"ÔNG MỚI NÓI GÌ CƠ?"
Một tiếng hét lớn phá tan khung cảnh buổi trưa vốn đang yên bình khiến cho chim chóc xung quanh một ngôi nhà truyền thống Hàn Quốc giật mình mà bay tán loạn. Trong nhà, tại một căn phòng nho nhã được trang trí bởi những bức thư pháp với bút pháp điêu luyện, một chàng trai với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đang vừa nhăn nhó vừa nói vào điện thoại.
"Chưa tìm ra á? Tôi đã trả các người bao nhiêu là tiền mà một tuần rồi vẫn không có tin tức gì là sao hả? Các người có làm việc đàng hoàng không đấy?"
"Mong cậu thông cảm cho chúng tôi, thật sự là thông tin mà cậu cung cấp cho chúng tôi quá ít." Giọng nói bên kia dè dặt lên tiếng.
"Các người còn trách tôi á? Có tin tôi cho người tới dỡ luôn văn phòng thám tử của mấy người không? Rõ ràng là các người không đủ năng lực. Chỉ giỏi đòi tiền thôi, đây là lần thứ mấy rồi hả?"
"Nhưng thưa cậu, chỉ với mấy tấm ảnh chụp trộm không rõ nét và một cái
tên Ten Lee không biết thật giả thì thật sự quá khó tìm rồi."
"Nếu dễ tìm thì tôi còn cần tới mấy người sao? Nếu tôi không bị kẹt lại ở Seoul thì còn cần tới mấy người chắc. Suncheon đâu có lớn đâu chứ? Tôi không cần biết, cho các người ba ngày nữa, nhất định phải tìm cho ra anh ấy."
"Vậy.. chúng tôi sẽ cần thêm nhân lực, vẫn phiền cậu.. cái kia"
"Tiền chứ gì, mấy người cứ tìm đi, tôi sẽ trả thêm tiền, nhưng nếu vẫn không tìm được thì mấy người lo mà tìm việc khác mà làm đi là vừa."
"Cảm ơn cậu Kim, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."
Cúp máy xong, chàng trai tức giận tùy tiện ném điện thoại lên chiếc bàn trà gỗ sang trọng.
"Thật là tức chết mà, tiền thì cứ đòi mà anh ấy thì tìm mãi không ra. Lỡ đâu khi mình còn đang kẹt ở đây mà tên to xác kia tìm được anh ấy trước thì sao đây?"
"AAAAAAAAA bực mình quá, bao giờ mình mới được ra ngoài đây." Cậu nằm lăn ra sàn giãy giụa.
"Con đang la lối gì đó Kim Jungwoo?"
Một quý bà trung niên xinh đẹp trong một bộ hanbok truyền thống thong thả bước vào phòng. Từ những đường nét trên khuôn mặt bà có thể thấy khi còn trẻ bà chắc chắn là một mỹ nhân vạn người mê. Nếu quan sát kỹ sẽ thấy Jungwoo thừa hưởng rất nhiều từ nét đẹp của bà.
"Phu nhân Kim ơi, chừng nào con mới được ra ngoài vậy? Con ở nhà sắp lên mốc luôn rồi." Cậu thấy mẹ tới liền thay đổi thái độ 180 độ, quay sang ôm lấy chân bà làm nũng.
"Còn không phải tại con sao, tự nhiên cải nhau với cha con làm gì. Mà con nói coi, lúc trước là ai nằng nặc đòi về Seoul hả? Sao giờ lại đòi về nơi khỉ ho cò gáy đó làm tình nguyện gì chứ?" Bà dùng chân đá cậu con cưng của mình rồi ngồi xuống cạnh Jungwoo, dịu dàng xoa tóc con mình.
"Tại lúc đó con chưa gặp thiên thần của con mà." cậu nói nhỏ.
"Con lẩm bẩm gì đó?"
"Không có gì đâu mẹ, à mà mẹ yêu ơi, con hết tiền tiêu vặt rồi, mẹ cho con thêm một ít đi." Xin tiền thì không thể thiếu ánh mắt cún con được.
"Cún con của mẹ, con tiêu tiền gì mà nhiều vậy? Đây là lần thứ mấy trong tháng con hỏi xin tiền mẹ rồi?"
"Con đang làm một việc rất quan trọng đó, liên quan tới hạnh phúc sau này của con đó mẹ."
"Sao vậy? Biết yêu rồi sao?" Phu nhân Kim phấn khích hỏi con mình.
"Đúng vậy, không phải anh ấy là không được đâu." Hai má Kim thiếu gia tự động ửng hồng khi nhớ tới người trong mộng của mình.
"Ai vậy? Xinh không? Có hình không? Cho mẹ xem nào."
"Mẹ đợi con chút, anh ấy là thiên thần đó, không phải người thường đâu, bảo đảm mẹ mà gặp thì cũng thích anh ấy thôi."
Vừa nói Jungwoo vừa lấy mấy tấm ảnh trong điện thoại ra cho phu nhân Kim xem. Trong đó, có tấm chỉ chụp được sau lưng, có tấm thì chụp khi người đó đang ngồi sau khung vẽ hoặc đang nói chuyện với ai đó, nhìn qua là biết toàn là hình chụp lén rồi, đã vậy chất lượng ảnh còn khá kém. Nhưng dù có kém ra sao thì phu nhân Kim vẫn nhìn ra được người ta là con trai nha.
"Này cún con, đây không phải là con trai sao? Con đang đùa mẹ có đúng không?"
"Con không đùa đâu mẹ, con thích anh ấy thật đó. Con chưa có cảm giác này với ai trước đây hết."
"Mà cậu ta không phải vì tiền mới quen với con chứ? Dạo này con chi nhiều tiền quá rồi đó." Phu nhân Kim không quá để ý khi con mình thích đàn ông, nhưng bà lại sợ đứa con ngây thơ của mình gặp phải dân đào mỏ.
"Anh ấy chưa từng đòi đòi hỏi bất cứ thứ gì từ con hết, chỉ tại gần đây người của con ở trung tâm bảo trợ báo lại rằng đã lâu rồi không thấy anh ấy tới lớp dạy nên con mới thuê đám thám tử vô dụng ở Suncheon đi tìm anh ấy."
"Người của con á, con còn có tay chân ở Suncheon sao?" Phu nhân Kim cứ thế cười vào mặt con trai mình, hình tượng quý phu nhân cũng bị vứt đi đâu mất.
"Con phải trả cho thằng nhóc đó ba ngàn won mỗi tháng chỉ để nó báo tin và gửi hình của anh ấy cho con thôi đó. Thế mà nó còn chụp chẳng ra hồn." Nhắc tới thì Jungwoo lại càng bực. Thằng nhóc Haechan đó đúng là không trông cậy được chút nào, y như mấy tên thám tử vậy.
"Mẹ à, mẹ đừng cười nữa, rốt cuộc mẹ có cho con tiền không?" Cậu nhăn nhó kéo tay mẹ mình.
"Cái thằng nhóc này, con nói chuyện như vậy với mẹ mà được hả? Mà sao con lại phải gấp rút tìm người ta như vậy? Lỡ đâu thiên thần của con chỉ đi du lịch đâu đó thôi thì sao?"
"Không đâu, anh ấy sẽ không bao giờ đi đâu mà không báo trước với trung tâm đâu, anh ấy cũng không báo gì cho lớp học nữa. Với lại tên to xác kia cũng đã trở lại từ Mỹ rồi, con không thể để hắn ta tìm ra anh ấy trước được."
"Ôi trời, con còn có cả tình địch nữa á? Xem ra thiên thần của con rất nổi tiếng nha, mẹ muốn gặp một lần ghê."
"Muốn gặp thì mẹ giúp con đi, không cho tiền thì mẹ xin cha cho con ra ngoài đi."
"Thôi được rồi, giúp con thì cũng được thôi."
"Con cảm ơn mẹ yêu."
"Nhưng, con phải đi dự tiệc với mẹ. Sao nào? Chịu không?"
"Mẹ ơi, mẹ biết con không thích đi mấy chỗ đó mà." Cậu ôm lấy tay mẹ làm nũng.
"Mẹ không biết đâu, tùy con thôi, đi với mẹ thì vừa có tiền mà mẹ còn năn nỉ cha giúp con, nếu không thì mẹ sẽ đi với chị con, còn con thì cứ ngồi đó chịu phạt đi." Nói rồi phu nhân Kim đứng dậy chuẩn bị quay đi khiến Jungwoo hốt hoảng túm lấy vạt hanbok của bà.
"Con đi, con đi mà. Mẹ nhớ giúp con nói với cha nhé."
"Biết rồi, mà chuyện về cậu ấy con khoan hãy nói với cha con, không thì lại thêm chuyện nữa."
"Dạ rõ, phu nhân Kim xinh đẹp." Jungwoo đưa tay lên chào kiểu quân đội.
"Ngoan lắm, giờ thì nhanh kể cho mẹ nghe chuyện của con và cậu ta đi, sao con gặp người ta được vậy?" Phu nhân Kim vui vẻ ngồi xuống lần nữa rồi nhìn con mình với anh mắt lấp lánh. Bà thật sự muốn nghe về mối tình đầu của con mình.
* * *
Ba ngày sau, trong bữa tiệc sang trọng, nơi tập trung của những tinh anh trong xã hội, nơi mà một cái bắt tay có thể trở thành mở đầu của một hợp đồng cả trăm tỷ won. Thế nhưng, lẫn trong đó là Jungwoo, người đang chán không chịu nổi ngồi cạnh mẹ mình. Những nụ cười xã giao giả tạo và những lời khen sáo rỗng của những người trong mắt chỉ có lợi ích xung quanh khiến cậu buồn nôn. Nhưng vì có thể được ra ngoài để tìm Ten hyung, cậu sẽ cố gắng chịu đựng. Không biết tên kia đã tìm được anh ấy chưa nữa. Anh ấy đột nhiên biến mất như thế làm cậu lo lắng vô cùng.
"Con không thể tỏ ra vui vẻ một chút sao Kim Jungwoo?" Phu nhân Kim nhéo má con mình khi thấy cậu cứ xụ mặt xuốt từ đầu buổi tiệc.
"Nhưng buổi tiệc này chán thật sự luôn đó thưa quý phu nhân."
"Điều chỉnh lại biểu cảm của con đi, nên nhớ là con đang nhờ vả mẹ đấy nhé. Giờ thì đi lấy đồ tráng miệng cho mẹ đi, con biết mẹ thích gì mà đúng không?"
"Dạ, xin phu nhân chờ trong giây lát." Jungwoo nói rồi cười một cách tinh nghịch trước khi xoay người đi tới quầy đồ tráng miệng.
"Thằng nhóc này." Phu nhân Kim bật cười lắc đầu trước khi quay lại nói chuyện với những quý bà khác đang ngồi cùng bàn.
* * *
Sau một lúc chọn lựa, Jungwoo đi xuyên qua dòng người để mang bánh ngọt về cho phu nhân Kim, nhưng cậu chợt dừng lại khi thấy một bóng lưng khá quen thuộc. Cậu đã thấy người này ở đâu rồi nhỉ?
Câu hỏi đó quanh quẩn trong đầu cậu mãi cho tới khi cậu về tới bàn của mẹ mình. Tức thật đấy, rốt cục thì mình nhìn thấy anh ta ở đâu cơ chứ?
Trong lúc cậu còn đang xoắn xuýt thì một bức tranh sơn thuỷ cổ được mang lên để đấu giá từ thiện. Khi nhìn thấy bức tranh, Jungwoo mới nhớ ra, đây không phải là người trong tranh của Ten hyung sao?
"Mẹ ơi, mẹ biết người cao cao mặc vest xám bên kia là ai không?" Jungwoo lập tức chỉ tay về phía người đó hỏi mẹ mình.
"Đó không phải là chủ tịch Seo của JC sao? Sao con lại hỏi về cậu ta?"
"Mẹ, con nghĩ anh ta có thể biết Ten hyung của con đang ở đâu." Jungwoo kéo tay mẹ mình đầy kích động.
"Con bình tĩnh lại cho mẹ, hắn ta không dễ chọc đâu." Phu nhân Kim nói nhỏ vào tai con mình rồi mới xoay qua cười với Johnny.
"Con mặc kệ anh ta là ai, mẹ ơi, Kim phu nhân đẹp nhất trần đời ơi. Mẹ giúp con điều tra anh ta có được không? Con chỉ muốn biết Ten hyung có đang ở cùng anh ta hay không thôi." Jungwoo lại giở trò làm nũng.
"Cậu ta khá nể mặt cha con vì đã chịu hợp tác khi anh ta còn đang khó khăn gây dựng sự nghiệp. Mẹ có thể giúp con sang chào hỏi một chút, nhưng con phải đàng hoàng lên cho mẹ hiểu không? Không được làm mẹ xấu hổ có biết không?"
"Dạ, dạ con biết rồi mà, chúng ta nhanh qua đó đi."
Jungwoo hối thúc mẹ mình, nếu không phải sợ mẹ mắng thì cậu đã kéo tay bà đi luôn cho nhanh rồi.
"Chào cậu, chủ tịch Seo."
"Chào phu nhân Kim, phu nhân luôn đẹp hơn sau mỗi lần chúng ta gặp nhau đấy." Johnny vô cùng lịch thiệp chào lại bà, tầm mắt anh vô tình lướt qua cậu thanh niên trẻ tuổi bên cạnh bà. "Còn cậu đây là?"
"Cậu lại quá lời rồi chủ tịch Seo, cậu vẫn phong độ như ngày nào. Đây là con trai út của nhà tôi." Phu nhân Kim cũng vui vẻ đáp lại.
"Thì ra là cậu út nhà họ Kim. Hân hạnh được biết cậu. Tôi là Seo Youngho."
Johnny lịch sự đưa tay về phía Jungwoo, nhưng cậu út nào đâu để ý, cậu còn có chuyện quan trọng hơn cần hỏi mà.
"Anh biết Ten hyung đang ở đâu có đúng không?"
Thái độ của Johnny hoàn toàn thay đổi khi nghe một người lạ mặt như cậu hỏi vè Ten. Anh lạnh lùng hỏi.
"Tại sao cậu lại biết Ten?"
Không khí xung quanh hai người chợt trở nên nặng nề vô cùng. Lần đầu tiên trong đời Jungwoo gặp được một người có ánh mắt đáng sợ như thế. Như một con rắn đã xác định mục tiêu, Jungwoo cảm thấy chỉ cần cậu di chuyển dù là một chút thì sẽ bị con rắn to lớn ấy nuốt chửng vào bụng. May mà mẹ cậu đã nhanh chóng giải vây giúp cậu.
"Vậy là cậu thật sự biết bạn của con trai tôi à. Thế thì may quá, thằng bé đã tìm cậu ấy rất lâu rồi, thậm chí còn chọc giận cha nó vì cậu ấy nữa đó."
Phu nhân Kim lên tiếng hòa hoãn, không quyên nhắc lại cho Johnny về thân thế của Jungwoo. Hắn có thể không nể mặt bà, nhưng không thể không nể mặt chồng bà.
Sự giằng co của ba người bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại của Johnny, đây là âm báo anh đặc biệt cài riêng cho Ten, nên khi vừa nghe thấy anh đã mặc kệ mọi thứ mà bắt máy ngay.
"Anh nghe đây bé cưng."
"Johnny.. John.. John anh đang ở đâu vậy? Em.. hức.. không tìm thấy anh.. hức." Ten đáp lại anh trong tiếng nấc làm tim Johnny siết lại đau buốt.
"Ten, bé cưng, đừng khóc, cũng đừng cúp máy, anh sẽ về ngay, đợi anh."
"Xin lỗi, phu nhân trong nhà có chút chuyện, tôi phải về xem chồng mình. Thất lễ rồi."
Johnny nói xong thì nhanh chóng xoay người đi nhanh về phía cửa ra, để lại hai mẹ con ngơ ngác. Anh ta vừa nói "CHỒNG" sao?
Hết chương 13.
* * *
Tâm sự cùng Mèo:
Nhân tố bí mật đã xuất hiện hí hí, mọi người có bất ngờ không? Quá khứ của Ten sẽ dần được hé lộ.