Hai ngày sau..
Hôm nay tôi phải dậy sớm ra bến xe để đón ông Bảy, đứng chờ một lúc thì một chiếc xe vừa dừng ngay vạch, bước ra cửa xe là một ông chú trung niên độ khoảng bốn mươi, ổng có cặp râu kẽm nhìn cực kì dê xồm. Không thể nhầm được, đó là ông Bảy. Tôi vẫy tay ra dấu, ông Bảy vừa bước tới đã vỗ mông tôi cái rõ đau rồi mắng xối xả:
- Thẳng quỷ! Mày làm gì trên này mà cả năm trời không về nhà, cũng không chịu viết thư gì hết, ông già mày qua nhà tao khóc um sùm kìa..
Biết ông nói đùa, tôi gãi đầu cười trừ rồi dẫn ông Bảy về nhà. Ông Bảy vừa vào nhà đã gặp ngay Xinh, sợ ông quen tay lấy bùa dán bậy tôi liền cản:
- Khoan ông chú ơi! Đây không phải mục tiêu con nói trong điện thoại đâu ạ. Cô ấy là người mà con nhờ ông giúp ấy.
Nghe thế ông Bảy thả lỏng người, ngồi xuống ghế và bảo tôi kể chi tiết tình hình.
Sau khi nghe thì có vẻ như khá là căng, ông Bảy chống cằm suy nghĩ một hồi lâu rồi bảo:
- Do bố của cô Xinh bị quá khứ ám ảnh quá lâu, rượu chè đã làm mờ đi lí trí và đã khiến linh hồn ông ta trở thành quỷ dữ. Ta có thể làm lễ cầu siêu cho cô Xinh siêu thoát nhưng do cô bị ràng buộc bởi con quỷ là bố cô nên điều đó ta không làm được. Để cứu được cô Xinh thì làm cho bố cô ấy chấp nhận buôn tha cho cô, thì lúc đó mới có khả thi.
- Không lẽ không còn cách nào khác sao chú Bảy, con nghĩ bố Xinh không dễ gì buôn tha cho cô ấy đâu.
Tôi liếc nhìn Xinh một cái rồi quay sang ông Bảy lo lắng hỏi.
Ông Bảy nhún vai:
- Còn một cách, nhưng rủi ro cao. Đó là phong ấn bố cô Xinh và cho ông ta vào biển lửa, tuy nhiên sẽ rất nguy hiểm tới tính mạng đó.
Có vẻ như Xinh đã hiểu tình hình, em nhìn tôi với gương mặt biết ơn:
- Không sao đâu anh, em biết cuộc đời mình sẽ không đi về đâu đâu, cảm ơn anh đã quan tâm đến em.
Với ánh mắt và lời nói ấy làm tôi không thể nào đau lòng hơn, tôi ôm lấy Xinh và thì thầm.
- Anh rất là yêu em đó, anh không muốn thấy cảnh em bị dày vò nữa, thân xác em đã chịu đủ rồi, bây giờ linh hồn của em cần được siêu thoát, em phải đầu thai để bắt đầu cuộc sống tốt hơn, anh sẽ dằn vặt mình suốt cuộc đời này vì không thể cứu em mất.
Xinh xúc động, ôm tôi khóc nức nở, tôi cũng ôm em, truyền hơi ấm của cơ thể người để sưởi ấm linh hồn cô đơn giá lạnh của em.
Tôi qua sang ông Bảy và bàn chuyện:
- Chú Bảy à! Con biết là cách chú vừa nói nguy hiểm, huống hồ chú chỉ có một đứa còn trai, thôi thì để con thay chú được không.
Nhìn khung cảnh vừa rồi thì ông Bảy biết mình có cản cũng không được nên đã đồng ý.
Theo như kế hoạch, ông Bảy sẽ bắt con quỷ vào một cái hộp âm dương, xong thì tôi phải vào cái hộp đó, dùng thanh kiếm trảm yêu mà ông Bảy cho mượn để đánh cho con quỷ yếu đi, trong khi đó ở ngoài ông Bảy sẽ châm lửa và đốt chiếc hộp, với cái hộp này, một khi tôi đã vào trong thì tôi phải đảm bảo mình đánh cho con quỷ yếu xuống mức mà nó có thể trói con quỷ được trước khi lửa cháy trụi chiếc hộp, và tôi chỉ có thể ra khi đáp ứng được yêu cầu của chiếc hộp, tức là nếu không
hoàn thành yêu cầu của chiếc hộp, tôi sẽ chết và con quỷ sẽ thoát ra ngoài và mọi thứ sẽ công cốc hết.
Theo như lời Xinh thì cứ vào những đêm mưa gió thì bố cô sẽ xuất hiện. Chúng tôi ngay lập tức chuẩn bị cho cuộc chiến khốc liệt nhất trong đời mình.
Cuối cùng ngày đó cũng đã đến, đêm đó phải nó là như bão về hay sao ấy, mưa nặng hạt, gió lốc vù vù, những cái cây cổ thụ cao nghiên qua nghiên lại như sắp ngã, khung cảnh thì lại không có trăng và đen nhẻm nhìn cực kì đáng sợ. Chúng tôi ngồi trong nhà chờ đợi. Tim ai nấy đập liên hồi.
Cơn mưa đã kéo dài được một tiếng thì đã tạnh, mọi thứ rơi vào sự im lặng như tờ. Một tiếng gầm rú cực đáng sợ vang lên khiên chúng tôi giật bắn người. Nhìn ra cửa sổ một bóng đen đầy lông lá với đôi mắt đỏ rực lao thẳng vào nhà. Ngay lúc này ông Bảy nhanh chóng niệm chú, đồng thời mở cái hộp âm dương ra. Chiếc hộp trong chốc mắt biến thành một cánh cổng không gian lớn và hút con quỷ vào, tôi cũng nhanh chóng tay cầm kiếm nhảy vào trong.
Ông Bảy liền đóng chiếc hộp và bắt đầu châm lửa. Ngọn lửa ngay lập tức bao quanh cái hộp. Bên trong chiếc hộp là một khoảng không gian khá rộng tầm 1000 mét vuông, phía xa là ngọn lửa ông Bảy đốt và nó đang dần dần tiến lại gần đây. Con quỷ nhìn tôi với vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống:
- Tránh xa con gái tao ra, thằng khốn!
Tôi rút kiếm và chỉa vào còn quỷ:
- Suốt 15 năm nay, Xinh đã chịu khổ nhiều rồi, con xin chú hãy buôn tha cho cô ấy, hãy để cho cô ấy có thể đầu thai và tiếp tục cuộc sống mới đi ạ
Con quỷ nghiếm răng ken két và lao về phía tôi:
- Vậy thì mày hãy chết đi..
HẾT chương IV