Bạn được Nguyễn hồng mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Sưu Tầm

The Very Important Personal
539 ❤︎ Bài viết: 795 Tìm chủ đề
9955 3,477
Trong Tiên nghịch có rất nhiều câu chữ hay, ý nghĩa. Nhất là trong những lần hóa phàm của Vương Lâm. Vậy nên việc cóp nhặt những câu văn, đoạn trích cho các đạo hữu cùng đồng đạo là rất cần thiết. Lâu lâu, các đạo hữu tìm chỗ an tĩnh, pha ấm trà, mở ra lại rồi đọc ngẫm nghĩ nhân sinh cũng có ý vị riêng.

54940774004_fa32369824_o.jpg

Những câu nói hay trong Tiên Nghịch​


1.

"Hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà.

Có con đừng gả đạo sĩ gia.

Năm trước nhị lang vừa lên núi.

Nhất lang năm sau lại ra ma.

Con gái khóc than theo người chết.

Phải vội đặt quan vào giữa nhà.

Hoa hạnh nở trắng khắp sân nhà.

Hài đồng chớ gặp phải đạo gia.

Lại hỏi xem ta bao nhiêu tuổi.

Lại nói hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà.

Có con đừng gả đạo sĩ gia.

Năm trước nhị lang vừa lên núi.

Nhất lang năm sau lại ra ma.

Con gái khóc than theo người chết.

Phải vội đặt quan vào giữa nhà.

Hoa hạnh nở trắng khắp sân nhà.

Hài đồng chớ gặp phải đạo gia.

Lại hỏi xem ta bao nhiêu tuổi.

Lại nói không có đạo duyên nha!

Chó kêu một tiếng mèo một trảo.

Hù cho đạo sĩ hồi lão gia."

Bài đồng dao của mục đồng như muốn nhắn nhủ đầy chua xót của những kẻ tu đạo, nhắn nhủ người sau không nên theo đường tu đạo.

2.

"Cao nhất trong thiên địa thì có ích gì!

Chúng sinh bái lạy thì có ích gi!

Vô lượng kiếp kinh có ích gì!

Thiên địa như vậy thì sao còn chưa hủy diệt!

Chúng sinh như thế sao còn chưa tiêu tán!

Kiếp kinh như thế sao còn chưa thất truyền!

Nếu là thế thì ta muốn dùng phương thức của ta khiến trời xanh phải nhắm mắt, khiến cho mặt đất phải ngủ say, cho hoàng tuyền lệ chảy, khiến luân hồi đình chỉ, khiến thương khung từ nay về sau.. Vô niệm!"

3.

Bao giờ cũng vậy, sau khi mất đi mới muốn níu kéo, sau khi ly biệt mới mơ ước được quay đầu. Chỉ có khi mất đi rồi người ta mới càng muốn có được. Chỉ có sau khi mất đi mới biết hóa ra mình trước đây vẫn chưa biết quý trọng.

4.

Núi vốn vô ưu, vì tuyết trắng nên bạc đầu.

Nước vốn vô sầu, do gió thổi nên gợn sóng.

5.

Ta lấy lửa nhuộm đỏ toàn bộ thương khung, chỉ vì cho ngươi không còn băng lãnh. Ta lấy lôi oanh động toàn bộ thế giới, chỉ vì để ngươi nghe được thanh âm của ta. Ta đi qua vạn vạn dặm, đi qua từng giới giới, chỉ vì tìm kiếm ngươi hơi thở.

6.

Có một loại tình, là không quan tâm lẫn nhau niên kỷ, không quan tâm lẫn nhau tướng mạo, quan tâm, chỉ là cái nhìn kia lay động tâm hồn.

Có một loại tình, là không quan tâm tuế nguyệt trôi qua, không quan tâm âm dương ngăn trở, quan tâm, chỉ là cái kia một giấc chiêm bao tưởng niệm.

7.

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành.. Kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường.. Đời là giống mộng, vui thì sao.. Mà buồn thì sao..

8.

Ta lấy hỏa diễm nhiễm đỏ trời cao, chỉ để nàng không còn thấy lạnh.

Ta lấy lôi điện ầm vang thế giới, chỉ để nàng có thể nghe thấy giọng nói của ta.

Ta cùng Tuế Nguyệt đi qua vạn vạn năm. Đi qua từng giới, từng giới, chỉ để tìm được hơi thở của nàng.

Ta nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí thiên, đánh vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng trước mặt nàng cũng chỉ vì muốn nàng mở đôi mắt.

9.

Đạo của Vương Lâm ta là nghịch, nghịch thiên mà đi, đây mới là con đường của ta. Tu sĩ thượng cổ phải dối trời để tu hành, bây giờ ta đã hiểu rõ hai chữ dối trời này. Đây không phải là dối trời mà phải là chạy trốn. Tuy không phải thuận lòng trời nhưng con đường cuối cùng cũng chỉ là một!

10.

Con đường tu đạo chân chính là nghịch thiên. Ta không tin chỉ có cách vứt bỏ hết những bi thương trong lòng mới có thể tiến lên Vấn Đỉnh. Cảnh giới Vấn Đỉnh không phải là thiên định mà do tu sĩ tự quyết định. Trời không thể cưỡng chế và quấy nhiễu ta được, thật sự ảnh hưởng chỉ có tâm của tu sĩ.

Nếu tâm thỏa hiệp thì không thể nghịch, là bị trời lừa gạt. Nếu tâm kiên định, trời cứ mở mắt nhìn ta ngày hôm nay làm sao tiến lên Vấn Đỉnh, làm sao cản trở ta nghịch thiên tu hành!

11.

"Dù trời có bắt nàng chết ta cũng cướp nàng về"

"Giấc mộng này cho nàng ở cùng ta, cho tới khi đất trời không còn."

12.

"Mưa sinh ra trên trời, chết rơi về mặt đất, cả quá trình rơi xuống chính là nhân sinh!"

13.

"Ta sẽ phá vỡ cả bầu trời để làm hiện ra hình bóng của nàng. Ta sẽ nghịch chuyển cả thương khung để trời không che được đôi mắt muốn mở ra của nàng. Ta sẽ phá vỡ hư vô, để mở ra một con đường cho nàng có thể tìm được phương hướng trở về nhà. Uyển nhi, ta là chồng của nàng, ta muốn nàng mở mắt ra tỉnh lại!"

14.

Năm tháng qua đi, những người thân bên cạnh lần lượt chết đi, cảm giác dường như cả đất trời chỉ còn lại một mình mình. Đó mới chân chính là cô độc.

15.

Vẻ đẹp của cơn mưa đêm nằm ở ý cảnh. Nó ẩn chứa một sự sinh sôi không ngừng. Hoa cỏ uống nước mưa cho dù đang chết cũng từ từ mà hồi sinh. Đấy mới là cảnh đẹp của cơn mưa mà cũng chính là đạo nhân sinh.

16.

Lửa là sinh bởi vì nó có sinh cơ. Nó có người nhóm lửa. Tử là cái gì? Tử là chết. Nếu ngươi mà chết thì đó chính là tử. Nếu tâm chết thì cái chết này. Chính là đã chết.

17.

Hôm nay, nước mưa rơi xuống tạo thành vũng nước này thì đó chính là sinh. Ngày khác không có nước mưa thì vũng nước này chính là tử. Đã không có sinh cơ, không có sự lưu thông thì đó chính là nước chết.

Lúc này, bọn họ có thể vui nhưng lại tức giận, khốn khổ như lại cảm thấy vui vẻ thì đó chính là sinh. Ngày khác, bọn họ sẽ không còn vui buồn, giận nữa không thoát khỏi luân hồi thì đó chính là tử.

Cơn mưa này sinh ra từ trên trời, rồi rơi xuống đất mà chết đi. Khoảng khắc giữa đó chính là nhân sinh. Ta nhìn những giọt nước mưa chứ không phải nhìn bầu trời. Nhìn mà như chẳng nhìn. Nhìn cũng chẳng phải là cơn mưa, nhưng lại muốn biết cơn mưa đó là cơn mưa lúc còn sống.

18.

Khoảng cách xa nhất trên thế gian này không phải là chân trời góc bể, không phải là âm dương ngăn cách mà chính là lãng quên. Thời gian sai lầm, tới địa điểm sai lầm, gặp phải một đoạn tình cảm sai lầm, vốn ban đầu là sai lầm, chính là sai lầm.

Khoảng cách xa nhất. Là lãng quên.

19.

Đã không còn quen thuộc, chỉ còn những ký ức, giống như một đứa con xa nhà đã lâu, khi tuổi già trở lại quê hương thì phát hiện ra nơi này mọi vật đều xa lạ. Xa lạ khiến hắn muốn khóc, xa lạ khiến hắn bi ai, xa lạ làm cho hắn không còn tìm thấy. Nhà..

20.

Đã là người thì ai cũng có cha mẹ, cái cảm giác đau khổ khi cha mẹ qua đời, theo năm tháng trôi qua có vẻ như chậm rãi tiêu tan, có vẻ như dần dần phai nhạt, nhưng trên thực tế chính là bị chôn giấu ở trong lòng, chôn giấu ở trong linh hồn mà không ai hay.. Càng về sau này, cái cảm giác đau khổ kia cũng sẽ càng ngày càng được chôn sâu, nhưng một khi trào ra, thì sẽ thảm thiết đến kinh ngạc, khiến cho trời đất cũng phải động lòng!

Người có tình cảm, cho nên mới được gọi là người!

21.

Trong mắt Vương Lâm đã không còn nỗi tuyệt vọng, thay vào đó là vẻ được giải thoát.

Hắn đã mệt mỏi quá rồi. Hắn muốn nghỉ ngơi, muốn nhắm hai mắt mà rời khỏi cõi đời, muốn như phàm nhân không biết tới việc ngày ngày phải đối mặt với nguy cơ sinh tử, không phải vì vận mệnh mà giãy dụa, không phải chịu cảnh đau buồn, khóc rống thất thanh trước mộ phần cha mẹ.

Hắn thà rằng mình cái gì cũng không biết, hắn không biết trên Chu Tước Tinh có tu sĩ, không biết ngoài Triệu Quốc còn có rất nhiều tu chân quốc khác. Hắn thà không biết tới Chu Tước Tinh, tới Chu Tước được Liên Minh Tinh Vực phong.

Hắn không muốn đi ra ngoài tinh không của Chu Tước Tinh, biết tới vô số tu chân tinh bên ngoài Chu Tước Tinh. Thậm chí sự tồn tại của Chu Tước Tinh hắn cũng không muốn biết. Hắn chẳng cần hiểu bên ngoài Tu Chân Liên Minh còn có Côn Hư tinh vực.

Hắn cũng không cần biết tới bên ngoài Côn Hư tinh vực còn có La Thiên, Vân Hải tinh vực, còn có Triệu Hà.

Hắn cũng chẳng muốn biết hóa ra bên ngoài giới nội còn có một thiên địa khác, còn có Thái Cổ Tinh Thần được gọi là giới ngoại.

Thậm chí sau đó, Vương Lâm còn mơ hồ hiểu ra, bên ngoài còn có. Còn có nhiều hơn nữa.

22.

Ta mơ thành tiên nhân, hay là, Tiên nhân mơ thành ta.

23.

Mộng tựa nhân sinh chưa tỉnh, nhân sinh đùa giỡn ta là ai. Mộng là sinh, tỉnh lại là tử, hay nói mộng là tử, tỉnh lại mới là sinh. Trong tích tắc sinh tử này, có lẽ cũng không phân biệt được đâu là thật giả, với nhân sinh. Nhân sinh có lẽ là một sự luân hồi, có lẽ cũng là một hồi nhân quả. Chỉ là khi nào mới tỉnh.

24.

Như thế nào là nhân quả. Trồng cây là nhân, lấy gỗ là quả. Ngày căn nhà gỗ thành cũng chính là thành! Đây chính là nhân quả.

22.

Tơ liễu điên cuồng bay theo gió, khinh bạc đào hoa chảy xuôi dòng.

23.

Cái gì là nhân quả, ta không cần phải suy nghĩ, không cần phải cân nhắc nữa. Chỉ cần nhìn mặt trời mọc rồi lặn, ngắm tuyết trắng tung bay, bốn mùa thay đổi, cần gì phải quản đâu là thật giả, chẳng biết tới mê mang trong sinh tử, ta chỉ muốn vượt qua quãng đời còn lại một cách yên bình.

Mỗi một lần mặt trời lên, rồi mặt trời lặn, dù là lúc bình minh hay buổi hoàng hôn, ở trên sườn núi đều có một thân ảnh già nua ngồi trên một tảng đá xanh lam, yên lặng nhìn về phía ngọn núi xa xa.

Nhân quả tuần hoàn trên thế giới này, ngươi nói nó là nhân thì chính là nhân, ngươi nói nó là quả thì chính là quả. Cần gì phải cố chấp, cần gì phải suy nghĩ tìm tòi.

24.

Cái gọi là duyên này là một lực lượng của ngoại giới. Nó thay đổi liền tạo thành nhân, sau khi hai người kết hợp liền xuất hiện quả. Giống như nam nữ, ở cùng một chỗ thì sẽ sinh con. Nam nữ chính là nhân, bọn họ có duyên ở cùng nhau thì liền sinh hài tử, đó là quả.

25.

Thứ gì là nhân quả. Ta nắm nhân, cũng nắm giữ quả

Cái gì là sinh tử. Tay trái của ta là sinh, tay phải là tử.

Cái gì là thật. Vương Lâm ta, mở mắt là thật, nhắm mắt. Là giả.

Xem thêm:

 
Last edited by a moderator:
1,574 ❤︎ Bài viết: 1459 Tìm chủ đề
Review sơ qua về Tiên Nghịch cho những ai chưa đọc, và tìm kiếm một thứ gì đó hấp dẫn để giết thời gian lúc rảnh rỗi:

Phải nói ai mà từng tiếp xúc đến thế giới tiên hiệp hầu như từng đọc hay ít nhất được giới thiệu nghe qua về Tiên nghịch, đây là bộ truyện đầu tay và nổi tiếng nhất của tác giả Nhĩ Căn. Nhĩ Căn có văn phong cực kỳ ấn tượng, xuất sắc tuy màu sắc có phần u tối, nhưng luôn hướng tới bản ngã, cội nguồn bản chất sự việc, đây là nét riêng trong truyện Nhĩ Căn. Ngoài ra tác phẩm Cầu Ma cũng rất đáng đọc.

Có người nói tu tiên trong Tiên Nghịch mới đúng là tu tiên, cầu đạo, nghịch thiên mà tới. Từ một phàm nhân tư chất bình thường, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, cảm ngộ được nhân sinh thường tình, có lúc bước vào con đường ma đạo phải đoạt xá sống lại, dùng mọi thủ đoạn, cực kỳ lãnh khốc vô tình để sống sót.

Rồi khi phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, cha mẹ bị tra tấn, đày đọa cả linh hồn lẫn thể xác, thiếu niên đã cương quyết bất chất tất cả để trả thù dù cho cùng thiên hạ đối địch.

Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện.

Trong truyện có rất nhiều đoạn viết về nhân sinh, đôi lúc khiến ta như hóa thân vào nhân vật, nhìn nhân sinh ảo mộng mà cảm thán, để rồi nhận ra người trong thiên hạ dù là kẻ phàm nhân bình thường hay tu tiên đắc đạo trải qua năm tháng, rồi chỉ như khách qua đường, đời là giấc mộng.. Vui thì có là sao.. Buồn thì có là sao.

Nhân vật vương lâm​


Vương Lâm là một người có bản chất ôn hòa, thích yên tĩnh và khá hòa đồng nhưng do một loạt những biến cố xuất hiện trong đời mà tính cách của hắn dần dần cải biến trở thành một người sát phạt, quyết đoán, mang tâm cơ rất sâu nhưng có một điểm hầu như không cải biến trong tính cách đó là chữ nhân, ta có thể thấy được điều này trong xuyên suốt bộ truyện, từ tình cảm với phụ mẫu và thê tử đến việc trả ân với những người đã giúp hắn. Cuộc đời hắn cũng không có nhiều bằng hữu. Trái lại kẻ thù lại vô số. Kể cả khi trở cường giả một phương, hắn cũng không có nhiều thân cận hay đệ tử. Cũng có nhiều kẻ phải mang ơn và mắc nợ hắn.

~~~~~~~~~~~

Trong truyện có một câu nói mà ta thấy xuất hiện rất nhiều trong truyện: "Vương Lâm ta dù không phải nhân từ nhưng ngươi không phạm ta thì ta cũng sẽ không phạm ngươi".

Tính cách hắn là một điểm rất nổi bật, mang ý chí của một người nghịch thiên: "Thiên phụ ta thì ta phải diệt thiên" do tính cách quyết đoán, tâm cơ âm trầm nên dù không có được thiên phú tuyệt hảo nhưng hắn cũng có thể làm được những điều mà nhiều thiên tài khác không làm được.

~~~~~~~~~~~

Đặc biệt Vương Lâm là một kẻ rất kiên trì, vô cùng kiên trì. Kiên trì từ lúc lết xác leo thềm đá để thử nghị lực. Hắn kiên trì tới mức chuyên tâm tu luyện Dẫn Lực Thuật. Một loại thuật pháp cơ bản cấp thấp trở thành một pháp thuật tấn công mạnh mẽ. Sau này, hắn cũng sử dụng nó để phi hành mà không cần dùng Ngự Không Thuật. Đây chính là một nét tính cách của hắn mà ta thấy khâm phục và giữ làm tâm đắc cho mình. Tu luyện hết bộ này, các đạo hữu cũng sẽ tìm ra tâm đắc riêng của mình.

~~~~~~~~~~~

Cuộc đời Vương Lâm sống chỉ muốn có một mục đích là hồi sinh lại thê tử của hắn, dù lên núi đao hay xuống biển lửa thì cũng không từ, và thê tử của hắn như một nghịch lân không ai dám động vào.

Đánh giá, nhận xét​


Phải nói quá trình tu tiên của Vương Lâm trong truyện này mới thật sự gọi là tu tiên. (Nhưng thực chất theo truyện nó Tu Đạo)

~~~~~~~~~~~

Từ một phàm nhân tư chất không được, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, vui có, buồn có. Có lúc phải đoạt xá sống lại, có lúc phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, có khi vì sinh tồn phải ẩn nhẫn, có khi lại bất chấp tính mạng vì lý tưởng, mục tiêu.. Hay có lúc được vạn người kính ngưỡng, có lúc lại cùng cả thiên hạ là địch..

~~~~~~~~~~~

Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, bước trên thế giới tu chân, người lừa ta gạt, giẫm đạp lên nhau mà sống, vì lợi ích không từ thủ đoạn, thực lực vi tôn. Đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Nhưng để phục sinh thê tử, mọi giá hắn đều không màng:

"Dù trời có bắt nàng chết ta cũng cướp nàng về"

"Ta lấy hỏa diễm nhiễm đỏ trời cao, chỉ để nàng không còn

Thấy lạnh. Ta lấy lôi điện ầm vang thế giới, chỉ để nàng có thể nghe thấy giọng nói của ta. Ta cùng Tuế Nguyệt đi qua vạn vạn năm. Đi qua từng giới, từng giới, chỉ để tìm được hơi thở của nàng. Ta nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí thiên, đánh vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng trước mặt nàng cũng chỉ vì muốn nàng mở đôi mắt."

~~~~~~~~~~~

Theo bước Vương Lâm, khi trốn chạy ẩn nhẫn, có khi được vạn người kính ngường, hay lại thấy hắn mang tính mạng ra vì lý tưởng bản thân mình. Nhưng có lẽ, cái hay nhất khi dõi theo hắn, chính là cảm ngộ:

"- Cao nhất trong thiên địa thì có ích gì!

- Chúng sinh bái lạy thì có ích gi!

- Vô lượng kiếp kinh có ích gì!

- Thiên địa như vậy thì sao còn chưa hủy diệt!

- Chúng sinh như thế sao còn chưa tiêu tán!

- Kiếp kinh như thế sao còn chưa thất truyền!"

~~~~~~~~~~~

Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện. Truyện này đoạn đầu hơi thiếu hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay, nhất là từ khúc cảm ngộ ý cảnh để Hóa Thần. Truyện đặc sắc ở những lúc hóa phàm, luận đạo, những lúc thi triển "mộng đạo" thuật, đoạn sống với Lý Mộ Uyển hay sống với con trai Vương Bình một đời.. Tất cả đều rất sâu sắc.

~~~~~~~~~~~

Không những thế, đối với truyện Tiên Nghịch mang lại cho bạn là một cốt truyện có ý nghĩa, không đi theo lối mòn của truyện tiên hiệp là chỉ đánh nhau. Truyện còn đặt ra cho ta nhiều câu hỏi về nhân sinh quan, về cuộc sống. Nhiều đoạn đọc khiến ta cảm giác nhân sinh như mộng ảo, đời người sinh lão bệnh tử có gì quan trọng, thiên đạo vô tình mấy ai hiểu rõ, luân hồi chỉ là một vòng tròn, kẻ không hiểu bị lạc chẳng lối ra, người ngộ rồi chọn điểm nào cũng được giải thoát.

~~~~~~~~~~~

Đây cũng là điểm mà ta thích nhất khi đọc truyện này. Nó thật đặc biệt và sâu sắc. Đọc qua truyện ta như nếm trải đủ một đời người, từ sơ sinh đến niên thiếu, trưởng thành, lập gia đình, sinh con..

Con người có một vòng luân hồi gồm 4 bước: Sinh – lão – bệnh – tử, liệu tu tiên có thuận theo tự nhiên không? Nó phải chăng là một hình thức nghịch thiên để tồn tại? Là hình thức đấu tranh cho sự sống của con người? Hãy tìm hiểu câu trả lời thông qua truyện này nhé!

~~~~~~~~~~~

Đặc Biệt bộ Tiên Nghịch này thích hợp với những đạo hữu nào muốn tìm truyện đấu tâm cơ, có những lý giải về bổn nguyên hay chân lý cực kỳ sâu sắc và đặc biệt truyện này không có sắc nên sẽ không thích hợp với một số người.

Cre: Truyện Tiên Hiệp - Tiên Nghịch
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back