Truyện Ngắn Khung Cửa Sổ - Vũ Dạ Vân Sầu

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi Vũ Dạ Vân Sầu, 11/12/2019.

  1. Vũ Dạ Vân Sầu

    Vũ Dạ Vân Sầu Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    23
    Xem: 297
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Hoa Hoạt, Lam Nhạn, kimnana2 người khác thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Vũ Dạ Vân Sầu

    Vũ Dạ Vân Sầu Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    23
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    [​IMG]

    Phần đầu


    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngồi trên khung cửa sổ anh im lặng, lắng nghe từng cơn gió lạnh giữa đêm đông. Không quá mãnh liệt hay dữ dội nhưng cũng đủ làm con người ta run khẽ theo từng cơn gió thổi. Thế nhưng đôi mắt anh vẫn vô thần nhìn về phía bên kia con hẻm nhỏ. Nơi ấy một khung cửa sổ nhỏ lóe lên ánh đèn mờ. Hình như chiều hôm nay có người vừa chuyển đến. Thế là sau nhiều ngày như vậy căn phòng ấy lại được thắp lên ánh đèn.

    Hít một hơi thật dài, anh uống cạn cốc nước trên tay để mặc cho suy nghĩ của mình trôi về quá khứ.

    Lách cách.

    Căn phòng mở khóa, anh bước vào. Xếp gọn chiếc balo, vươn vai, anh nhìn ra khung cửa sổ. Ánh nắng chiều tà chiếu rọi lên khuôn mặt còn chút non nớt của chàng sinh viên năm hai. Vuốt lại mái tóc đen hơi rối, tựa người vào bức tường, phóng tầm mắt ra khoảng trời mây xa xăm. Anh thả trôi tư duy theo những cơn gió để tìm chút bình yên sau một ngày vội vã.

    Thế rồi một âm thanh nhẹ nhàng kéo anh về thực tại. Nhìn về hướng đó anh hơi bất ngờ, căn phòng trống phía bên kia đã có người vào ở. Xuyên qua khung cửa sổ đối diện anh thấy bóng dáng một cô bé đang loay hoay sắp xếp đồ dùng trong căn phòng nhỏ. Chốc chốc bê cái này chốc chốc lại xếp cái kia. Vừa làm việc cô vừa ngân nga một khúc hát quen thuộc. Qua hai khung cửa sổ, anh cứ thế lặng nhìn theo bóng dáng cô. Chẳng biết anh bị thu hút bởi giọng hát ngọt ngào hay dáng người xinh xắn của.

    Anh với lấy cây đàn guitar nhẹ ngâm nga rồi đệm theo tiếng cô hát. Giọng cô khẽ ngừng khi bất ngờ nghe tiếng đàn rồi lại tiếp tục. Cách nhau con hẻm nhỏ tiếng hát cùng tiếng đàn xuyên qua hai khung cửa sổ hòa vào nhau.

    Chẳng bao lâu.

    Hết bài.

    Cô ngừng hát.

    Anh dừng đàn.

    Cả hai nhìn nhau.

    Anh mỉm cười nói:

    – Em hát hay lắm.

    Cô cũng mỉm cười gật đầu xem như đáp lại rồi nhẹ nhàng quay đi tiếp tục công việc của mình.

    Anh cất cây đàn, thay đồ, xuyên qua khung cửa sổ nhìn về phía bóng hình bên kia một lúc nữa rồi đóng cửa phòng lại bước vào trong cuộc sống thường ngày luôn hối hả.

    Đêm đó anh trở về, mở ra cánh cửa, lê thân hình mỏi mệt về lại căn phòng quen thuộc. Bật đèn, cởi bỏ chiếc áo khoác, tự rót cho mình một cốc nước.

    Như có một ma lực thôi thúc, đôi chân anh nhẹ bước đi trong căn phòng nhỏ. Đến trước khung cửa sổ, mở ra. Anh đứng đó nhìn thật lâu về phía bên kia con hẻm, nơi ô cửa sổ đóng kín chỉ còn le lói ánh đèn mờ.

    Đôi môi anh khẽ cười.

    Anh thấy nó.

    Một trang giấy nhỏ với hai chữ "xin chào" xinh xắn.

    Anh đứng đó thêm một lúc đón vài cơn gió đêm thoáng qua, lắng nghe sự tĩnh mịch của con hẻm lúc về khuya, suy nghĩ vu vơ rồi khép lại cánh cửa sổ.

    Tắt đèn.

    Chìm vào giấc ngủ.

    Tít tít, tít tít.

    Tiếng chuông báo thức vang lên, kéo anh rời giấc ngủ.

    5 giờ sáng.

    Rửa mặt.

    Đánh răng.

    Thay đồ.

    Mang lên chiếc balo.

    Bước ra khỏi cửa.

    Chân anh hơi ngừng lại, mở balo, anh lấy ra một trang giấy, viết nhanh hai chữ "xin chào", dán lên bên ngoài khung cửa sổ rồi bước ra khỏi căn phòng.

    Nhớ đến đây anh mỉm cười, một nụ cười đã lâu không xuất hiện. Rời khỏi khung cửa sổ, anh lấy thêm cho mình một cốc nước rồi quay lại.

    Nhìn lên không trung nơi ánh trăng lười trốn mình sau mây xám, rồi lại đưa đôi mắt về phía bên kia khung cửa sổ. Nhìn thật lâu về phía đó dường như anh có thể thấy một bóng người.

    Cũng đêm trăng tàn, cũng tại nơi đây.

    Lách cách

    Cánh cửa cắn phòng được mở ra.

    Như một thói quen anh tiến về cửa sổ.

    Mở ra.

    Ánh trăng trăng tàn náu mình sau áng mây. Giữa màn đêm yên tĩnh chỉ còn vài tia sáng le lói chiếu lên một bóng người ngồi trên khung cửa sổ.

    Đôi vai ấy khẽ rung rung.

    Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên từng nhịp.

    Không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng khóc khe khẽ, nghẹn ngào.

    Là cô ấy, cô ấy đang khóc.

    VÌ sao?

    Anh muốn nói gì đó.

    Nhưng sao tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng. Dường như anh có thể thấy đôi mắt cô đỏ hoe vì những giọt lệ đang lăn dài trên má.

    Không hiểu tại sao nhưng.

    Tim anh thắt lại.

    Từng cơn, từng cơn.

    Đứng đó thật lâu nhưng anh chẳng biết phải làm gì.

    Thế rồi anh ngồi lên khung cửa sổ, tay với lấy cây đàn.

    Tiếng đàn vang lên.

    Một bài hát buồn.

    Tại sao?

    Anh không biết.

    Trong ký ức anh giờ đây tất cả đều là những khúc hát buồn. Đôi tay anh lướt trên dây đàn theo từng nhịp cảm xúc, nhưng ánh mắt thì luôn nhìn về bên kia.

    Ở bên kia khung cửa sổ.

    Bóng người ấy nhìn lên.

    Im lặng.

    Vẫn chỉ là im lặng.

    Anh thấy đôi vai ấy ngừng run lên.

    Anh thấy cánh tay cô lau nhanh vệt nước mắt.

    Anh thấy trong tiếng đàn không còn hòa theo tiếng nấc.

    Anh thấy trái tim mình cũng thôi thắt lên.

    Gió thổi.

    Mây trôi.

    Ánh trăng tán không che chắn vẫn chẳng thể chiếu sáng hai bóng người nơi hai khung cửa sổ.

    Một bóng người ôm đàn, thả cho đôi tay lướt chậm trên dây theo nhịp buồn. Nhưng đôi mắt chỉ nhìn về một bóng người bên kia cửa sổ. Bóng người nhỏ bé ấy chỉ cúi đầu, tựa lưng vào cửa sổ để mái tóc dài xõa qua vai, lắng nghe tiếng anh đàn.

    Ngoài tiếng đàn chỉ là im lặng.

    Bao lâu?

    Không biết.

    Thật lâu nhưng cũng thật nhanh.

    Chỉ vì, bóng người ấy đứng lên khẽ nói "Cảm ơn anh".

    Tiếng đàn anh dừng lại. Một lần nữa anh muốn nói nhưng lại thôi. Chỉ lặng lẽ nhìn bóng người kia dần khép lại khung cửa sổ.

    Đêm hôm ấy thật khó ngủ, bởi trong đầu anh chỉ vấn vương những câu hỏi tại sao.

    Tại sao cô ấy buồn?

    Tại sao cô ấy khóc?

    Tại sao thấy cô khóc tim anh lại đau như vậy?

    Cho đến khi chìm vào giấc ngủ anh vẫn không thể trả lời những câu hỏi đó

    Hay có lẽ anh biết câu trả lời nhưng không dám nhìn vào nó.

    Anh đã thích cô.
     
    Lam Nhạn thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 12/12/2019
  4. Vũ Dạ Vân Sầu

    Vũ Dạ Vân Sầu Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    23
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    [​IMG]

    Phần tiếp theo.


    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau, tỉnh dậy khi nghe tiếng chuông báo thức. Việc đầu tiên anh làm là mở ra cánh cửa sổ. Lấy ra một mảnh giấy ghi vài dòng dán lên rồi khép lại khung cửa sổ.

    Đánh răng, rửa mặt, thay đồ, tiến ra khỏi cửa.

    Chân anh dừng lại, một lần nữa anh bước đến khung cửa sổ, mở ra, thay trang giấy đang treo bằng một trang giấy mới. Bên trên đó là dòng chữ "Em khóc nhìn xấu lắm" kèm theo một cái mặt cười. Khép lại khung cửa sổ anh vứt tờ giấy đã được thay lên trên bàn. Bước đến cửa anh dừng bước nhìn lại trang giấy nằm trên bàn. Bên trên là vài dòng chữ mà anh dùng cả đêm để viết ra, để rồi chẳng dám cho cô đọc. Khép lại cánh cửa anh bước đi.

    Chiều hôm ấy khi trở về, anh tiến đến khung cửa sổ, mở ra. Thứ anh đợi đã ở ngay đó một mảnh giấy với đôi dòng chữ: "Xin lỗi, tối qua đã làm phiền anh rồi. Cảm ơn anh đã đàn cho em nghe."

    Chẳng hiểu sao chỉ hai câu đơn giản thế thôi cũng làm anh vui vẻ vô cùng. Lấy trong balo ra mảnh giấy rồi viết nhanh một câu "Nếu còn muốn nghe thì đợi tối nay, anh lại đàn cho". Rồi anh thay cho mảnh giấy cũ. Cất chiếc balo, thay đồ, bước ra ngoài, anh đóng lại cánh cửa.

    Anh trở về lại căn phòng khi đêm đã gần muộn. Cởi bỏ chiếc áo khoác, rót cho mình một cốc nước, rồi anh tiến đến bên khung cửa sổ.

    Mở nó ra.

    Phía bên kia cô đã ngồi trên ô cửa sổ. Dưới ánh đèn mờ từ căn phòng nhỏ cô lật giở từng trang sách trên tay. Một cơn gió nhẹ thoáng qua. Vẫn chăm chú nhìn quyển sách, cánh tay cô nhẹ đưa lên tém gọn lại vài sợi tóc bị cơn gió mới qua thổi loạn.

    Tĩnh lặng và bình yên.

    Ngắm nhìn cô thật lâu rồi anh mới gõ gõ lên khung cửa sổ. Cô ngẩng đầu nhìn sang. Anh mỉm cười. Cô gật khẽ đầu xem như đáp lại. Với lấy cây đàn guitar anh ngồi lên khung cửa sổ. Để cho những ngón tay tự do chạy trên phím đàn, anh nhìn cô và hỏi:

    – Em muốn hát không anh đệm đàn cho.

    Cô hơi suy nghĩ rồi gật đầu đáp:

    – Được ạ.

    Cô cất tiếng hát.

    Anh bấm phím đàn.

    Một bài hát thật buồn vang lên trong con hẻm nhỏ.

    Thêm một cơn gió nhẹ thổi qua để lộ ra một góc ánh trăng già ẩn mình sau mây xám.

    Hai người, hai khung cửa sổ, vài cơn gió nhẹ, một ánh trăng tà. Đêm cứ thế dần trôi trong tiếng đàn và tiếng hát.

    Một bài, hai bài, rồi ba bài.

    Giọng cô nhỏ dần rồi lạc nhịp.

    Đôi mắt cô đượm buồn rồi ngấm lệ.

    Cô đứng lên, khẽ cúi đầu.

    – Xin lỗi.

    Giọng cô vẫn thế, vẫn nhẹ nhàng và trong trẻo nhưng đã thêm mấy phần nào nghẹn ngào, run rẩy.

    Khép lại khung cửa sổ. Những cơn gió nhẹ đã ngừng lướt qua, ánh trăng tà lại lùi mình vào mây xám.

    Anh ngồi đó lặng thinh nhìn theo bóng người in lên khung cửa kính bởi ánh đèn mờ.

    Bóng người đó đang tựa lưng vào khung cửa sổ mà đôi vai gầy cứ khẽ run lên.

    Ở bên đây khung cửa sổ anh im lặng nhìn theo, mà trái tim lại thắt lên theo từng nhịp mãi đến khi bóng người ấy ngồi xuống khuất mình sau cánh cửa. Gác lại cây đàn, khép lại khung cửa sổ, tắt đèn. Đêm đó, lại một đêm khó ngủ

    Một cơn gió mạnh bất ngờ kéo anh rời khỏi những suy nghĩ miên mang. Nhìn về ánh đèn mờ phát ra từ khung cửa ấy. Nó lại được thắp sáng lên sau nhiều ngày tăm tối. Thế nhưng bóng người sau cánh cửa ấy có lẽ sẽ mãi chẳng quay về. Anh vươn tay ra cố chạm vào từng cơn gió để rồi cảm nhận nó len lỏi qua từng kẽ tay, trôi đi mất. Anh nhớ cô, nhớ cô rất nhiều. Mà vậy thì sao, cũng như cơn gió kia anh không thể nào giữ cô lại cho riêng mình được. Bởi anh đâu có là gì của gió và anh cũng chẳng là gì của cô. Thế thôi, anh lại lặng im để gió cuốn trôi bản thân vào ký ức.

    Lách cách

    Cánh cửa phòng lại được mở ra.

    Anh trở về nhà sau giờ học như thường lệ. Theo thói quen vô thức, ngay sau khi bước vào phòng, anh liền mở ra khung cửa sổ. Thế nhưng đập vào mắt anh không phải mẩu giấy anh vẫn đợi chờ. Phía bên kia là một gã thanh niên, hắn cầm quyển sách trên tay, đứng tựa lưng vào cửa sổ chậm rãi lật mở từng trang. Hai cánh tay đang mở ra khung cửa sổ của anh như hóa đá. Đôi mắt anh như mất hồn nhìn về phía căn phòng bên kia.

    Để rồi anh thấy cô.

    Thật vui vẻ, thật hạnh phúc.

    Trên tay cô cầm hai que kem, cười thật tươi, tiến về phía hắn.

    Nụ cười ấy, anh chưa bao giờ được thấy khi bên ở cạnh cô. Anh dường như dùng hết sức lực để khiến đôi tay đang cứng đờ của mình khép lại cánh cửa sổ.

    Vứt xuống cái balo anh lập tức rời khỏi phòng mà quên luôn cả việc thay quần áo.

    Đêm đó anh lại ôm đàn ngồi trên khung cửa sổ.

    Đêm đó vẫn những bài hát buồn nhưng chỉ có tiếng đàn mà không còn tiếng hát.

    Vì khung cửa sổ bên ấy vẫn chưa có ai mở đèn.

    Một mình anh, chìm trong mớ suy nghĩ hỗn loạn cùng với tiếng đàn.

    Gió vẫn thổi.

    Mây vẫn trôi.

    Không gian tĩnh lặng vẫn chỉ có tiếng đàn.

    Chẳng biết qua bao lâu, tiếng đàn anh ngừng lại.

    Bên kia ô cửa sổ đã sáng lên ánh đèn.

    Cất đàn, anh khép lại ô cửa sổ. Chẳng hiểu tại sao nhưng anh sợ.

    Sợ gặp cô.

    Sợ gặp hắn.

    Sợ những cảm giác trong tim mình chỉ là ảo thưởng.

    Sợ những suy nghĩ trong đầu mình trở thành sự thật.

    Sau khung cửa đã đóng, trong căn phòng tối đen, anh đứng đó, nhìn về phía bên kia, qua khung cửa kính mờ, cho đến khi ánh đèn bên kia lại tắt một lần nữa.

    Mệt mỏi và rệu rã

    Anh nằm lên chiếc giường, cố nhắm mắt nhưng chẳng thể nào ngủ được.

    Thế giới của anh giờ đây chỉ là sự mông lung và hỗn độn
     
    Lam Nhạn, Alissakimnana thích điều này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...