- Xu
- 1,649
268
3
Tên: Mùa Hạ Năm Ấy
Tác giả: Hạ Thiên Vũ
Thể loại: Tản Văn
Văn án:
Mùa hạ năm ấy, trời xanh đến nỗi khiến người ta lạc lối, nắng rải xuống từng lưng chừng phố, vàng ươm như mật len qua những tán lá đang run rẩy trong gió.
Em đứng giữa cái oi nồng của tháng năm nhìn nắng rót lên vai áo chú, lòng bỗng cảm thấy an yên, mùa hè mang theo cái nóng pha một chút hương tuổi trẻ phả vào trong gió, vừa trong trẻo vừa nồng nhiệt lại vụng về đến lạ thường.
Chúng ta gặp nhau vào một mùa hè như thế - rực rỡ ngắn ngủi và nhiều hứa hẹn mai sau.
Khi ấy, chỉ cần một ánh nhìn là đủ khiến tim đập nhanh, chỉ cần một lời hỏi han là ngày bỗng tươi sáng lạ thường, chúng ta yêu nhau bằng tất cả sự ngây dại của tuổi trẻ, bằng niềm tin ngốc nghếch rằng nắng sẽ không bao giờ tắt, rằng bàn tay này sẽ mãi nắm được bàn tay kia.
Những buổi chiều rực nắng trôi qua, dịu dàng như hơi thở. Chúng ta ở bên nhau chẳng nói nhiều chỉ nghe tiêng ve kêu, tiếng gió lùa qua tán phượng và tiếng tim mình đập khẽ. Từng tin nhắn vụng về, từng lời hứa tao đi, từng món quà khắc trong tim – tất cả gom lại thành một mảnh kí ức, trong veo mà đau lòng.
Thế rồi, mùa hè – vốn chẳng biết đợi ai.
Nó đến vội vàng rực rỡ như một cơn say, rồi lặng lẽ đi như một giấc mộng chưa kịp tan, chúng ta từng nghĩ tình yêu có thể thắng được khoảng cách, có thể kéo dài mãi mãi như những ngày nắng.
Nhưng thời gian chẳng bao giờ dịu dàng như thế, nó cứ chầm chậm lấy đi từng điều nhỏ bé, từng lời nói vội vàng, từng hơi ấm, cho đến khi chẳng còn lại gì ngoài một khoảng trống lạnh buốt của một con người.
Ngày chú rời đi, trời không còn nắng nữa, phượng vẫn nở, nhưng màu đỏ hôm ấy rực rỡ đến đau lòng.
Ngày chú thật sự quay đi, để lại em giữa bầu trời ngột ngạt và từng lời chưa kịp nói và cũng không có dũng khí để nói, tiếng ve vẫn kêu râm ran, nhưng chẳng còn ai nghe cùng, cơn gió cuối cùng của mùa hè lướt qua vai em mang theo kỉ niệm của anh tan vào khoảng không.
Rồi mùa hạ đi qua, em vẫn chưa quên được.
Mỗi khi nắng hắt qua hàng cây, mỗi khi nghe tiếng ve xa xăm, tim em lại lặng đi. Người ta bảo ký ức rồi sẽ phai, nhưng có lẽ không phải tất cả.
Có những người chỉ cần một lần bước vào tim – là ở lại mãi mãi, dù ta có bước qua bao mùa hạ.
Chú biết không, đôi khi em vẫn mơ thấy mình quay lại mùa hè năm đó.
Trong căn phòng tối tăm, cùng sự chán nản chú dịu dàng bước đến, như khiến thời gian lúc ấy chậm lại – nhưng khi em đưa tay chạm vào kỷ niệm tât cả đều tan biến – chỉ còn lại gió, nắng và một mỗi nhớ mơ hồ.
Mùa hè đi rồi, tình yêu cũng tan rồi, chỉ còn lại dư âm – thứ dư âm dịu dàng đến tàn nhẫn, nó nằm im trong tim, không ồn ào, không đau đớn những vẫn cứ nhối lên mỗi khi gió khe thổi qua.
Nếu có kiếp sau, em mong vẫn sẽ gặp lại chú giữa nắng hè một lần nữa.
Vì mùa hè năm ấy quá ngắn đối với em.
Chỉnh sửa cuối:

