- Xu
- 754,071,092
1895
42
Lạc Lối là một ca khúc mang đậm dấu ấn của Lil Knight trong giai đoạn rap–ballad underground còn rất nặng về tự sự, kết hợp cùng Eddy Việt với phần giai điệu tạo cảm giác u ám, trôi dạt. Bài hát không được xây dựng như một câu chuyện có mở–cao trào–kết, mà giống một dòng ý thức đứt đoạn, nơi cảm xúc dẫn đường cho từng câu chữ. "Lạc lối" không chỉ là lạc trong tình yêu, mà là lạc giữa chính những suy nghĩ của mình, khi chia tay chưa đủ rõ ràng để quên, mà yêu cũng không còn đủ đầy để giữ.
Nghe Lạc Lối, người ta có thể bắt gặp chính mình trong nhiều vai. Có thể là người bị bỏ lại, đứng giữa phố đông nhưng cảm giác như chỉ có một mình, đi hoài trên con đường quen mà không còn thấy bóng ai bên cạnh. Cũng có thể là người đã rời đi, mang theo im lặng và để lại phía sau một người tự hỏi mãi "sai từ đâu". Và cũng có thể là góc nhìn của chính mối quan hệ ấy – một mối quan hệ trôi dần, không ai đẩy ngã, nhưng cũng chẳng ai đủ mạnh để giữ. Có những nỗi đau không bùng lên thành tiếng khóc, mà chỉ âm ỉ theo từng bước chân lang thang.
Lạc Lối cũng nói thay cho rất nhiều mối tình không có lời chia tay đúng nghĩa. Người ta cứ thế xa nhau, để lại vô số câu hỏi không bao giờ có câu trả lời. Thứ còn sót lại không phải là hận thù, mà là sự trống vắng kéo dài, nơi kỷ niệm vẫn ở đó nhưng không còn ai cùng mình đối diện. Cái "lạc" trong bài hát không hẳn là mất phương hướng ngoài đời, mà là khi ta không còn biết nên tiến về phía trước hay quay lại phía sau, bởi cả hai phía đều mang theo một nỗi buồn khác nhau.
Và có lẽ điều buồn nhất mà bài hát để lại, không phải là cảnh cô đơn dưới mưa, mà là cảm giác dù đã rất cố gắng bước tiếp, trong lòng vẫn luôn giữ lại một bóng hình cũ. Một chút tình chưa kịp trao, một con đường chỉ còn đi một mình, và một câu hỏi rất khẽ: nếu ngày đó nói với nhau thêm một lời, liệu có lạc lối như hôm nay không?
Lời bài hát:
Trôi đi trôi lạc về đâu
Khi môi hôn trao ngất ngây
Rồi chợt có những lúc thức giấc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi
Giờ còn gì thì hãy nói đi em trước khi ko còn chung bước
Lạnh lùng mà chi cứ yên tâm phân ly rồi ai cũng sẽ hiểu được
Em cứ nói đi em cứ nói ra đi thời gian khi không trở ngược
Để biết được mai sau mình sẽ vẫn yêu nhau sao em không tự khắc khoải
Đề phòng từng ngày nơm nớp biết được một ngày như vậy
Mình sẽ nói chia tay
Em có hay cơn mưa qua như một giấc mơ xa
Giờ còn gì quanh ta
Giờ còn gì thiết tha
Giờ còn gì xót xa
Giờ còn gì em hả?
Nơi phương trời xa lạ
Em còn nhớ tới cuộc tình ta lạc lối đơn côi trống vắng lệ rơi
Mây đen kéo tới giăng phủ.. bờ bến cũ..
Đường về một lối đi
Cơn giông đang kéo về
Lạc bước chân tìm bóng ai con phố quen
Dù rằng mình cách xa, nhưng anh vẫn ngóng chờ
Dường như em đang vỗ về nơi đây
Trôi đi trôi đi lạc về đâu
Khi môi hôn trong ngất ngây
Rồi chợt có những lúc thức giấc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi.
Nơi 2 phương trời, khi mình tôi đợi chờ
Khi những giọt mưa rơi mang những giọt sầu đau mang những giọt rơi mau giữa 2 bến bờ
Thì mình tôi sống trong dại khờ
Thế mà lỡ lầm nước mắt hững hờ
Chắc là không còn có thể yêu 1 ai đâu vì tình em đã in sâu trong tâm tư ngày ấy
Anh trót trao từng ngày đớn đau từng ngày trải qua nhưng em đâu có nhận lấy
Cuộc đời anh lạc lối từng bước
Những trang giấy mới chưa viết đc mỗi bước
Như thư tình không bến giờ trôi theo dòng nước
Giờ em xa anh bao nhiêu năm mòn mỏi bao nhiêu ngày buồn tủi
Bấy nhiêu chuỗi ngày dài, giờ ân tình sẽ trao ai..
Đường về một lối đi
Cơn giông đang kéo về
Lạc bước chân tìm bóng ai con phố quen
Dù rằng mình cách xa, nhưng anh vẫn ngóng chờ
Dường như em đang vỗ về nơi đây
Trôi đi trôi đi lạc về đâu
Khi môi hôn trong ngất ngây
Rồi chợt có những lúc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi.
Và từng đêm vắng
Mình anh ngồi chờ bóng ai?
Dưới sương đêm
Ôm nỗi nhớ con tim lẻ loi
Em ơi thấu chăng!
Và rồi khi đó, lặng im chìm vào giấc mơ
Một giấc mơ tuyệt vời
Sẽ có em trong vòng tay
Trong vòng tay!
Giấc mơ xa rồi, vòng tay khi xưa nay còn đâu
Giờ mỗi mình anh bước đi trong đêm thâu
Từ chốn mù khơi anh cô đơn chìm sâu
Em nơi đâu?
Sao không nói 1 câu?
Mang nỗi sầu nơi đây sao không nói 1 câu?
Từ khi em ra đi, đắng cay lệ tràn đôi bờ mi
Cuối cùng khi phân ly, mỗi người 1 ngả còn lại gì?
Chợt lại bước đi, về 1 phương trời xa
Nhìn lên trời vụt tắt ngoài khơi có 2 ta
Chỉ còn lại mình anh, ngồi 1 mình giữ lại 1 bóng hình và 1 chút tình
Con đường về 1 mình trong nỗi nhớ heo hắt, heo hắt, heo hắt..
Nghe Lạc Lối, người ta có thể bắt gặp chính mình trong nhiều vai. Có thể là người bị bỏ lại, đứng giữa phố đông nhưng cảm giác như chỉ có một mình, đi hoài trên con đường quen mà không còn thấy bóng ai bên cạnh. Cũng có thể là người đã rời đi, mang theo im lặng và để lại phía sau một người tự hỏi mãi "sai từ đâu". Và cũng có thể là góc nhìn của chính mối quan hệ ấy – một mối quan hệ trôi dần, không ai đẩy ngã, nhưng cũng chẳng ai đủ mạnh để giữ. Có những nỗi đau không bùng lên thành tiếng khóc, mà chỉ âm ỉ theo từng bước chân lang thang.
Lạc Lối cũng nói thay cho rất nhiều mối tình không có lời chia tay đúng nghĩa. Người ta cứ thế xa nhau, để lại vô số câu hỏi không bao giờ có câu trả lời. Thứ còn sót lại không phải là hận thù, mà là sự trống vắng kéo dài, nơi kỷ niệm vẫn ở đó nhưng không còn ai cùng mình đối diện. Cái "lạc" trong bài hát không hẳn là mất phương hướng ngoài đời, mà là khi ta không còn biết nên tiến về phía trước hay quay lại phía sau, bởi cả hai phía đều mang theo một nỗi buồn khác nhau.
Và có lẽ điều buồn nhất mà bài hát để lại, không phải là cảnh cô đơn dưới mưa, mà là cảm giác dù đã rất cố gắng bước tiếp, trong lòng vẫn luôn giữ lại một bóng hình cũ. Một chút tình chưa kịp trao, một con đường chỉ còn đi một mình, và một câu hỏi rất khẽ: nếu ngày đó nói với nhau thêm một lời, liệu có lạc lối như hôm nay không?
![]()
Có những ngày bỗng thấy mình trôi đi rất xa, xa đến mức không biết đâu là điểm dừng. Ký ức của một nụ hôn từng làm tim say vẫn còn đó, nhưng khi tỉnh giấc thì chỉ còn lại bóng tối và một mình giữa dòng người xa lạ. Mưa rơi trên phố, ướt vai áo, ướt cả những suy nghĩ không thể gọi thành tên. Chỉ biết bước, bước mãi, như thể nếu dừng lại thì nỗi đau sẽ kịp bắt lấy mình.
Có những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Nếu còn gì thì hãy nói đi, trước khi mọi thứ không còn chung lối. Không phải để trách, cũng chẳng để níu, chỉ là muốn nghe một lời thật lòng. Bởi chờ đợi trong mập mờ là thứ khiến tim mệt nhất. Thời gian không quay lại, nhưng lòng người thì cứ nơm nớp sợ một ngày phải nói hai chữ chia tay.
Mưa đi qua như một giấc mơ xa. Khi tỉnh dậy, quanh mình chẳng còn gì để thiết tha, cũng chẳng còn gì để níu giữ. Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng, như đứng giữa hai bờ mà không biết mình thuộc về đâu. Mây đen kéo đến, che lấp cả những bến cũ từng nghĩ là bình yên.
Con đường quen giờ chỉ còn một lối. Gió giông kéo về, bước chân lạc nhịp, tìm hoài một bóng hình không còn ở đó. Dẫu cách xa, vẫn có lúc thấy như em đang vỗ về đâu đây, rất khẽ, rất mơ hồ, đủ để tim lại nhói lên thêm một lần nữa.
Có những đêm dài đến mức người ta sống trong dại khờ, ôm một nỗi nhớ không chịu lớn, cũng không chịu biến mất. Nước mắt rơi hững hờ, không ồn ào, nhưng kéo dài qua từng ngày. Yêu sâu đến mức nghĩ rằng mình sẽ không thể yêu thêm ai khác, bởi hình bóng ấy đã in quá rõ trong tâm trí, trong từng nhịp thở.
Giấc mơ thì vẫn đẹp. Trong mơ, vẫn có vòng tay quen, có hơi ấm từng thuộc về nhau. Nhưng khi mở mắt ra, vòng tay ấy đã xa rồi. Chỉ còn lại đêm thâu, một mình bước đi, lạc giữa chốn mù khơi của chính cảm xúc mình.
Có những lúc chỉ muốn hỏi một câu thôi. Em đang ở đâu? Sao không nói một lời? Nhưng câu hỏi ấy tan vào mưa, tan vào gió, để lại một người ngồi yên giữ lại một bóng hình và một chút tình còn sót. Con đường về chỉ còn một mình, nỗi nhớ thì heo hắt, kéo dài mãi, như không có điểm kết.
Lạc lối không phải vì không biết đường đi, mà vì trái tim đã quen có một người dẫn lối, đến khi người ấy rời đi, mọi con đường đều trở nên mờ nhạt. Và có lẽ, đau nhất không phải là chia xa, mà là vẫn bước tiếp, nhưng chẳng biết mình đang đi về đâu.
Lời bài hát:
Trôi đi trôi lạc về đâu
Khi môi hôn trao ngất ngây
Rồi chợt có những lúc thức giấc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi
Giờ còn gì thì hãy nói đi em trước khi ko còn chung bước
Lạnh lùng mà chi cứ yên tâm phân ly rồi ai cũng sẽ hiểu được
Em cứ nói đi em cứ nói ra đi thời gian khi không trở ngược
Để biết được mai sau mình sẽ vẫn yêu nhau sao em không tự khắc khoải
Đề phòng từng ngày nơm nớp biết được một ngày như vậy
Mình sẽ nói chia tay
Em có hay cơn mưa qua như một giấc mơ xa
Giờ còn gì quanh ta
Giờ còn gì thiết tha
Giờ còn gì xót xa
Giờ còn gì em hả?
Nơi phương trời xa lạ
Em còn nhớ tới cuộc tình ta lạc lối đơn côi trống vắng lệ rơi
Mây đen kéo tới giăng phủ.. bờ bến cũ..
Đường về một lối đi
Cơn giông đang kéo về
Lạc bước chân tìm bóng ai con phố quen
Dù rằng mình cách xa, nhưng anh vẫn ngóng chờ
Dường như em đang vỗ về nơi đây
Trôi đi trôi đi lạc về đâu
Khi môi hôn trong ngất ngây
Rồi chợt có những lúc thức giấc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi.
Nơi 2 phương trời, khi mình tôi đợi chờ
Khi những giọt mưa rơi mang những giọt sầu đau mang những giọt rơi mau giữa 2 bến bờ
Thì mình tôi sống trong dại khờ
Thế mà lỡ lầm nước mắt hững hờ
Chắc là không còn có thể yêu 1 ai đâu vì tình em đã in sâu trong tâm tư ngày ấy
Anh trót trao từng ngày đớn đau từng ngày trải qua nhưng em đâu có nhận lấy
Cuộc đời anh lạc lối từng bước
Những trang giấy mới chưa viết đc mỗi bước
Như thư tình không bến giờ trôi theo dòng nước
Giờ em xa anh bao nhiêu năm mòn mỏi bao nhiêu ngày buồn tủi
Bấy nhiêu chuỗi ngày dài, giờ ân tình sẽ trao ai..
Đường về một lối đi
Cơn giông đang kéo về
Lạc bước chân tìm bóng ai con phố quen
Dù rằng mình cách xa, nhưng anh vẫn ngóng chờ
Dường như em đang vỗ về nơi đây
Trôi đi trôi đi lạc về đâu
Khi môi hôn trong ngất ngây
Rồi chợt có những lúc riêng mình bóng tối
Chìm trong mênh mông dòng người đi
Ôm suy tư bao nghĩ suy
Để mình anh lang thang cô đơn trên phố mưa rơi.
Và từng đêm vắng
Mình anh ngồi chờ bóng ai?
Dưới sương đêm
Ôm nỗi nhớ con tim lẻ loi
Em ơi thấu chăng!
Và rồi khi đó, lặng im chìm vào giấc mơ
Một giấc mơ tuyệt vời
Sẽ có em trong vòng tay
Trong vòng tay!
Giấc mơ xa rồi, vòng tay khi xưa nay còn đâu
Giờ mỗi mình anh bước đi trong đêm thâu
Từ chốn mù khơi anh cô đơn chìm sâu
Em nơi đâu?
Sao không nói 1 câu?
Mang nỗi sầu nơi đây sao không nói 1 câu?
Từ khi em ra đi, đắng cay lệ tràn đôi bờ mi
Cuối cùng khi phân ly, mỗi người 1 ngả còn lại gì?
Chợt lại bước đi, về 1 phương trời xa
Nhìn lên trời vụt tắt ngoài khơi có 2 ta
Chỉ còn lại mình anh, ngồi 1 mình giữ lại 1 bóng hình và 1 chút tình
Con đường về 1 mình trong nỗi nhớ heo hắt, heo hắt, heo hắt..
Chỉnh sửa cuối:

