Bạn được Sangnguyen23 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,608 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề

Mẹ và cô​


Buổi sáng bé chào Mẹ

Chạy tới ôm cổ Cô

Buổi chiều bé chào Cô

Rồi sà vào lòng Mẹ


Mặt trời mọc rồi lặn

Trên đôi chân lon ton

Hai chân trời của con

Là Mẹ và Cô giáo


Tác giả: Trần Quốc Toàn

L1OybHl.png


Một bài thơ khác cũng rất hay và cùng chủ đề là bài thơ cô và mẹ Nguyễn Thị Phòng:

Cô và Mẹ​


Mỗi sớm mai thức dậy

Mẹ đưa bé đến trường

Khoanh tay chào cô giáo

Cô khen: Bé dễ thương

Mỗi chiều sau buổi học

Mẹ đón em sân trường

Đáp lời: Con chào mẹ!

Mẹ mỉm cười yêu thương.

Mẹ và cô của bé

Là khoảng trời bao la

Cho ước mơ của bé

Bay cao và bay xa

Nguyễn Thị Phòng

55161139918_bdb7655fb4_o.png



Cảm nhận bài thơ Cô và mẹ​


Bài thơ rất ngắn nhưng đọc lên thấy ấm áp ngay. Chỉ vài hình ảnh quen thuộc thôi mà vẫn gợi được cảm giác gần gũi, dịu dàng của tình yêu thương. Không cần nói nhiều, chỉ qua vài hình ảnh quen thuộc trong một ngày của đứa trẻ, tình yêu thương đã hiện ra trọn vẹn. Đó là sự gắn bó tự nhiên, không cần giải thích, không cần lý do.

Điều dễ thương nhất là cách đứa trẻ nhìn thế giới của mình. Với người lớn, một ngày là công việc, là bận rộn. Nhưng với em, một ngày chỉ đơn giản là đi từ vòng tay này sang vòng tay khác. Buổi sáng rời nhà, buổi chiều trở về, và ở cả hai nơi đều có người yêu thương mình.

Câu kết của bài thơ rất đẹp. Không gian rộng lớn của "chân trời" bỗng thu lại thành hai con người gần gũi nhất. Với đứa trẻ, thế giới không cần lớn, chỉ cần đủ đầy yêu thương là đã trọn vẹn rồi.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,607 ❤︎ Bài viết: 1689 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Mẹ và cô​


Hai cặp câu đầu tạo nên một vòng lặp quen thuộc trong ngày:

"Buổi sáng bé chào Mẹ

Chạy tới ôm cổ Cô"


Hành động "ôm" thể hiện sự gắn bó, tin tưởng. Đứa trẻ chuyển từ mẹ sang cô giáo một cách tự nhiên, không hề xa lạ.

Đến buổi chiều, hành động ấy lặp lại theo chiều ngược lại:

"Buổi chiều bé chào Cô

Rồi sà vào lòng Mẹ"


Sự đối xứng này làm nổi bật nhịp sống đều đặn, êm đềm của tuổi thơ.

Hai câu tiếp theo mở rộng ý nghĩa:

"Mặt trời mọc rồi lặn

Trên đôi chân lon ton"


Thời gian được đo bằng bước chân của đứa trẻ. "Lon ton" gợi sự nhỏ bé, hồn nhiên, làm cho nhịp điệu bài thơ trở nên nhẹ nhàng.

Câu kết là điểm nhấn:

"Hai chân trời của con

Là Mẹ và Cô giáo"


"Chân trời" vốn là hình ảnh rộng lớn, nhưng ở đây lại được thu lại thành hai con người cụ thể. Đây là cách nói giản dị mà sâu sắc, thể hiện vai trò quan trọng của mẹ và cô giáo trong thế giới của trẻ.

Bài thơ sử dụng ngôn từ đơn giản, nhịp điệu nhẹ nhàng, hình ảnh gần gũi. Chính sự giản dị ấy làm nên sức lay động tự nhiên và gợi ra hình ảnh trong sáng của trẻ thơ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back