Nháo một đêm, hôm sau hai thiếu nữ tinh thần phấn trấn xách túi lên đường. Hai cô gái trẻ xinh xắn vi vu trên chiếc xe máy điện màu đỏ bắt mắt, vừa đi vừa tán gẫu.
"Hôm qua tao dặn gì nhớ chưa?", Giang vừa lái xe vừa hỏi cô bạn.
Mỹ Anh cười cười, để lộ một bên răng nanh sắc nén, trông vô cùng dễ thương:" Nhớ mà. Mày nhắc nữa là tao quên đấy."
Giang thở dài một hơi, đáy lòng xao động bất an, hòa lẫn một chút khó chịu đau lòng. Hai người đến nơi vừa đúng tám giờ, trên ngọn đồi xanh mướt đã tập trung sẵn mười người, hai người đến là vừa đủ.
Từ xa Giang và Mỹ Anh đã nhìn thấy cậu bạn rụt rè kia, học chung gần hai năm, Đức Anh đã không còn rụt rè như hồi đầu nữa, cũng có khi sẽ chủ động bắt chuyện hay buông lời trêu trọc mấy bạn nữ khác.
Cậu bạn nhìn Mỹ Anh cười xòa, đôi mắt cong cong thành một độ cong hoàn mỹ. Phải công nhận cậu bạn vô cùng đẹp trai, lại còn cao nữa. Mỹ Anh cũng không tính là xấu, thanh tú dễ nhìn, thêm răng nanh sắc bén, đôi mắt to tròn vô cùng dễ thương.
Hai người này nhìn qua đúng là vô cùng hợp, ai thấy cũng bảo vậy.
Thân là tổ trưởng, Giang phải chỉ đạo đám bạn tập trung bày đồ. Giọng nói trong trẻo
hét lên chẳng có chút sức uy hiếp nào, nhưng lại làm cho đám bạn học sợ đến run rẩy, vừa nhanh chóng dọn đồ, vừa cười cười nói nói vui vẻ.
Đức Anh bày bếp than, Mỹ Anh đứng một bên chuẩn bị đồ nướng, hai người nói chuyện vô cùng hòa thuận, nhiều lúc Đức Anh còn chọc cho cô cười thật lớn.
Trong tổ không phải không còn cặp nào khác, trừ hai người được coi là bán cặp kia ra còn có thêm hai cặp khác nữa. Tính ra một nửa có tình yêu, còn một nửa vẫn độc thân. Giang gọi lớn một tiếng:" Bày trò gì chơi đi. Từ giờ đến lúc ăn còn tận hai tiếng nữa cơ."
Một loạt tiếng reo hò hưởng ứng vị tổ trưởng quyền uy này, một bạn nam cao ráo đứng lên:" Đá bóng đi, nam một đội, nữ một đội."
Giang nhíu mày cân nhắc một chút, con gái tự nhiên chơi cái gì cũng được, sức lực so với con gái khối xã hội dường như còn nhỉnh hơn chút ít. Nhất là trong tổ lượng con gái còn đông hơn con trai, miễn cưỡng chơi vẫn được. Nhìn qua đám con gái một lượt, thấy đều không có ý kiến liền đồng ý.
Nhưng chỉ có mười người tham gia. Đức Anh và Mỹ Anh còn đang bận nướng thịt, cẩn thận lát nữa nướng không kịp ăn. Vừa hay là cơ hội đám thiếu niên ranh ma kia để dành cho hai người.
Giang có chút lo lắng nhìn Mỹ Anh, nhưng thấy người kia không để ý đến mình thì liền xoay người bỏ đi, chán nản nắm chặt bàn tay trắng nõn.
Đồi thấp phủ lên một màu cỏ xanh mơn mởn, hôm nay trời không có nắng, hiếm khi có được một ngày thiên thời địa lợi như này, Mỹ Anh cười thầm, huých người bên cạnh một cái.
Đức Anh giật mình quay sang, gương mặt có điểm hơi đỏ, nhìn Mỹ Anh một lúc lại xoay đi.
Mỹ Anh:"....."
"Sao đấy?", Mỹ Anh khó hiểu hỏi cậu bạn.
Đức Anh ngập ngừng một lúc, động tác trên tay hơi ngừng, xoay người đối diện cô. Thiếu niên hít một ngụm khí dài, dường như đang cố gắng bình ổn lại tâm tình rối loạn.
"Tớ thích cậu."
Mỹ Anh có chút ngẩn người nhìn cậu thiếu niên trước mặt, tự nhiên vươn tay lên che miệng cười. Tỏ tình mà run rẩy khó khăn như vậy sao? Nghĩ nghĩ một chút, có lẽ đối với cậu ấy thì khó khăn thật. Mỹ Anh cũng không mấy bất ngờ hay thẹn thùng, chỉ tiếc đống mưu kế Giang dạy không có đất dụng võ.
Nhìn Mỹ Anh như vậy, Đức Anh có chút do dự, cẩn thận thăm dò:" Cậu làm bạn gái tớ nhé?"
"Ừ.", Mỹ Anh đồng ý luôn mà không thèm suy nghĩ, nụ cười bên môi vẫn rạng rỡ và thoải mái. Cứ như đang trả lời một vấn đề vô cùng bình thường chứ không phải là vừa nhận được một câu tỏ tình dễ thương.
Đức Anh a một tiếng, ngẩn người trước sự thoải mái dứt khoát của cô bạn, sau đó cũng cười theo. Chỉ là chưa được bao lâu, từ sau cái lều màu xanh có vài đước con trai nhảy ra, bá vai Đức Anh. Một trong số đó lên tiếng, giọng nói thiếu niên khàn khàn triệt để khiến Mỹ Anh cứng người:" Ha ha, mày giỏi, cưa được một con hủ nữ. Ê Hùng, năm trăm nghìn, lần này tao thắng."
Lời nói vô ý của thiếu niên khiến khóe miệng Mỹ Anh giật giật, trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận. Nhưng không phải tức giận đối với cậu bạn nhút nhát kia, mà là tức giận vì bản thân bị coi như một món đồ đặt cược.
Ngay lúc Mỹ Anh định lên tiếng thì Giang chạy tới, trên môi còn treo lên một nụ cười mỉa mai. Lòng cô thắt lại, nhưng đến khi nghe thấy lời nói của cô nàng, Mỹ Anh tự nhiên thấy lòng mình rối rắm.
"Cưa một thằng con trai mà cũng không cưa được. Nuôi mày tốn cơm.", Giang vừa nói vừa cười tủm tỉm, vươn tay kéo Mỹ Anh một cái:" Năm trăm nghìn. Chốc tao lấy. Cộng thêm một chầu trà sữa."
Cơ thể thiếu nữ sớm cứng đờ, nhưng rất nhanh chóng thả lỏng. Mỹ Anh mặc kệ để thiếu nữ kéo tay mình. Gương mặt vẫn không có một tia biểu cảm cuối cùng cũng nở một nụ cười thoải mái, cùng Giang diễn xong vở kịch gượng gạo đầy lỗ hổng này.
Chuyến dã ngoại kết thúc sớm hơn tưởng tượng rất nhiều, hai cô gái đều mang theo cơ thể đầy mệt mỏi lê bước về nhà.
Căn phòng quen thuộc với hương vị ấm áp khiến Mỹ Anh thoáng an tâm, mặc kệ để cơ thể chìm sâu trong chiếc giường êm ái. Cũng không biết từ lúc nào, cuộc sống của cô đã tràn ngập hình bóng một người, quen thuộc, gần gũi đến lạ.
Giang bước vào phòng, trên tay cầm một ly nước cam mát lạnh, nhìn người nằm úp sấp trên giường mà không khỏi âm thầm thở dài, nhưng trong lòng vẫn nhịn không được dâng lên một tia vui vẻ thỏa mãn.
"Mỹ Anh, không sao chứ?", Giang đặt ly nước cam xuống bàn, bản thân cũng ngồi trên giường, nhẹ lấy tay lay eo đối phương.
Mỹ Anh bị nhột mà phì cười một tiếng, gạt ma trảo đang lay trên lưng mình xuống, nhẹ giọng đáp:" Không sao."
Lời nói nhẹ nhàng thoảng qua khiến trong lòng thiếu nữ ngứa ngáy, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm với con người kia, lại nhẹ giọng an ủi:" Đừng buồn nữa, cùng lắm là tao giúp mày trả thù bọn nó. Con trai ngoài kia chẳng lẽ chết hết rồi sao? Đừng vì nó mà buồn, được không?"
Khóe môi giấu trong chăn nhịn không được mà khẽ cong. Trời đang vàô giữa hè, nhưng Mỹ Anh vẫn luôn có thói quen ôm chăn lăn lộn, vì vậy điều hòa trong phòng vẫn luôn duy trì ở mức 19°C. Mỹ Anh nói:" Con mắt nào của mày thấy tao buồn?"
"Thế mày chùm chăn làm gì?"
Mỹ Anh kéo chăn xuống, để lộ gương mặt đầy ý cười, Giang nhịn không được kinh ngạc a một tiếng, bất giác thốt ra:" Cái vẻ mặt vừa thất tình của mày nhìn kinh muốn chết."
Cô bạn bĩu môi một cái, bắn cho Giang một ánh nhìn sắc lẻm:" Mày mới thất tình.", còn chưa để Giang nói gì, Mỹ Anh đã tiếp:" Nè, thực ra tao không thích Đức Anh như vẫn nghĩ đâu."
Giang a một tiếng, nhìn nụ cười trên mặt đối phương mà lòng nhẹ nhõm.
"Lúc nghe tỏ tình, tao không thấy hồi hộp lo lắng như mày bảo, chỉ thấy thường thường thôi, cứ như nghe bảo tối nay ăn gì ấy. Tóm lại là chẳng có cảm giác gì cả.", Mỹ Anh nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô bạn, trong lòng vô thức lo lắng, vội vàng giải thích:" Nè, tao nói thật đấy. Tao không thích Đức Anh."
Giang nhìn Mỹ Anh thật lâu, đôi môi mấp máy mấy lần nhưng lời muốn nói đều như nghẹn lại, cổ họng khô khốc đau rát. Đáy lòng cuồn cuộn nổi sóng, vui mừng đến trái tim đập mạnh từng tiếng trong lồng ngực.
"Nè, ghé vào đây tao nói nghe nè.", Mỹ Anh kéo tay Giang khiến cả người cô đều ngả xuống giường, bên tai truyền đến từng trận ấm nóng khiến đáy lòng nóng lên. Trong mờ mịt, Giang nghe thấy một lời thổ lộ nhẹ nhàng nhưng vẫn cóp tình rõ ràng từng chữ:" Tao thích mày."
Thiếu nữ kinh hỉ ngẩng mặt lên, bât gặp gương mặt cười đến khóe mắt cũng cong lên của cô bạn mình, gương mặt cô thoáng cái đỏ bừng, gượng gạo vơ đại cái gối đập lên mặt ai kia, miệng mắng:" Thất tình xong điên rồi hả?"
Mỹ Anh bất đắc dĩ kéo cái gối ra khỏi mặt, nói rõ ràng từng chữ từng chữ một:" Thật đấy, lúc tỏ tình, tự dưng trong đầu tao hiện ra gương mặt thiếu đánh của mày.", thiếu nữ che lại gương mặt đỏ ửng vì xấu hổ, một lần nữa nói:" Tao thích mày."
Cả người Giang cứng đờ, trái tim như đang nhảy múa trong lồng ngực, cả người giống như bị thiêu đốt không chỗ nào không nóng. Đáy lòng lại như mềm nhũn, Giang ngay lập tức nhào tới, đặt cả cơ thể mềm mại của Mỹ Anh trên giường.
Xúc cảm lạnh lẽo mà ấm áp khiến cả hai đứng hình. Cánh môi mềm mại chạm vào nhau mang theo tê dại, vả hai như say đắm trong nụ hôn nhẹ nhàng mà quyến rũ này.
Giang cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vành tai người trong ngực, thanh âm hàm chứa mê hoặc khàn khàn:" Tao cũng thích mày, con ngốc."