Bạn được Aniprio mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Vãn An Chi Dạ

Vãn An Chi Dạ
Xu
5
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
[Cứu Rỗi] [Chương 1]

Choang..

"Mẹ nó! Mày cũng giống như con đĩ mẹ mày vậy!"

Tiếng đập phá đồ đạc, tiếng chửi mắng phát ra từ căn nhà cuối ngõ trong đêm vắng khiến mọi người đều tỉnh giấc.

"Haizzz Thật tội nghiệp cho con bé nhà đó"

"Chuyện này có gì lạ đâu chứ dăm ba vài ngày lại đập phá 1 lần"

"Lần này con bé lại bị đánh nữa rồi!"

"Thằng Tư lại đi nhậu nhẹt về nữa à" Ông Hai nghe tiếng ồn ào thì mở cửa ra

"Thằng này mất hết tính người rồi" Bà hai theo sau ông lên tiếng

"Mày trừng gì tao hả"

Chát.. Chát.. Chát..

Từng đợt roi đánh vào cô, đầu tóc rối bời, chỉ biết im lặng căm phẫn nhìn cha của mình. Lúc trước ông cũng từng là trụ cột của gia đình, một người cha một người chồng tốt nhưng sau khi mẹ tôi bỏ nhà đi thì ông trở nên như vậy. Ông nghĩ rằng chỉ cần làm tổn thương tôi bà sẽ thương xót tôi mà trở về bên ông.

Ầm.. Ầm.. Ầm..

"Tư! Mày mở cửa ra cho mẹ, nhanh lên" Đây là tiếng bà nội cô

"Mẹ! Sao mẹ lại ở đây vào giờ này"

"Tao mà không xuất hiện vào giờ này thì mày định đánh chết cháu gái tao à" Bà vừa mắng cha cô vừa đi đến đỡ cô dậy: "Mày nói con bé sống rất tốt, mày sẽ chăm sóc nó, đây là cách mày chăm sóc ư"

"Đáng lẽ ra tao phải nghi ngờ mày năm lần bảy lượt ngăn tao thăm cháu cũng không cho con bé đến gặp tao" Bà đỡ tôi ngồi lên ghế rồi đứng trước mặt cha mắng ông ấy

"Tôi còn tưởng là cái nhà này chẳng còn ai quan tâm đến con bé nữa đó"

"Hóa ra là còn bà nội nó" Mọi người túm tụm lại trước sân nhà tôi để tám chuyện

"Bà nội cái Vân à, chuyện này chẳng phải ngày một ngày hai đâu, thằng tư vui thì con bé ăn trận nhẹ, buồn thì ăn trận nặng, chúng tôi ngăn còn bị vạ lây nên chỉ biết cầu cho thằng tư vui để con bé ít bị đánh" Bà Hoa hàng xóm lên tiếng

"Mấy người rảnh chuyện à! Nhà ai thì nấy mà về, Cút!" Cha cô chột dạ dưới ánh nhìn của bà nội và tiếng bàn tán xôn xao của mọi người liền chỉ tay đuổi mọi người về

Sau khi mọi người giải tán, bà nội tiến đến gần tôi ôm tôi vào lòng "Bà nội xin lỗi đã không đến thăm con sớm hơn"

"Cái thằng trời đánh đó nó giấu giếm bà, không phải hôm nay bà có chuyện đi ngang qua đây nên muốn ghé thăm con ngủ lại một đêm thì đã không biết chuyện này rồi" Tôi cảm nhận được trên vai áo mình thấm ướt từng làn nước ấm nhỏ giọt, tôi cảm thấy ấm lòng, hóa ra tôi không cô đơn, vẫn có người thương xót tôi: "Ngày mai con theo bà về nhà, không ở đây nữa"

"Mẹ! Không được! Con bé không đi đâu cả" Cha cô lớn giong khi nghe bà nói muốn đưa tôi đi

"Tao chỉ thông báo không cần sự đồng ý của mày"

"Để nó ở đây với mày để mày đánh chết à"

"Hứ" Cha cô không cãi lại bà được liền quay người bỏ đi

"Con cứ vứt đấy đi, sao mà phải dọn chứ, đứa nào đập phá thì để đứa đó dọn" Bà ngăn tay tôi lại khi tôi cúi người xuống nhặt đồ đạc bị cha ném lung tung lúc nãy

"Trong nhà có hòm thuốc không?"

"Dạ có bà nội, để con đi lấy ạ"

"Đi dẫn bà nội lên phòng con nào?" Cô ôm hòm thuốc trong người dắt bà lên lầu ngay căn phòng đầu tiên

"Con ngồi xuống đi cởi áo ra" Tôi đứng nhìn bà với vẻ mặt nghi hoặc

"Cởi ra! Bà nội thoa thuốc cho con

" Sao lại nhiều vết thế này, con có đau không? "Bà nhìn tấm lưng chằng chịt vết roi, mới cõ cũ có mà xót thương

" Dạ không đau ạ "Tôi quá quen với việc bị đánh rồi, có những hôm tôi mệt quá chỉ lên ngủ mặc kệ lưng đang rướm máu

" Sao mà không được chứ, thế này để lại sẹo thì còn đâu lưng thiếu nữ nữa "

" Ngày mai con theo bà về đến bệnh viện khám tổng quát xem "

" Dạ con nghe theo bà nội ạ "

Sáng hôm sau

Hành lý của tôi không nhiều chỉ vỏn vẹn trong chiếc túi nhỏ, tôi lẻo đẻo đi sau bà nội ra xe.

" Cái Vân à! Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe nha, nhớ bọn ta nhớ ghé thăm "Bà Hai nắm lấy tay tôi nói rồi ngước nhìn mọi người xung quanh đang tạm biệt tôi

" Dạ con sẽ ghé thăm mọi người ạ "

Xe lăn bánh tôi quay lại nhìn mọi người vẫy tay tạm biệt, nhìn ngôi nhà nơi cuối ngõ khuất xa dần, không biết rằng lên đi này khi nào tôi sẽ trở về

Chiếc xe xa dần không một ai biết luôn có một ánh mắt luôn dõi theo chiếc xe đến khi không còn nhìn thấy nữa.

" Bà nội đã nhờ người xử lý thủ tục trường học cho con rồi! "Bà nắm tay tôi nói tiếp" Tạm thời con sẽ sang Mỹ ở nhà Bác Ba của con, ta đã gọi báo nó chuẩn bị phòng cho con rồi "

" Con sang đó ở và học thời gian sau tốt nghiệp đủ 18 tuổi thì tùy con quyết định ở tiếp hay trở về, con thấy sao "Bà thấy tôi cứ im lặng mãi không trả lời liền nhìn thẳng vào mắt tôi

" Dạ con nghe theo sự sắp xếp của bà nội ạ "

" Đúng là đứa trẻ ngoan mà "Bà cứ xoa đầu và vuốt mái tóc dài của tôi nói tiếp" Ta xem thử cha con tìm con kiểu gì? Đáng đời nó sống một đời cô độc "

Tôi nghe thấy thế liền mĩm cười, có ai lại nói con trai mình như vậy chứ. Đột nhiên tôi nhìn thấy một chiếc xe tải đang lao tới như một con thú dữ. Không có tiếng phanh xe chỉ có tiếng uỳnh chói tai xe toạc không gian tĩnh lặng. Chỉ trong một chớp mắt thế giới đảo điên. Cú va chạm mạnh khiến chiếc xe lộn nhào, đầu tôi đập mạnh vào lớp cửa kính cửa sổ đang vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh vụn bay trong không trung.

Khi mọi thứ dừng lại, không gian rơi vào một khoảng lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng xì xì của khói bốc lên từ nắp ca-pô. Tôi lờ đờ mở mắt, đầu óc choáng váng với vẻ mặt nghi hoặc, chưa kịp hiểu chuyện kinh hoàng vừa xảy ra. Cảm giác nóng hổi chạy dọc bên thái dương, vết cắt sâu bắt đầu rướm máu, thấm đỏ cả mảng áo.

Nhìn sang bên cạnh, tôi nhìn thấy bà nội máu chảy đầm đìa nhưng bà vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Tôi dần mất đi ý thức lúc đó tôi chỉ nghĩ:" Ông trời thật bất công, giống như vừa cho tôi một viên kẹo ngọt sẽ bắt tôi phải trả một cái giá quá đắt ".

Tiếng người xôn xao bàn tán bắt đầu vang lên, lúc bỗng lúc trầm, đứt quãng như tiếng radio mất sóng

" Gọi cấp cứu mau! Mau lên "

" Trời ơi! Nhìn xem có ai còn sống bên trong không kéo ra "

" Nhìn kìa! Xăng đang chảy ra kìa, tránh xa ra.. "

Những tiếng bàn tán ấy cứ xoáy vào màn nhĩ nhưng tôi chẳng thể hiểu nổi một câu hoàn chỉnh. Trong cơn mê man, tôi cảm nhận được có ai đó đang cố kéo tôi ra. Tôi cố gắng mở mắt nhưng chỉ lờ mờ thấy được bóng dáng thiếu niên.

" Ly Ly! Không được ngủ, không được ngủ "

" Ly Ly! Ly Ly!"

Từng giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của thiếu nữ. Đó không phải là nước mắt của cô mà là của chàng trai ấy. Cô dần ngất lịm đi trong lồng ngực của anh.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back