Tóm tắt truyện Tiên Nghịch - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Kiến Thức' bắt đầu bởi Wall-E, 13 Tháng một 2016.

  1. Wall-E Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    602
    Tiên Nghịch xuất từ Nhĩ Căn, một bản tiểu thuyết tiên hiệp kinh điển, độ dài 651 vạn chữ, trước mắt đã hoành thành.

    Cốt truyện Tiên Nghịch:


    Thiết Trụ ngồi ở bên con đường nhỏ trong thôn, vẻ mặt ngơ ngẩn nhìn bầu trời xanh thẳm, Thiết Trụ vốn không phải là tên thật của hắn, hắn vốn tên là Vương Lâm bởi vì hắn trời sinh thân thể yếu đuối, phụ thân sợ nuôi không được nên cha mẹ hắn đặt tên là Thiết Trụ. Mong hắn khỏe mạnh như một trụ sắt, trở thành một đại trượng phu.

    Xuất thân từ một gia đình làm nghề mộc, sống trong một gia đình ấm áp. Cha hắn dạy hắn khắc gỗ. Mẹ hắn nấu cho hắn những món ăn ngon. Tứ thúc hiền hòa dành cho hắn những thứ tốt. Cuộc sống êm đềm cho đến khi hắn có được một tiên duyên. Tiên duyên ấy khiến cậu thiếu niên Thiết Trụ hiểu được sự ấm lạnh của lòng người, sự lạnh lùng của nhân thế.

    Vô tình hắn có được một danh ngạch trắc thí vào một môn phái tu tiên xuống dốc của Triệu quốc, nhưng tư chất tệ hại nên đã không thể vượt qua và bị đuổi trở về nhà. Thất vọng đến tột độ, Vương Lâm nghĩ đến con đường tự tử bằng cách nhảy xuống vực sâu vạn trượng. Nhưng nào ngờ chính điều tưởng như ngu ngốc này đã đem lại cho gã một cơ duyên cực kỳ lớn lao. Trong một hang động nhỏ dưới vực sâu, Vương Lâm đã nhặt được Thiên Nghịch châu có phong ấn một vị cường giả cảnh giới Anh Biến kỳ. Về sau, chính vị cường giả này đã dẫn dắt Vương Lâm vào con đường tu tiên.

    Con đường tu tiên bắt đầu. Tiếp đó, chính là khó khăn, chông gai, đố kị và lọc lừa. Trên con đường tu tiên ấy, hắn dần phát hiện ra bản ngã của mình. Thân phận và sứ mệnh thực sự của mình. Những gì hắn biết và những gì hắn trải nghiệm không thực sự phù hợp. "Hắn phát hiện ra những gì mình tưởng là hiểu hết hóa ra lúc này lại sai biệt quá lớn. Điều này khiến Vương Lâm như có cảm giác đại họa sắp giáng xuống."

    [​IMG]

    Nhân vật Vương Lâm


    Vương Lâm là một người có bản chất ôn hòa, thích yên tĩnh và khá hòa đồng nhưng do một loạt những biến cố xuất hiện trong đời mà tính cách của hắn dần dần cải biến trở thành một người sát phạt, quyết đoán, mang tâm cơ rất sâu nhưng có một điểm hầu như không cải biến trong tính cách đó là chữ nhân, ta có thể thấy được điều này trong xuyên suốt bộ truyện, từ tình cảm với phụ mẫu và thê tử đến việc trả ân với những người đã giúp hắn. Cuộc đời hắn cũng không có nhiều bằng hữu. Trái lại kẻ thù lại vô số. Kể cả khi trở cường giả một phương, hắn cũng không có nhiều thân cận hay đệ tử. Cũng có nhiều kẻ phải mang ơn và mắc nợ hắn.

    Trong truyện có một câu nói mà ta thấy xuất hiện rất nhiều trong truyện: "Vương Lâm ta dù không phải nhân từ nhưng ngươi không phạm ta thì ta cũng sẽ không phạm ngươi"

    Tính cách hắn là một điểm rất nổi bật, mang ý chí của một người nghịch thiên: "Thiên phụ ta thì ta phải diệt thiên" do tính cách quyết đoán, tâm cơ âm trầm nên dù không có được thiên phú tuyệt hảo nhưng hắn cũng có thể làm được những điều mà nhiều thiên tài khác không làm được.

    Đặc biệt Vương Lâm là một kẻ rất kiên trì, vô cùng kiên trì. Kiên trì từ lúc lết xác leo thềm đá để thử nghị lực. Hắn kiên trì tới mức chuyên tâm tu luyện Dẫn Lực Thuật. Một loại thuật pháp cơ bản cấp thấp trở thành một pháp thuật tấn công mạnh mẽ. Sau này, hắn cũng sử dụng nó để phi hành mà không cần dùng Ngự Không Thuật. Đây chính là một nét tính cách của hắn mà ta thấy khâm phục và giữ làm tâm đắc cho mình. Tu luyện hết bộ này, các đạo hữu cũng sẽ tìm ra tâm đắc riêng của mình.

    Cuộc đời Vương Lâm sống chỉ muốn có một mục đích là hồi sinh lại thê tử của hắn, dù lên núi đao hay xuống biển lửa thì cũng không từ, và thê tử của hắn như một nghịch lân không ai dám động vào.

    Hệ thống cấp bậc tu luyện cảnh giới


    Truyện rất dài, hệ thống tu luyện cũng rất đa dạng. Rất khó trong vài câu văn, hay một đoạn văn có thể liệt kê và miêu tả hết, Chỉ khi bạn đọc hết toàn bộ truyện thì mới có thể hiểu rõ toàn bộ cảnh giới Tiên Nghịch. Tuy nhiên, những cấp bậc tu tiên đầu tiên được tác giả Nhĩ Căn lý giải rất sâu sắc.

    Khởi đầu tu tiên chính là Luyện Khí Cảnh. Lúc này, người tu tiên (tiên nhân hay luyện khí giả) hấp thu thiên địa linh khí trong trời đất. Tư chất càng mạnh, ngộ tính càng cao, tu luyện càng nhanh. Hấp thu liên tục cho đến giới hạn của đan điền.

    Khi đã đạt đến Luyện Khí đỉnh phong, súc tích chân khí. Quá trình đột phá phụ thuộc số lượng linh khí của bản thân và sức áp súc. Sự biến đổi về lượng dẫn tới sự thay đổi về chất. Linh khí tiến hành lột xác lần thứ nhất, cải thiện về chất lượng thành chân nguyên. Tiến vào cảnh giới Trúc Cơ.

    Trúc cơ tu luyện lâu dài, tiếp tục áp súc chân nguyên. Chân nguyên từ thể lỏng hóa thành thể rắn. Đây chính là đột phá Kim Đan Kỳ. Kim đan hấp nhả chân nguyên, khiến chân nguyên lột xác lần thứ 2. Đồng thời, linh hồn trở thành nguyên thần, có linh thức.

    Kim đan suy cho cùng cũng chỉ là vật, không có linh. Ngộ đạo, dung hợp kim đan và nguyên thần của bản thân hóa thành Nguyên Anh. Nguyên anh chỉ là một tiểu hài nhi. Cảm ngộ Đạo của bản thân mình, trở thành người trưởng thành, tức là bước chân vào Hóa Thần.

    Đây là lý giải tu luyện sâu sắc và ẩn chứa đạo lý. Các cảnh giới tiếp theo, các đạo hữu từ từ cảm thụ. Con đường tu tiên còn dài lắm.

    Khả Năng


    Tu Vi

    Tiên Nghịch: Đạp Thiên Cảnh

    Ngã Dục Phong Thiên: Siêu Thoát

    Bản Nguyên

    Thực bản nguyên: Ngũ Hành bản nguyên (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ), Lôi bản nguyên.

    Hư bản nguyên: Sinh Tử, Nhân Quả, Chân Giả, Luân Hồi.

    Đặc thù bản nguyên: Thái Sơ, Mặc Diệt, Cấm Chế, Sát Lục.

    Đại Thiên Tôn Chi Dương: Thuộc về loại đặc thù, có được ba màu, lại lấy tự thân ý chí ngưng tụ thành Đại Thiên Tôn Chi Dương, dung hợp nửa bước Đạp Thiên đỉnh phong lực lượng trở thành loại mạnh nhất Đại Thiên Tôn Chi Dương.

    Huyết Mạch: Nhân tộc, Tiên tộc, Cổ tộc. Tự thân lực lượng chính là dung hợp Tiên Cổ lực lượng, chỉ thuộc về Vương Lâm.

    Nguyên Thần: Dung hợp Thái Cổ Lôi Long biến dị nguyên thần. Về sau trở thành bất diệt nguyên thần.

    Mệnh Cách: Có được mệnh cách của Cổ Tổ cùng Tiên Tổ. Có được hư vô phân thân, phân thân này có năng lực đặc thù, đã dung hợp.

    Pháp Bảo

    Thiên Nghịch Châu: Nguồn gốc từ Thái Cổ, đã nhận Vương Lâm làm chủ. Pháp bảo này từng giúp Tô Minh (《 Cầu Ma 》) du hành trong thương mang tìm được hạc trọc lông (Thiên Vân Tử).

    Điểm Tiên Bút: Đoạt từ lão đầu nào đó, xuất từ tay Tiên Đế Thanh Lâm, về sau tặng cho Lý Thiến Mai.

    Phong Tiên Ấn: Thiên luyện chi bảo, Vương Lâm độ kiếp mà tạo thành, sau luyện thành 18 tầng địa ngục, tự thành một giới.

    Tàng Phẩm Các: Bên trong có vô số tiên thuật cường đại, chỉ có Vương Lâm mới có thể thúc đẩy, đã tặng cho người khác.

    Thiên Hổ Kỳ: Lúc La Thiên phong tiên ban thưởng mà đoạt được, có thể huyễn hóa ra một đầu thiên hổ.

    Họa Trục: Tiên Di tộc chí bảo, uy lực kinh người.

    Tiên Kiếm: Đoạt được ở Tiên Giới, uy lực kinh người.

    Tinh La Bàn: Cự Ma tộc tặng cho, chỉ có thể sử dụng ở thương mang, tốc độ cực nhanh. Là pháp bảo giúp Vương Lâm hành tẩu trong thương mang.

    Côn Cực Tiên: Trọng bảo Thiên Ngọc tông, về sau roi này xảy ra biến hóa, Vương Lâm nhìn ra một điểm bước thứ ba, có tác dụng khắc chế hồn phách.

    Thập Ức Tôn Hồn Phiên: Luyện Hồn tông bảo vật trấn phái, về sau bị hư hại, Vương Lâm tận lực chữa trị.

    Tọa kỵ: Văn Thú Vương (Vương giả của loài muỗi)

    Tiên Thuật: Hô Phong, Hoán Vũ, Tản Đậu Thành Binh, Thiên Băng, Địa Liệt, Âm Nguyệt Hữu Tình, Định Thân Thuật, Dịch Linh Ấn, Âm Nguyệt Đại Pháp, Phần Giới Cổ Tán, Thất Thải Thương, Tán Đạo, Huyết Luyện Thuật..

    Cổ Thuật: Tê Thiên (xé trời), Cổ Thần Khôi Lỗi Thuật, Mộng Về Viễn Cổ..

    Thần Thông Khác: Đoạt Cơ Đại Pháp, Thần Đạo, Hồn Phiên Tam Pháp..

    Thần Thông Đặc Biệt

    Thôn Phệ Linh Hồn: Sau khi thân thể tiêu tán được Tư Đồ Nam cứu và mang vào chiến trường ngoại vực, đi đến vết nứt vết nứt không gian. Nhờ vào Nghịch Thiên châu đã dung hợp thành một với linh hồn Vương Lâm làm cho hắn trở thành thôn hồn có thể cắn nuốt các du hồn khác, đây là một loài thần bí đặc biệt có ở bên trong vết nứt không gian. Nó cắn nuốt tất cả mọi vật chất, không kể là thi thể, pháp bảo, hoặc linh hồn.

    Thần Thông Tự Sáng Tạo

    Tàn Dạ: Thần thông đầu tiên Vương Lâm tự sáng tạo, giúp Vương Lâm tu thành Đại Thiên Tôn.

    Lưu Nguyệt: Thần thông thứ hai Vương Lâm tự sáng tạo, ẩn chứa quy tắc tuế nguyệt. Bằng vào thuật này, Vương Lâm đưa chân thân về quá khứ, tìm phương pháp phục sinh Lý Mộ Uyển.

    Mộng Đạo: Cảm ngộ ra đạo thuật đầu tiên. Dùng thuật này biết được Thiên Vân Tử luân hồi 99 lần, cuối cùng diệt Thiên Vận Tử.

    Nhân Quả Ấn: Lúc Vương Lâm nhân quả bản nguyên đại thành sáng tạo ra thần thông thứ 4.

    Sinh Tử Ấn: Lúc Vương Lâm sinh tử bản nguyên đại thành sáng tạo ra thần thông thứ 5.

    Chân Giả Ấn: Lúc Vương Lâm chân giải bản nguyên đại thành sáng tạo ra thần thông thứ 6.

    Đạo Cổ Bất Diệt Thể: Lúc Vương Lâm ở trong Mộng Đạo, dùng năng lực khôi phục siêu cường từ Cổ Tộc cùng Tiên Nhân Bất Diệt Thể cảm ngộ ra thần thông thứ 7.

    Bát Cực Đạo: Cực thủy đạo, cực kim đạo, cực mộc đạo, cực thổ đạo, cực hỏa đạo, cực địa đạo, cực thiên đạo, cực mệnh đạo, chỉ thuộc về Vương Lâm Bát Cực đạo.

    Thê Tử: Lý Mộ Uyển, Vương Lâm tu tiên cả đời chỉ vì nàng, sau này tu vi Vương Lâm đạt tới bước thứ tư đem nàng sống lại.

    Hồng Nhan:

    Mộc Băng Mi (phân thân của Liễu Mi) là Côn Hư Thánh Nữ.

    Lý Thiến Mai là con gái Lam Mộng Đạo Tôn chuyển thế.

    Con Cái: Vương Bình, Vương Lâm cùng Liễu Mi vô tình mà sinh ra, bị Liễu Mi luyện thành oán anh, được Vương Lâm cứu.

    Sư Phụ:

    Thiên Vận Tử

    Tư Đồ Nam, sư phụ vỡ lòng của Vương Lâm.

    Huyền La, Đại Thiên Tôn của Tiên Cương đại lục, từng thu Vương Lâm làm đồ đệ

    Sư Huynh: Thanh Thủy, làm người bao che khuyết điểm, nhiều lần đứng ra giúp đỡ Vương Lâm

    Đệ Cứng: Hứa Lập Quốc

    Đánh giá, nhận xét truyện:


    Phải nói quá trình tu tiên của Vương Lâm trong truyện này mới thật sự gọi là tu tiên, trước giờ mình đọc mà đem lại cảm giác tiên hiệp đúng nghĩa chỉ có 2 bộ, một là Phàm Nhân Tu Tiên, hai là Tiên Nghịch, chắc là do 2 bộ này mình đọc đầu tiên nên cảm giác đặc biệt hơn.

    Từ một phàm nhân tư chất không được, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, vui có, buồn có. Có lúc phải đoạt xá sống lại, có lúc phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, có khi vì sinh tồn phải ẩn nhẫn, có khi lại bất chấp tính mạng vì lý tưởng, mục tiêu.. Hay có lúc được vạn người kính ngưỡng, có lúc lại cùng cả thiên hạ là địch..

    Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, bước trên thế giới tu chân, người lừa ta gạt, giẫm đạp lên nhau mà sống, vì lợi ích không từ thủ đoạn, thực lực vi tôn. Đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Nhưng để phục sinh thê tử, mọi giá hắn đều không màng:

    "Dù trời có bắt nàng chết ta cũng cướp nàng về"

    "Ta lấy hỏa diễm nhiễm đỏ trời cao, chỉ để nàng không còn

    Thấy lạnh. Ta lấy lôi điện ầm vang thế giới, chỉ để nàng có thể nghe thấy giọng nói của ta. Ta cùng Tuế Nguyệt đi qua vạn vạn năm. Đi qua từng giới, từng giới, chỉ để tìm được hơi thở của nàng. Ta nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí thiên, đánh vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng trước mặt nàng cũng chỉ vì muốn nàng mở đôi mắt."

    Theo bước Vương Lâm, khi trốn chạy ẩn nhẫn, có khi được vạn người kính ngường, hay lại thấy hắn mang tính mạng ra vì lý tưởng bản thân mình. Nhưng có lẽ, cái hay nhất khi dõi theo hắn, chính là cảm ngộ:

    - Cao nhất trong thiên địa thì có ích gì!

    - Chúng sinh bái lạy thì có ích gi!

    - Vô lượng kiếp kinh có ích gì!

    - Thiên địa như vậy thì sao còn chưa hủy diệt!

    - Chúng sinh như thế sao còn chưa tiêu tán!

    - Kiếp kinh như thế sao còn chưa thất truyền!

    Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện. Truyện này đoạn đầu hơi thiếu hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay, nhất là từ khúc cảm ngộ ý cảnh để Hóa Thần. Truyện đặc sắc ở những lúc hóa phàm, luận đạo, những lúc thi triển "mộng đạo" thuật, đoạn sống với Lý Mộ Uyển hay sống với con trai Vương Bình một đời.. Tất cả đều rất sâu sắc.

    Không những thế, đối với truyện Tiên Nghịch mang lại cho bạn là một cốt truyện có ý nghĩa, không đi theo lối mòn của truyện tiên hiệp là chỉ đánh nhau. Truyện còn đặt ra cho ta nhiều câu hỏi về nhân sinh quan, về cuộc sống. Nhiều đoạn đọc khiến ta cảm giác nhân sinh như mộng ảo, đời người sinh lão bệnh tử có gì quan trọng, thiên đạo vô tình mấy ai hiểu rõ, luân hồi chỉ là một vòng tròn, kẻ không hiểu bị lạc chẳng lối ra, người ngộ rồi chọn điểm nào cũng được giải thoát.

    Đây cũng là điểm mà ta thích nhất khi đọc truyện này. Nó thật đặc biệt và sâu sắc. Đọc qua truyện ta như nếm trải đủ một đời người, từ sơ sinh đến niên thiếu, trưởng thành, lập gia đình, sinh con..

    Con người có một vòng luân hồi gồm 4 bước: Sinh – lão – bệnh – tử, liệu tu tiên có thuận theo tự nhiên không? Nó phải chăng là một hình thức nghịch thiên để tồn tại? Là hình thức đấu tranh cho sự sống của con người? Hãy tìm hiểu câu trả lời thông qua truyện này nhé!

    Đặc Biệt bộ Tiên Nghịch này thích hợp với những đạo hữu nào muốn tìm truyện đấu tâm cơ, có những lý giải về bổn nguyên hay chân lý cực kỳ sâu sắc và đặc biệt truyện này không có sắc nên sẽ không thích hợp với một số người.

    Nguồn: Thông Thiên Giáo Group
     
    Admin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 13 Tháng chín 2020
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...