Hôm sau và nhiều ngày sau nữa anh chỉ trở lại căn phòng khi mà đêm đã muộn. Rồi lặng im nhìn khung cửa sổ đã tối đèn phía bên kia.
Đến một hôm, vẫn một dòng chữ ngắn trên trang giấy nhỏ dán vào khung cửa sổ đã tối đèn. Một câu hỏi thật đơn giản nhưng anh chẳng biết trả lời ra sao.
"Sao dạo này anh về muộn vậy?"
"Vì anh sợ khi trở về lại vô tình gặp em đang vui cười bên hắn sao"
"Vì anh sợ thấy em hạnh phúc khi vô tình nhắc đến tên người nào"
"Vì anh sợ phải biết rằng những cảm xúc vừa qua chỉ là do anh ảo tưởng"
Anh có thể trả lời cô như vậy được sao?
Ngẩn người thật lâu, rồi anh đáp lại cô bằng mảnh giấy với đơn giản chỉ một câu.
"Dạo này chỗ anh làm hơi bận".
Để rồi anh chẳng còn trò chuyện với cô nữa, có chăng chỉ là vài câu trên những mảnh giấy được dán trên khung cửa sổ của hai căn phòng.
Mãi cho đến một đêm mưa, anh đứng thật lâu nhìn về phía bên kia khung cửa sổ.
Anh biết mình chỉ đang cố trốn tránh sự thật, anh biết mình chỉ đang cố tự lừa dối bản thân và anh cũng biết rằng mình không thể trốn tránh được nữa. Những suy nghĩ ấy đang đàn làm anh phát điên. Anh không thể trốn tránh nữa, ngay ngày mai đây anh sẽ gặp cô, anh sẽ nói hết tất cả, anh sẽ hỏi cô về mọi thứ. Dù cho câu trả lời đó sẽ làm anh đau khổ thật nhiều.
Thế nhưng anh đâu để ý rằng phía dưới con hẻm nhỏ lặng im một trang giấy bị nhòe màu trong nước mưa.
Chiều hôm sau anh lại trở về phòng sau nhiều buổi chiều trốn tránh.
Đứng im lặng thật lâu rồi anh mới nhẹ nhàng mở ra khung cửa sổ.
Phía bên kia là hình ảnh thật quen thuộc, cứ như ngày đầu tiên anh và cô gặp nhau.
Cô loay hoay dọn dẹp từng vật dụng trong căn phòng nhỏ, anh yên lặng ngắm nhìn từ khung cửa sổ bên đây.
Dưới ánh chiều tà.
Trong cơn gió nhẹ.
Thế nhưng lần này cô dọn dẹp là để rời đi.
Anh thẩn thờ đứng đó quên mất mình định làm gì.
Giờ đây trong đầu anh chỉ vang vọng lên mấy chữ
"Cô ấy sắp rời đi."
Ngày cái ngày anh muốn gặp cô để nói ra tất cả thì cô lại muốn rời đi.
Quan trọng sao?
Cần thiết sao?
Những thứ anh muốn nói ra giờ đây còn ý nghĩa sao?
Nở một nụ cười đắng chát anh nhẹ nhàng khép lại ô cửa sổ.
Lại một đêm nữa anh về muộn.
Lại một đêm nữa anh lặng im nhìn về khung cửa sổ đã tối đèn bên kia.
Lại một đêm nữa anh không ngủ.
Tiếng chuông vang, trời mờ sáng.
Tắt đồng hồ.
Rửa mặt.
Thay đồ.
Rời đi.
Và không quên để lại một trang giấy trên cửa khung cửa sổ.
Một trang giấy chỉ với ba từ mà phải anh dùng cả đêm để viết ra.
Tí tách, tí tách.
Tiếng những giọt mưa đập vào khung cửa.
Chậm rãi nhưng vang vọng..
Mưa rơi như để dập tắt chút ánh sáng cuối cùng anh gửi vào mảnh giấy.
Chiều hôm ấy anh lại trở về.
Mở ra khung cửa sổ sau khi tiến vào phòng như một thói quen vô thức.
Phía bên kia khung cửa sổ của căn phòng vẫn đóng kín.
Có lẽ cô đã rời đi.
Với tay định gỡ xuống trang giấy thế nhưng nó không còn ở đó nữa. Nhìn xuống lòng đường con của hẻm nhỏ anh thấy nó nằm đó cô đơn, ướt sũng và tàn tạ.
Bước vào con hẻm nhỏ nhặt lên mảnh giấy đã chẳng còn nguyên vẹn như nhặt lại chút tình cảm chẳng tới nơi.
Anh tự thì thầm.
"Có lẽ em không thấy cũng tốt"
Lần nào cũng vậy anh rời khỏi dòng hồi ức với vô vàn chữ "nếu như"
Nếu như ngày đó. Nếu như chiều đó. Nếu như anh dám. Nếu như sớm hơn.
Nếu như vậy sẽ ra sao?
Chẳng biết nữa, bởi "nếu như" đã là một từ đầy mơ hồ và mộng ảo.
Anh với lấy cây đàn..
Giây rung lên tiếng đàn, một khúc hát thật buồn mà cô từng hát, từ trong trí nhớ giọng hát của cô vẫn ngân lên theo tiếng anh đàn.
Thật êm ái, thật nhẹ nhàng, và hôm nay nó cũng thật gần nữa.
Cứ như những đêm hai người bên hai khung cửa sổ.
Cứ như những đêm cô hát, anh đàn.
Cứ như giọng hát ấy đến từ bên kia khung cửa sổ.
Tiếng đàn anh dừng lại, hướng mắt về phía bên kia đợi chờ.
Phía đối diện khung cửa sổ được mở tung ra dưới ánh đèn mờ.
(Hết)
Thật sự thì khi bắt đầu viết truyện ngắn này thì mình đã có cho nó một kết thúc buồn. Thế nhưng khi đọc lại để chỉnh sửa thì cái kết ấy mình lại không muốn cho nó xuất hiện. Có lẽ là một chút hy vọng, một tí ước nguyện của bản thân gửi vào trong truyện. Hy vọng cô ấy cũng sẽ quay lại như cô gái trong câu chuyện của mình. Ha ha. Bởi lẽ đó mà các phần truyện dường như không liền mạch với nhau. Nếu có ý tưởng thì mình sẽ chỉnh sửa lại để nó liên kết và liền mạch hơn.