

LÝ THÁI BẠCH
Lý Thu Thật
Lý Thu Thật
Đôi lời về bài hát
Lý Bạch (chữ Hán: 李白; 701 - 762), tự Thái Bạch (太白), hiệu Thanh Liên cư sĩ (青莲居士), là một trong những nhà thơ theo chủ nghĩa lãng mạn nổi tiếng nhất thời Thịnh Đường nói riêng và Trung Hoa nói chung.
Suốt cuộc đời của mình, ông được tán dương là một thiên tài về thơ ca, người đã mở ra một giai đoạn hưng thịnh của thơ Đường. Từ trẻ, ông đã xa gia đình để đi du lịch, tìm đường lập công danh sự nghiệp. Dẫu muốn góp phần cứu đời giúp dân song chưa bao giờ ông được toại nguyện. Ông cùng người bạn Đỗ Phủ trở thành hai biểu tượng thi văn lỗi lạc không chỉ trong phạm vi nhà Đường, mà còn trong toàn bộ lịch sử Trung Hoa, thậm chí toàn bộ khu vực Đông Á đồng văn. Do sự lỗi lạc của mình, ông được hậu bối tôn làm Thi Tiên (詩仙) hay Thi Hiệp (詩俠). Giới thi nhân bấy giờ thì rất kính nể tài uống rượu làm thơ bẩm sinh, nên gọi Lý Bạch là Tửu Tiên (酒仙) hay Trích Tiên Nhân (谪仙人). Hạ Tri Chương gọi ông là Thiên Thượng Trích Tiên (天上謫仙).
♪ Lyrics
Ye几许人是惊世才 樱花白鹭落两排
今朝天子船又来 那不见当年李太白
朝辞白帝彩云间 今朝有酒醉百篇
千古诗句写云烟 它只因君是酒中仙
几许人是惊世才 樱花白鹭落两排
今朝天子船又来 不见当年李太白
朝辞白帝彩云间 今朝有酒醉百篇
千古诗句写云烟 只因君是酒中仙
蜀道难 行路难 君不见这天地残
问君几时未有还 这天子那呼来不上船
天生我材有何用 手中笔有几两重
又是一场黄粱梦 那山河在这酒中动
大鹏一日同风起 扶摇直上九万里
把酒醉看那窗外雨 这天外星辰没了你
抽刀断水水更流 举杯销愁愁更愁
三千杯酒敬王侯 那此后天下任我游
飞流直下三千尺 万丈豪情一张纸
将军已老战马死 那谁是天地一枚子
这白发三千丈 来抵我相思忘
这千杯烈酒送狂放 它照那君王何模样
仰天大笑出门去 我辈写下了昆仑句
我欲透着苍穹力 这半首残诗后人续
举杯邀明月 看对影成三人
这春去花又谢 那何处故人坟
将进酒 杯莫停 夕阳走 天地行
千古三百帝王赢 它终抵不过一句情
你看那窗外明月 在看那前朝的孽
这史书前后三千页 它哪一页没沾着血
人生得意须尽欢 凌霄玉酒醉云端
轻舟已过万重山 我男儿花下死一关
我欲写破这个天 世人却在另一边
酒后醉在彩云间 我才对得起一句仙
天地间把你我囚 扬鞭策马少年游
一杯浊酒醉白楼 与尔共销万古愁
恨我晚了千年 他不得与君醉酒眠
待着琴声断了弦 那把酒高歌唱我焱
天地间把你我囚 扬鞭策马少年游
一杯浊酒醉白楼 与尔共销万古愁
恨我晚了千年 他不得与君醉酒眠
待着琴声断了弦 那把酒高歌唱我焱
♪ Pinyin
Ye~jǐxǔ rén shì jīng shì cái yīnghuā báilù luò liǎng pái
Jīnzhāo tiānzǐ chúan yòu lái nà bùjìan dāngnían lǐ tàibái
Cháo cí bái dì cǎiyún jiān jīnzhāo yǒu jiǔ zùi bǎi piān
Qiāngǔ shījù xiě yúnyān tā zhǐ yīn jūn shì jiǔ zhōng xiān
Jǐxǔ rén shì jīng shì cái yīnghuā báilù luò liǎng pái
Jīnzhāo tiānzǐ chúan yòu lái bùjìan dāngnían lǐ tàibái
Cháo cí bái dì cǎiyún jiān jīnzhāo yǒu jiǔ zùi bǎi piān
Qiāngǔ shījù xiě yúnyān zhǐ yīn jūn shì jiǔ zhōng xiān
Shǔ dào nán xínglù nán jūn bùjìan zhè tiāndì cán
Wèn jūn jǐshí wèi yǒu hái zhè tiānzǐ nà hū lái bu shàng chúan
Tiānshēng wǒ cái yǒu hé yòng shǒuzhōng bǐ yǒu jǐ liǎng chóng
Yòu shì yī chǎng húanglíangmèng nà shānhé zài zhè jiǔ zhōng dòng
Dà péng yī rì tóng fēng qǐ fúyáozhíshàng jiǔ wàn lǐ
Bǎjiǔ zùi kàn nà chuāngwài yǔ zhè tiānwài xīngchén méiliǎo nǐ
Chōu dāo dùanshuǐ shuǐ gèng líu jǔ bēi xiāo chóu chóu gèng chóu
Sānqiān bēi jiǔ jìng wánghóu nà cǐhòu tiānxìa rèn wǒ yóu
Fēi líu zhíxìa sānqiān chǐ wànzhàng háoqíng yī zhāng zhǐ
Jiāngjūn yǐ lǎo zhànmǎ sǐ nà shéi shì tiāndì yī méi zi
Zhè bái fà sānqiānzhàng lái dǐ wǒ xiāngsī wàng
Zhè qiān bēi liè jiǔ sòng kúangfàng tā zhào nà jūnwáng hé múyàng
Yǎngtiān dà xìao chūmén qù wǒ bèi xiě xìale kūnlún jù
Wǒ yù tòuzhe cāngqióng lì zhè bàn shǒu cán shī hòu rén xù
Jǔ bēi yāo míngyuè kàn dùi yǐng chéng sān rén
Zhè chūn qù huā yòu xiè nà hé chù gùrén fén
Jiāng jìn jiǔbēi mò tíng xīyáng zǒu tiāndì xíng
Qiāngǔ sānbǎi dìwáng yíng tā zhōng dǐ bùguò yījù qíng
Nǐ kàn nà chuāngwài míngyuè zài kàn nà qían cháo de niè
Zhè shǐshū qíanhòu sānqiān yè tā nǎ yī yè méi zhānzhe xuè
Rénshēng déyì xū jìn huān língxiāoyù jiǔ zùi yúnduān
Qīngzhōu yǐguò wàn chóngshān wǒ nán'ér huā xìa sǐ yī guān
Wǒ yù xiě pò zhège tiān shìrén què zài lìng yībiān
Jiǔ hòu zùi zài cǎiyún jiān wǒ cái dùidéqǐ yījù xiān
Tiāndì jiān bǎ nǐ wǒ qíu yáng biāncè mǎ shàonían yóu
Yībēi zhuó jiǔ zùi bái lóu yǔ ěr gòng xiāo wàngǔ chóu
Hèn wǒ wǎnle qiānnían tā bùdé yǔ jūn zùijiǔ mían
Dàizhuó qín shēng dùanle xían nà bǎjiǔ gāo gēchàng wǒ yàn
Tiāndì jiān bǎ nǐ wǒ qíu yáng biāncè mǎ shàonían yóu
Yībēi zhuó jiǔ zùi bái lóu yǔ ěr gòng xiāo wàngǔ chóu
Hèn wǒ wǎnle qiānnían tā bùdé yǔ jūn zùijiǔ mían
Dàizhuó qín shēng dùanle xían nà bǎjiǔ gāo gēchàng wǒ yàn
Vietsub
Ye bao nhiêu người kinh sợ đời người, hoa anh đào còn trắng rơi hai hàng
Sáng nay thuyền vui lại đến, không thấy Lý Thái Bạch năm đó
Triều đình cáo biệt Bạch kéo giữa ráng mây, sáng nay có say rượu trăm bài
Câu thơ thiên cổ viết mây khói, chỉ vì vua là tiên trong rượu
Bao nhiêu người kinh sợ thế gian, hoa anh đào cò trắng rơi hai hàng
Sáng nay thuyền vui lại đến, không thấy Lý Thái Bạch năm đó
Triều đình cáo biệt Bạch kéo giữa ráng mây, sáng nay có say rượu trăm bài
Câu thơ thiên cổ viết mây khói, chỉ vì vua là tiên trong rượu
Đường nước Thục khó đi qua, vua không thấy đất trời này tàn lụi
Hỏi vua bao lâu không vẫn còn, vua kia hô đến không lên thuyền
Trời sinh ta có tài, có gì dùng nấy, bút trong tay gấp đôi mấy phần
Lại một hồi giấc mộng Hoàng Lương
Núi sông nơi đây, trong rượu lay động
Đại bàng một ngày cùng gió thổi nổi lên như diều gặp gió chín vạn dặm
Say rượu ngắm nhìn ngoài cửa sổ kia mưa, hôm nay ngôi sao không có ngươi
Rút đao chém nước, nước càng chảy
Nâng chén tiêu sầu, sầu càng sầu
3000 ly rượu kính vương hầu, từ nay về sau thiên hạ mặc ta ngao du
Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước, vạn trượng hào hùng mở ra một trang giấy
Tướng quân đã già, chiến mã đã chết, ai là mụn con của trời đất
Này đầu bạc 3000 trượng tới để ta nhớ nhung rồi quên đi
Ngàn ly rượu mạnh này gửi phóng túng
Chiếu lên bộ dáng gì của quân vương
Ngửa mặt lên trời cười to, đi ra cửa chúng ta viết xuống Côn Luân
Ta muốn nổ lực xuyên tới trời cao, nửa đầu tàn thơ sau này nguồi nối tiếp
Nâng chén mời ánh trăng, nhìn người đối diện thành ba người
Này xuân đi hoa lại rụng, nơi nào là mộ cố nhân
Mang theo rượu uống từng ly không ngưng, hoàng hôn đi trời đất
Thiên cô 300 đế vương thắng lợi, cuối cùng nó không thắng nổi một câu tình
Người xem kìa ánh trăng ngoài cửa sổ, đang nhìn trước tội ác của triều đình
Sách sử này trước sau 3000 trang, không một tờ nào dính máu
Nhân sinh đắc ý cần niềm vui cuối cùng, Lăng Tiêu ngọc say rượu đám mây
Thuyền nhỏ đã đi qua vạn núi trùng trùng, nam nhi ta hoa rơi mất một mối quan hệ
Ta muốn viết phá vợ cái trời này, thế nhân lại ở bên kia
Say khi say rượu ráng mây, ta mơi không làm thất vọng một câu thần tiên
Trong đất trời đem ngươi và ta giam cầm, thiếu niên giơ roi giục ngựa du ngoạn
Một ly rượu đục say bạch gác lầu, cùng ngươi tiêu vạn cổ sầu
Hận ta chậm trễ ngàn năm, hắn không được cùng vua say rượu, an giấc
Đợi tiếng đàn chặt đứt dây đàn, đem rượu hát vang xướng ngọn lửa trong ta
Trong đất trời đem ngươi và ta giam cầm, thiếu niên giơ roi giục ngựa du ngoạn
Một ly rượu đục say bạch gác lầu, cùng ngươi tiêu vạn cổ sầu
Hận ta chậm trễ ngàn năm, hắn không được cùng vua say rượu, an giấc
Đợi tiếng đàn chặt đứt dây đàn, đem rượu hát vang xướng ngọn lửa trong ta
Last edited by a moderator: