Một tháng sau..
Trong cung truyền ra tin Tào Thấm mang thai rồi, hoàng thượng ngày một sủng ái nàng ta hơn, bao bọc nàng ta càng kỹ lưỡng. Vân Canh nàng ta ở ngày ngày truyền ra tiếng cười huyên náo, trái ngược hẳn không khí thê lương của Phượng Tê cung. Ban đêm, Lý Khiết Tâm vẫn kêu Ngưng Liên để đèn, bởi vì nàng sợ nếu như tắt đèn đi, cô đơn bủa vây sẽ khiến nàng càng đau lòng hơn.
* * *
Như mọi ngày, sau khi phê duyệt tấu chương, Tề Vân Hạo cho người bãi giá đến Vân Canh cung. Nhưng lại nghĩ đến Tào Thấm đang mang thai không thể cùng hắn "vận động" hắn liền chuyển mục tiêu đến Phượng Tê cung.
Phương Tê cung lúc này vẫn thắp đèn sáng trưng, nhưng bên trong lại tĩnh mịch lạnh lẽo. Tề Vân Hạo đột nhiên nhớ tới hồi nhỏ, có một tiểu oa nữ lúc nào cũng bám lấy hắn, cho dù nàng bị hắn lạnh nhạt.
Nghĩ đến đây, khóe miệng cong lên nở một nụ cười hiếm thấy. Hắn ra hiệu cho công công đi cùng im lặng, còn mình thì nhẹ nhàng bước đến bên cửa. Bên trong phòng truyền ra tiếng ho khan, cùng giọng nói lo lắng của Ngưng Liên.
"Nương nương, người không sao chứ."
"Ta không sao. Ngươi đi nghỉ đi, ta muốn nghỉ ngơi." Lý Khiết Tâm cười yếu ớt, đẩy Ngưng Liên ra ngoài. "Ngủ một giấc là ta sẽ không sao, ngươi đừng lo."
Ngưng Liên vẫn không an tâm quỳ xuống cạnh giường khóc lóc. Nha đầu Ngưng Liên này, ngoài việc khóc thay cho chủ tử của mình cũng chẳng thể làm được gì. Ngưng Liên oán hận nói:
"Đáng lẽ ra trước kia ta không nên để tiểu thư gặp hoàng thượng. Đáng ra ta phải báo cho lão gia biết để lão gia ngăn chặn mọi chuyện. Nếu ta làm như vậy, tiểu thư cũng sẽ không yêu hoàng thượng, hộ bộ thượng thư phủ cùng với Trấn Quốc tướng quân phủ sẽ không.."
Lý Khiết Tâm cười yếu ớt, đầu nàng bây giờ đau như búa bổ, gương mặt xinh đẹp trắng bệch vì bệnh, giọng nói nàng khản đặc. "Ta mệt rồi, đừng nói nữa. Ta không muốn nghe ngươi nhắc đến chuyện này thêm một lần nào nữa. Ta cũng không muốn dính vào tranh đấu trong cung, cho nên cứ để mọi chuyện như này đi."
Tề Vân Hạo đứng bên ngoài, tay giơ lên định đẩy cửa khựng lại trong không trung, hắn không nói không rằng quay lưng rời khỏi Phượng Tê cung, nhưng hắn cũng không đến Vân Canh cung.
Trên đường trở về Vĩnh Long cung, bên tai hắn văng vẳng những lời nói của Lý Khiết Tâm, trong đầu hắn xuất hiện gương mặt trắng bệch của nàng lúc đó, dù hắn không trực tiếp nhìn thấy.
Một đêm dài đằng đẵng nặng nề trôi đi..
Mặt trời đã mọc lên từ phía xa xa, ánh bình minh rạng đông xua tan đi màn đêm hắc ám, sương sớm bắt đầu đọng lại trên tán lá cây, chim muông bắt đầu ríu rít hót. Không biết từ chỗ nào bay tới mấy con chim hỉ tước đứng ở bồn hoa, bay nhảy hót lên líu lo, âm thanh du dương nghe thật êm tai, giống như âm thanh của trời đất nghe xong chỉ muốn đánh một giấc ngủ say. Trái ngược hẳn với bên ngoài, người trong phòng nặng nề tỉnh dậy, gương mặt xinh đẹp vẫn tái nhợt, không chút sức sống. Nhìn lại mình trong gương, Lý Khiết Tâm rầu rĩ thở dài, tay với lấy hộp phấn che đi sự mệt mỏi hiện lên trên gương mặt.
Hôm nay, Tào Thấm dẫn người đi tới, Lý Khiết Tâm biểu tình hờ hững nhìn vào cái bụng bằng phẳng của nàng ta, ánh mắt xẹt qua tia đau buồn.
"Ngưng Liên, ban cho nàng ta hộp phấn đó."
Ngưng Liên nghe nàng nói liền đi đến bàn trang điểm, lấy từ trong ngăn kéo một hộp gấm nạm vàng, đặt trước mặt Tào Thấm.
"Nghe nói muội muội đang mang thai, nên mấy đồ trang điểm kia có lẽ không tốt cho thai nhi. Thứ này trước kia mang thai Thần nhi cũng từng dùng thử. Nay ta bạn cho muội muội, nếu như muội muốn dùng thêm, ta sẽ cho người gửi qua."
Tào Thấm nhận lấy hộp phấn cười nhẹ, đáy mắt lóe lên tia hung ác. Ngồi dùng trà một lúc, Lý Khiết Tâm lấy lý do trong người mệt mỏi để tiễn người đi. Nàng không để ý đến ánh nhìn đầy ẩn ý của Tào Thấm mà quay trở lại phòng.
Đêm đến, Tề Vân Hạo đạp của Phượng Tê cung, trên tay hắn cầm thanh kiếm chĩa thẳng vào Lý Khiết Tâm.
"Lý Khiết Tâm, không ngờ ngươi lại độc ác như vậy."
Lý Khiết Tâm không hiểu chuyện gì đột nhiên bị hắn chĩa kiếm vào, đáy lòng chợt nhói. Nàng kìm nén cơn đau, cất giọng khàn khàn.
"Ta đã làm gì sai sao?"
"Ngươi còn hỏi ta? Ngươi làm gì mà ngươi không biết sao? Tất cả là tại hộp là tại hộp phân mà ngươi ban cho Tào phi khiến nàng ấy xảy thai. Ngươi có dám chắc, ngươi không có mục đích gì khi ban cho Tào phi hộp phấn đó."
"Ta không có."
Lý Khiết Tâm cười yếu ớt trả lời. Nàng không có dụng tay đụng chân vào, nàng không phải sợ. Nhưng nàng không chắc nam nhân trước mặt có tin nàng hay không. Tề Vân Hạo nhìn nàng khẳng định trong lòng cũng dấy lên nghi ngờ, hắn cũng không chắc đây có phải sự thật hay không. Hắn là người nhìn nàng lớn lên, tính cách của nàng hắn biết rõ. Nhưng hắn lập tức phủ nhận điều này.
Khi không khí trong Phượng Tê cung đang cẳng, người của Vân Canh cung chạy đến báo Tào Thấm đã tỉnh lại.
Tề Vân Hạo nghe vậy liền tức tốc rời đi, trước khi đi còn không quên cho người cấm túc nàng.
Vân Canh cung..
Tào Thấm ở trong lòng Tề Vân Hạo khóc nấc lên, nhưng không ai biết khóe miệng nàng ta lúc ấy cong lên. Tề Vân Hạo thương cảm mỹ nhân trong lòng, liền cho phép nàng ta có thể trừng phạt hoàng hậu, nhưng không được lấy mạng nàng.
Mấy ngày sau đó, trong cung nổi lên sóng gió, người của Tề Vân Hạo đến Phượng Tê cung đưa nàng đến Vân Canh cung. Lý Khiết Tâm quỳ dưới nền tuyết lạnh lẽo, gương mặt tái nhợt đi, đôi môi khô khốc mím lại. Tề Vân Hạo ngồi bên trên nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của nàng, trái tim nhói lên, lại nhìn đến Tào Thấm nhu nhược ngồi bên cạnh vì thương tâm mà khóc lóc đến mức hai mắt sưng đỏ, hắn lại đè cảm giác khó chịu vào trong.
Tào Thấm ra lệnh cho người đem một tấm sắt lớn dài khoảng hai mươi bước chân, bên trên đổ đẩy than hồng, sau đó nàng ta cho người "mời" Lý Khiết Tâm đi qua.
Lý Khiết Tâm im lặng nhìn tấm sắt, lại nhìn vào bên trong Vân Canh cung, nàng hi vọng hắn có thể đi ra nói nàng vô tội.
Nhưng mộng tưởng của nàng cũng đã tan vỡ rồi.
Nặng nề đứng dậy, Lý Khiết Tâm từng bước từng bước đi trên than hồng, da thịt nàng bắt đầu nứt ra, máu đỏ chảy xuống khiến cho than hồng vang lên tiếng xèo xèo. Một bước mà nàng đi qua, người của Tào Thấm sẽ đem đổ thêm một lượt than mới. Da thịt bị than hồng đốt nhưng Lý Khiết Tâm lại không cảm thấy đau, mà tim nàng lại càng đau hơn. Cho đến khi đám người kia đếm đủ mười vòng trên than hồng, Lý Khiết Tâm mới được đưa trở về Phượng Tê cung.
Mà nàng sau khi trở về bị Tề Vân Hạo hạ lệnh cấm túc trong Phượng Tê cung không một ai được phép gặp nàng. Buổi sáng hôm sau, trong tẩm cung của Lý Khiết Tâm xuất hiện thi thể của một cung nữ, quần áo nàng ta rách rưới, tay chân đều đã bị rút gân, hai mắt mở to, gương mặt sợ hãi, hai bàn tay bị rút hết móng, máu thịt lẫn lộn. Gương mặt bị rạch những đường nét xấu xí, trên thân thể nàng ta, xuất hiện những dấu hôn bầm tím, đấy chính là dấu hiệu của hoan ái.
Lý Khiết Tâm nhìn thi thể kia, lê từng bước khó khăn tới bên cạnh, hai bàn tay bị người của Tào Thấm bí mật dùng hình giờ đây da thịt lẫn lộn, nàng nén cơn đau ôm thi thể đó vào lòng, khóc đến khi nàng ngất đi lúc nào cũng không hay.
Khi Lý Khiết Tâm tỉnh lại, trước giường là hình bóng cao lớn của Tề Vân Hạo, hắn nhìn nàng lo lắng, miệng không ngừng quát mắng thái y. Mắt thấy Lý Khiết Tâm đã tỉnh, hắng vội vàng ngồi xuống bên cạnh nàng, ôm nàng vào lòng.
"Tâm nhi, nàng thấy trong người sao rồi?"
"Ta chưa chết." Lý Khiết Tâm nói, khóe miệng cong lên cười yếu ớt, nàng hiện tại không còn chút sức lực nào để đau lòng nữa rồi. Nàng cũng không còn sức lực để đẩy hắn ra, nên cũng để mặc hắn ôm nàng.
Phượng Tê cung đêm nào cũng thắp đèn sáng trưng, bên trong truyền ra tiếng nói trầm khàn của nam nhân. Hắn nói rất nhiều nhưng nữ nhân trước mặt hắn lại vô hồn nhìn ra bên ngoài. Tề Vân Hạo lo lắng nhìn thân thể ngày một gầy yếu của Lý Khiết Tâm, hắn đau lòng cho người đem huyết yến lên cho nàng ăn. Cẩn thận nhận bát huyết yến từ cung nữ, hắn múc một muỗng thổi cho đến khi nguội rồi đưa đến trước mặt Lý Khiết Tâm. Lý Khiết Tâm ngửi mùi thức ăn, dạ dày lại quặn thắt, nàng mím môi quay mặt đi chỗ khác. Tề Vân Hạo cũng không khó chịu mà tiếp tục đưa đến trước mặt nàng. Hai người một tránh một người đưa, cuối cùng Lý Khiết Tâm không chịu nổi liền hất muỗng huyết yến trên tay hắn xuống đất. Tề Vân Hạo một bàn tay nắm chặt gân xanh nổi lên trông rất đáng sợ. Hắn đem huyết yến uống rồi hôn lên đôi môi khô khốc của nàng. Lý Khiết Tâm yếu ớt đẩy hắn ra, quay người sang bên cạnh nôn khan. Huyết yến vừa nuốt vào bị nàng nôn hết ra, nhưng nàng vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại. Cho đến khi Lý Khiết Tâm nôn ra thứ dịch màu vàng có lẫn với máu, sắc mặt vốn không tốt của Tề Vân Hạo lại đen lại. Hắn lập tức cho người gọi tất cả thái y trong cung đến.
Nhìn Lý Khiết Tâm nôn đến trời đất quay cuồng, Tề Vân Hạo không còn lựa chọn nào khác đành đánh ngất nàng.
* * *
Thái y trong cung hết người đến người khác tiến lên bắt mạch, nhưng ai cũng giống ai, chỉ đều lắc đầu thương tiếc. Tề Vân Hạo tức giận quát tháo.
"Một đám lang băm, nếu như các ngươi không làm cho Tâm nhi khỏi bệnh, các ngươi cứ chuẩn bị rửa cổ chờ chém đi."
Đám thái y bất lực nhìn nhau, không ai dám nói câu nào. Lúc này, bên ngoài truyền tới giọng nói dịu dàng của nữ tử, là Tào Thấm.
"Hoàng thượng, người đừng tức giận, sẽ tổn hại đến long thể."
Tề Vân Hạo nhìn về phía nàng ta, ngữ khí đã không còn gay gắt nói: "Nàng đến đây làm gì? Sao không ở trong tẩm cung nghỉ ngơi?"
"Thấm nhi nghe nói tỷ tỷ bị bệnh, mà thân thể của thấm nhi yếu ớt, đến hôm nay mới gắng gượng đi thăm tỷ tỷ được. Cho nên.."
Tào Thấm nặn ra nụ cười yếu ớt, thân thể run run, đưa khăn tay lên che mặt, khóe mắt phiếm hồng. Tề Vân Hạo đau lòng xoa đầu nàng ta, dìu nàng ta đến ghế ngồi, rồi đi đến bên giường Lý Khiết Tâm. Tào Thấm thấy hắn quay đi, đáy mắt hiện ra tia ghen tị, tay nắm chặt làm khăn tay bên trong nhàu nát, móng tay đâm vào da thịt.
Lúc này khóe miệng cong lên, hai mắt nhắm lại ngã xuống đất. Cung nữ thân cận thấy vậy cũng bắt đầu hô hoán, Tề Vân Hạo quay người sang liền cho thái y đến bắt mạch cho nàng ta. Sau đó hắn vội vàng bế nàng ta trở về Vân Canh cung.
Đêm nay, hắn không đến Phượng Tê cung, cung nữ hắn phân phó tới chăm sóc cho Lý Khiết Tâm dọn một bàn toàn là những món ngon vật lạ. Nàng ta bước đến bên Lý Khiết Tâm đang ngồi đờ đẫn, dìu nàng tới bàn ăn, trong lòng không khỏi thương cảm.
"Nương nương, người ăn một chút đi. Người cứ nhịn như vậy, nô tỳ nhìn thấy cũng rất đau lòng."
Lý Khiết Tâm nhìn nàng ta lại nhớ đến Ngưng Liên, khóe miệng cười yếu ớt, nói: "Ta rất ổn, ngươi đừng lo, ngươi cứ đi ra ngoài đi, không có lệnh của ta không đúng phép vào đây. Ta dùng danh nghĩa hoàng hậu ra lệnh cho ngươi."
Cung nữ đó đi ra ngoài, lúc đứng ở cửa còn không an tâm quay đầu luyến tiếc nhìn lại, sau rồi ra khỏi phòng.
Tiếng cửa gỗ nặng nề đóng lại, Lý Khiết Tâm cũng buông đũa xuống thở dài, khóe miệng trào ra vài giọt máu tươi. Lý Khiết Tâm đưa tay lau sạch máu trên miệng, nàng bước đến tủ đồ, khoác lên mình bộ giá y đã lâu không mặc, trang điểm cho mình thật xinh đẹp, tóc vấn lên, đầu đeo trang sức lộng lẫy. Sau đó, nàng ngồi ngay ngắn trên giường, đội lên khăn voan che mặt.
Sáng hôm sau, khi Tề Vân Hạo từ Vân Canh cung đến, vừa bước vào phòng, liền thấy một bàn thức ăn đã nguội lạnh, trên nền đất, là những dấu chân bằng máu đã khô, hắn liền có cảm giác có chuyện không ổn liền vội vàng chạy vào trong. Phòng ngủ của nàng đã được treo rèm đỏ chói, đèn hoa trang trí giống y như ngày hôm đó. Thận trọng bước từng bước về phía giường, trái tim hắn như muốn nhảy ra khỏi khỏi lồng ngực, cảm giác bất an ngày càng rõ.
Hắn vén rèm che ra, trước mặt xuất hiện thân hình nhỏ bé mặc bộ giá y, nàng ngồi đây đợi hắn một đêm, nhưng hắn lại không tới. Nhìn thấy hai ly rượu đặt trên bàn gần đấy, hắn với tay cầm đến trước mặt nàng, một tay nhẹ nhàng vén khăn lên. Gương mặt xinh đẹp của nàng hiện ra trước mắt hắn, hai mắt nàng nhắm nghiền, an an tĩnh tĩnh như đang ngủ. Ngón tay mân mê trượt theo từng đường nét trên gương mặt nàng, lòng hắn đau đớn như bị hàng ngàn hàng vạn mũi tên đâm vào. Nâng hai ly rượu giao bôi uống cạn, trong đầu văng vẳng lời thề năm xưa.
* * *
"Tâm nhi, nàng gả cho ta được không? Ta hứa với nàng sẽ không bao giờ phụ nàng,
một đời một kiếp chỉ có mình nàng."
Nữ nhân xinh đẹp nở nụ cười nhẹ, làn gió bay qua trêu đùa trên mái tóc dài, suôn mượt của nàng. Khi ấy, nàng giống như một tiên nữ giáng trần, hai mắt hướng về phía nam tử tuấn tú đầy tình ý.
"A Hạo ca ca, huynh phải nhớ lời huynh nói, không được hối hận đấy."
"Ta sẽ không hối hận."
* * *
Mùa xuân năm Hạo đế thứ mười ba, đương kim hoàng hậu Lý Khiết Tâm qua đời, Tào phi Tào Thấm bị phế truất đẩy vào lãnh cung. Mỗi năm vào ngày này, quần thần trong triều đến lăng thăm viếng, ai cũng khóc thương cho tiên hoàng hậu. Chỉ có hoàng thượng mặt không cảm xúc, hai tay chắp sau lưng, thả hồn về phương xa. Người đời nói hoàng thượng vô tâm, nhưng ai cũng không biết khi các đại thần đi hết, hoàng thượng mới lôi ra hai vò rượu, hai chén lớn, ngồi dựa vào quan tài đá lạnh lẽo, uống rượu lảm nhảm đủ thứ. Trên gương mặt anh tuấn ấy, từng dòng nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Một năm sau, Tề Vân Hạo thoái vị, hắn truyền ngôi cho đệ đệ là Tề Vân Phi, còn mình, ngày ngày ở trong lăng mộ của tiên hoàng hậu, cùng nàng bầu bạn.