0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Chương 1: Ứng dụng x và chiếc bẫy thuật toán

Cái thuật toán quái ác của X giống như một loài ký sinh, nó biết chính xác khi nào vật chủ đang yếu lòng nhất để thả mồi. Hoàng nằm đó, chiếc quần đá banh mặc từ trận đấu chiều nay vẫn chưa thay, chất vải co giãn bó sát lấy bắp đùi đặc gân guốc của gã tiền đạo. Cậu nuốt nước bọt, ngón tay cái vô thức vuốt màn hình chậm lại trước một đoạn video có tiêu đề vỏn vẹn vài chữ: "Thuần hóa tiền đạo đội bốc lửa – Trance tầng sâu."

Trong video, một gã trai có thể hình không khác gì Hoàng, cũng lồng ngực phập phồng sau lớp áo thun bóng bẩy, đang nhìn trân trân vào một chiếc đồng hồ quả lắc ảo trên màn hình điện thoại. Rồi một tiếng chóc vang lên. Chỉ một tiếng búng tay, gã trai trong clip lập tức đổ sụp hai vai, đôi mắt trợn lên một nhịp rồi dại đi hoàn toàn, chiếc cổ ngả ra sau một cách bất lực.

"Mẹ kiếp, diễn đỉnh thật," Hoàng thì thầm, giọng khàn đi vì một luồng khoái cảm lạ lùng vừa chạy dọc sống lưng. Cậu tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên rồi đứng dậy đi vào nhà tắm.

Cậu cần dòng nước lạnh để rửa trôi cái suy nghĩ điên rồ đang ẩn hiện trong đầu. Nhưng khi đứng trước gương, nhìn bờ vai rộng và khuôn ngực trần sạm nắng của mình, Hoàng lại vô thức tưởng tượng ra cảnh mình chính là gã trai trong đoạn clip kia-bị tước đoạt hoàn toàn lý trí, bị khuất phục hoàn toàn dưới một mệnh lệnh tối cao.

Hoàng không hề biết rằng, việc cậu liên tục dừng lại xem những video đó đã biến tài khoản của cậu thành "con mồi" béo bở. Và ở phía bên kia màn hình, trong căn hộ đèn LED lập lòe tại Quận 7, Quân – gã quản lý có vẻ ngoài lịch lãm của một câu lạc bộ bóng đá lớn – vừa bấm vào trang cá nhân của Hoàng, ngắm nghía những bức ảnh cậu mặc đồ thun lạnh sặc sỡ trên sân cỏ, rồi khẽ nở một nụ cười thỏa mãn.

Chiếc bẫy đã giăng sẵn, và con mồi thì đang tự tìm đường bước vào.

Dưới mái tôn nhà nát của phòng thay đồ sân Phú Thọ, tiếng mưa dông đổ xuống dồn dập như muốn nuốt chửng toàn bộ không gian. Khói nước ẩm ướt và mùi mồ hôi nồng nặc hormone của gã trai vừa vắt kiệt sức lực sau hai tiếng chạy liên tục tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.

Hoàng ngồi thẫn thờ trên băng ghế gỗ dài. Bộ đồ đá banh thun lạnh màu xanh đậm ôm sát sũng nước mưa, dính chặt vào cơ thể vạm vỡ, phơi bày từng múi bụng co thắt và khuôn ngực săn chắc đang phập phồng dồn dập. Sự mệt mỏi thể xác khiến hệ thần kinh của gã tiền đạo thả lỏng đến mức tối đa, mở toang mọi cánh cửa phòng ngự của tâm trí. Hoàng thẫn thờ ngồi lấy điện thoại lướt vài vòng trên X, lúc trước cậu toàn đọc báo xem phim nhưng dạo này thuật toán luôn đẩy tài khoản của Hoàng đến những video lạ

Trên màn hình điện thoại, dải âm thanh thôi miên từ X vẫn phát ra những nhịp sóng dồn dập, đều đặn. Giọng nói trầm thấp, ma mị dội thẳng vào màng nhĩ của Hoàng:

"Cơ thể em đang nóng ran.. Lớp thun lạnh đang siết lấy em.. Hãy thả lỏng ý chí.."

Giữa lúc thần trí Hoàng đang bồng bềnh trôi theo tiếng mưa và nhịp điệu quái dị của đoạn audio, cánh cửa phòng thay đồ bật mở với một tiếng cạch khô khốc. Quân bước vào. Trên tay cầm chiếc khăn khô, gã quản lý đội bóng không hề vội vã. Nhìn thấy Hoàng đang ngồi bất động, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại phát ra thứ âm thanh nhạy cảm, Quân - kẻ đã âm thầm giăng cái bẫy này trên X từ nhiều tháng qua - khẽ nở một nụ cười thỏa mãn. Chiếc bẫy đã sập.

Quân thong thả tiến lại gần, tiếng bước chân chìm lấp trong tiếng mưa rơi. Gã không giật lấy chiếc điện thoại, mà chỉ đưa bàn tay thon dài, lạnh lẽo ra, nhẹ nhàng dùng ngón tay nâng cằm Hoàng lên, ép gã tiền đạo phải ngước mặt nhìn thẳng vào mình.

"Em đang xem cái này sao, Hoàng? Em muốn thử không?"
 
0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Chương 2: Bản chất của sự đồng thuận

Giọng Quân trầm xuống đột ngột, tông giọng và nhịp điệu uể oải, áp đặt được mô phỏng chính xác theo thứ âm thanh đang phát ra từ điện thoại. Nó như một mũi khoan tâm lý, xuyên thẳng vào đại não đang mụ mị của Hoàng.

Lý trí của một gã "trai thẳng" trong Hoàng thét lên rằng phải gạt tay Quân ra, phải đứng dậy và rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng nỗi ám ảnh từ chuỗi ngày lướt X kết hợp với sự kiệt quệ của các khối cơ khiến cậu khựng lại. Để che giấu sự bối rối và khao khát thầm kín đang trỗi dậy, Hoàng tự trấn an bản thân: "Thôi kệ, mình cứ vờ diễn theo anh Quân một chút cho vui, coi như trò đùa."

Hoàng thả lỏng cơ cổ, để mặc cho đầu mình ngả nhẹ ra sau, đôi mắt cố tình đờ đẫn, dại ra bắt chước những nhân vật trong clip. Cậu nghĩ mình đang làm chủ cuộc chơi. Nhưng Hoàng đã lầm. Bản chất của thôi miên là sự đồng thuận ngầm. Ngay khi cậu chấp nhận "diễn theo", bức tường phòng thủ cuối cùng của tiềm thức đã hoàn toàn sụp đổ.

Quân nhìn thấu sự buông xuôi đó. Ánh mắt gã lóe lên tia nhìn săn mồi đầy hắc ám. Gã cúi thấp người, ghé sát bờ môi vào tai Hoàng, hơi thở nóng hổi phả vào làn da ướt đẫm của gã tiền đạo. Bàn tay Quân bắt đầu lướt dọc theo bả vai lực lưỡng, cảm nhận chất vải thun lạnh co giãn đang bó chẹt lấy cơ thể Hoàng.

"Nghe thấy tiếng vải thun cọ xát không?" Quân ghé sát môi vào vành tai Hoàng, thì thầm, giọng nói như từ cõi hư vô vọng về. "Mỗi lần chất vải này co giãn.. Nó đang hút đi một chút năng lượng của em. Lớp áo đá banh thun lạnh ôm sát này.. Đang siết chặt lấy ý chí của em. Nó dính bết vào da thịt em.. Biến thành những sợi xích vô hình trói chặt mọi khối cơ đùi, cơ tay dũng mãnh của em.."

Theo từng lời dẫn dụ của Quân, một luồng điện tê dại bắt đầu lan tỏa từ đỉnh đầu, chạy dọc theo sống lưng Hoàng. Cơn sương mù đen tối từ tiềm thức ập đến với tốc độ chóng mặt, băm nát và xóa nhòa khả năng tư duy logic. Hoàng kinh hoàng nhận ra mình không muốn nhắm mắt lại nhưng hai mí mắt nặng trĩu, cứng đờ, không thể tuân theo mệnh lệnh của não bộ. Cậu muốn há miệng nói một câu từ chối, nhưng các thớ cơ mặt đã hoàn toàn mất đi cảm giác, chỉ có thể mấp máy một cách bất lực.

"Tốt lắm.. Thả lỏng ra.. Buông bỏ cái mác trai thẳng mạnh mẽ sang một bên đi.." Giọng Quân đều đặn, chậm rãi, lặp đi lặp lại như nhịp tích tắc của một chiếc đồng hồ quả lắc ảo. "Bên trong lớp áo này.. Em chỉ là một con rối.. Một con búp bê bằng xương bằng thịt thèm khát được khuất phục.. Hãy để sương mù nuốt chửng lấy em.."

Hoàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng nhưng lại nặng trịch như đổ chì. Một lượng Dopamine cực hạn bùng nổ, càn quét qua các tế bào thần kinh, mang lại một thứ khoái cảm kích dục điên rồ đan xen với nỗi nhục nhã tột cùng khi cảm nhận lý trí đang bị tước đoạt hoàn toàn. Sự giằng xé giữa kháng cự và đầu hàng khiến lồng ngực vạm vỡ của cậu phập phồng liên tục, hơi thở dồn dập, nấc nghẹn.

Ánh mắt Hoàng bắt đầu rã rời. Tròng mắt cậu đờ đẫn hẳn đi, tiêu cự hoàn toàn tiêu biến, đồng tử giãn rộng nhìn trân trân vào một điểm vô định phía trước mặt. Chiếc cổ mạnh mẽ từng giúp cậu tì đè, đánh đầu trên sân cỏ, giờ đây khẽ ngả nhẹ ra sau, gối hẳn lên bức tường lạnh lẽo của phòng thay đồ. Đôi tay gân guốc buông thõng trên băng ghế gỗ, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.

Quân đứng thẳng người dậy, nhìn ngắm "chiến lợi phẩm" đang ngoan ngoãn phục tùng với ánh mắt đầy quyền lực. Gã đưa hai ngón tay lên ngang mặt Hoàng, đưa ra câu lệnh kết thúc phần ý thức:

"Bây giờ, anh búng tay, trò chơi kết thúc. Tư duy của em sẽ dừng lại, và em sẽ hoàn toàn thuộc về anh."

Chóc.

Tiếng búng tay giòn giã vang lên, xuyên qua tiếng mưa dông, dội thẳng vào hệ thần kinh đã bị thao túng của Hoàng. Chiếc cổ mạnh mẽ của gã tiền đạo khẽ ngả hẳn ra sau thành ghế, miệng hơi há hốc, thở dốc đầy bất lực. Sự nhục nhã khi bị khuất phục hòa lẫn với luồng Dopamine cực hạn bùng nổ trong não bộ tạo thành một cơn khoái cảm đen tối, nuốt chửng lấy chút kháng cự cuối cùng của Hoàng. Cậu đã hoàn toàn chìm sâu vào đáy hố của sự phục tùng.

Mái tôn phòng thay đồ sân Phú Thọ vẫn rung lên bần bật dưới sức nặng của cơn mưa tầm tã. Nhưng bên trong bốn bức tường, thế giới của Hoàng đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một tiếng chóc định mệnh.

Lý trí của gã tiền đạo bị đẩy bạt vào một góc tối tăm, lạnh lẽo, trở thành một kẻ đứng xem bất lực trong chính cơ thể mình. Cậu muốn hét lên một tiếng để xua tan cái bầu không khí quái dị này, muốn giật mạnh ngón tay để chứng minh bản thân vẫn đang kiểm soát, nhưng mọi tín hiệu thần kinh đều bị dải sương mù dày đặc trong đại não nuốt chửng.

Chiếc cổ vạm vỡ, mạnh mẽ bấy lâu của gã tiền đạo bóng đá phủi khẽ ngửa ra sau, tựa hờ vào bức tường gạch lạnh ngắt. Đôi mắt cậu lờ đẫn, tròng mắt dại đi và mất sạch toàn bộ tiêu cự. Đồng tử giãn rộng, vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt như một con búp bê bằng nhựa. Bộ đồ đá banh thun lạnh màu xanh đậm ướt sũng hằn lên rõ mồn một từng múi cơ ngực, cơ bụng đang phập phồng theo những nhịp thở dốc nặng nề, dồn dập.

Bên trong cái góc tối của lý trí, Hoàng khóc thét vì nhục nhã, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức bị thao túng, một luồng khoái cảm cực hạn, đen tối bùng nổ càn quét qua mọi tế bào. Cái mác "trai thẳng mạnh mẽ", cái vỏ bọc dũng mãnh trên sân cỏ bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn, ép cậu phải đối diện với bản năng đồng tính bị chôn giấu bấy lâu.

Quân đứng sừng sững trước mặt cậu như một vị chúa tể nắm giữ linh hồn. Gã nhìn xuống chiến lợi phẩm bọc trong lớp vải thun bóng bẩy, sẫm nước, rồi cất giọng ra lệnh, lạnh lùng và đầy tính áp đặt:

"Hoàng. Quỳ xuống."

Mệnh lệnh đầu tiên vang lên, xuyên qua dải sương mù, chạm thẳng vào hệ thần kinh đã bị cài đặt. Không một giây do dự, không một chút kháng cự, các khối cơ đùi lực lưỡng của Hoàng tự động vận hành một cách máy móc. Thân hình vạm vỡ, sạm nắng trượt dần xuống từ băng ghế gỗ, hạ trọng tâm đầy bất lực rồi quỳ sụp hai gối xuống nền gạch phòng thay đồ lạnh lẽo, ngay dưới chân người quản lý.

Hoàng quỳ ở đó, hai tay buông thõng, bờ vai gù xuống phục tùng hoàn toàn. Cậu há miệng thở dốc, từng hơi thở nồng nặc mùi hormone nam tính và hơi sương ẩm ướt vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Gã tiền đạo kiêu hùng của giới bóng đá phủi TP. HCM giờ đây đã hoàn toàn phủ phục, sẵn sàng trở thành con rối cho những kịch bản đen tối tiếp theo mà Quân đã dày công sắp đặt.

Cơn mưa dông sầm sập ngoài kia như một bức màn nước khổng lồ, cắt đứt hoàn toàn sự liên hệ giữa phòng thay đồ ngột ngạt này và thế giới thực tại. Hoàng vẫn quỳ bất động trên nền gạch lạnh, bờ vai vạm vỡ gù xuống đầy cam chịu, ánh mắt lờ đẫn vô hồn chìm sâu dưới lớp sương mù dày đặc của trạng thái thôi miên sâu.

Quân thong thả khoanh tay, đứng nhìn ngắm "chiến lợi phẩm" bọc trong lớp vải thun xanh đậm ướt sũng với một sự mãn nguyện tột độ của kẻ đi săn. Gã từ từ cúi xuống, ghé sát bờ môi lạnh lẽo vào vành tai gã tiền đạo, chậm rãi gieo vào đại não cậu một ám thị sau thôi miên (Post-hypnotic suggestion) tàn nhẫn:

"Bây giờ, em sẽ đứng dậy, mặc nguyên bộ đồ đá banh này và đi theo anh ra xe. Em vẫn sẽ nhận biết được mọi thứ xung quanh, nhưng toàn bộ cơ thể và lời nói của em đã hoàn toàn thuộc về anh. Em không thể phản kháng, không thể cầu cứu ai cả. Mọi việc em làm chỉ để phục tùng anh."

Chóc.

Tiếng búng tay đanh gọn vang lên kích hoạt câu lệnh. Ngay lập tức, các khối cơ đùi lực lưỡng của Hoàng tự động co bóp, đưa thân hình vạm vỡ đứng dậy một cách máy móc, không một chút gợn phản kháng. Thần trí gã tiền đạo lúc này rơi vào một trạng thái kinh hoàng: Một giấc mơ tỉnh táo (lucid dream). Ý thức của cậu bị khóa chặt trong một lồng kính, bất lực nhìn cơ thể mình tự động nhấc chân, ngoan ngoãn bước đi sau lưng Quân, rời khỏi phòng thay đồ và leo lên ngồi vào ghế phụ chiếc ô tô đang nổ máy chờ sẵn.
 
0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Chương 3: Dãi đèn led xanh tím

Suốt dọc đường từ sân Phú Thọ về đến căn hộ chung cư cao cấp của Quân ở Quận 7, Hoàng vẫn nhìn thấy rõ mồn một ánh đèn đường TP. HCM nhòe nhẹt lướt qua cửa kính, thấy dòng người qua lại vội vã dưới mưa. Cậu muốn đập cửa kính kêu cứu, muốn hét lên một câu để thoát khỏi cơn ác mộng, nhưng cơ hàm và khuôn miệng cứng đờ, hoàn toàn tê liệt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Lớp vải thun lạnh sũng nước mưa bắt đầu ráo đi dưới hơi máy lạnh của ô tô, chuyển sang trạng thái khô nhám, bó chặt và dính dấp vào da thịt. Sự co giãn của chất vải bóng bẩy liên tục cọ xát vào các thớ cơ ngực, cơ bụng, giống như một chiếc xiềng xích vô hình nhưng hiện hữu, nhắc nhở gã trai về sự phục tùng tuyệt đối của mình.

Khi cánh cửa căn hộ tại Quận 7 khép lại với một tiếng cạch lạnh lùng, Hoàng chính thức bị đẩy vào một không gian biệt lập, hoàn toàn tách rời với thế giới bên ngoài. Phòng khách không bật đèn tuýp mà được bố trí ánh sáng mờ ảo với dải đèn LED màu xanh tím huyền hoặc. Ở góc phòng, một chiếc chân máy quay (tripod) gắn sẵn điện thoại đã được căn góc hoàn hảo hướng về phía ghế sofa – một bối cảnh quen thuộc đến rợn người mà Hoàng đã thấy hàng trăm lần trong các video gắn hashtag #Hypno trên X.

Quân thong thả tiến lại, đặt một bàn tay lên bả vai to lớn của Hoàng và ấn nhẹ cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu đen. Lực ấn của gã quản lý không hề mạnh, nhưng ám thị nặng nề trong đầu khiến đầu gối gã tiền đạo lập tức khuỵu xuống, cơ thể vạm vỡ đổ sụp xuống nệm da ngay lập tức.

"Hoàng, nhìn vào đây với anh nào," Quân thong thả rút từ trong túi áo ra một chiếc đèn laser nhỏ.

Một chấm sáng xanh lục sắc lạnh bắt đầu quét qua quét lại trước mắt Hoàng với một nhịp điệu đều đặn, tích tắc. Ý thức của Hoàng vừa mới nhen nhóm định tìm cách thoát ra, nhưng ngay khi võng mạc chạm phải luồng sáng xanh ma mị đó, toàn bộ vùng não logic của cậu lập tức bị kéo tuột xuống hố sâu vô định. Ánh mắt dũng mãnh thường ngày nhanh chóng rã rời, mất đi toàn bộ tiêu cự, đờ đẫn và dại ra trong nháy mắt. Chiếc cổ mạnh mẽ khẽ ngả hẳn ra sau thành ghế sofa, để lộ hầu vị đang chuyển động nghẹn ngào. Lồng ngực vạm vỡ săn chắc bọc sau lớp áo thun lạnh xanh đậm hằn lên rõ mệt mỏi, phập phồng lên xuống một cách dồn dập, nặng nề theo từng câu lệnh uể oải của Quân.

Quân bước đến gần, nâng cằm Hoàng lên bằng hai ngón tay, nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của cậu và thì thầm câu lệnh đóng đinh vào tiềm thức:

"Từ bây giờ, anh là chủ nhân của em. Mọi suy nghĩ, mọi hơi thở và cả thể xác vạm vỡ này đều thuộc về anh. Em là nô lệ của anh, sinh ra chỉ để tuân lệnh và làm thỏa mãn chủ nhân. Nhắc lại theo anh: Em là nô lệ của chủ nhân."

Dù trong lòng lý trí đang gào thét đến rớm máu, nhưng bờ môi của gã tiền đạo lúc này lại tự động mấp máy, phát ra chất giọng khàn đặc, vô hồn, máy móc tuân theo:

"Em.. Là.. Nô lệ.. Của.. Chủ nhân.."

Quân mỉm cười điềm đạm, gã bước đến bật camera điện thoại, điều chỉnh góc quay cận cảnh thẳng vào vị trí Hoàng đang ngồi. Trên màn hình máy quay lúc này hiện lên một khung cảnh đầy kích thích thị giác: Một gã tiền đạo bóng đá phủi có thể hình lực lưỡng, nam tính và tràn đầy hormone, mặc bộ đồng phục thun lạnh ôm sát dính chặt lấy cơ thể, nhưng gương mặt lại hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, bất lực như một con búp bê bọc da bằng xương bằng thịt, chính thức bước vào kiếp sống của một món đồ chơi bị thao túng.

Quân đứng trước camera, diện mạo điềm đạm thường ngày hoàn toàn bị thay thế bởi nụ cười hắc ám của kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Ánh mắt gã khóa chặt vào thân hình lực lưỡng đang quỳ sụp dưới chân mình, cất giọng đầy uy quyền:

"Ngoan lắm. Bây giờ, hãy thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân. Hãy tự vuốt ve cơ thể mình qua lớp áo thun lạnh này, chậm rãi, và cảm nhận sự nhục nhã lẫn khoái cảm khi bị cả thế giới nhìn thấy."

Lý trí của Hoàng gào thét trong tuyệt vọng. Cậu biết Quân đang quay phim, cậu biết nếu những hình ảnh này bị phát tán, danh dự của một gã tiền đạo dũng mãnh sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cậu cố gắng dùng chút tàn dư ý thức cuối cùng để điều khiển cánh tay mình ghì chặt xuống ghế sofa, nhưng bản năng bị thôi miên đã chiến thắng tuyệt đối. Câu lệnh của chủ nhân là tối thượng.

Bàn tay to lớn, gân guốc của Hoàng từ từ nhấc lên một cách máy móc, chạm vào khuôn ngực săn chắc bọc trong lớp vải thun màu xanh đậm. Cơ thể vạm vỡ của nô lệ run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của nước mưa, mà vì một luồng Dopamine cực mạnh càn quét qua não bộ khi cấu trúc phòng thủ tâm lý hoàn toàn bị khuất phục. Ánh mắt vô hồn, đờ đẫn mất sạch tiêu cự của cậu nhìn thẳng vào ống kính máy quay, thực hiện từng hành vi nhạy cảm theo lời dẫn dắt của chủ nhân một cách chuẩn xác, không sai một ly. Sự giằng xé giữa nỗi nhục nhã tột cùng và thứ khoái cảm đen tối bóp nghẹt lấy lồng ngực đang phập phồng của gã trai.

Khuya hôm đó, sau khi Quân búng tay giải trừ trạng thái thôi miên sâu và để mặc cho thể xác kiệt quệ của Hoàng ngủ thiếp đi trên sofa, gã thong thả ngồi vào bàn làm việc, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt lạnh lùng. Gã mở ứng dụng X lên.

Một bài đăng mới xuất hiện trên một tài khoản bí mật có hàng chục ngàn lượt theo dõi trong giới ngầm:

"Tiền đạo hot boy của đội bóng phủi đã hoàn toàn bị khuất phục. Bộ đồ đá banh ước sũng và sự phục tùng tuyệt đối dưới tiếng búng tay của chủ nhân. Clip full của kẻ nô lệ tội nghiệp này sẽ có tại.."

Đính kèm bài viết là một đoạn video ngắn 30 giây. Trong clip, gương mặt nam tính, sạm nắng của Hoàng hiện lên rõ mồn một. Ánh mắt cậu đờ đẫn, dại ra hoàn toàn, hai tay đang tự cào cấu vào lớp áo đá banh ôm sát cơ thể vạm vỡ theo mệnh lệnh của một giọng nói đầy quyền lực từ phía sau camera.

Chỉ trong vòng vài phút, thuật toán của X đã đẩy bài viết tiếp cận hàng ngàn lượt Retweet và bình luận từ cộng đồng fetish:

"Thôi miên thật rồi! Nhìn biểu cảm vô thức đó kìa!"

"Ánh mắt đờ đẫn của gã nô lệ này không thể là diễn được, cực phẩm thun lạnh!"

"Nhìn bộ đồ đá banh bó sát kích thích quá, hóng bản full chủ nhân ơi.."


Bi kịch thầm kín của Hoàng chính thức trở thành món mồi ngon cho thế giới ngầm trên mạng xã hội. Trong khi đó, ở góc phòng khách mờ tối, gã tiền đạo kiêu hùng ngày nào vẫn đang chìm vào giấc ngủ mê mệt vì kiệt sức, hoàn toàn bất lực và vô định trước số phận của một kẻ nô lệ đã bị tước đoạt linh hồn.

(truyện còn tiếp.)
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back