Sau khi được cô chủ nhiệm xếp vị trí chỗ ngồi trong lớp, Thảo đi lại gần đến chỗ của Thịnh, Thịnh lúc đó quay mặt lại và nhìn rồi bị đứng hình trước vẻ đẹp của Thảo, trán của cậu bắt đầu lấm tấm những giọt mồ hôi, mặt bắt đầu có dấu hiệu đỏ lên. Vì trước mặt của cậu ấy là một cô gái có vẻ đẹp thiên thần, khuôn mặt thon nhỏ, môi trái tim, đôi mắt tròn to đang nhìn cậu. Thảo nhẹ nhàng hỏi Thịnh.
- Cậu ơi, cho mình vào trong chỗ ngồi được không?
Thịnh lúc đó chỉ đang suy nghĩ trong đầu: "Cậu ấy chính là người mang trên mình mùi hương thơm đó đây sao, cậu ấy thật đẹp, giọng nói của cậu ấy thật trong sáng làm sao". Vì chưa thấy Thịnh phản ứng trả lời lại câu hỏi của mình, Thảo lại hỏi Thịnh một lần nữa.
- Cậu ơi, cho mình vào trong chỗ ngồi được không?
Lần này Thịnh có đáp lại câu hỏi của Thảo, Thịnh đứng dậy bước ra khỏi chỗ ngồi để Thảo có thể đi vào.
- Ừ, cậu vào đi.
- Cảm ơn cậu.
Sau khi xếp chỗ ngồi cho cả lớp xong thì chỉ còn vài phút là hết tiết học, nên cô chủ nhiêm đã cho cả lớp ngồi chơi hết tiết đó.
- Các em, chỉ còn vài phút nữa thôi là hết tiết học rồi, các em có thể ngồi trò chuyện với nhau, nhưng nói nhỏ thôi để các lớp bên cạnh còn học.
Thời gian cứ thế trôi đi, đối với mọi người trong lớp thì Thịnh không biết cảm giác của họ là như thế nào, nhưng đối với cậu ấy thì một phút trôi qua cứ như là mười phút vậy. Mọi người trong lớp đang dần làm quen với nhau, nói chuyện rất là rôm rả và cả Thảo cũng vậy, cô ấy cũng đang dần làm quen với mọi người xung quanh. Trong khi đó Thịnh vẫn ngồi đấy và chẳng hề làm gì, do cậu vẫn đang cảm thấy ngại ngùng, cậu ấy vẫn bị vẻ đẹp đó hút hồn mỗi khi nhìn ngắm người con gái ấy thì chợt cô gái ấy quay lại nhìn Thịnh. Cô ấy hỏi Thịnh.
- Bạn gì ơi mình chưa biết tên bạn? Tên bạn là gì vậy?
Thịnh giật mình đáp lại một cách ấp úng.
- À.. Mình tên Thịnh.. Thế còn cậu?
- Mình tên Thảo.
Cả hai người im lặng một lúc, Thịnh không biết mình nên nói gì tiếp theo thì cô gái ấy nói tiếp.
- Bạn trông có vẻ rụt rè nhỉ? Hay bọn mình nói về sở thích của nhau đi, như vậy ta sẽ có thể dễ mở lòng với nhau hơn.
Sau khi nghe câu nói này xong thì Thịnh nghĩ đây chính là cơ hội tốt để mình có thể hiểu biết nhiều hơn về người con gái ấy. Cậu ấy đang định cất tiếng, thì bỗng tiếng chuông vang lên, vậy là tiết học đầu tiên của Thịnh đã hết. Thảo nói với Thịnh.
- Ô, ra chơi rồi, thôi để tiết sau vậy, giờ mình có hẹn đi chơi với mấy bạn ở dưới sân trường rồi. Tí nữa gặp lại.
Vừa nói xong Thảo bước ra khỏi lớp để đi đến chỗ hẹn, cô ấy vừa bước ra ngoài thì Thịnh hít một hơi thật sâu và thở ra thật dài, để lấy lại trạng thái bình thường của mình rồi cậu ấy nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra trong lớp, Thịnh đặt bàn tay phải lên ngực trái của mình để cảm nhận được nhịp tim và tự đặt ra bao nhiêu câu hỏi để hỏi chính bản thân mình: "Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Cái cảm giác đó là sao?". Trong đầu Thịnh bây giờ đang có rất là nhiều những câu hỏi, khiến cậu rối trí thì từ đằng sau Hoàng lại lao đến đập mạnh vào vai Thịnh rồi hỏi.
- Ê, mày có đi cùng tao xuống sân trường chơi không?
Hoàng hỏi Thịnh nhưng lại không thấy cậu ấy trả lời và cũng cảm thấy lạ khi mình đập vào vai cậu ấy cũng không thấy cậu ấy phản kháng gì.
- Mày bị ốm à?
Thực ra nhờ cái đập vai ấy Thịnh đã thực sự bình tĩnh hơn trước. Thịnh trả lời.
- Không.. Tao chỉ đang nghĩ vài chuyện thôi.
- Thế mày có đi xuống sân trường với tao không?
- Ừ.. Cũng được, tao cũng đang muốn đi lại một lúc.
Vừa nghe câu nói đó xong cả hai người cùng cười và khoác vai nhau đi ra khỏi lớp. Hai người vui vẻ cùng nhau đi khắp xung quanh trường, ở sân trường trước có một cái sân khấu rất là to và sau trường cũng có một cái sân rất là rộng để học sinh có thể tập thể dục, nhảy múa, vui chơi. Ở đó còn có rất là nhiều cây lâu năm to cao và nhiều cành lá vì vậy khi đến mùa hè thì ở đây rất mát, dưới mỗi gốc cây đều có một chiếc ghế đá để học sinh ngồi. Hoàng và Thịnh đang cùng nhau đi ở sân sau thì bắt gặp được Thảo đang ngồi ghế đá trò chuyện cùng với bạn bè của cô ấy. Hoàng chỉ tay đến vị trí của Thảo rồi hỏi Thịnh.
- Ê mày, kia có phải bạn gì ngồi cùng mày không?
Thịnh nhìn theo hướng chỉ của Hoàng rồi trả lời.
- Ừ đúng rồi đấy.
Hoàng quay mặt lại nhìn Thịnh thì thấy mắt của Thịnh như sáng rực lên. Hoàng đang định hỏi Thịnh thì bị Thịnh hỏi ngược lại.
- Ây mày, mày thấy bạn đó thế nào? Có thấy bạn ấy xinh không?
Hoàng nghe thấy vậy, như biết được gì đó. Hoàng trả lời.
- Nhìn cũng có vẻ xinh đấy. Thế mày có thích nó à?
Thịnh giật mình trả lời.
- Mày bị điên à, tao làm gì thích bạn ấy.
- Không phải thì thôi. Mà nó cũng được đấy hay mày thử tìm hiểu đi, nó ngồi ngay cạnh mày cơ mà.
- Mày sao vậy, tao đã bảo là tao không thích rồi mà.
- Ừ thế thôi, tao không nói nữa, tao chỉ nói chêu mày vậy thôi, mà mày làm gì căng vậy
- Thôi thôi ông ơi, không nói nữa đi lên lớp đi sắp vào học rồi.
Vừa đi nhưng Thịnh cũng vừa nhìn ra chỗ của Thảo, Hoàng lắc đầu: "Cái thằng này, thích mà còn bày đặt nói không". Một lần nữa tiếng chống lại vang lên * tùng.. tùng.. tùng.. * giờ ra chơi đã hết, tất cả học sinh trên sân trường cùng nhau đi vào lớp học. Vì tiết hai, tiết ba rồi những tiết sau nữa cô giáo, thầy giáo lớp Thịnh dạy học liên tục nên cậu ấy và Thảo đều không thể bắt
truyện với nhau được nhiều còn những giờ ra chơi tiếp theo thì Thảo cũng không ở trên lớp. Đến cuối buổi học hôm ấy Thảo có vẽ một cái gì đó vào một mảnh giấy, cô ấy quay sang đưa mảnh giấy đã bị gấp lại cho Thịnh và bảo.
- Về nhà rồi cậu mở nó ra nhé. Bye.
Thịnh ngạc nhiên cầm tờ giấy đó và cho vào trong túi quần.