Hai tháng sau
- Bám chắc nhé, anh tăng tốc đây!
Nói là làm, Hải rú ga lao vun vút trên đường cao tốc vắng vẻ. Đôi bạn trẻ đang trên đường về quê lúa Thái Bình, chính thức ra mắt thầy mẹ.
- Aaaa, anh đi gì mà như ma đuổi thế? - Ngọc vừa hét vừa bám chặt Hải vì sợ.
- Có anh ở đây rồi. Không phải sợ! - Hải cười.
- Huhu, biết thế em đi xe khách cho lành, lại ấm nữa.
- Hehe. Thế ôm anh không đủ ấm à? Mà có người bảo đi xe máy cho tiện ngắm cảnh cơ mà - Hải cười lém lỉnh.
- Anh đúng là đồ đáng ghét!
- Ghét thì yêu thôi! Hehe.
Ngọc ôm chặt lấy Hải suốt quãng đường về quê. Trời lạnh cóng, gió tạt ngang mặt nhưng cô vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng vì có anh ở bên cạnh.
Chín giờ mười lăm phút, đôi bạn trẻ có mặt tại nhà.
- Bố mẹ ơi, chúng con về rồi này.
Đang loay hoay trong bếp, bà Thủy vội chạy ra khi nghe tiếng con trai gọi.
- Hai con về rồi à? Trời ơi, đi xe máy cho chết cóng à hai đứa? - bà Thủy vừa mừng vừa xót.
- Không, bình thường mà mẹ. Như đã hứa, hôm nay con dẫn Ngọc về ra mắt với bố mẹ và các bác đây.
- Dạ con chào bác! Bác trai đâu rồi ạ? - Ngọc lễ phép.
- Bác trai vừa chạy ra đồng hái ít cà chua về nấu canh trai.
- À vừa rồi lúc bọn con đi ngang qua ruộng, thấy bà con thu hoạch cà chua cứ vui như Tết ý mẹ nhỉ?
- Ừ, sai quả lắm, bà con có mà hái mỏi tay. Quả chín đỏ đẹp mắt, không sâu bệnh, thương lái đến mua tận ruộng, rất được giá con ạ.
- Mừng quá! A bố về đây rồi! - Hải reo lên khi nhìn thấy bố.
- Con chào bác ạ! - Ngọc lễ phép.
- Hai đứa về rồi à? Đi đường có lạnh không?
- Dạ không ạ!
- Ngọc chiều ra hái cà chua với mẹ, tiện xin mẹ ít cà chua lên mà đắp mặt nạ này - cầm quả cà chua trên tay, Hải trêu đùa Ngọc.
- Cái anh này - Ngọc ngại ngùng.
- Ừ đúng đấy, cà chua sạch, chiều hai đứa mang lên ít mà dùng. Ông ơi, nước được rồi đấy, mau ra cắt tiết gà đi.
- Mẹ để con giúp!
Trong lúc Hải cùng ông Khanh thịt gà, Ngọc chạy ra vườn cắt súp lơ xanh về làm, bà Thủy thì trông nồi cá kho trong bếp. Mỗi người mỗi việc. Không khí gia đình thật vui vẻ và ấm cúng giữa ngày đông giá rét.
Mười một giờ trưa
Tất cả đồ ăn đã được bày sẵn lên mâm, chỉ chờ hai đứa em Hải đi học về. Hôm nay ông bà Khanh làm toàn món ngon đãi nàng dâu tương lai: Gà luộc, canh trai khế cà chua, cá kho chuối xanh, súp lơ xào lòng gà và đặc biệt có món salad trộn do Ngọc trổ tài. Nhìn là thấy thèm rỏ nước miếng.
- A anh Hải về. Người yêu anh Hải cũng về này.
- Con chào bố mẹ! Em chào anh chị!
Vừa đi học về, cái Tí với thằng Tèo đã ríu rít chào hỏi mọi người từ ngoài sân.
- Hai đứa mau thay quần áo rồi ăn cơm. Hải chạy sang mời hai bác Đoàn sang ăn cơm. Giờ này chắc hai bác đi làm về rồi đấy.
Mười một giờ mười phút
Cả nhà quây quần bên mâm cơm gia đình khói tỏa nghi ngút. Trước khi ăn, Hải vui vẻ đứng dậy giới thiệu người yêu với mọi người:
- Thưa hai bác, thưa bố mẹ, con xin giới thiệu đây là Như Ngọc, người yêu của con ở trên thành phố ạ!
Ngọc tươi cười đứng lên cúi chào mọi người:
- Mong các bác ủng hộ chúng con ạ!
- Bác thấy cháu quen quen. Cháu về đây một lần hồi giỗ ông nội rồi nhỉ? - bác Đoàn hỏi.
- Dạ đúng rồi ạ! - Ngọc cười đáp.
- Cưới vợ thì cưới liền tay, chớ để vật giá lâu ngày leo thang! - bác Lý hài hước.
- Hì, bác vui tính quá! - Ngọc cười.
- Thôi mời mọi người dùng cơm đi ạ. Cơm canh nguội hết cả rồi - ông Khanh giục.
Mọi người vừa ăn cơm vừa cười nói vui vẻ. Ông bà Khanh Thủy phấn khởi ra mặt vì sắp có nàng dâu mới. Cái Tí thằng Tèo thoáng chốc lại nhìn chị dâu tương lai cười hì hì. Bầu không khí gia đình thật hạnh phúc và ấm áp!
"Reng reng"
Đang ăn ngon thì Hải có điện thoại, anh xin lỗi mọi người ra ngoài nghe máy.
- Alo ạ!
- (Hải à, chiều lên sớm đi gặp đối tác với thầy nhé! Với cả thầy có một tin tốt muốn báo với em).
- Dạ vâng. Cả nhà đang ăn cơm. Có gì chiều bọn em sẽ lên sớm ạ.
- (Ừ. Cho thầy gửi lời hỏi thăm ông bà dưới đấy nhé)
- Vâng, em chào thầy!
Nghe máy xong, Hải bước vào nhà, miệng cười tươi rói:
- Bố vợ tương lai triệu tập. Chắc chiều bọn con phải lên sớm.
- Thế à? Vậy ăn uống xong tranh thủ nghỉ trưa giấc. Lát mẹ chạy ra đồng hái ít cà chua sạch cho hai đứa mang lên làm quà.
Hai giờ chiều
Sau giấc ngủ trưa ngắn, Hải và Ngọc rục rịch chuẩn bị đồ đạc lên đường. Bà Thủy chu đáo chuẩn bị quà quê cho hai đứa mang lên: Khoai lang, cà chua, dưa chuột, toàn rau củ sạch nhà trồng được.
- Hai đứa đi cẩn thận nhé! Đến nơi nhớ điện về cho bố mẹ yên tâm - bà Thủy dặn dò.
- Dạ vâng. Con chào bố mẹ! Bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khoẻ.
- Con chào hai bác! Bọn con đi đây ạ.
- Ừ, hai đứa đi nhé!
Hải từ từ chở Ngọc ra ngoài đường lớn. Ông bà Khanh Thủy đứng phía sau vẫy tay chào tạm biệt cho đến khi hai con xa khỏi tầm mắt.
Năm giờ chiều, tại biệt thự nhà ông Tôn
- Bố mẹ em có chút quà quê biếu thầy! - Hải vui vẻ trao gói quà cho ông Tôn.
- Hai ông bà chu đáo quá! Cho thầy gửi lời cảm ơn nhé! Ngọc xách vào trong bếp cho bố.
Ngọc vui vẻ xách mấy túi rau củ quả vào bếp, cẩn thận xếp vào tủ lạnh. Sau đó, cô bấm máy gọi về báo tin cho bố mẹ Hải.
- Con chào hai bác, bọn con vừa lên tới nơi xong ạ.
* * *
- Vâng. Dạ con chào bác!
Bên ngoài phòng khách, hai thầy trò ông Tôn đang tiếp tục câu chuyện.
- Thầy có tin vui muốn báo cho em đây.
- Tin vui gì thế ạ? - Hải tò mò.
- Nhà trường đã ra quyết định mời em làm giảng viên chính thức cho trường.
- Thế ạ? Em cảm ơn thầy! Em vui lắm ạ! - Hải mừng rỡ.
- Em xứng đáng được nhận điều đó mà. Chúc mừng em! - ông Tôn bắt tay với Hải.
- Vâng. Em sẽ tiếp tục cố gắng!
- Sắp đến giờ hẹn rồi. Giờ em cùng thầy đi gặp đối tác nhé! - thầy Tôn vừa nói vừa nhìn đồng hồ.
- Vâng thưa thầy!
Từ khi lên làm giảng viên chính thức, Minh Hải luôn bận rộn với hàng núi công việc. Những học trò do thầy Hải hướng dẫn đã giành được những giải thưởng cao như giải Nhất VIFOTEC, giải Nhất "Sinh viên nghiên cứu khoa học toàn quốc". Anh đã được Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo tặng Bằng khen vì có thành tích xuất sắc hướng dẫn sinh viên nghiên cứu khoa học. Ngoài ra, khẳng định tên tuổi qua ba giống lúa NV1, TC5 và N91, Hải tiếp tục gửi đi khảo nghiệm quốc gia hai giống lúa tẻ và ba giống lúa nếp mới. Được học trò quý mến, được nông dân tin cậy, đó chính là động lực để Hải gặt hái được thành công nối tiếp thành công. Về phía Như Ngọc, với tài năng và sức trẻ của mình, chỉ sau một thời gian ngắn, cô đã được thăng chức lên làm vị trí trưởng phòng thiết kế của Thời trang Elise, với công việc ngập đầu. Vì đều bận rộn công việc nên thời gian này, Hải và Ngọc ít có dịp hẹn hò bên nhau, nhưng tình yêu mà họ dành cho nhau vẫn luôn nồng cháy. Đó chính là sức mạnh của tình yêu chân chính.
Một năm sau, tại lễ trao giải Quả cầu vàng
- Tôi rất vui khi nhận được giải thưởng này. Trước hết, tôi xin cảm ơn bố mẹ tôi đã sinh ra tôi để tôi có được ngày hôm nay. Tôi xin cảm ơn người thầy - PGS. TS Phan Hữu Tôn. Thầy đã ở bên tôi từ khi tôi còn là sinh viên, hướng dẫn tôi những bước đầu tiên khi tôi bắt đầu nghiên cứu khoa học. Thành công của tôi ngày hôm nay chính là nhờ sự động viên, hỗ trợ từ thầy. Và cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn tới người phụ nữ đã luôn ở bên tôi những lúc tôi căng thẳng nhất, em chính là nguồn động lực to lớn để tôi bước tới thành công!
Cả hội trường vỗ tay rầm rầm sau bài phát biểu dài, đầy xúc động của Hải, rồi bắt đầu ngoái ngác tìm kiếm xem người phụ nữ mà Hải nhắc đến là ai. Ở hàng ghế đầu, một cô gái trẻ ngại ngùng lấy tay che mặt gây sự chú ý của mọi người. Cô gái ấy không ai khác chính là Như Ngọc.
- Như Ngọc, em lên đây với anh!
Ngọc xuất hiện trên khán đài trong bộ vest nữ thời trang màu hồng rất trẻ trung và cá tính.
- Ồ - cả hội trường ồ lên trước vẻ đẹp "sắc nước nghiêng thành" của Ngọc.
- Đúng là một cặp trai tài gái sắc! - mọi người trầm trồ nhận xét.
Bất ngờ, Hải quỳ xuống, nhẹ nhàng trao nhẫn cầu hôn cho Ngọc bằng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khiến cho tất cả phải ngỡ ngàng ồ lên lần hai.
- Làm vợ anh nhé!
Không nói gì, Ngọc đồng ý bằng cái gật đầu đầy xúc động.
- Hôn đi! Hôn đi! - tiếng mọi người reo lên dưới khán đài.
Không hề e ngại, đôi tình nhân hạnh phúc trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào ngay trên sân khấu.