"Chủ thượng, nếu thần hoàn thành xong nhiệm vụ này, người sẽ đáp ứng một nguyện vọng của thần chứ ạ?".
Từ Hải lên tiếng. Âm thanh trầm thấp vang lên, nghe như thoang thoảng một nỗi buồn sâu xa.
"Ừ."
Anh lên tiếng. Anh đương nhiên phải đồng ý rồi, bởi lẽ, chẳng có lí do nào để từ chối cả. Anh.. đã
yêu thật rồi! Trừ người ấy ra, lúc đầu, Phụng Thiên Việt anh còn tưởng anh sẽ không yêu một người nào khác nữa chứ.
Nhưng bây giờ thì.. anh lại động lòng rồi. Đúng là không ai có thể đoán trước được điều gì mà.
"Cảm ơn người."
Cảm ơn người. Thần vui lắm.
"Không có gì!"
Từ Hải này có phải ngốc quá không? Theo anh, trung thành với anh, à không, với nguyên chủ bao năm mà đến cả một chút thế này cũng phải cảm ơn sao? Thật sự rất ngốc mà.
* * * * *
"Ngươi nghĩ thế nào nếu hai người con trai yêu nhau?"
Anh lên tiếng hỏi một cận thần nào đó. Thật sự, thật sự anh vẫn mong muốn một hi vọng nào đó, nhưng, hi vọng lắm làm gì, để rồi.. thất vọng càng nhiều.
"Dạ, truyện này, thật ghê tởm. Mà tại sao người lại hỏi vậy?"
"Không có gì. Ngươi lui đi."
* * * * *
"Ha ha! Ha ha ha!"
Trong cái căn phòng này, anh đã gửi biết bao nỗi nhớ cho người anh thương, và giờ đây, chính nó đang chứng kiến cảnh điên điên dại dại của anh.
Đúng vậy! Suy nghĩ anh đang rất phức tạp. Hi vọng lắm làm gì để rồi thất vọng? Yêu lắm làm gì để rồi đau khổ?
Chưa bao giờ, chưa bao giờ anh từng nghĩ anh ghét ngôi vị đến nhường này! Cái anh cần, chỉ là bên cạnh người mình yêu, chỉ là sự quan tâm! Chỉ vậy thôi mà khó đến vậy sao?
Anh tự hỏi, làm vương để mà làm gì? Để có được danh vọng, tiền tài, nhưng lại không thể ở bên người mình yêu? Anh chỉ muốn làm một người bình thường, chỉ muốn cùng Từ Hải sống đến hết đời này thôi mà.
* * * * *
"Chủ thượng, người dậy đi."
Là tiếng của Từ Hải. Thật ấm áp.
"Ưm. Ngươi gọi ta có chuyện gì?"
"Thần hoàn thành xong nhiệm vụ rồi. Còn về chuyện hôm qua, người nói.."
"Chuyện hôm qua?"
Anh lục lọi kí ức. À, đúng rồi, hôm qua anh có hứa đáp ứng một nguyện vọng của Từ Hải mà.
"Không có gì, nếu người quên rồi thì.."
"Ai nói ta quên?"
"Hả?"
"Ngươi yên tâm, ta sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Nói đi, ngươi muốn gì?"
"Thần muốn.. thần muốn.."
Từ Hải vừa nói vừa đỏ mặt! Cuối cùng, anh lấy hết cần đảm mà hét:
"MUỐN Ở CÙNG NGƯỜI CẢ NGÀY MAI!"
What?
Tình huống gì đây? Nhưng mà thôi, như vậy cũng tốt!
"À thì, nếu người không đồng ý thì cũng không sao."
Từ Hải cúi mặt xuống, vẻ mặt luôn tĩnh lặng nay đã gợn lên chút sóng buồn.
"Ta đâu có nói là không đồng ý."
"Vậy nghĩa là?"
"Nghĩa là ta đồng ý. Mà sao ngươi lại yêu cầu như vậy?"
Từ Hải có chút ngượng ngùng, hai ngón tay cứ trỏ vào nhau. Anh nhìn thấy mà khoé môi nhếch lên. Thật đáng yêu!
"Ngày mai là ngày, ngày mà người đã cứu thần, nên thần muốn.."
Đùng! Như sét đánh ngang tai. Anh hoảng hốt.
"Hôm nay là ngày mấy rồi?"
"Dạ hôm nay là ngày XX/X."
Đúng ngày này rồi. Chờ chút, vậy còn năm.
"Năm thì sao?"
"Dạ là năm XX.. x."
Dường như cũng nhận ra điều gì đó. Gương mặt Từ Hải đột nhiên biến sắc.
Là ngày đó, chính là ngày đó. Anh nhìn sang gương mặt của chủ thượng, cũng thấy một sự hoảng loạn không hề nhẹ.
"Ngươi lui đi."
Nghe chủ thượng nói vậy, anh cũng lặng lẽ rời đi.
Phải làm sao mới vượt qua được dòng chảy của số mệnh đây?
Anh đăm chiêu suy nghĩ. Dường như nghĩ ra gì đó, đôi mắt sắc bén ánh lên một tia.. hi vọng nhưng cũng không kém phần đau thương.
"Từ Hải, đừng hận ta."
* * * * *
Phải làm sao mới thay đổi được dòng chảy của số mệnh đây?
Từ Hải suy nghĩ. Từ lúc về đến giờ, anh cứ suy nghĩ không thôi.
Anh không biết thứ tình cảm mình dành cho nam phản diện này là gì?
Chờ đã! Nam phản diện.
Đôi mắt Từ Hải đột nhiên ánh lên một thứ gì đó. Một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu anh.
* * * * *
Cuốn tiểu thuyết này là do anh viết nên, hay nói đúng hơn, nó được viết từ lúc anh còn sống. Từ lúc sống lại, anh đã biết người bên cạnh mình không phải nam phản diện, từ tính cách đến cảm xúc đều không giống nhau dù chỉ một chút. Một con người không thể thay đổi nhanh như vậy chỉ trong thời gian ngắn được.
Chỉ có một lí giải duy nhất: Anh ta cũng là người xuyên không. Nhưng bây giờ để ý lại, vẻ mặt hoảng sợ của nam phản diện lúc nghe anh nói là sao? Anh ta biết trước mình sẽ chết? Anh ta đã đọc cuốn tiểu thuyết anh viết.
Nhưng mà, người đã đọc cuốn tiểu thuyết này, trừ anh thì chỉ có tên đó. Cuốn tiểu thuyết được viết lên dựa theo cuộc đời của chính anh, à không, của cô chứ. Cô bị giam cầm, bị mất đi sự tự do, chỉ mong có một chàng bạch mã hoàng tử yêu thương cô và giúp cô trốn thoát khỏi sự tự do này.
Nhưng cuốn tiểu thuyết đó cô đã gửi bản thảo đi đâu? Lúc đó cô đang bị giam cầm và chỉ có tên giam cầm cô đọc được cuốn tiểu thuyết này. Chẳng lẽ thực sự là tên đó?
Chẳng lẽ nam phản diện này lại là tên đã giam cầm cô? Nhưng suy nghĩ đó của cô dập tắt đi ngay, bởi vì, điều duy nhất cô biết bây giờ là cô không muốn nam phản diện chết, dù cho hắn có là ai đi chăng nữa.
* * * * *
Đúng vậy! Dù nam phản diện này là ai đi nữa thì Từ Hải anh cũng sẽ cứu hắn.
"Xin lỗi!"
Phụng Thiên Việt khe khẽ lên tiếng. Ngay sau đó, anh điểm huyệt khiến kẻ đối phương ngất đi.
Mai chính là ngày anh bị đám quân của nam chính giết chết. Và tên ngốc Từ Hải này vì cứu anh mà đỡ cho anh một mũi tên.
Đúng là ngốc thật mà! Dù đỡ hay không thì anh cũng sẽ chết thôi. Nhưng lần này, anh sẽ không để Từ Hải phải chết vì cứu anh nữa. Không bao giờ.
Từ Hải, ngươi phải sống.
Tạch
Hai dòng nước mắt trào xuống, lăn dài trên gì má. Khi chết đi, anh cứ tưởng mình sẽ gặp được người con gái anh yêu, nhưng không, anh đã nhầm, một sự nhầm lẫn tại hại. Cô là thiên thần, còn anh là ác quỷ, làm sao có thể gặp được nhau?
Nhưng rồi, ông trời đã cho anh sống tiếp. Chỉ là, anh sống tiếp được có bảy ngày. Bảy ngày ngắn ngủi, bảy ngày đầy những kỉ niệm. Trong bảy ngày ngày ấy, anh đã gặp được Từ Hải, nhận được sự quan tâm, nhận được hơi ấm, giống như cái hơi ấm anh cảm nhận từ cô vậy. Và trong bảy ngày ngắn ngủi ấy, anh lại động lòng.
Động lòng với người thực sự quan tâm anh. Vậy lên Từ Hải, ngươi hãy sống tốt nhé!
* * * * *
Năm XXX
Chiến trường xảy ra.
Máu đổ khắp nơi.
Anh là một con ác quỷ, nhưng trong lòng anh vẫn mang một tia hi vọng nhỏ nhoi nào đó, hi vọng có thể chiến thắng, để có thể ở bên Từ Hải.
* * * * *
Năm XXX
Trong khi có nơi máu chảy thành sông, thì lại có những nơi thật yên bình.
Không khí thật trong lành.
Từ Hải tỉnh dậy bởi tiếng chim hót, tiếng nhạc trầm ấm du dương như câu hát ru ngày xưa của mẹ.
Anh cố nhớ lại chuyện tối qua. Anh đã bị đánh lén.
Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
* * * * *
Năm XXX
Chiến trường kết thúc.
Mùi máu vẫn thoang thoảng đâu đây trong không khí.
Bậc "đế vương" tàn ác, lạnh lùng Phụng Thiên Việt đã ngã xuống.
Anh đã thua thật rồi.
Cũng bởi hai chữ "phản diện".
Hi vọng lắm làm gì để rồi lại thất vọng?
Nhưng có lẽ hi vọng lần này cũng đáng?
* * * * *
"Chủ thượng. Chủ thượng."
Đang định nhắm mắt, anh bỗng nghe thấy tiếng nói mà ngày đêm anh vẫn trông chờ. Là tiếng nói của Từ Hải.
"Chủ thượng, người cố lên, để thần chữa cho người."
"Không kịp đâu."
Khoé mắt Từ Hải cứ có cái gì ươn ướt. Và rồi
Tạch
Nước mắt chảy, nước mắt rơi.
Nước mắt rơi vì một con ác quỷ như anh ư?
"Này! Đừng nhắm mắt chứ. Không phải ngươi là tên đã giam cầm ta sao? Ta đang ở ngay trước mặt ngươi nè. Ngươi tỉnh lại đi, tỉnh lại đi để còn giam cầm ta nữa chứ."
Thì ra là như vậy sao? Thì ra Từ Hải và người con gái anh yêu là một. Sao anh lại không nhận ra cơ chứ? Hai người đều cho anh cảm giác mà anh không nhận được từ người nào khác nữa mà.
"Đúng vậy, ngươi không hận ta sao?"
Từ Hải chợt khựng lại. Cô không hận anh ta sao? Nhưng mà, dù thế nào thì cô vẫn không muốn người trước mặt cô phải chết.
"Ta hận ngươi, vì thế, ngươi phải sống để còn cho ta hành hạ ngươi nữa chứ."
"Anh.. yêu em!"
Đúng vậy, dù thế giời ai cũng quay lưng lại với em, anh cũng sẵn sàng quay mặt và nắm lấy tay em, muốn được ở bên em.
Trút hơi thở cuối cùng, lời trăn trối mà anh muốn dành cho vẫn là cô gái. Chỉ là đáng tiếc, chưa kịp nghe hồi đáp của cô gái, anh đã ra đi, mãi mãi.
"Ta cũng yêu ngươi mà, vậy nên, tỉnh dậy đi chứ."
"Đừng ngủ nữa."
* * * * *
Có một câu hỏi luôn ở trong anh không biết tự bao giờ?
Có nên hi vọng không trong khi hi vọng để rồi thất vọng.
Không có hi vọng cũng sẽ không có thất vọng.
Vậy thì tại sao anh lại cứ phải hi vọng để rồi nhận lại thất vọng chứ?
Nhưng nếu không hi vọng, anh sẽ không thể kéo dài thời gian cuộc chiến cho đến khi gặp cô.
Anh yêu cô. Nhưng sao tình yêu anh dành cho cô, dù trải qua hai kiếp, thì vẫn không đạt được kết quả.
Ở bên người mình yêu thực sự khó đến vậy sao?
Nhưng ít nhất, lần này, anh vẫn được chết trong vòng tay cô, được thấy giọt nước mắt của cô dành cho mình.
Như vậy, là đủ rồi.