- Xu
- 754,682,732
1372
2
Có những mối tình khi nhìn lại không hiện lên bằng một khoảnh khắc cụ thể, mà bằng cả một khoảng trời đã cũ, nơi ký ức vẫn còn nguyên màu sắc dù người trong đó không còn ở bên nhau nữa.
"Khung Trời Ngày Xưa" là một trong những bản song ca mang màu sắc buồn đặc trưng của Đan Trường và Cẩm Ly, gắn với giai đoạn nhạc Việt đầu những năm 2000, khi những ca khúc chậm, giàu hình ảnh và cảm xúc lặng lẽ vẫn được người nghe đón nhận bằng sự kiên nhẫn rất riêng. Bài hát mở ra không gian của đêm, của biển và của những khoảng cách xa xôi, nơi hai giọng hát quen thuộc kể lại một mối tình đã đi qua bằng sự tiếc nuối trầm lắng, không oán trách, không níu kéo.
Có những nỗi nhớ chỉ trở nên rõ ràng khi đêm xuống, khi tiếng đàn vang lên trong tĩnh lặng và người ta chợt nhận ra mình đang đối diện với sự vắng mặt của một người từng rất gần. Người ở lại không cố tìm cách quên, cũng không hỏi vì sao phải chia xa, chỉ ngồi đó nghe biển đêm miên man, để mặc ký ức tự quay về. Ánh mắt từng sáng như sao, từng đủ để xua tan giông bão, giờ chỉ còn tồn tại trong hồi tưởng, trở thành một khung trời cũ để mỗi lần nghĩ đến lại thấy lòng mình dịu xuống rồi buốt lên rất khẽ. Tình yêu trong câu chuyện này giống như con sóng lang thang, trôi đi theo dòng đời mà không thể níu lại, để lại phía sau cảm giác lạnh của một mùa đông không còn chung lối. Không bi kịch, không ồn ào, chỉ là sự chấp nhận lặng lẽ rằng có những cuộc tình khi đã đi qua thì chỉ còn có thể giữ lại trong ký ức, như một khung trời ngày xưa, đẹp vì đã từng, và buồn vì không thể quay về.
Đêm về khuya nghe buồn hơn
Những tiếng đàn của tôi
Em về đâu bên đại dương xa xôi
Dẫu có nước mắt với tiếc nuối,
Sao làm vơi đi trong ta nỗi đau
Khi con tim ta yêu thương nhau
Nhưng rồi phải xa lìa người ơi
Nơi bình minh bên đại dương,
Bước chân người lạnh lùng
Anh ngồi đây nghe biển đêm.. miên man
Nhớ ánh mắt ấy sáng lấp lánh,
Như trời sao xua tan đêm đen bão giông
Cho anh quên bao nhiêu ưu tư,
Mơ về em khung trời ngày xưa
Tình là con sóng lang thang trôi xa mãi mãi
Cuốn theo dòng đời hỡi em
Cuộc tình mùa đông hôm nay anh nghe buốt giá
Vì sao mình đường đời hai lối!
Và rồi từ đây yêu thương chia xa nỗi nhớ
Nhớ em một ngày đã qua
Chỉ còn mình anh cô đơn với con sóng u buồn
Ngọn sóng bạc đầu trong đêm..
"Khung Trời Ngày Xưa" là một trong những bản song ca mang màu sắc buồn đặc trưng của Đan Trường và Cẩm Ly, gắn với giai đoạn nhạc Việt đầu những năm 2000, khi những ca khúc chậm, giàu hình ảnh và cảm xúc lặng lẽ vẫn được người nghe đón nhận bằng sự kiên nhẫn rất riêng. Bài hát mở ra không gian của đêm, của biển và của những khoảng cách xa xôi, nơi hai giọng hát quen thuộc kể lại một mối tình đã đi qua bằng sự tiếc nuối trầm lắng, không oán trách, không níu kéo.
Có những nỗi nhớ chỉ trở nên rõ ràng khi đêm xuống, khi tiếng đàn vang lên trong tĩnh lặng và người ta chợt nhận ra mình đang đối diện với sự vắng mặt của một người từng rất gần. Người ở lại không cố tìm cách quên, cũng không hỏi vì sao phải chia xa, chỉ ngồi đó nghe biển đêm miên man, để mặc ký ức tự quay về. Ánh mắt từng sáng như sao, từng đủ để xua tan giông bão, giờ chỉ còn tồn tại trong hồi tưởng, trở thành một khung trời cũ để mỗi lần nghĩ đến lại thấy lòng mình dịu xuống rồi buốt lên rất khẽ. Tình yêu trong câu chuyện này giống như con sóng lang thang, trôi đi theo dòng đời mà không thể níu lại, để lại phía sau cảm giác lạnh của một mùa đông không còn chung lối. Không bi kịch, không ồn ào, chỉ là sự chấp nhận lặng lẽ rằng có những cuộc tình khi đã đi qua thì chỉ còn có thể giữ lại trong ký ức, như một khung trời ngày xưa, đẹp vì đã từng, và buồn vì không thể quay về.
Lời bài hát
Đêm về khuya nghe buồn hơn
Những tiếng đàn của tôi
Em về đâu bên đại dương xa xôi
Dẫu có nước mắt với tiếc nuối,
Sao làm vơi đi trong ta nỗi đau
Khi con tim ta yêu thương nhau
Nhưng rồi phải xa lìa người ơi
Nơi bình minh bên đại dương,
Bước chân người lạnh lùng
Anh ngồi đây nghe biển đêm.. miên man
Nhớ ánh mắt ấy sáng lấp lánh,
Như trời sao xua tan đêm đen bão giông
Cho anh quên bao nhiêu ưu tư,
Mơ về em khung trời ngày xưa
Tình là con sóng lang thang trôi xa mãi mãi
Cuốn theo dòng đời hỡi em
Cuộc tình mùa đông hôm nay anh nghe buốt giá
Vì sao mình đường đời hai lối!
Và rồi từ đây yêu thương chia xa nỗi nhớ
Nhớ em một ngày đã qua
Chỉ còn mình anh cô đơn với con sóng u buồn
Ngọn sóng bạc đầu trong đêm..
Chỉnh sửa cuối:

