[Tít.. tít..]
Tiếng máy móc vang lên.
[Xin chào kí chủ.]
Nhan Lưu Lệ tỉnh dậy thì thấy cô nằm trên sàn trong một căn phòng làm bằng sắt.
[Xin chào kí chủ. Tôi là máy số 110 và sẽ là cộng sự của cô trong những không gian cô sẽ đi tới.]
Nhan Lưu Lệ: "..."
110 mỉm cười chờ đợi kí chủ nó bình tĩnh.
Nhan Lưu Lệ cúi xuống suy ngẫm điều gì đó.
110 vẫn mỉm cười. Trong lòng, kí chủ này bị câm sao?
Nhìn Nhan Lưu Lệ như thế nhưng thật ra trong lòng lại nghĩ: Mẹ. Đứa nào lại dám trói buộc ông với một hệ thống chứ. Ông mà biết thì cứ đợi bị đày xuống mười tám tầng địa ngục đi.
Nhan Lưu Lệ bật khóc: "Hu.. hu.. hu.. Đây là đâu. Ta muốn về nhà. Hu.. hu.."
[A.. a.. Kí chủ cô đừng khóc, ở đây là.. là nơi cô có thể được ăn nhiều kẹo.]
Nhan Lưu Lệ: "Ồ! Thật vậy sao? Nhưng không được ăn nhiều sẽ béo."
[Ở đây có nhiều tiền, sẽ có tiền cho cô.]
Nhan Lưu Lệ mắt sáng lên: "Vậy sao? Vậy tôi sẽ ở đây."
[ Vậy chúng ta bắt đầu thực hiện nhiệm vụ nha.] Đúng là có tiền có thể sai khiến được ma quỷ.
Nhan Lưu Lệ: "Còn phải làm sao?"
[Tất nhiên. Không làm lấy gì mà ăn.]
Nhan Lưu Lệ: ' "Vậy được thôi. Nhiệm vụ là gì vậy?" Để ta xem các ngươi muốn làm gì!
[Trong ba ngàn thế giới, mỗi thế giới lại có những câu chuyện khác nhau. Trong những thế giới đó có nam chính, có nữ chính, có vật hi sinh, có boss phản diện. Mấy năm gần đây, nhiều vật hi sinh không cam lòng vì cái chết của mình. Họ kết hợp tạo thành oan hận ngập trời phá hủy biết bao nhiêu vi diện, bao nhiêu thế giới. Kí chủ cô sẽ là người xuyên qua các thế giới đó cứu vớt các
nữ phụ, rửa sạch mối oán hận trong lòng họ, khôi phục lại trật tự ban đầu.]
Nhan Lưu Lệ: "OK" Ba ngàn thế giới..
Chợt một hào quang lóe sáng..
Nhan Lưu Lệ được chuyển tới một không gian..
Khi cô tỉnh dậy, cô đang mặt đồng phục ngồi trong lớp học. Bây giờ là tiết hóa..
Nhan Lưu Lệ: "..."
A! Cái hệ thống này có thù với cô đúng không sao đưa đền đúng lúc học hóa chứ. Haizz.
May là cô xuyên đến không phải đang trong lúc làm bài tập hóa đó.
Thầy giáo: "Tiểu Trân, em lên bảng làm bài này hộ thầy." Thầy giáo nhìn về phía cô.
Nhan Lưu Lệ: "..."
Mọi người nhìn cô.
Nhan Lưu Lệ đứng dậy cầm sách hóa đi về phía bảng. Cô bước đi loạng choạng. Đến bục giảng còn vấp ngã.
Nhan Lưu Lệ xoa vầng thái dương nói: "Thưa thầy, em hơi chóng mặt, thầy có thể cho em tới phòng y tế được không ạ?"
Thầy giáo: "Tất nhiên. Em có cần bạn đỡ đi không?"
Nhan Lưu Lệ: "Dạ thôi ạ. Em sợ ảnh hưởng đến bạn học ạ."
Cả lớp: "Không phiền. Tớ.. tớ dẫn cậu đi."
Thấy giáo nhìn bọn học sinh dưới lớp nhao nhao bằng một ánh mắt tươi sáng: "Vậy sao?"
Cả lớp hốt hoảng: "Không ạ."
Nhan Lưu Lệ thương tâm: "Em xin lỗi vì bỏ lỡ lớp học của thầy."
Thầy giáo lắc đầu vui vẻ nói: "Không sao. Sức khỏe quan trọng hơn."
Nhan Lưu Lê: "Em xin phép ạ."
Cô theo bản năng của cơ thể đi tới phòng y tế.
Bước vào phòng, cô vào nằm lên giường. Ngoảnh ngược ngoảnh xuôi cô mới nhắm mắt. Đầu cô đau inh ỏi, một dòng chữ dài chảy vào đầu cô như một thác nước ào ào đổ xuống.
Đây là một tiểu thuyết về thanh xuân vườn trường. Nam chính là hội trưởng hội học sinh ở đây, tên là Vô Hi Triệt. Nữ chính là một ngốc bạch ngọt mới vào trường, tên là Hàn Yên Nhi. Nữ chính gặp nam chính trong hoàn cảnh nữ chính đang giúp người bạn của mình, nam chính thấy nữ chính khác những người khác lên thấy thú vị. Sau đó thì nữ chính ở đâu nam chính ở đó rồi. Cuối cùng là HE thôi, nam chính thi xong đại học chưa gì đã trở thành một tổng giám đốc trẻ tuổi, vang danh lẫy lừng. Nữ chính học đại học làm về thời trang, sau này trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng.
Nhan Lưu Lệ vỗ tay. Hay.. hay lắm. Lúc nào mà chả thế. Haizz sao không cho nam chính hay nữ chính chết một lần thôi xem nào, ta cầu xin tác giả.
Còn về cô gái này..
Cô tên là Y Trân. Là học sinh giỏi thứ hai xếp sau tên nam chính nào đó. Về gia đình thì không cần phải nói cô là con gái của một gia đình gia giáo, thượng lưu.
Nhưng không hiểu đầu óc bị làm sao lại thích tên Vô Hi Triệt này. Thế là trên con đường làm vật hi sinh.
Cô hay gây khó dễ cho nữ chính. Cũng như những nữ phụ khác, cô gái này cho dù thông minh đến đâu cũng không đấu lại được nữ chính bị nữ chính làm cho bẽ mặt.
Đến cuối cùng còn bị nữ chính vu oan giá họa cho là người bắt cóc cô ta. Nam chính tất nhiên lúc này nên xuất hiện bảo vệ nữ chính rồi. Thế là cô gái nhỏ này bị bắt, gia đình bị nam chính ép cho phá sản.
May mắn thay có sự giúp đỡ của vị hôn phu của cô gái này nên khi phá sản không đến nỗi phải ra đường ở. Y Trân đã rất hôi hận vì những gì mình làm, cô không còn sức để tiếp tục đấu với nữ chính nữa, cô không muốn chấp nhắt kể cả những việc nữ chính vu oan cho cô. Nhưng nữ chính vẫn không tha cho cô gái nhỏ này đã thuê người giết chết ông bà cha mẹ cô. Chính điều này đã thức tỉnh sự oán hận trong cô.
Nguyện vọng của nguyên chủ là khiến cho nam nữ chính phải trả giá vì đã làm như thế với gia đình cô. Và trả ơn cho vị hôn phu của mình vì đã giúp dỡ cho gia đinh trong lúc hoạn nạn.
Nhan Lưu Lệ: "Haizz.."