Hơi nhíu mày, Văn bật cười.
- Thế cô út là ma à?
- Đoán xem.
Bộ dạng Văn bỗng trở nên đăm chiêu, anh ta biết Quỳnh Hoa đùa nhưng không hiểu sao cứ có cảm giác như cô đang nói thật lòng mình, mặt lại bắt đầu ngẩn tò te ra, trông ngốc hết sức. Cô út lại được một phen cười, cốc đầu Văn một cái, cô hỏi:
- Thầy còn chưa đoán ra à?
Văn không hiểu sao cô lại cười vui vẻ đến thế, vì bộ dạng hơi ngây ngốc của anh ta chăng? Kệ, không nghĩ nhiều nữa, cô út vui là Văn cũng thấy vui rồi. Thật ra trước giờ Văn tiếp xúc không nhiều với nữ nhân, thường chỉ là người trung tuổi hoặc trẻ nhỏ. Đứng trước những cô gái tuổi đôi mươi, trăng tròn, anh ta thấy ngại ngần, lúng túng vô cùng. Nhưng mà không hiểu sao từ khi gặp cô út, anh nhận thấy một cảm giác thân thuộc, ấm áp. Một cảm giác khó gọi tên, không phải yêu cũng chẳng phải hận. Một thoáng chốc kí ức vùi sâu ùa về, là nụ cười này, hiền và dịu. Là dáng vẻ này, vén tóc sau tai, cốc đầu Văn một cái. Sao mà quen thế?
- Thầy làm sao thế?
Quỳnh Hoa giơ tay quơ đi quơ lại trước mặt Văn. Nét lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt, anh ta ngơ ngác như con nai, hỏi lại:
- Cô hỏi gì?
- Chán thầy quá!
Nói rồi, cô út đứng dậy, cứ thế mà đi thẳng. Văn không hiểu mình đã làm sai chuyện gì khiến cô út chán nản bỏ đi, cố gắng hỏi với. Cô út tuy nghe nhưng không trả lời nữa, mặc kệ anh ta. Nhìn bóng lưng này, Văn thật thấy giống với một người, một bóng lưng mỏng mảnh, cắp rổ đi hái rau khoai. Bình dị và thắm thiết. Anh ta cố nhớ kĩ đó là ai nhưng càng cố gắng nhớ dáng vẻ đó lại càng mờ nhạt, đầu Văn đau như búa bổ đến nỗi anh ta phải ôm đầu cau có, cơ mà cũng không có tác dụng.
Dọc hành lang, nắng ngập tràn, đông đúc. Quỳnh Hoa đã dần thấy quen với nắng, nó đem lại cảm giác ấm cúng, xóa bớt đi phần tăm tối trong con người cô. Nheo mắt nhìn mặt trời, cô nâng bàn tay gầy guộc ra chắn. Cô chắn luôn khuôn mặt của người đối diện, chỉ để lộ đôi bờ môi khô khốc. Nhận ra người đối diện, Quỳnh Hoa vội hạ tay xuống, lùi lại phía sau hai ba bước, cúi đầu. Mặt cô hơi ửng đỏ, có lẽ do e thẹn.
- Thất lễ, mong cô thứ lỗi.
Nói rồi, Tĩnh Hiện quay lưng đi, không màng để ý đến Hoa. Ngẩng đầu nhìn dáng vẻ thờ ơ của sư thầy, lòng cô hậm hực lên tiếng.
- Thầy không nhận ra hay không định nhận ra tôi?
Giọng chua xót, mặt cô thoáng buồn, đôi mắt lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Tĩnh Hiện. Không mảy may rung chuyển, sư thầy vẫn giữ nét điềm đạm như bao ngày, cũng chẳng màng quay đầu, khựng chân đôi bước, bình thản trả lời:
- Tôi chỉ đang đi tìm đệ tử của mình. Cô có thấy nó ở đâu không?
- Ở phía trước..
Giọng cô trùng xuống, ở phía trước mà cô nói chính là một lựa chọn. Tĩnh Hiện quay lại phía sau sẽ thấy cô, tiến về phía trước sẽ đi theo hướng Phật, phổ độ chúng sinh. Văn là chúng sinh. Mỉm môi cười, nghiêng nửa mặt quay đầu lại, Tĩnh Hiện chỉ nói "cám ơn" rồi đi tiếp.
Nghe xong hai từ "cám ơn" đó mà cô thấy buồn, lòng cô lại ngập tràn trống vắng. Bóng cô đổ dài ra sau, mới hồi nãy còn sớm mai mà giờ đã xế chiều. Chiều rồi sẽ đến đêm, đêm lại đến ngày. Ngày này qua ngày khác, đơn đơn độc độc lẻ bóng. Đợi chờ trong vô vọng, cố gắng trong vô vọng.
Cô trở về trong căn phòng u tối, oán hận bủa vây. Đầu Quỳnh Hoa như muốn nổi điên, tóc dài buông xõa, từng ngọn tóc biến thành đầu con rắn nhỏ, ngoe nguẩy đầy sống động. Mắt chúng đục ngầu, chứa đầy thù hằn như sẵn sàng cắn chết người bất cứ lúc nào. Nhe hai răng nanh nhọn hoắt, cô gào lên một tiếng như mãnh thú. Cô út điên thật rồi.
- Cô đáng ra nên sớm buông bỏ.
Linh hồn cô gái đứng vất vưởng bên cạnh nhẹ nhàng khuyên, cô ta có khuôn mặt, mái tóc, dáng hình giống y hệt Quỳnh Hoa. Hoặc cũng có thể cô ta mới là Quỳnh Hoa thật. Đầu cô út như nổi đóa thêm, mấy lời này có phải nói ra quá vô ích rồi không? Cô ta không buông bỏ, nhất định không buông bỏ. Tất cả là tại nhà Bá Vĩnh chia cắt lương duyên của cô. Siết chặt lòng bàn tay lại, cô út tức giận quay phắt sang nhìn linh hồn vất vưởng kia. Một mạch lao đến như cung tên, bóp cổ cô ta.
- Tất cả là tại lũ chúng bay! Tại chúng bay!
Dù cổ bị bóp nghẹn bởi sức mạnh của một con ma nữ nhưng linh hồn đó vẫn rất tỏ ra rất bình thản. Không chút sợ hãi. Điều đó càng làm con quỷ kia tức giận, bàn tay ả siết mạnh hơn. Những con rắn trên đầu vươn mình dài ra, bám víu vào thân thể vất vưởng của cô. Chúng đâm những chiếc răng nhọn hoắt cắm vào bất cứ nơi nào trên thân thể linh hồn nhỏ bé kia. Hút cạn hết sinh lực. Giọng nói đứt đoạn, cô quả quyết:
- Tôi sẽ không cầu xin cô nữa, nếu cô thấy giết chết hết người nhà chúng tôi mà làm cô thoải mái thì cứ làm.
- Ngươi nghĩ ta không dám sao?
Linh hồn sống bị ả bóp mạnh đến sắp nát thành tro. Hai hàm răng nghiến chặt, lòng ả chỉ thấy đầy hận thù. Cũng tại lũ bọn chúng, tất cả là lỗi của chúng. Có trách thì trách chúng đã làm gì với ả mới dẫn đến ngày hôm nay? Người nhà Bá, có bị đày xuống mười tám tầng địa ngục cũng không rửa được mối hận này. Nhưng rồi chợt suy nghĩ lại, cứ để chúng chết thế này thì quá nhẹ nhõm, chúng phải bị đày đọa. Buông lỏng bàn tay, ả nhếch môi cười một cái.
- Ta sẽ cho lũ chúng bay biết thế nào là đau khổ. Chết thế này thì lại quá dễ dàng.
Ả cười thét lên sung sướng, một ý nghĩ độc ác vừa hiện ra. Ả quay lưng bỏ ra ngoài.
Thoát chết, linh hồn vất vưởng kia ngã khụy xuống đất. Cô không oán trách ả ta, như ả nói những gì nhà họ nhận hôm nay là sự trả giá cho những gì đã làm với ả. Kể ra ả ta mới chính là người tội
nghiệp nhất ở đây. Thoáng nghĩ đến mình, cô cũng thấy bản thân thật tội nghiệp. Sinh ra vốn là con người lại phải sống kiếp sống vất va vất vưởng, bị cướp đi thân xác. Nhưng, cô cũng không oán trách, xem như kiếp này cả nhà cô mang nợ.
Nửa đêm, nhà nhà đều đóng chặt cửa, tắt đèn tối om. Duy chỉ có một nhà vẫn sáng đèn, người vợ trong nhà hình như sắp sinh, vậy nên người chồng vô cùng lo lắng, chạy vội đi tìm bà đỡ. Không may cho hắn ta vừa ra đến cửa đã gặp phải ma, Quỳnh Hoa đang trong bộ dạng yêu nữ khiến người gặp người sợ. Giận dữ chưa kịp nguôi, gặp người kia ngoài đường, ả ta liền nghĩ hắn chính là một kẻ bội bạc, nửa đêm còn tìm ra ngoài. Không, tất cả đàn ông trên đời đều là kẻ bội bạc. Không đắn đo, ả ta xòe ra bàn tay với những chiếc móng sắc nhọn như dao, lao như tên đến mà cào cấu người chồng xấu số kia. Hắn ta sợ hãi, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị ả cào cho đến chết. Lúc ngã xuống, mắt hắn vẫn còn trợn ngược kinh hãi. Thân xác te tua đầy máu me, có những thớ thịt đã bị móng tay sắc nhọn của ả cắt văng ra lề. Nát tươm!
Giết xong một người, ả thấy mãn nguyện vô cùng. Nhếch môi cười một cái rồi tia mắt nhìn sang căn nhà đang sáng đèn. Đúng rồi, ả sẽ giết hết đàn ông trong thiên hạ. Đạp cửa căn nhà đang sáng đèn, ả xông thẳng vào trong. Người vợ sắp sinh mồ hôi nhễ nhại, thở cũng khó khăn. Thấy cửa mở, liền hỏi:
- Mình tìm được bà đỡ chưa vậy?
Nhưng người vợ nào hay biết, cô ta đang đối mặt với một con ma nữ chứ không phải chồng mình. Đến khi ngẩng đầu lên nhìn, cô mới xanh mặt, toàn thân trở nên lạnh ngắt. Hét lên:
- Ma! Cứu tôi! Ma!
Nhìn sáng vẻ sợ hãi của người vợ, ả ta bỗng nhiên thấy yếu lòng. Hóa ra người vừa nãy bị ả giết, đang vội vàng đi tìm bà đỡ về. Hóa ra ả ta đã giết lầm một người tốt. Cảm giác ân hận quấn chặt lấy trái tim nhỏ bé của ả. Đôi mắt ả giờ đây đã không còn màu đỏ đục, thay vào đó là một đôi mắt đen ứa đầy nước mắt. Những đầu rắn nhấp nhô, ngoe nguẩy trên đầu cũng biến mất, trở lại là một mái tóc dài đen huyền. Nhưng dù có trở lại là bộ dạng của một Quỳnh Hoa cũng không thể xóa đi tội ác vừa gây ra. Cô chỉ muốn báo oán trước giờ chưa muốn làm hại người vô tội. Nhưng xem vừa nãy cô đã làm gì kìa, một con ma nữ tàn độc.
Người vợ nhìn ra yêu ma vừa nãy là Quỳnh Hoa, con gái út nhà Bá Vĩnh thì càng kinh sợ hơn. Cô ta vốn bị đồn là quỷ quái, từ nhỏ đã khắc chết mẹ, hay trộm gà bắt chó, uống máu tươi.. giờ lại thấy cô ta hiện nguyên hình. Dù bụng mang dạ chửa, cũng muốn một tay đâm chết con ma này. Cô ta cầm con dao nhọn thường để sẵn ở dưới gối lên, không còn giữ thái độ sợ hãi. Thay vào đó là ánh mắt đầy căm phẫn.
- Mày đến đây, mày đến đây bà đâm chết mày!
Dáng vẻ của người vợ làm Quỳnh Hoa thấy buồn cười, cô ta cười phá lên, kéo theo là một cơn gió rít luồn vào trong nhà mang theo hơi lạnh. Từ từ đứng lên, nụ cười trên khuôn mặt cô tắt ngúm. Không biết cô ta sẽ định làm gì mình nhưng người vợ vẫn rất kiên quyết, hai tay nắm chặt cán dao, run run chĩa thẳng.
- Mày có gan thì đến đây!
Quỳnh Hoa không để ý đến những lời thách thức của người vợ. Quay lưng lủi thủi bước đi. Trong đêm tối, ánh trăng chiếu rọi, bóng cô út đổ dài trên lối về. Đơn độc vô cùng, mỏng mảnh vô cùng. Đau lòng vô cùng!
Nhưng cô không hay biết phía sau có người lặng lẽ đứng nhìn, nãy giờ chuyện ác cô làm đều bị người đó nhìn thấy. Người đó không ngăn cản, cũng không ủng hộ, chỉ im lặng dõi theo. Đến bên cái xác bị cào cấu không còn hình người, vuốt cho đôi mắt nhắm lại. Bóng người đó đổ ra sau, cũng dài miên man và cô độc không kém Quỳnh Hoa. Thở dài chua xót, người đó lắc đầu, tay cầm chuỗi hạt, niệm:
- A di đà phật!
Sáng sớm hôm sau, người dân trong làng đã tập trung kéo đến trước cửa nhà Bá Vĩnh đông đúc. Người cầm gậy, người cầm cuốc, cầm dao, họ hô hoán nhau, gây ra ồn ào.
Sớm ra đã nghe thấy nhức nhối, ông Bá bực mình gọi gia nô vào, quát:
- Sáng ra làm cái gì mà om sòm cả lên thế kia?
Gia nô nghe tiếng, vội vàng chạy vào trong bẩm báo, giọng run run:
- Dạ, dân họ kéo đến ầm ầm ngoài cửa.. Họ đòi đem cô út ra thiêu đấy ạ!
Sao tự nhiên lũ dân đen đó lại kéo đến nhà ông làm loạn, còn đòi thiêu chết còn gái ông nữa chứ? Chẳng ra cái phép tắc gì cả. Đấm tay xuống bàn gỗ, ông Bá không nói không rằng, cố giữ bình tĩnh, chắp hai tay sau lưng ra cửa xem tình hình.
Mọi người thấy cửa mở liền ra hiệu cho nhau im lặng, một người trong số đó đại diện lên tiếng:
- Ông xem con gái ông hóa thành ma thành quỷ khắc nhà ông chưa đủ còn định giết hết người trong làng này.
Vừa nói, người kia vừa chỉ tay về góa phụ trẻ đang ôm con khóc chồng. Ông Bá theo hướng tay mà nhìn xuống. Rồi cả chủ tớ nhà họ đều giật mình.