- Xu
- 30
62
0
Sáu giờ sáng. Tiếng chuông báo thức vang lên như nhát dao cứa vào màng nhĩ. Tôi nằm bất động, nhìn trần nhà loang lổ, cảm nhận nỗi kinh hoàng đang rịn ra thành mồ hôi lạnh dọc sống lưng. Một ngày mới lại bắt đầu, đồng nghĩa với việc tôi phải bước chân vào địa ngục.
Mẹ đứng ngoài cửa, giọng nói ráo hoảnh nhưng nặng nề như chì: "Dậy đi. Đừng có giả vờ ốm để trốn học. Tiền học thêm tháng này bố phải tăng ca mới đủ đấy."
Tôi lết cái thân xác rệu rã vào nhà vệ sinh. Nhìn vào gương, những vết bầm tím trên mạn sườn từ trận đòn ngày hôm qua ở sau sân bóng vẫn còn xanh lét. Chúng đau nhức mỗi khi tôi thở, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với sự im lặng mà tôi phải chịu đựng.
Ở trường, tôi là một bóng ma. Một bóng ma để kẻ khác trút giận.
Vừa bước vào cổng trường, những tiếng xì xào bắt đầu loang ra như vết dầu loang. "Kìa, thằng 'mọt sách' dị hợm kìa." "Nghe nói nhà nó nghèo mà bày đặt học trường chuyên." Những lời nói sắc lẹm như những mảnh kính vỡ, cứa vào lòng tự trọng đã nát bươm của tôi. Họ không chỉ cô lập tôi; họ biến tôi thành một trò giải trí.
Giờ ra chơi, chúng dồn tôi vào góc nhà vệ sinh nam. Một cú đấm vào bụng khiến tôi gập người lại, toàn bộ bữa sáng nghèo nàn nôn ra sàn.
"Sao hôm nay mày không làm bài hộ tao?" – Kẻ cầm đầu cười gằn, tay nắm chặt cổ áo tôi, đẩy mạnh đầu tôi vào bức tường gạch lạnh lẽo. "Loại như mày, sống chỉ để làm nền cho bọn tao thôi, hiểu không?"
Tôi không phản kháng. Tôi đã học được rằng, nếu phản kháng, những cú đá sau đó sẽ nặng hơn. Tôi chỉ nhìn xuống đôi giày cũ mòn của mình, chịu đựng những cái tát cháy má và những lời nhục mạ về nghèo đói, về bố mẹ tôi, về sự tồn tại thừa thãi của chính mình. Khi chúng bỏ đi, chúng còn không quên đổ cả xô nước lau sàn lên đầu tôi. Tôi đứng đó, sũng nước, hôi hám, giữa tiếng cười sảng khoái vang vọng dọc hành lang. Không một giáo viên nào đi ngang qua, hoặc nếu có, họ cũng chỉ vội vàng lướt mắt đi chỗ khác.
Buổi chiều trở về nhà, tôi hy vọng một chút hơi ấm, nhưng thứ đón đợi tôi là tập đề thi dày cộm trên bàn. Bố tôi, với gương mặt xám xịt vì mệt mỏi và thất vọng, ném bảng điểm thi thử lên mặt tôi.
"9 điểm Toán? Tại sao lại là 9 mà không phải là 10? Mày có biết tao phải quỳ lạy người ta thế nào để mày có chỗ học không?"
Một cái tát. Lần này là từ bố. Nó đau hơn tất cả những cú đấm ở trường cộng lại.
"Mày là hy vọng duy nhất để cái nhà này thoát nghèo. Nếu mày thất bại, thì tao thà không có đứa con này còn hơn."
Tôi lẳng lặng vào phòng, chốt cửa. Đói, đau, và tuyệt vọng. Tôi nhìn qua khung cửa sổ tầng 11. Thành phố dưới kia rực rỡ ánh đèn, nhưng sao tôi thấy nó tối đen như một nấm mồ lớn. Tôi lấy chiếc điện thoại cũ, mở hộp thư đến. Hàng chục tin nhắn ẩn danh từ bạn học: "Chết đi cho rảnh nợ", "Loại mày sống làm gì cho chật đất", kèm theo tấm hình tôi bị đổ nước lên đầu lúc sáng đã được lan truyền khắp mạng xã hội của trường.
Thế giới này không có chỗ cho tôi. Ở trường, tôi là bao cát để người ta trút giận. Ở nhà, tôi là món đầu tư để bố mẹ đặt cược. Không ai hỏi tôi có đau không, không ai hỏi tôi muốn gì. Tôi chỉ là một con số, một công cụ, một trò đùa.
Tôi bước ra ban công. Gió đêm thốc vào mặt, mang theo mùi của đất và sự tự do. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình có quyền lựa chọn.
Tôi trèo qua lan can. Đứng trên gờ tường hẹp, tôi nhìn xuống những ánh đèn đường nhỏ xíu bên dưới. Nếu tôi nhảy, những vết bầm trên sườn sẽ không còn đau nữa. Nếu tôi nhảy, tôi sẽ không phải nghe tiếng mẹ than thở hay tiếng bố chửi rủa. Nếu tôi nhảy, những kẻ ở trường sẽ phải im lặng.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào lồng ngực lần cuối cùng, mang theo vị đắng của sự uất ức kéo dài suốt 16 năm. Tôi tự hỏi, khi thi thể mình nằm dưới kia, liệu bố có còn quan tâm đến điểm 10? Liệu chúng nó có còn cười khi thấy máu tôi loang trên mặt sân trường?
Tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh một đứa trẻ thích vẽ hiện lên trong tâm trí tôi, nhưng nó nhạt nhòa dần, bị che lấp bởi những con số và những nắm đấm.
Tôi đổ người về phía trước.
Cảm giác hẫng hụt bao trùm. Gió rít qua tai như tiếng gào thét của chính tôi trong suốt bao năm qua mà không ai nghe thấy. Mọi thứ lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm: Những buổi học thêm đến kiệt sức, những trận đòn nhừ tử, những ánh mắt khinh bỉ.
Và rồi, một tiếng động khô khốc xé toạc màn đêm.
Sự đau đớn biến mất. Sự cô đơn biến mất. Sự nhục nhã biến mất.
Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối.
Sáng hôm sau, trên bảng tin nhà trường sẽ có một dòng thông báo buồn. Trong căn nhà nhỏ, bố mẹ tôi sẽ gào khóc bên những chồng sách cũ. Nhưng chẳng mấy chốc, tên tôi sẽ bị quên lãng. Một học sinh khác sẽ đứng vào vị trí của tôi, chịu đựng những áp lực đó, và thế giới vẫn sẽ tàn nhẫn xoay vần như chưa từng có một tâm hồn nào vừa vỡ vụn dưới chân tòa nhà tầng 11.
Hết.
https://farm66.staticflickr.com/65535/55139389066_255084502e_o.jpg
Mẹ đứng ngoài cửa, giọng nói ráo hoảnh nhưng nặng nề như chì: "Dậy đi. Đừng có giả vờ ốm để trốn học. Tiền học thêm tháng này bố phải tăng ca mới đủ đấy."
Tôi lết cái thân xác rệu rã vào nhà vệ sinh. Nhìn vào gương, những vết bầm tím trên mạn sườn từ trận đòn ngày hôm qua ở sau sân bóng vẫn còn xanh lét. Chúng đau nhức mỗi khi tôi thở, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với sự im lặng mà tôi phải chịu đựng.
Ở trường, tôi là một bóng ma. Một bóng ma để kẻ khác trút giận.
Vừa bước vào cổng trường, những tiếng xì xào bắt đầu loang ra như vết dầu loang. "Kìa, thằng 'mọt sách' dị hợm kìa." "Nghe nói nhà nó nghèo mà bày đặt học trường chuyên." Những lời nói sắc lẹm như những mảnh kính vỡ, cứa vào lòng tự trọng đã nát bươm của tôi. Họ không chỉ cô lập tôi; họ biến tôi thành một trò giải trí.
Giờ ra chơi, chúng dồn tôi vào góc nhà vệ sinh nam. Một cú đấm vào bụng khiến tôi gập người lại, toàn bộ bữa sáng nghèo nàn nôn ra sàn.
"Sao hôm nay mày không làm bài hộ tao?" – Kẻ cầm đầu cười gằn, tay nắm chặt cổ áo tôi, đẩy mạnh đầu tôi vào bức tường gạch lạnh lẽo. "Loại như mày, sống chỉ để làm nền cho bọn tao thôi, hiểu không?"
Tôi không phản kháng. Tôi đã học được rằng, nếu phản kháng, những cú đá sau đó sẽ nặng hơn. Tôi chỉ nhìn xuống đôi giày cũ mòn của mình, chịu đựng những cái tát cháy má và những lời nhục mạ về nghèo đói, về bố mẹ tôi, về sự tồn tại thừa thãi của chính mình. Khi chúng bỏ đi, chúng còn không quên đổ cả xô nước lau sàn lên đầu tôi. Tôi đứng đó, sũng nước, hôi hám, giữa tiếng cười sảng khoái vang vọng dọc hành lang. Không một giáo viên nào đi ngang qua, hoặc nếu có, họ cũng chỉ vội vàng lướt mắt đi chỗ khác.
Buổi chiều trở về nhà, tôi hy vọng một chút hơi ấm, nhưng thứ đón đợi tôi là tập đề thi dày cộm trên bàn. Bố tôi, với gương mặt xám xịt vì mệt mỏi và thất vọng, ném bảng điểm thi thử lên mặt tôi.
"9 điểm Toán? Tại sao lại là 9 mà không phải là 10? Mày có biết tao phải quỳ lạy người ta thế nào để mày có chỗ học không?"
Một cái tát. Lần này là từ bố. Nó đau hơn tất cả những cú đấm ở trường cộng lại.
"Mày là hy vọng duy nhất để cái nhà này thoát nghèo. Nếu mày thất bại, thì tao thà không có đứa con này còn hơn."
Tôi lẳng lặng vào phòng, chốt cửa. Đói, đau, và tuyệt vọng. Tôi nhìn qua khung cửa sổ tầng 11. Thành phố dưới kia rực rỡ ánh đèn, nhưng sao tôi thấy nó tối đen như một nấm mồ lớn. Tôi lấy chiếc điện thoại cũ, mở hộp thư đến. Hàng chục tin nhắn ẩn danh từ bạn học: "Chết đi cho rảnh nợ", "Loại mày sống làm gì cho chật đất", kèm theo tấm hình tôi bị đổ nước lên đầu lúc sáng đã được lan truyền khắp mạng xã hội của trường.
Thế giới này không có chỗ cho tôi. Ở trường, tôi là bao cát để người ta trút giận. Ở nhà, tôi là món đầu tư để bố mẹ đặt cược. Không ai hỏi tôi có đau không, không ai hỏi tôi muốn gì. Tôi chỉ là một con số, một công cụ, một trò đùa.
Tôi bước ra ban công. Gió đêm thốc vào mặt, mang theo mùi của đất và sự tự do. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình có quyền lựa chọn.
Tôi trèo qua lan can. Đứng trên gờ tường hẹp, tôi nhìn xuống những ánh đèn đường nhỏ xíu bên dưới. Nếu tôi nhảy, những vết bầm trên sườn sẽ không còn đau nữa. Nếu tôi nhảy, tôi sẽ không phải nghe tiếng mẹ than thở hay tiếng bố chửi rủa. Nếu tôi nhảy, những kẻ ở trường sẽ phải im lặng.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào lồng ngực lần cuối cùng, mang theo vị đắng của sự uất ức kéo dài suốt 16 năm. Tôi tự hỏi, khi thi thể mình nằm dưới kia, liệu bố có còn quan tâm đến điểm 10? Liệu chúng nó có còn cười khi thấy máu tôi loang trên mặt sân trường?
Tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh một đứa trẻ thích vẽ hiện lên trong tâm trí tôi, nhưng nó nhạt nhòa dần, bị che lấp bởi những con số và những nắm đấm.
Tôi đổ người về phía trước.
Cảm giác hẫng hụt bao trùm. Gió rít qua tai như tiếng gào thét của chính tôi trong suốt bao năm qua mà không ai nghe thấy. Mọi thứ lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm: Những buổi học thêm đến kiệt sức, những trận đòn nhừ tử, những ánh mắt khinh bỉ.
Và rồi, một tiếng động khô khốc xé toạc màn đêm.
Sự đau đớn biến mất. Sự cô đơn biến mất. Sự nhục nhã biến mất.
Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối.
Sáng hôm sau, trên bảng tin nhà trường sẽ có một dòng thông báo buồn. Trong căn nhà nhỏ, bố mẹ tôi sẽ gào khóc bên những chồng sách cũ. Nhưng chẳng mấy chốc, tên tôi sẽ bị quên lãng. Một học sinh khác sẽ đứng vào vị trí của tôi, chịu đựng những áp lực đó, và thế giới vẫn sẽ tàn nhẫn xoay vần như chưa từng có một tâm hồn nào vừa vỡ vụn dưới chân tòa nhà tầng 11.
Hết.
https://farm66.staticflickr.com/65535/55139389066_255084502e_o.jpg

