Bạn được Cobequetnha9046 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
9 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
220 0
Morpho's elegy

Tác giả: Gin 707.

Thể Loại: Trinh thám.

Giữa màn sương độc u tăm của London, cái chết không dừng lại ở sự ra đi.. Nó được gọt đẽo thành nghệ thuật.

Liên tiếp những cô gái trẻ xinh đẹp mất tích không một vệt máu. Khi được tìm thấy giữa những hầm mộ bỏ hoang bên bờ sông Thames, thi thể họ không hề phân hủy. Da thịt họ tươi sống như tượng sáp, hai xương bả vai bị phẫu thuật rọc tách để mang trên mình hàng trăm cánh bướm đêm (Death's-head Hawkmoth) bằng kim bạc. Kẻ thủ ác không giết người vì cuồng sát bộc phát - hắn là một nhà điêu khắc điên rồ, coi cơ thể phụ nữ là đất sét và cái chết là nét cọ cuối cùng.

Evelyn Harper - nữ thanh tra 26 tuổi mang hai dòng máu Việt - Anh, sở hữu vóc dáng 1m75 kiên cường và đôi mắt đen rực cháy sự chính trực. Mang theo bài học về lòng nhân ái và sự kiên định từ người mẹ Việt Nam, cô lao vào trận ma trận tăm tối để đòi lại công lý cho những nạn nhân vô tội.

Manh mối duy nhất từ thứ hóa chất ướp xác cực hiếm dẫn Evelyn đến với Ilya Volkov - người thừa kế gia tộc tài phiệt ẩn bóng đứng đầu nước Nga, một nhà điêu khắc thiên tài sở hữu chiều cao kinh hoàng 2m15. Với làn da trắng bệch, đôi mắt xanh lam đục ngầu như sông băng Siberia và phong thái quý tộc Anh quốc chuẩn mực, Ilya là kẻ diễn vai một quý ông hoàn hảo đến mức hư ảo.

Một kẻ tự coi mình là Kẻ Sáng Tạo, đứng trên mọi luật lệ thế gian. Một nữ trinh sát quyết dùng ánh sáng chính trực để xé rách bóng tối.

Khi Evelyn tiến quá gần đến sự thật, cô không nhận ra rằng mình đã rơi vào tầm mắt của con quái vật. Giữa hai con người ở hai bờ vực thẳm, cuộc săn đuổi nghẹt thở bắt đầu - nơi ranh giới giữa thợ săn và con mồi bị xóa mờ, và bí mật đằng sau những cánh bướm đêm sẽ rọc xẻ những góc tối tàn nhẫn nhất của nhân tính..

"Chúa đã chỉ là một kẻ nghiệp dư khi tạo ra em.. Còn tôi, tôi sẽ đưa bản thảo của Ngài đến sự hoàn hảo."
 
Chỉnh sửa cuối:
9 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 1: Bướm đêm

Mưa ở London không rơi thành hạt. Nó đọng lại trên những ô kính vỡ vụn như thứ dịch lỏng bẩn thỉu, chảy tràn qua những khe gạch rêu phong của khu nhà kho bỏ hoang bên bờ sông Thames. Nơi đây là một nghĩa địa bị lãng quên, nằm sâu trong khu công nghiệp mục nát, nơi trần cao vút với những xà gỗ sẫm màu đóng vảy mốc và bầu không khí quánh đặc mùi ẩm mốc, mùi phù sa sông hôi hám hòa quyện với mùi tanh nồng tẩm hóa chất tẩy trùng đang bốc lên từ đống đổ nát ở góc phòng. Ánh đèn pin cảnh sát quét qua bóng tối, xé rách màng sương u uất đang bao trùm lấy không gian tăm tối.

Thanh tra Mark hạ thấp ngọn đèn, hơi thở tạo thành làn khói mờ trong cái lạnh cắt da của đêm sương mù. "Đừng lại gần, Evelyn," anh gằn giọng, bàn tay run run siết chặt khẩu Glock bên hông. "Nó.. Không giống bất kỳ hiện trường nào tôi từng thấy trong hai mươi năm làm nghề. Đây không phải là một vụ án mạng thông thường. Nó.. Là một cơn ác mộng ghê tởm."

Evelyn Harper không dừng lại, cô mạnh mẽ tiến lại gần, đôi bốt quân sự của cô nghiền nát vụn thủy tinh và rác bẩn, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Là một nữ thanh tra 26 tuổi mang trong mình hai dòng máu Việt - Anh, Evelyn sở hữu vóc dáng săn chắc của người luyện võ lâu năm, cao tới 1m75, làn da bánh mật khỏe khoắn đối lập hoàn toàn với đôi mắt đen nhánh rực cháy sự kiên định. Cô sinh ra trong một gia đình hết sức bình dị ở ngoại ô London - bố cô là một kỹ sư cơ khí hiền lành, ít nói nhưng luôn cẩn trọng trong từng chi tiết, còn mẹ cô là một người phụ nữ Việt Nam truyền thống, dịu dàng, người đã truyền cho cô tình yêu tha thiết với mảnh đất hình chữ S xa xôi, dạy cô biết mỉm cười ngay cả trong những thời khắc tăm tối nhất và giữ vững tinh thần chính trực. Sự pha trộn giữa tính kỷ luật phương Tây và lòng bao dung, nhạy bén phương Đông đã tạo nên một Evelyn kiên cường, một trinh sát có khả năng nhìn thấu những chi tiết nhỏ nhất mà người khác bỏ qua.

Cô tiến lại gần điểm trung tâm của nhà kho. Ánh đèn pin trong tay cô dừng lại, cố định tại một điểm. Giữa lòng căn phòng bỏ hoang, trên một bệ đá cẩm thạch xám xịt dường như đã được vận chuyển đến đây từ trước nhiều ngày, nạn nhân thứ tư nằm đó.

Đó là một cô gái trẻ mất tích mười ngày trước từ một khu phố thượng lưu. Thi thể cô hoàn toàn trần trụi, nhưng kỳ lạ thay, không hề có một vết bầm tím, một vệt máu đọng hay bất kỳ dấu hiệu giằng co bạo lực thông thường nào. Da thịt cô gái trắng bệch, trong suốt như thủy tinh dưới ánh đèn, toàn bộ lượng máu trong cơ thể đã bị rút sạch bằng một phương pháp phẫu thuật cực kỳ tinh vi. Tuy nhiên, thi thể không hề co cứng hay phân hủy. Hợp chất hóa chất kỳ lạ được tiêm vào các mạch máu đã giữ cho làn da cô luôn mềm mại, đàn hồi và tươi sống như một khối thạch.

Nhưng điều khiến tim Evelyn thắt lại, khiến từng ngọn lông tơ trên cổ cô dựng đứng là phần lưng của nạn nhân.

Hai xương bả vai của cô gái đã bị ai đó rọc tách ra khỏi lồng ngực bằng những đường dao phẫu thuật hoàn hảo đến đáng sợ, nâng lên thành một góc độ kỳ dị. Ghim chặt vào lớp da thịt tươi sống ấy là hàng trăm cánh bướm đêm (Death's-head Hawkmoth) khổng lồ - loài bướm có hoa văn hình đầu người ghê rợn trên lưng - bằng những chiếc kim bạc siêu nhỏ. Nạn nhân được xếp đặt ở tư thế quỳ gối, hai tay dang rộng hướng lên trần nhà, gương mặt gục xuống nhưng đôi mắt mở tròng trọc vô thần. Đó không đơn thuần là một cái xác. Đó là một tác phẩm điêu khắc trừu tượng rợn người về sự thoát xác, một kiệt tác mang sắc màu Gothic tàn nhẫn được dựng lên giữa lòng hầm mộ.

Evelyn quỳ xuống bên bệ đá, hương thơm ngai ngái của keo hữu cơ và mùi thực vật xộc thẳng vào mũi cô. "Tên sát nhân không phải kẻ cuồng sát bộc phát," cô cất giọng, giọng nói kiên định, chắc chắn, cũng ẩn chứa sự ghê tởm và căm ghét, đôi mắt đen xoáy sâu vào từng vết ghim bạc mỏng dính trên lưng nạn nhân, nơi những cánh bướm đêm vẫn rung rẩy nhè nhẹ theo cơn gió lùa qua khe cửa. "Hắn là một nhà điêu khắc thiên tài. Hắn không nhìn nạn nhân như một con người, mà coi họ là đất sét, là nguyên liệu thô. Còn cái chết.. Cái chết đối với hắn chỉ là nét cọ cuối cùng để hoàn thiện tác phẩm."

Mark bước tới, đưa cho cô tờ báo cáo sơ bộ từ đội pháp y vừa gửi qua bộ đàm. "Pháp y xác định dung dịch hóa chất được tiêm vào người nạn nhân để bảo quản da thịt và chất keo gắn cánh bướm có chứa Thapsigargin - một hợp chất hữu cơ độc hại cực kỳ hiếm, chỉ được cấp phép sử dụng trong các phòng thí nghiệm y sinh cao cấp hoặc các xưởng điêu khắc phục chế nghệ thuật đỉnh cao để bảo quản mẫu vật cẩm thạch quý hiếm."

Evelyn đứng bật dậy, chiếc áo trench coat màu be của cô khẽ tung lên theo cử động nhanh lẹ. Chiều cao 1m75 cùng thần thái sắc lẹm khiến cô hoàn toàn làm chủ không gian xung quanh. "Hãy tra cứu ngay hệ thống hải quan và bộ quản lý hóa chất," cô ra lệnh, giọng nói lạnh như băng. "Có bao nhiêu cá nhân hoặc tổ chức ở London đã nhập khẩu hợp chất này trong sáu tháng qua?"

Mark nhanh chóng thao tác trên chiếc máy tính bảng chuyên dụng. Màn hình huỳnh quang chiếu lên gương mặt căng thẳng của anh những vệt sáng xanh gắt. "Chỉ có ba kết quả," Mark nói, giọng nghẹn lại. "Hai trong số đó là các nhà phục chế nghệ thuật già dặn làm việc cho Bảo tàng Hoàng gia. Người thứ ba.. Là một nghệ sĩ mới chuyển từ Nga sang London cách đây sáu tháng."

Evelyn giật lấy chiếc máy tính bảng. Tên của người đàn ông ấy nằm ở đầu dòng, nổi bật và nhuốm màu quyền lực: Ilay Volkov.

Mark nhàn nhạt giới thiệu "Ilay Volkov là quý tử duy nhất của gia tộc Volkov - đế chế tài phiệt tàn bạo ẩn bóng đứng đầu nước Nga, sở hữu các mỏ khoáng sản nghìn tỷ đô ở Ural và chi phối vô số ngân hàng tư nhân tại Thụy Sĩ. Sự giàu có và quyền lực của dòng họ Volkov đủ sức xoay chuyển cục diện chính trị của nhiều quốc gia. Tuy nhiên, Ilay lại rời bỏ ngai vàng kinh doanh ở Moscow để sống như một nhà điêu khắc độc lập. Trong mắt công chúng và giới quý tộc Châu Âu, hắn là một tài năng kiệt xuất, một quý ông hoàn hảo đến mức hư ảo: Lịch thiệp, thông thạo năm ngôn ngữ, luôn quyên góp những khoản tiền khổng lồ cho các quỹ từ thiện và giữ một thái độ ôn hòa chuẩn mực với tất cả mọi người."

Evelyn nghe xong, cô rũ mắt trong mắt cô là cái gì đó rất lạnh lẽo, cô nói "Một kẻ mang gia thế hiển hách, tài năng xuất chúng và nhân cách không một vết xước.. Tại sao lại nhập khẩu một lượng lớn hợp chất bảo quản thi thể người? Có lẽ.. Tôi phải có một chuyến viếng thăm vị thiên tài người Nga này rồi"

Bầu trời London sà thấp xuống, trút xuống một trận mưa rào u uất khi Evelyn rời khỏi hiện trường nhà kho. Đêm đó, Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại London tổ chức buổi triển lãm cá nhân lớn nhất trong năm của Ilya Volkov, mang tên "Bản Thảo Của Sự Sống".

Khán phòng rộng lớn của bảo tàng khoác lên mình vẻ xa hoa đắt giá. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những ly champagne đỏ rực khiến nó mang màu sắc u ám, rợn gáy như máu người, tiếng nhạc violin êm dịu vang lên hòa cùng tiếng nói chuyện thào thào đầy vẻ thượng lưu của những chính khách, phu nhân và các nhà sưu tầm nghệ thuật danh tiếng. Evelyn bước qua cánh cửa vòm bằng kính màu. Cô không mặc đầm dạ hội lộng lẫy như những phụ nữ khác mà khoác chiếc áo trench coat màu be cổ điển ngoài bộ đồ công sở thẫm màu, mái tóc đen dài mang nét Đông Dương được buộc gọn phía sau, để lộ gương mặt lai xinh đẹp, thanh tú cùng làn da bánh mật rạng rỡ. Sự xuất hiện của cô mang hơi thở thực tế, góc cạnh của một trinh sát, hoàn toàn lệch tông với bầu không khí nhung lụa giả tạo nơi đây.

Evelyn chậm rãi di chuyển qua các bức tượng đá cẩm thạch trắng được trưng bày rải rác. Tất cả các tác phẩm của Ilay Volkov đều khắc họa thân thể phụ nữ. Những đường cong được gọt đẽo mịn màng đến rợn người, nhưng điều kỳ quái là bức tượng nào cũng mang một chi tiết khuyết tật hoặc méo xệch có ý đồ: Một bờ vai bị xé rách, một khuôn mặt không có mắt, hay những đôi cánh bướm bằng đá đâm xuyên qua sống lưng. Chúng đẹp, một vẻ đẹp tàn nhẫn, lạnh lẽo khiến người ngắm nhìn cảm thấy sống lưng lạnh ngắt mà không hiểu lý do.

Và rồi, Evelyn khựng lại khi tầm mắt cô chạm vào trung tâm phòng tiệc.

Nơi đó, Ilay Volkov đang đứng giữa một nhóm quý tộc. Hắn là một sự tồn tại quái dị của tự nhiên. Với chiều cao kinh hoàng 2m15, vóc dáng đồ sộ như một ngọn tháp bằng đá cẩm thạch khiến hắn hoàn toàn áp đảo tất cả những người xung quanh. Hắn mặc bộ suit ba mảnh màu xám đậm cắt may riêng từ Savile Row, tôn trọn bờ vai rộng và vóc dáng uy nghi. Mái tóc vàng óng chói lọi dưới ánh đèn pha lê, rủ nhẹ xuống vầng trán rộng. Làn da hắn trắng bệch, tái lạnh như thịt người chết ngâm trong tuyết Siberia, làm nổi bật lên gương mặt góc cạnh sắc lẹm như được gọt đẽo bằng dao mổ. Hắn cầm ly rượu vang đỏ, hơi nghiêng đầu lắng nghe lời tán dương của một quý bà với nụ cười trên môi ôn hòa, lịch thiệp và bao dung chuẩn mực.

Ngay khi chạm mắt với Ilay, Evelyn cảm thấy một áp lực vô hình cực kỳ lớn đè nặng lên lồng ngực. Hắn quá hoàn hảo, quá cao lớn, nhưng làn da trắng bệch cùng đôi mắt xanh lam đục ngầu của hắn lại tản ra một thứ lạnh lẽo, âm u nhàn nhạt mà chỉ những kẻ thường xuyên tiếp xúc với cái chết mới nhận ra được.

Hắn chính là kẻ đứng sau những dòng hóa chất đó, Evelyn tự khẳng định với lòng mình, bàn tay vô thức siết chặt chiếc thẻ cảnh sát trong túi áo.

Như cảm nhận được ánh mắt tràn đầy sát khí đang xoáy vào lưng mình, Ilay Volkov chậm rãi quay người lại.

Khoảnh khắc đôi mắt xanh lam trong veo nhưng lạnh lẽo như sông băng ngàn năm của hắn va phải đôi mắt đen nhánh của Evelyn, bầu không khí xa hoa xung quanh dường như ngưng đọng. Trong đáy mắt của gã quý tộc người Nga lướt qua một tia sáng kỳ lạ - một sự quan sát tĩnh lặng, sâu thẳm, rực lên một sự thích thú biến thái và khó đoán như con sói tìm thấy miếng mồi ngon yêu thích. Hắn nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống khay của người bồi bàn, tách khỏi đám đông quý tộc đang vây quanh và sải những bước chân dài tiến về phía cô.

Bóng đen đồ sộ 2m15 của hắn chậm rãi bao trùm lấy không gian xung quanh Evelyn. Khi hắn dừng lại trước mặt cô, Evelyn phải ngước nhìn lên một khoảng rất xa mới có thể đối diện với gương mặt hắn. Khoảng cách gần khiến cô ngửi thấy mùi xì gà đắt tiền, mùi tuyết tùng và.. Một nốt hương nhàn nhạt của keo hữu cơ chuyên dụng đằng sau lớp nước hoa đắt đỏ.

"Xin chào, quý cô," Ilay lên tiếng. Giọng nói của hắn trầm thấp, êm ái như dải lụa siết cổ, mang âm điệu đặc trưng của giới thượng lưu Nga. "Cô không giống những vị khách đến đây để thưởng thức nghệ thuật. Trong đôi mắt cô không có sự ngưỡng mộ hay tò mò.. Cô đến để tìm kiếm một thứ gì đó sao?"

Evelyn đứng thẳng người, vóc dáng 1m75 của cô vươn lên đầy kiên cường trước sự áp đảo của ngọn tháp bằng xương thịt. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lam vô cảm của hắn, rút chiếc thẻ cảnh sát bằng đồng ra, giơ thẳng trước ngực gã quý tộc:

"Tôi là thanh tra Evelyn Harper, thuộc đội Điều tra Tội phạm Đặc biệt thuộc Cảnh sát Metropolitan. Tôi đến đây không phải để thưởng thức nghệ thuật thưa ngài Volkov. Tôi muốn hỏi ngài một số câu hỏi liên quan đến hợp chất hóa chất Thapsigargin mà ngài đã nhập khẩu về London gần đây."

Ilay nhìn chiếc thẻ đồng trong tay cô, rồi chậm rãi dời ánh mắt lên đôi môi kiên quyết, làn da bánh mật khỏe khoắn và đặc biệt là đôi mắt đen rực cháy sự chính trực của Evelyn. Nụ cười trên môi hắn vẫn giữ nguyên độ nhã nhặn, lịch thiệp hoàn hảo, không một gợn sóng, không một dao động nào cho thấy sự giật mình hay sợ hãi trên gương mặt hoàn hảo của hắn.

Hắn cúi thấp thân hình đồ sộ của mình xuống, ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng thứ tiếng Anh chuẩn mực:

"Rất sẵn lòng, Thanh tra Harper. Nghệ thuật luôn giấu kín những bí mật tàn nhẫn và điên rồ nhất.. Tôi rất tò mò xem cô sẽ bóc tách được bao nhiêu phần bí mật từ tôi."

Evelyn cảm nhận được một luồng không khí lạnh buốt xông vào sống lưng khi nghe câu nói đó. Cô biết cuộc chạm trán này chỉ là sự bắt đầu. Giữa màn sương u uất của London, một trận đấu trí tàn bạo giữa ánh sáng chính trực và bóng tối cuồng loạn đang chính thức khai mạc, nơi kẻ thủ ác vẫn giấu mặt sau tấm mặt mạ hoàn hảo của một thiên tài.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back