Nghe ông Đồng gọi, Liễu đang ăn liền vội bỏ bát cơm xuống mâm, rồi lẹ làng đứng dậy chạy vô buồng trong lấy ra một xấp ảnh rất cũ kĩ đen trắng, rồi đưa cho ông ta.
Ông Đồng đón lấy xấp ảnh, rồi nhấp một ngụm rượu cay xè nhăn trán rồi mới bắt đầu kể chuyện:
- Trùng này có lời kể từ xa lắm rồi, từ thời cụ nội tôi mà vẫn còn chỉ biết nó là cái tục không biết bắt đầu từ đâu. Nghe nói nó bắt nguồn từ cái nghiệp mà tổ tiên dòng họ cái người khai khẩn ra đất này. Người này vì khi sống trộm nhiều của cải bất nhân, nên khi chết bị người âm cho trùng về bắt hết con cháu cho tuyệt tử tuyệt tôn. Việc nếu chỉ có thế thì không nói làm gì, nhưng nghe đồn là con cháu người này khi chết đi, lại còn báo nhầm sang tên của người họ khác, thành ra là trùng cứ bắt nhầm, bắt loạn hết cả làng. Sau cùng thi nó không kiêng kị gì bắt theo tên họ nữa, mà cứ người nào ở trong Vũ Thôn này ban đêm mà ra ngoài là nó bắt tất!
Bà Chì cũng tiếp lời chồng:
- Phải đấy các chú ạ, người mà bị trùng bắt chết đáng sợ lắm. Miệng cứ há hốc hết cả ra, mà da thịt nó cứ nhợt nhạt hết cả lên. Tôi có thằng cháu họ, cũng phá lệ đi đêm về, thế mà cũng chỉ vì uống rượu thôi đấy, vừa về đến cổng là lăn ra chết đến nhăn răng.
Liễu cũng nói:
- Sau hôm anh ấy chết, trùng vẫn chưa chịu tha các anh chị ạ. Người nhà em đêm hôm nào cũng nghe thấy tiếng anh ấy gọi ra mở cửa. Là do trùng hóa thành, muốn lừa người nhà ra ngoài để nó bắt nốt đấy! Sợ lắm..
Ông Đồng hơi gật gù, lại kể thêm:
- Tôi nghe nói ở vùng khác hình như cũng có trùng. Chúng xuất hiện khi nhà mới có người chết, và thường hay hóa thành giống chim lợn đậu ở bờ rào ấy. Rồi đêm đến khi người ta ngủ say, chúng giả giọng người thân hay bạn bè người trong nhà gọi cửa. Nếu người ta mà đáp lại trả lời là chết với chúng ngay!
Ông Đồng vừa kể, lại vừa đem xấp ảnh cầm trên tay ra chỉ trỏ để thuyết trình:
- Đây này, ảnh này là ảnh bà nội tôi, cũng là cụ nội của con bé Liễu. Hôm ấy cũng chính mắt con Liễu nó nhìn thấy trùng bắt người. Liễu, kể lại cho các anh chị nghe đi con..
Ông Đồng vừa nói vừa hối Liễu kể lại tường tận.
Liễu tranh thủ uống một ngụm canh rồi cũng bắt đầu kể rành rọt:
- Em nhìn thấy thật đấy mấy anh chị ạ, hôm ấy cụ nội em sống chết đòi ra ngoài vại nước ở chỗ đầu sân. Cụ kêu là cụ nghe thấy tiếng ông gọi, cụ bảo là cụ nghe thấy cụ ông kêu cứu, là ra nhanh lên không cụ ông bị trùng nó bắt chết mất. Mà cụ ông thì lúc ấy vẫn ở trong buồng ngủ rõ ràng mà lại. Thế mà cụ bà như
ma xui
quỷ khiến thế nào, cứ đâm đầu ra thôi. Thế là ôi thôi, cụ ra ngoài chưa được chục bước thì em thấy có cái bóng lửa lập lòe ở chỗ bờ rào. Nó chồm về phía cụ, rồi cụ ngã lăn ra ở sân, miệng há hốc hết cả ra, mắt mở to mà da nhợt nhạt như người chết trôi. Lúc ấy bố mẹ em đi vắng hết, có mỗi ông bà ở nhà thôi. Em còn bé nên có biết cái gì đâu. Chỉ đòi ra kéo cụ vào nhưng ông bà em không cho. Đến sáng hôm sau mới có người dám ra đem xác cụ mang đi khâm niệm đấy!
Nghe Liễu vừa nhấn nhá kể vừa quyết liệt khẳng định, ba người Kiên tuy là công an trước nay đã từng đối mặt với nhiều tình tiết ghê rợn cũng phải hơi hơi gai người.
Một lúc sau, Dũng không cho là đúng, anh nói:
- Dân gian ta thường hay có mấy cái chuyện trùng hợp rồi mê tín, lại nói bà cụ chết, không khéo là trúng gió chứ chẳng phải là thứ trùng gì!
Kiều Như cũng hơi gạt mồ hôi, cô bình tĩnh suy xét mọi sự:
- Lại nói đến tình tiết của vụ án, tại sao nạn nhân không phải là người làng này. Rất có thể là vì hắn sợ cái tích chuyện trùng bắt người như thế này, nên không dám lộng hành ở Vũ Thôn. Chúng ta có thể nhân chuyện này, lấy đó làm vỏ bọc thật tốt để ẩn náu tại đây. Rồi hằng đêm bí mật đi qua Dương Thôn để điều tra, nhất định có thể sẽ có được manh mối!
Kiên gật đầu đồng tình với hành động của hai người rồi nói:
- Tình tiết vụ án sáng tỏ hay không mấu chốt nhất chính là vào lúc này! Ba tháng trôi qua, thời gian các nạn nhân chết ngày càng gần nhau hơn. Vụ án thứ hai cách vụ án thứ nhất một tháng, vụ thứ ba thì là nửa tháng, đến vụ thứ tư là một tuần. Thời gian các vụ án cứ chia nửa ra liên tục như một quy luật. Nếu tính toán là như vậy, thì đêm nay hẳn là hắn ta sẽ lại tiếp tục giết người nữa đây!
Kiều Như gật đầu tiếp lời:
- Khoảng thời gian cô gái tối qua chết giám định pháp y cho biết là vào đúng chín giờ tối. Như vậy tối nay cũng rất có khả năng hung thủ ra tay vào chính khoảng thời gian này.
Dũng cũng nói theo:
- Vậy chúng ta ăn xong nhanh đi, rồi còn phải qua Dương Thôn điều tra ngay thì mới kịp!
Nghe ba người nói như vậy, ông Đồng hoảng sợ xua tay không đồng tình nói:
- Mấy đồng chí tuyệt đối không được làm như vậy, việc mà chúng tôi kể ra đây là có thật. Mấy người không tin cũng không sao, nhưng cũng không nên đi, nhỡ xảy ra vấn đề gì thì tôi biết ăn nói sao với lãnh đạo huyện?
Kiên bình tĩnh cười, trấn an ông Đồng:
- Việc này sẽ có người ở chính quyền xã báo cáo thay ông. Chúng tôi là công an, không vì mấy cái lời kể mê tín này mà lung lạc được đâu. Giờ đang là lúc nước sôi lửa bỏng, hung thủ sắp ra tay giết người. Chúng tôi không ngăn cản được thì cũng như tội đáng phải chết. Vì thế nên dẫu có là bị cái giống trùng gì đó như ông kể hãm hại, chúng tôi cũng vẫn phải đi.
Ông Đồng thở dài, biết là không can ngăn được quyết định ba người nên chỉ dặn dò vài câu:
- Trùng bắt người đều có lý do cả đấy! Ba người đi ra ngoài vào ban đêm thì cũng được, nhưng nếu ở trong địa phận thôn này thì tuyệt đối đừng nói câu nào. Ra khỏi thôn rồi hẵng nói, mà có nghe thấy tiếng nhau gọi thì cũng đừng tin đấy là thật đấy nhé. Có thấy người bị nạn hay bị thương gì đó thì cũng đừng có chạy tới hỏi han, cứ làm ngơ đi cho tôi!
Kiên thấy mình không đồng ý với ông ta thì không xong, lại nghe ông ta lải nhải cả buổi nên bèn tặc lưỡi hứa chắc nịch với ông ta cho qua:
- Được rồi! Chúng tôi sẽ không nói gì hết, mà cũng không giúp ai hết. Ông yên tâm đi, đến lát nữa tối mịt bọn tôi về thì ra mở cửa cho bọn tôi vào!
Ông Đồng xua tay nói:
- Gọi tôi cũng chẳng dám mở. Đây, tôi đưa mấy tấm ảnh, khi nào về thì cứ luồn nó qua khe rồi gõ cửa, tôi trông thấy thì sẽ mở cửa cho mấy người vào!
Kiên đưa tay cầm lấy mấy tấm ảnh, rồi cẩn thận đút vào túi áo cho khỏi rơi.
Ăn xong bữa cơm, cả ba người bắt đầu chuẩn bị vũ trang đầy đủ để qua Dương Thôn phục kích hung thủ.
Ba người bước ra khỏi nhà ông Đồng, là đã lập tức rảo bước đi thật nhanh hướng tới Dương Thôn. Vì Vũ Thôn không có ai dám ra ngoài vào ban đêm như thế này, nên cả ba người không cần phải trốn tránh bất cứ ai phát hiện khi di chuyển, mà cứ đi lại nghênh ngang trên đường làng.
Đường đêm vắng vẻ tịch mịch, lại chỉ có thể nhìn thấy bóng đèn điện từ mấy hộ hắt ra mà không có đèn đường. Cả ba người phải cẩn thận đi sát vào nhau để tránh việc bị lạc, hơn nữa lại còn phải im hơi lặng tiếng cố gắng không phát ra bất cứ một tiếng động nào.
Mặc dù không tin lời của ông Đồng dọa dẫm lắm, nhưng cả ba người vẫn cố gắng rời khỏi địa phận Vũ Thôn rồi mới bắt đầu thì thầm bàn bạc với nhau:
- Đã tám giờ tối rồi, sắp đến giờ hung thủ hành động! Giờ này người Dương Thôn vẫn còn chưa ngủ, hai người đoán xem, hắn sẽ lựa chọn ra tay ở đâu?
Kiên ngồi cạnh một bụi cây, dùng giọng cẩn thận phân tích nói.
Hai người Kiều Như với Dũng cẩn trọng suy nghĩ, rồi cũng phát biểu đôi lời:
- Mọi lần trước đều phát hiện cái chết của những cái xác ở ở đường đê ven sông, như vậy thì lần này rất có thể cũng sẽ xảy ra ở đó!
Kiều Như khẳng định nói như vậy.
Kiên không cho là đúng, anh nói:
- Tôi lại nghĩ khác, cách mà hắn lựa chọn để thiêu đốt nạn nhân, giống như là thực hiện một nghi lễ tế nào vậy. Rất có thể hắn thuộc một loại tôn giáo nào đó trên thế giới, sùng về đạo, thờ cúng quỷ Satan chẳng hạn nên mới làm như thế. Việc hắn giết người theo quy luật, rất có thể là để gọi con quỷ lên để mưu cầu lợi ích cá nhân. Thế cho nên, hắn sẽ chọn một nơi khuất gió và kín người. Đường đê quá nhiều gió vì ven sông, mà thực hiện thiêu xác ở đó sẽ bị người ta phát hiện, cho nên không phải!
Dũng nhăn trán nhéo mày hỏi:
- Nhưng rõ ràng mọi lần những cái xác đều xuất hiện ở đường đê cơ mà, hắn không ra tay ở đó thì ra tay ở đâu?
Kiên gõ vào đầu Dũng một cái chửi xéo:
- Cậu dốt thật, học ngành công an mà không biết hung thủ còn có thể ngụy tạo hiện trường giả hay sao?
Dũng lắc đầu nói:
- Không phải là em không biết việc ấy, nhưng hắn không thể nào ngụy tạo hiện trường giả khi cả nền đất cũng bị đốt được! Không có lẽ..
Dũng đang nói nửa chừng liền tỏ vẻ kinh sợ, rồi không dám nói tiếp.
Còn Kiên thì gật đầu, trả lời nối tiếp cho suy đoán của Dũng:
- Cậu suy nghĩ chính xác rồi đấy, hung thủ chính là thiêu sống nạn nhân, rồi ép nạn nhân di chuyển khi cô ta đang bị cháy rừng rực lửa, một hành động cực kỳ tàn bạo.
Kiều Như nuốt nước bọt, trong cổ họng cô cảm thấy hơi kinh tởm vì thủ đoạn như vậy. Nhưng suy cho cùng, Kiều Như cũng là công an nên loại cảm giác vừa rồi cũng rất nhanh bị cô lấn át đi rồi biến mất không còn suy nghĩ đến.
Tám giờ bốn mươi lăm phút tối, còn chính xác đúng mười lăm phút nữa là khoảng thời gian mà hung thủ hành động. Cả ba người vẫn chưa đoán biết được hiện trường mà kẻ thủ ác chọn làm nơi gây án.
Cuối cùng, bọn họ bất đắc dĩ phải đồng ý. Tuy đường đê không phải là nơi đầu tiên gây án, nhưng cũng có thể trông thấy hung thủ, chỉ cần đến khi ấy bọn họ ra tay thật nhanh chóng, là vẫn có thể kịp cứu nạn nhân khỏi bị chết cháy, mà cũng có thể nhanh tay khống chế được hung thủ rồi bắt hắn ta về quy án.
Mọi kế hoạch được thống nhất một cách gọn lẹ, ba người trốn trong một cái chòi canh đê bị bỏ không. Rồi cẩn trọng chờ đến giờ hung thủ có khả năng xuất hiện.
Đúng như việc bọn họ dự đoán, tuy muộn hơn khoảng một phút thôi. Nhưng hung thủ đã thực sự ló mặt, và điều khủng khiếp hơn nữa là quả nhiên nạn nhân cũng xuất hiện theo. Như Kiên suy luận ban đầu, nạn nhân ấy đúng là đang bị bốc cháy rừng rực lửa. Một gã đàn ông chừng trung niên, đi một chiếc xe tải chở nạn nhân trói ném cô ta ở đằng sau thùng xe. Và khi đến giữa đường đê, gã ta lại tiếp tục đổ ben cho cô gái rớt xuống đất. Sau khi cô gái bị rớt xuống đất, gã ta còn cẩn trọng dùng chổi quét kĩ càng từng vết lốp bánh xe sau khi chiếc xe đi qua để xóa đi vết tích.
Đoàng!
Không chờ thêm được nữa, Kiên bắt đầu nổ phát súng đầu tiên phát động cuộc vây bắt truy lùng hung thủ. Dũng như chỉ chờ phút giây ấy, anh được phân công lao tới cứu lấy cô gái. Anh đã chuẩn bị sẵn một tấm vải thấm đẫm nước, khi Kiên vừa phát động tấn công là anh đã xông tới chùm kín chăn ướt vào thân người cô ta để dập lửa. Mọi việc được diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Kiều Như xông lên chĩa súng vào người đàn ông ngồi trong cabin chiếc xe tải kia để buộc hắn ta phải đầu hàng.
Nhưng gã quả là một người liều lĩnh, mặc cho Kiều Như uy hiếp bằng súng. Gã vẫn nhấn ga xe tô chạy như bay thoát khỏi tầm mắt cô.
Đoàng đoàng!
Hai phát súng nữa được Kiều Như bắn ra, nhưng hai loạt đạn ấy dường như chỉ làm bị thương vào cánh tay của tên hung thủ, còn việc ép hắn phải dừng xe lại thì không thành công.
Kiên tiếp cận định nhảy vô lên nắp thùng xe nhưng đã bị hung thủ mau lẹ đổ ben khiến anh lại ngã dội ngược trở lại.
Tức mình, Kiên chửi đổng một tràng:
- Mẹ khiếp thật! Gần như thế rồi mà còn vồ hụt.
Chiếc xe tải dần dần khuất bóng ở cuối đường đê. Dũng cũng đã thành công dập được lửa cứu cô gái bị thiêu cháy. Tuy vậy, tuy rằng cô ta không chết những cũng bị bỏng rất nặng.
Dũng đỡ cô ta dậy rồi nhân lúc cô ta còn đang tỉnh táo thì nhanh chóng khai thác thông tin về hung thủ, anh hỏi:
- Cô gái, cô có nhớ mặt hắn ta không? Cô có biết hắn ta là ai không?
Cô gái thì thào, cả người cô run lẩy bẩy:
- Tôi.. có..
Cô nói được tấm hai tiếng ấy thì lăn đi ngất lịm, Dũng cố sức lay mãi mà cô ta chẳng tỉnh được. Bất giác Kiên đành phải chen ngang:
- Thôi đi Dũng, cậu đừng lay nữa. Cậu không thấy cô ấy kiệt sức rồi hay sao. Tạm thời cậu bế cô ấy lên trạm xá xã đi. Rồi đêm nay chúng ta thay phiên nhau canh gác cho cô ấy. Tôi đoán chắc hung thủ biết rằng cô ấy không chết, sẽ tìm đủ mọi cách để ra tay và giết cô ấy đấy.
Kiều Như cũng đồng tình, cô nói:
- Vậy trước để anh Dũng trông cô ấy đến khoảng hai giờ sáng. Chúng ta về Vũ Thôn nghĩ ngơi rồi thay phiên nhau canh chừng, đến sáng mai nhất định sẽ có xe cứu thương từ trên huyện xuống để đưa cô ấy đi chữa trị ở viện huyện.
Dũng gật đầu nói:
- Được rồi, vậy hai người cứ về Vũ Thôn nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ canh chừng cô ấy, nếu có tin gì thì tôi sẽ gọi điện cho hai người. Hai người nhớ đừng tắt điện thoại đấy nhé!
Nói xong, Dũng bế cô gái chạy về hướng trạm xá xã. Trạm xá xã nằm ở ngay đầu Vũ Thôn và cũng ở ngay gần Dương Thôn, nó là nơi giáp danh của hai thôn này. Nếu có xảy ra việc gì, chỉ cần Dũng gọi điện là hai người Kiên và Kiều Như hầu như sẽ rất nhanh có mặt để hỗ trợ.
Nhìn bóng Dũng đi khuất, Kiên nhoẻn miệng cười nhìn Kiều Như rồi nói:
- Tốt rồi, cậu Dũng cũng đi rồi! Giờ thì chúng ta có thể thoải mái với nhau hơn chứ.
Kiều Như chợt hơi đỏ mặt nói:
- Đến lúc nào thì anh mới tính công khai chuyện chúng mình yêu nhau đây? Rồi cả anh Dũng mà anh cũng giấu nữa..
Kiên nhấn ngón tay trỏ vào cái mũi trắng nhỏ xinh của Kiều Như nịnh hót:
- Anh không sợ thì em sợ cái gì! Chỉ sợ là người anh yêu xinh đẹp quá bị nhiều chàng theo đuổi, lại bỏ anh mà đi thôi!
Kiều Như hơi quay đầu bẽn lẽn, cô đi trước giả bộ không thèm nói chuyện với Kiên. Kiên cười, anh chạy tới nắm tay Kiều Như, rồi cả hai cùng đi về hướng Vũ Thôn.
Trong lúc ấy, bọn họ không biết rằng chiếc xe tải vừa mới chạy thoát đã quay ngược trở lại. Người đàn ông ngồi trong cabin chiếc xe tải hút thuốc lá rơi rụng lả tả tàn thuốc. Gã ta nhìn hình bóng hai người biến mất vào màn đêm mà đôi mắt tỏ ra sắc lạnh đến lạ kỳ.
Về đến đầu Vũ Thôn, Kiều Như với Kiên vẫn nắm tay nhìn nhau liếc mắt đưa tình. Hai người bọn họ đi vào trong con đường của thôn, vừa đi vừa chậm rãi ngắm nhìn sao trời.
Đang trong phút giây tình tứ ấy, thì Kiều Như chợt nhìn thấy có một bà già ngã ngất gục ở bờ ao ngay cạnh con đường của thôn. Kiều Như liền quay sang gọi Kiên nói:
- Anh Kiên, hình như có người bị ngã kìa!
Kiên cũng ngoái đầu nhìn theo hướng mà Kiều Như vừa mới chỉ, anh liền gật đầu nói:
- Ừ, đúng là có bà cụ ngã thật! Chúng ta ra giúp bà ấy..
Nhưng Kiều Như chợt lay tay của Kiên rồi nói:
- Ông Đồng đã căn dặn rồi mà, là thấy có người khác mà có gặp nạn thì cũng không được ra tay cứu giúp, kẻo cứu phải trùng đó anh!
Kiên đột nhiên cười, rồi lấy ngón tay gõ nhẹ trán Kiều Như nói yêu:
- Em là công an mà lại dám ăn nói mê tín như vậy hả, có tin anh báo cáo lên cấp trên là sau này cho em khỏi thăng chức không?
Kiều Như hơi cong môi, nhe hàm răng khểnh cười duyên dáng, hai mắt cô díp nhỏ xíu trông rất tươi đẹp đáp lại:
- Vậy thôi nghỉ yêu!
Kiên vờ thảng thốt, trừng mắt bộ liếc xéo:
- A! Em dám!
Kiều Như che miệng cười rồi xua tay:
- Thôi không đùa cợt nữa, thế rốt cuộc là có giúp bà cụ hay không đây?
Kiên ưỡn ngực khẳng định:
- Giúp chứ sao lại không giúp.
Rồi anh xắn tay áo, lăng xăng chạy tới gần bà cụ hỏi han đỡ bà ta dậy, nói:
- Trời ơi cụ làm cái gì mà trời khuya trời khoắt như thế này còn mò ra ao chi vậy? Con tưởng là thôn mình kiêng kị cái trùng chiếc gì lắm cơ mà, cụ ra đây ngã thế này rồi con cháu có biết không?
Kiên đỡ bà cụ lên hỏi như vậy, Kiều Như đứng xa xa ở ven đường thấy Kiên hỏi bằng mấy câu như vậy thì liền che miệng cười thích thú.
Kiên thấy Kiều Như đứng ven đường cứ cười bèn nói:
- Cô kia con cái nhà ai, sao không giúp bà cụ mà cứ đứng đó cười mãi vậy, người gì đâu mà vô duyên.
Kiều Như vẫn cười, cô bẽn lẽn định đi tới gần chỗ Kiên, chỗ bà cụ để giúp đỡ. Nhưng vừa bước được hai bước thì chợt nụ cười trên môi cô dần tắt hẳn. Mà nét mặt của Kiều Như thoáng chuyển sang sự kinh hãi.
Kiên đang hỏi han bà cụ, chợt quay sang nhìn Kiều Như liền thấy cô có nét mặt như vậy thì vội hoảng hồn hỏi:
- Kiều Như, em làm sao vậy?
Kiều Như lắp bắp, miệng nói ngắt quãng, tay run rẩy chỉ nói:
- Anh Kiên, bà cụ.. bà ta.. không phải là người đâu..
Kiều Như nói xong mấy câu mà như muốn ngất xỉu. Kiên cười, cho rằng Kiều Như lại đang nhát mình, anh nói:
- Được rồi, người hay không phải là người thì cũng mời cô nương xuống đây giúp dùm đi chứ.
Kiều Như cứ há to miệng, như muốn nói lắm nhưng nói không sao ra miệng. Kiên chợt ngoái đầu quay lại nhìn thì anh giật thót mình.
Hỡi ôi, cái gương mặt bà cụ sao có đôi mắt đen sì sì, miệng bà ta đang mở ra nhe răng nanh dài nhếch mép đầy kinh tởm.
Kiên hãi quá, liền vung tay đẩy phắt bà ta xuống đất. Nhưng lạ thay cái cánh tay gầy gò của bà ta cứ ghì chặt vào thân người anh khiến anh không sao động đậy được. Cả thân người anh đơ cứng, đôi chân run run không sao đi nổi.
Đoàng!
Đúng lúc này Kiều Như liền nổ một phát súng như cứu nguy. Cả thân người Kiên chợt cảm thấy nhẹ nhõm, cánh tay khoác lên vai anh cũng đã biến mất. Khi Kiên quay người nhìn lại thì cũng đã không thấy bà cụ đâu cả.
Anh hoảng sợ quá, liền kéo tay Kiều Như chạy như bay về phía nhà ông Đồng.
Về đến nơi, anh nhanh chóng rút tấm ảnh từ trong túi áo ngực ra định bụng đút qua khe cửa. Lúc này anh mới có dịp nhìn kĩ, cái người trong ảnh chụp này, lại chính là cái bà cụ vừa lúc nãy anh và Kiều Như gặp.
Kiên đập mạnh vô cửa nhà, rồi nhét nhanh tấm ảnh qua khe cửa gọi to:
- Ông Đồng, mở cửa cho chúng tôi nhanh lên!
Nghe tiếng động mạnh, ông Đồng hơi giật nảy mình. Nhưng ông ta cũng đã chuẩn bị trước tâm lý, nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm. Rất nhanh, ông ta đã phát hiện ra tấm ảnh được nhét ở dưới khe cửa. Ông Đồng liền khẳng định cho rằng đó chính xác là đám người của Kiên. Nên ông vội vã gạt then cài cửa xuống rồi mau chón kéo cánh cửa xô lệch qua một bên.
Mở cửa ra, ông Đồng liền nhìn thấy dáng người của Kiên và của Kiều Như đang xuất hiện ở phía sau cánh cửa. Hai người tóc tai bù xù như vừa gặp phải thứ gì đó, lại còn thở dốc hốt hoảng.
Ông Đồng vừa nhìn liền đoán được ra ngay phần nào câu chuyện. Ông dáo dác nhìn một chặp quang cảnh bên ngoài rồi lập tức hối thúc hai người:
- Hai người vào nhà nhanh đi!
Kiên gật đầu, liền kéo cánh tay Kiều Như đi theo mình. Khi hai người vừa bước vào nhà xong là ông Đồng cũng đóng sập cửa lại.
Lúc này, ở bên ngoài sân, chợt xuất hiện một cái bóng người lòng khòng đang đi dần đến cái cửa.
Ông Đồng không hề để ý, là tự lúc nào, tấm ảnh được Kiên nhét qua khe cửa để dưới đất đang bị từ từ rút lại qua khe cửa và lôi ra bên ngoài biến mất.
* * *