơn ba trăm câu đối thoại mẫu, phân loại theo từng nhóm dành cho ông bà, bố mẹ, cô dì, chú bác, còn có họ hàng xa với láng giềng gần, bao gồm cả đám trẻ con hay tò mò nữa... Bởi chức năng chính của anh là đóng vai một người yêu hoàn mỹ của tôi trong dịp Tết năm nay. Tôi đặt tên cho anh trong hệ thống là A-88, nhưng để thuận tiện hơn, tôi gọi anh là... Anh Yêu!

Tôi đã tính toán thật kỹ lưỡng, vạch ra một kế hoạch hoàn hảo nhất để có thể "thoát thân" trong êm đẹp. Nhưng cơn mưa đón năm mới đã mang lại tiếng "rẹt rẹt" định mệnh trong đời tôi.

Mưa đầu năm, lất phất, không to nhưng mang theo sự ẩm ướt đến dai dẳng. Tôi kéo Anh Yêu chạy vào mái hiên nhà ông nội, vội vàng lau nước mưa rớt trên người cho anh. Và chính lúc đó, tôi nghe thấy một vài âm thanh đột ngột xuất hiện:

- Rẹt... rẹt...

Đó là âm thanh quen thuộc của hệ thống khi tự động tái tạo dữ liệu. Tim tôi bắt đầu thắt lại, cảnh báo một điều chẳng lành sắp xảy ra...

Tôi còn chưa kịp mở giao diện kiểm tra thì ông nội đã chống gậy bước ra, nheo mắt nhìn "chàng trai lạ" đứng bên cạnh tôi:

- Ủa, con bé này... Đây là ai vậy?

Tôi vừa định mở miệng thì Anh Yêu đã chủ động bước lên một bước, cúi đầu chào rất chuẩn:

- Thưa ông nội, cháu là AI cao cấp và hiện đại nhất hiện nay, do chính tay cô ấy tạo ra. Chức năng chính của cháu là làm người yêu của cô ấy.

Cả sân nhà im lặng hai giây rồi bắt đầu bùng nổ:

- Ha ha ha ha...

- Trời ơi, thằng nhỏ này thật khéo ăn nói!

- Giờ tụi trẻ nói chuyện thẳng thắn ghê!

Ông nội cười đến run vai:

- Được được! Nói chuyện cũng khá thú vị.

Chỉ có tôi là đứng chết trân vì câu thoại này hoàn toàn không nằm trong kịch bản!

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, thằng cháu trưởng trong nhà đã lân la mò tới. Nó với bộ tóc vuốt keo bóng loáng, tay cầm chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, khẽ khàng hỏi:

- Cô út ơi, năm nay cô định lì xì cho con bao nhiêu nè?

Anh Yêu bắt đầu cúi xuống, đưa mắt quét qua người nó từ trên xuống dưới:

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi hét vang trong đầu, xin đừng phân tích!

- Dữ liệu cá nhân trước mắt cho biết, người này giới tính nam, 15 tuổi, đang là học sinh lớp 9 nhưng đã có thu nhập 6 - 8 triệu đồng mỗi tháng nhờ hoạt động sáng tạo nội dung trên nền tảng TikTok, đối tượng này không phù hợp để nhận tiền mừng tuổi.

Cả nhà:

- ???

Thằng bé trợn mắt:

- Ơ... sao chú biết?

Anh Yêu nghiêng đầu:

- Dựa vào dữ liệu đã thu nhận được.

Thằng cháu lập tức cúp đuôi chạy thẳng, để lại một đám nhóc con trong nhà đã đồng loạt quay sang chìa tay về phía nó. A... thế này... ha ha...

Cô Ba của tôi nhìn Anh Yêu, cười cười:

- Vậy con làm nghề gì?

Anh Yêu liền chỉ tay về phía tôi, trả lời:

- Công việc của cháu là tiếp thu rồi phân tích dữ liệu hệ thống đã cung cấp, giúp chia sẻ áp lực xã hội thay cho cô ấy.

Cô Ba cười gượng:

- Nghe cũng cực ghê ha...

Chú Năm tôi liền chen vào:

- Vậy lương có cao không con? Thưởng Tết thế nào? Thằng nhóc nhà chú lương hơn mười triệu một tháng đó, thưởng Tết cũng khá lắm.

Anh đưa ánh mắt quét qua người chú thích so sánh đám con cháu và thường xuyên mượn tiền tôi để xài Tết này, nói:

- Theo dữ liệu xã hội, câu hỏi này đi kèm mục đích so sánh, không nên trả lời. Tuy nhiên, để đảm bảo sự minh bạch, cháu xin trả lời là lương chỉ đủ để tiêu xài và không cần hỏi mượn tiền vào dịp Tết.

Bầu không khí bỗng trở nên im lặng một cách đột ngột. Cuối cùng vẫn là mâm cỗ tất niên được bưng ra xóa đi vẻ ngượng ngập.

Tôi còn chưa kịp thở ra thì đã thấy anh trai cả với lấy chai rượu nếp, rót đầy một chén, đẩy về phía Anh Yêu:

- Nào, em trai! Về nhà người yêu ăn Tết thì phải uống rượu chứ? Uống cho quen mặt nào.

Tôi toát mồ hôi nhìn Anh Yêu cầm chén rượu lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ một cái.

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi cắm đầu vào bát cơm, trong lòng chỉ biết cầu trời.

- Dữ liệu cho thấy, ethanol trong rượu có thể gây tổn hại gan, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và làm giảm tuổi thọ trung bình. Không uống là lựa chọn tối ưu!

Không khí trên mâm cơm khựng lại, chú Tư ho khan hai tiếng, còn tôi chỉ muốn độn thổ.

Để cứu vãn tình hình, bố tôi nhanh tay gắp một miếng lòng luộc, đặt vào bát ông nội, cười xòa:

- Thôi, không uống thì mọi người mau ăn đi! Lòng luộc nè ông, món khoái khẩu của ông mà!

Tôi chưa kịp mừng vì câu chuyện đã được chuyển đề tài, bên tai tiếp tục nghe thấy giọng Anh Yêu vang lên đều đều:

- Theo dữ liệu y khoa, nội tạng động vật chứa hàm lượng cholesterol rất cao. Đối với người cao tuổi, việc tiêu thụ thường xuyên càng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và huyết áp.

Cả nhà:

- ...

Ông nội nhìn miếng lòng trong bát, rồi nhìn Anh Yêu, trầm ngâm:

- Ờ... vậy chắc thôi, ăn món khác đi.

Bố tôi rút tay lại, mặt cứng đơ. Tôi bắt đầu nhận ra, bữa cơm này sắp toang thật rồi.

Quả nhiên, khi mẹ tôi quay sang cô cháu gái nhỏ, gắp cho con bé một cây xúc xích chiên vàng ruộm:

- Nào, con ăn xúc xích đi, món con thích nhất đây!

Con bé mắt sáng rỡ, chưa kịp đưa vào miệng thì...

- Xin phép được bổ sung dữ liệu. Thực phẩm chế biến sẵn như xúc xích chứa hàm lượng muối và chất bảo quản cao. Đối với trẻ em, việc tiêu thụ thường xuyên có thể ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và làm tăng nguy cơ béo phì.

Tôi suýt làm rơi bát cơm còn cô cháu gái thì vội rút tay lại, ngơ ngác nhìn cây xúc xích.

- Vậy con ăn cơm canh thôi.

Mẹ tôi cười cứng đờ:

- Ờ... cũng được. Để bà chan cho con.

- Cảnh báo! Nước canh còn rất nóng, nguy hiểm cho trẻ nhỏ, dễ bị bỏng...

Mâm cơm lập tức bước vào trạng thái căng thẳng với những lời nhắc nhở toàn diện. Anh trai gắp thịt kho bị nhắc nhở món ăn quá nhiều dầu mỡ. Chị gái gắp dưa hành liền bị nhắc chứa nhiều muối... Bà nội không chịu nổi nữa, chìa cái bát không về phía tôi:

- Vậy... bà xin bát cơm ăn với muối lạc... Chắc là... không sao nhỉ?

- Hệ thống nhắc nhở! Đường máu của bà đang ở mức tăng cao, ăn quá nhiều cơm chứa tinh bột trong một bữa sẽ có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Cả mâm cơm tất niên im lặng chưa từng có, tôi chỉ muốn bỏ chạy trước bữa cơm đầy... khoa học này!

Cuối cùng, bà nội đành đặt cái bát xuống, hỏi dò:

- Thế hai đứa tính khi nào cưới?

Tôi nghẹn họng. Anh Yêu quay sang nhìn tôi, rồi lại nhìn bà, đáp mạch lạc:

- Theo dữ liệu thống kê, nhiều cuộc hôn nhân thất bại vì cưới quá sớm dưới áp lực xã hội. Cháu đề xuất nên ưu tiên hạnh phúc dài hạn hơn sự hài lòng ngắn hạn.

Bà nội liền thở phào:

- Ờ... cũng đúng.

Chắc có lẽ trong lòng mọi người đều đang nghĩ:

- May quá! May là chưa vội cưới...

Tôi vuốt ngực, chắc là đã thoát một kiếp! Nhưng không, một đứa cháu gái nhỏ tuổi bỗng ở đâu thò đầu ra, ngập ngừng hỏi:

- Thế cô út và chú từng nắm tay chưa?

Vài đứa nhóc khác dưới ánh mắt khích lệ đầy tò mò của người lớn xung quanh cũng bắt đầu xúm lại:

- Đúng vậy, cô và chú hôn môi rồi chứ? Chúng con nghe bố mẹ nói, đây là cách tiếp xúc và giao tiếp vui vẻ của hai người yêu nhau.

Anh Yêu quay lại nhìn tôi:

- Nắm tay? Hôn môi? Những dữ liệu này chưa được xác nhận.

Tôi đỏ bừng mặt, chưa kịp nói gì đã nghe đứa cháu bốn tuổi ngọng nghịu hỏi:

- Vậy cô út có ngủ chung giường với chú không? Con nghe mẹ con nói, Tết này cô út ở nhà riêng khu ngoại ô mà không chịu về nhà...

Ánh mắt Anh Yêu của tôi bắt đầu quét dữ liệu, tôi gồng mình đẩy anh chạy thẳng:

- Con có việc gấp, cần chuẩn bị mai về thăm quê ngoại... Tạm biệt mọi người!

Tôi kéo Anh Yêu lên xe, phóng về nhà mình. Vừa vào nhà, tôi liền nói:

- Anh không nên đáp chuyện mọi người quá thẳng như vậy!

- Nhưng đó là những dữ liệu chính xác.

Tôi gầm lên:

- Tết không cần chính xác! Tết cần giao tiếp vui vẻ... Hiểu không?

Anh Yêu trầm ngâm như đang tự duyệt lại mớ dữ liệu hỗn độn sau một ngày "giao tiếp xã hội". Tôi cũng vội vã thiết lập lại "kịch bản" đã cài đặt từ hôm trước cho anh. Tôi không quên, ngày mai còn phải về nhà ngoại.

Bỗng, tôi thấy Anh Yêu tiến sát lại gần, làm tôi giật mình ngã ngửa ra ghế sofa. Anh Yêu chìa tay ra trước mặt tôi:

- Hệ thống chờ xác nhận về khái niệm giao tiếp vui vẻ. Thứ nhất, nắm tay!

Tôi run run đưa tay đặt vào bàn tay anh, Anh Yêu liền nắm lấy.

- Hệ thống đã xác nhận dữ liệu. Không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi vừa nhẹ nhàng thở ra thì lại nghe Anh Yêu tiếp tục nói:

- Hệ thống chờ xác nhận... Thứ hai, hôn môi!

Tôi giật mình:

- Không thể nào! Cái này...

Hai chữ "không được" còn chưa ra khỏi miệng thì một nụ hôn máy móc đã trực tiếp đặt lên môi tôi...

Tôi hét ầm lên:

- Trời đất, nụ hôn đầu của tôi! Anh...

- Dữ liệu đã được xác nhận. Cũng không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi mềm nhũn trên ghế, thở dốc, mặc niệm:

- Chỉ là robot AI thôi, chỉ là một cỗ máy, không cần để bụng, không cần tức giận...

Thế nhưng Anh Yêu của tôi còn chưa thấy đủ, vẫn cứ tiếp tục:

- Dữ liệu đang chờ xác nhận... Tiếp theo, ngủ chung giường!

Chưa để Anh Yêu kịp làm gì, tôi lập tức nhảy dựng lên, kéo vội cửa nhà:

- Mau ra ngoài đường đứng cho tôi!

Tôi đẩy Anh Yêu ra cửa, vừa tức vừa xấu hổ, úp gương mặt đỏ bừng xuống gối, chùm kín chăn lên... Ngủ!

Nhưng, trời đã tạnh mưa từ chiều giờ lại bắt đầu rơi xuống. Và...

- Rẹt...

- Rẹt... rẹt...

Hệ thống trong Anh Yêu lại bắt đầu reset, lần này có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, có lẽ sẽ reset lại toàn bộ nhỉ?

Tôi lồm cồm bò dậy, đá tung chăn, vội vàng chạy ra mở cửa. Anh Yêu của tôi đỉnh đầu đã bốc khói, bước vào nhà với đôi mắt vô cảm:

- Xin chào! Tôi là A-88, xin hãy cài đặt mục đích sử dụng!

Trời! Hệ thống chỉ còn lưu lại được cái tên. Tôi ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi thật sự!

Cuối cùng thì Tết năm nay tôi vẫn "thoát thân" an toàn với lý do hoãn về nhà ngoại vì "người yêu" gặp mưa rồi... "đổ bệnh". Nhưng nhìn cỗ máy hoàn mỹ đang bốc khói trong phòng thí nghiệm, tôi cũng ngẫm ra một điều.

AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp. Tôi có lẽ sẽ thật sự cần một người như vậy thay vì một robot AI thông minh mà không hề có cảm xúc.

Hoa Nguyệt Phụng

Ối trồi ôi, hóng mãi ><

Chị Phụng biết chế tạo AI à? Nào làm cho em 1 con.. Free nhé! Nhớ cài đặt dữ liệu giải toán, lý hóa từ lớp 6-12 nhé chị =))
 
4,769 ❤︎ Bài viết: 1642 Tìm chủ đề

Người Yêu AI Và Cái Tết Không Có Nút Quay Lại

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Truyện ngắn, ảo tưởng

Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần 3+4+5 - 2026

Chủ đề: Tết Này Có AI! - Khi Người Yêu Là Chiến Thần Cà Khịa

55072849452_8e4c9ab05e_o.jpg

Tôi là một chủ nhiệm dự án AI cấp quốc gia. Nói cho oai vậy thôi, chứ nếu lột bỏ hết danh xưng, thẻ ra vào tầng hầm và mấy lớp mã hóa sinh trắc học để bảo mật công việc, thì tôi cũng chỉ là một đứa con gái bình thường được sinh ra trong một gia đình cũng quá mức bình thường.

Gia đình tôi không có truyền thống về nghiên cứu khoa học, không ai biết AI là viết tắt của cái gì, càng không ai hiểu rõ giữa những "cỗ máy trí tuệ nhân tạo" với mấy con robot hút bụi trong nhà có gì khác biệt. Trong mắt gia đình và họ hàng, nghề nghiệp của tôi chỉ được gói gọn trong một câu:

- Con bé làm kỹ thuật máy tính!

Còn máy tính gì, làm ở đâu, kỹ thuật như thế nào, điều ấy không quan trọng! Điều quan trọng với họ chỉ là:

- Năm nay đã bao nhiêu tuổi? Bao giờ thì lấy chồng?

Và cứ như vậy, áp lực lớn nhất đời tôi không còn nằm trong phòng thí nghiệm. Tôi từng đối mặt với những bài toán tối ưu hóa cấp quốc gia, từng tranh luận nảy lửa với hội đồng chuyên gia nước ngoài, từng thức trắng bốn mươi tám tiếng để vá lỗi hệ thống trước giờ nghiệm thu... Nhưng tôi xin thề, tất cả những thứ đó đều không đáng sợ bằng một câu hỏi của họ hàng trong mỗi dịp Tết:

- Bao giờ thì đưa người yêu về ra mắt?

Họ không hỏi cho có lệ, họ đều hỏi tôi với ánh mắt của những người đã chờ một câu trả lời qua rất nhiều năm. Và thế là, mỗi năm Tết đến, tôi đều có một chiến thuật né tránh với những lý do cũ mèm.

Năm đầu tiên:

- Con còn nhỏ!

Năm thứ hai:

- Con đang muốn tập trung vào sự nghiệp.

Năm thứ ba:

- Con chưa gặp được người phù hợp.

Năm thứ tư:

- Con còn trẻ, không vội...

Năm thứ năm:

- ...

Cười trừ thôi chứ biết trả lời sao nữa?

Và năm nay, tôi nhận ra một sự thật đáng sợ. Họ không cần câu trả lời cho qua chuyện của tôi nữa. Họ muốn tôi mang một người trở về, nếu không... Á, cứu mạng!

Và thế là, trong khoảnh khắc rất tinh vi nhưng cũng rất... điên rồ, tôi đã đưa ra một quyết định khoa học mà tôi nghĩ là "khủng bố" nhất. Tôi sẽ tự chế tạo người yêu cho chính mình!

Robot AI phiên bản "đỉnh chất" của tôi đã được "ra đời" như vậy đấy. Tôi thiết kế "người yêu" với những tiêu chuẩn rất cao và hoàn mỹ. Đầu tiên, nhất định phải cao ráo, đẹp trai. Và thứ hai, nhất định phải biết cách đối đáp với họ hàng, biết khen người lớn, biết nhường trẻ nhỏ, biết né câu hỏi khó, đặc biệt là phải biết giả ngu đúng lúc...

Tôi đã thức trắng hai đêm để lập trình sẵn hơn ba trăm câu đối thoại mẫu, phân loại theo từng nhóm dành cho ông bà, bố mẹ, cô dì, chú bác, còn có họ hàng xa với láng giềng gần, bao gồm cả đám trẻ con hay tò mò nữa... Bởi chức năng chính của anh là đóng vai một người yêu hoàn mỹ của tôi trong dịp Tết năm nay. Tôi đặt tên cho anh trong hệ thống là A-88, nhưng để thuận tiện hơn, tôi gọi anh là... Anh Yêu!

Tôi đã tính toán thật kỹ lưỡng, vạch ra một kế hoạch hoàn hảo nhất để có thể "thoát thân" trong êm đẹp. Nhưng cơn mưa đón năm mới đã mang lại tiếng "rẹt rẹt" định mệnh trong đời tôi.

Mưa đầu năm, lất phất, không to nhưng mang theo sự ẩm ướt đến dai dẳng. Tôi kéo Anh Yêu chạy vào mái hiên nhà ông nội, vội vàng lau nước mưa rớt trên người cho anh. Và chính lúc đó, tôi nghe thấy một vài âm thanh đột ngột xuất hiện:

- Rẹt... rẹt...

Đó là âm thanh quen thuộc của hệ thống khi tự động tái tạo dữ liệu. Tim tôi bắt đầu thắt lại, cảnh báo một điều chẳng lành sắp xảy ra...

Tôi còn chưa kịp mở giao diện kiểm tra thì ông nội đã chống gậy bước ra, nheo mắt nhìn "chàng trai lạ" đứng bên cạnh tôi:

- Ủa, con bé này... Đây là ai vậy?

Tôi vừa định mở miệng thì Anh Yêu đã chủ động bước lên một bước, cúi đầu chào rất chuẩn:

- Thưa ông nội, cháu là AI cao cấp và hiện đại nhất hiện nay, do chính tay cô ấy tạo ra. Chức năng chính của cháu là làm người yêu của cô ấy.

Cả sân nhà im lặng hai giây rồi bắt đầu bùng nổ:

- Ha ha ha ha...

- Trời ơi, thằng nhỏ này thật khéo ăn nói!

- Giờ tụi trẻ nói chuyện thẳng thắn ghê!

Ông nội cười đến run vai:

- Được được! Nói chuyện cũng khá thú vị.

Chỉ có tôi là đứng chết trân vì câu thoại này hoàn toàn không nằm trong kịch bản!

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, thằng cháu trưởng trong nhà đã lân la mò tới. Nó với bộ tóc vuốt keo bóng loáng, tay cầm chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, khẽ khàng hỏi:

- Cô út ơi, năm nay cô định lì xì cho con bao nhiêu nè?

Anh Yêu bắt đầu cúi xuống, đưa mắt quét qua người nó từ trên xuống dưới:

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi hét vang trong đầu, xin đừng phân tích!

- Dữ liệu cá nhân trước mắt cho biết, người này giới tính nam, 15 tuổi, đang là học sinh lớp 9 nhưng đã có thu nhập 6 - 8 triệu đồng mỗi tháng nhờ hoạt động sáng tạo nội dung trên nền tảng TikTok, đối tượng này không phù hợp để nhận tiền mừng tuổi.

Cả nhà:

- ???

Thằng bé trợn mắt:

- Ơ... sao chú biết?

Anh Yêu nghiêng đầu:

- Dựa vào dữ liệu đã thu nhận được.

Thằng cháu lập tức cúp đuôi chạy thẳng, để lại một đám nhóc con trong nhà đã đồng loạt quay sang chìa tay về phía nó. A... thế này... ha ha...

Cô Ba của tôi nhìn Anh Yêu, cười cười:

- Vậy con làm nghề gì?

Anh Yêu liền chỉ tay về phía tôi, trả lời:

- Công việc của cháu là tiếp thu rồi phân tích dữ liệu hệ thống đã cung cấp, giúp chia sẻ áp lực xã hội thay cho cô ấy.

Cô Ba cười gượng:

- Nghe cũng cực ghê ha...

Chú Năm tôi liền chen vào:

- Vậy lương có cao không con? Thưởng Tết thế nào? Thằng nhóc nhà chú lương hơn mười triệu một tháng đó, thưởng Tết cũng khá lắm.

Anh đưa ánh mắt quét qua người chú thích so sánh đám con cháu và thường xuyên mượn tiền tôi để xài Tết này, nói:

- Theo dữ liệu xã hội, câu hỏi này đi kèm mục đích so sánh, không nên trả lời. Tuy nhiên, để đảm bảo sự minh bạch, cháu xin trả lời là lương chỉ đủ để tiêu xài và không cần hỏi mượn tiền vào dịp Tết.

Bầu không khí bỗng trở nên im lặng một cách đột ngột. Cuối cùng vẫn là mâm cỗ tất niên được bưng ra xóa đi vẻ ngượng ngập.

Tôi còn chưa kịp thở ra thì đã thấy anh trai cả với lấy chai rượu nếp, rót đầy một chén, đẩy về phía Anh Yêu:

- Nào, em trai! Về nhà người yêu ăn Tết thì phải uống rượu chứ? Uống cho quen mặt nào.

Tôi toát mồ hôi nhìn Anh Yêu cầm chén rượu lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ một cái.

- Hệ thống đang phân tích...

Tôi cắm đầu vào bát cơm, trong lòng chỉ biết cầu trời.

- Dữ liệu cho thấy, ethanol trong rượu có thể gây tổn hại gan, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và làm giảm tuổi thọ trung bình. Không uống là lựa chọn tối ưu!

Không khí trên mâm cơm khựng lại, chú Tư ho khan hai tiếng, còn tôi chỉ muốn độn thổ.

Để cứu vãn tình hình, bố tôi nhanh tay gắp một miếng lòng luộc, đặt vào bát ông nội, cười xòa:

- Thôi, không uống thì mọi người mau ăn đi! Lòng luộc nè ông, món khoái khẩu của ông mà!

Tôi chưa kịp mừng vì câu chuyện đã được chuyển đề tài, bên tai tiếp tục nghe thấy giọng Anh Yêu vang lên đều đều:

- Theo dữ liệu y khoa, nội tạng động vật chứa hàm lượng cholesterol rất cao. Đối với người cao tuổi, việc tiêu thụ thường xuyên càng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và huyết áp.

Cả nhà:

- ...

Ông nội nhìn miếng lòng trong bát, rồi nhìn Anh Yêu, trầm ngâm:

- Ờ... vậy chắc thôi, ăn món khác đi.

Bố tôi rút tay lại, mặt cứng đơ. Tôi bắt đầu nhận ra, bữa cơm này sắp toang thật rồi.

Quả nhiên, khi mẹ tôi quay sang cô cháu gái nhỏ, gắp cho con bé một cây xúc xích chiên vàng ruộm:

- Nào, con ăn xúc xích đi, món con thích nhất đây!

Con bé mắt sáng rỡ, chưa kịp đưa vào miệng thì...

- Xin phép được bổ sung dữ liệu. Thực phẩm chế biến sẵn như xúc xích chứa hàm lượng muối và chất bảo quản cao. Đối với trẻ em, việc tiêu thụ thường xuyên có thể ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và làm tăng nguy cơ béo phì.

Tôi suýt làm rơi bát cơm còn cô cháu gái thì vội rút tay lại, ngơ ngác nhìn cây xúc xích.

- Vậy con ăn cơm canh thôi.

Mẹ tôi cười cứng đờ:

- Ờ... cũng được. Để bà chan cho con.

- Cảnh báo! Nước canh còn rất nóng, nguy hiểm cho trẻ nhỏ, dễ bị bỏng...

Mâm cơm lập tức bước vào trạng thái căng thẳng với những lời nhắc nhở toàn diện. Anh trai gắp thịt kho bị nhắc nhở món ăn quá nhiều dầu mỡ. Chị gái gắp dưa hành liền bị nhắc chứa nhiều muối... Bà nội không chịu nổi nữa, chìa cái bát không về phía tôi:

- Vậy... bà xin bát cơm ăn với muối lạc... Chắc là... không sao nhỉ?

- Hệ thống nhắc nhở! Đường máu của bà đang ở mức tăng cao, ăn quá nhiều cơm chứa tinh bột trong một bữa sẽ có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Cả mâm cơm tất niên im lặng chưa từng có, tôi chỉ muốn bỏ chạy trước bữa cơm đầy... khoa học này!

Cuối cùng, bà nội đành đặt cái bát xuống, hỏi dò:

- Thế hai đứa tính khi nào cưới?

Tôi nghẹn họng. Anh Yêu quay sang nhìn tôi, rồi lại nhìn bà, đáp mạch lạc:

- Theo dữ liệu thống kê, nhiều cuộc hôn nhân thất bại vì cưới quá sớm dưới áp lực xã hội. Cháu đề xuất nên ưu tiên hạnh phúc dài hạn hơn sự hài lòng ngắn hạn.

Bà nội liền thở phào:

- Ờ... cũng đúng.

Chắc có lẽ trong lòng mọi người đều đang nghĩ:

- May quá! May là chưa vội cưới...

Tôi vuốt ngực, chắc là đã thoát một kiếp! Nhưng không, một đứa cháu gái nhỏ tuổi bỗng ở đâu thò đầu ra, ngập ngừng hỏi:

- Thế cô út và chú từng nắm tay chưa?

Vài đứa nhóc khác dưới ánh mắt khích lệ đầy tò mò của người lớn xung quanh cũng bắt đầu xúm lại:

- Đúng vậy, cô và chú hôn môi rồi chứ? Chúng con nghe bố mẹ nói, đây là cách tiếp xúc và giao tiếp vui vẻ của hai người yêu nhau.

Anh Yêu quay lại nhìn tôi:

- Nắm tay? Hôn môi? Những dữ liệu này chưa được xác nhận.

Tôi đỏ bừng mặt, chưa kịp nói gì đã nghe đứa cháu bốn tuổi ngọng nghịu hỏi:

- Vậy cô út có ngủ chung giường với chú không? Con nghe mẹ con nói, Tết này cô út ở nhà riêng khu ngoại ô mà không chịu về nhà...

Ánh mắt Anh Yêu của tôi bắt đầu quét dữ liệu, tôi gồng mình đẩy anh chạy thẳng:

- Con có việc gấp, cần chuẩn bị mai về thăm quê ngoại... Tạm biệt mọi người!

Tôi kéo Anh Yêu lên xe, phóng về nhà mình. Vừa vào nhà, tôi liền nói:

- Anh không nên đáp chuyện mọi người quá thẳng như vậy!

- Nhưng đó là những dữ liệu chính xác.

Tôi gầm lên:

- Tết không cần chính xác! Tết cần giao tiếp vui vẻ... Hiểu không?

Anh Yêu trầm ngâm như đang tự duyệt lại mớ dữ liệu hỗn độn sau một ngày "giao tiếp xã hội". Tôi cũng vội vã thiết lập lại "kịch bản" đã cài đặt từ hôm trước cho anh. Tôi không quên, ngày mai còn phải về nhà ngoại.

Bỗng, tôi thấy Anh Yêu tiến sát lại gần, làm tôi giật mình ngã ngửa ra ghế sofa. Anh Yêu chìa tay ra trước mặt tôi:

- Hệ thống chờ xác nhận về khái niệm giao tiếp vui vẻ. Thứ nhất, nắm tay!

Tôi run run đưa tay đặt vào bàn tay anh, Anh Yêu liền nắm lấy.

- Hệ thống đã xác nhận dữ liệu. Không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi vừa nhẹ nhàng thở ra thì lại nghe Anh Yêu tiếp tục nói:

- Hệ thống chờ xác nhận... Thứ hai, hôn môi!

Tôi giật mình:

- Không thể nào! Cái này...

Hai chữ "không được" còn chưa ra khỏi miệng thì một nụ hôn máy móc đã trực tiếp đặt lên môi tôi...

Tôi hét ầm lên:

- Trời đất, nụ hôn đầu của tôi! Anh...

- Dữ liệu đã được xác nhận. Cũng không có cảm giác gì đặc biệt!

Tôi mềm nhũn trên ghế, thở dốc, mặc niệm:

- Chỉ là robot AI thôi, chỉ là một cỗ máy, không cần để bụng, không cần tức giận...

Thế nhưng Anh Yêu của tôi còn chưa thấy đủ, vẫn cứ tiếp tục:

- Dữ liệu đang chờ xác nhận... Tiếp theo, ngủ chung giường!

Chưa để Anh Yêu kịp làm gì, tôi lập tức nhảy dựng lên, kéo vội cửa nhà:

- Mau ra ngoài đường đứng cho tôi!

Tôi đẩy Anh Yêu ra cửa, vừa tức vừa xấu hổ, úp gương mặt đỏ bừng xuống gối, chùm kín chăn lên... Ngủ!

Nhưng, trời đã tạnh mưa từ chiều giờ lại bắt đầu rơi xuống. Và...

- Rẹt...

- Rẹt... rẹt...

Hệ thống trong Anh Yêu lại bắt đầu reset, lần này có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, có lẽ sẽ reset lại toàn bộ nhỉ?

Tôi lồm cồm bò dậy, đá tung chăn, vội vàng chạy ra mở cửa. Anh Yêu của tôi đỉnh đầu đã bốc khói, bước vào nhà với đôi mắt vô cảm:

- Xin chào! Tôi là A-88, xin hãy cài đặt mục đích sử dụng!

Trời! Hệ thống chỉ còn lưu lại được cái tên. Tôi ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi thật sự!

Cuối cùng thì Tết năm nay tôi vẫn "thoát thân" an toàn với lý do hoãn về nhà ngoại vì "người yêu" gặp mưa rồi... "đổ bệnh". Nhưng nhìn cỗ máy hoàn mỹ đang bốc khói trong phòng thí nghiệm, tôi cũng ngẫm ra một điều.

AI dù có hoàn mỹ đến đâu, có thể đưa ra những đáp án chuẩn xác thế nào cũng không thể bằng một người bình thường có cảm xúc và có suy nghĩ riêng. Một người bằng xương bằng thịt thật sẽ không vì những dữ liệu hệ thống được cài đặt sẵn trong đầu mà phá vỡ một bầu không khí Tết vui vẻ và ấm áp. Tôi có lẽ sẽ thật sự cần một người như vậy thay vì một robot AI thông minh mà không hề có cảm xúc.

Hoa Nguyệt Phụng

Giả bộ, ship em 1 anh AI đi chị Phụng
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back