Bạn được Tiên Vũ mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
606 ❤︎ Bài viết: 340 Tìm chủ đề
53 0
55068221386_83f80b77a2_o.jpg


HƯ LINH PHÁ


Tác giả: Thời Không

Thể loại: Tiên hiệp, Huyền huyễn, Ngược luyến tình thâm, Ngược luyến tàn tâm (Cực)

Nhân vật: Khương Vô Nhai x Ứng Thanh Y.

Tình trạng: Đang ra

Link góp ý: Các tác phẩm của Thời Không

Văn án:


Hư ảnh chập chờn, linh cốt tan,

Xiềng xích buông rơi, lệ hai hàng.

Ta bắt ngươi đền bằng mạng sống,

Ngươi trả cho ta... cả thế gian.



Chín kiếp nợ nhau một chữ Tình,

Người đi chẳng để lại tàn hình.

Oan khiên hóa ra vòng luân lạc,

Tỉnh mộng chung đường, chỉ độc ta.​

Phù hợp với: Những độc giả có "trái tim thép", yêu thích sự kết hợp giữa ngược luyến tình thâm và ngược luyến tàn tâm với những tình tiết hy sinh cực đoan, bi thảm đến mức ám ảnh.
 
606 ❤︎ Bài viết: 340 Tìm chủ đề
Chương 01. Huyết Chú Khởi Thân

Mùi gỉ sắt quyện với mùi tóc cháy nồng nặc trong không gian.

Ứng Thanh Y bò lết giữa những xác thân lạnh ngắt, bàn tay nàng cào cấu xuống nền đá của điện thờ Ứng gia, móng tay lật ngược, rướm máu. Nàng không thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này so với cảnh tượng trước mắt chỉ là một cái phủi bụi.

Phía trước, dưới chân bức tượng Linh Tổ đã mất đầu, Khương Vô Nhai đứng đó.

Hắn đang lau kiếm. Một động tác chậm rãi, tỉ mỉ như thể hắn đang lau một món đồ chơi quý giá chứ không phải một thanh hung khí vừa nhuộm máu cả tộc nhân nàng. Tiếng kim loại cọ sát vào tấm lụa trắng nghe ghê rợn, xé toạc sự tĩnh lặng của bóng đêm.

"Sư huynh..."

Ứng Thanh Y thốt lên, giọng nói vỡ vụn như tiếng gốm sứ rơi xuống sàn. Hắn không ngẩng đầu. Ánh trăng ngoài kia hắt vào, đổ bóng hắn dài dằng dặc, che khuất cả cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của nàng.

"Ngươi từng nói, thanh kiếm này chỉ để bảo vệ ta."

Khương Vô Nhai dừng tay. Hắn nhìn xuống tấm lụa đã đẫm máu trong tay mình, rồi thản nhiên vứt nó xuống đất. Tấm lụa rơi trúng mặt một đứa trẻ nằm gần đó - đệ đệ của nàng.

"Người ta chết rồi, lời nói cũng hóa hư không." Hắn nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn.

"Ứng Thanh Y, ngươi nên nhìn quanh đi. Ứng gia tàn rồi. Linh căn của ngươi cũng đã bị ta phế. Ngươi còn gì để chất vấn ta?"

Nàng nhìn hắn, cố tìm kiếm một tia dao động, một chút hối hận hay dù chỉ là một cái chớp mắt tội lỗi. Nhưng không có gì cả. Khương Vô Nhai trước mặt nàng là một kẻ xa lạ với đôi mắt khô khốc và tâm địa như sắt đá.

Nỗi yêu thương sâu nặng suốt mười mấy năm trời, bỗng chốc co quắp lại, thối rữa và bốc mùi hận thù.

Ứng Thanh Y bật cười. Tiếng cười đứt quãng, xen lẫn tiếng ho ra máu. Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng, không phải để cầm kiếm, mà để thực hiện điều kinh khủng nhất mà một người tu tiên có thể làm.

Nàng đâm ngón tay vào lồng ngực mình.

Máu tim trào ra, nóng hổi và mang theo một thứ linh áp hắc ám. Nàng dùng máu ấy, vẽ một đường loằng ngoằng, đỏ sẫm ngay trên khoảng không trước mặt. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng sấm vang trời, chỉ có tiếng máu nhỏ giọt xuống nền đá: tí tách, tí tách. Khương Vô Nhai hơi nheo mắt lại. Hắn nhận ra thứ đó. Hồn ấn.

"Khương Vô Nhai... ngươi muốn ta sống để nhìn Ứng gia lụi tàn sao?"

Nàng rít qua kẽ răng, gương mặt vốn thanh tú nay vặn vẹo vì uất hận. "Được. Ta sống. Nhưng ngươi cũng đừng hòng chết dễ dàng."

Nàng vung tay. Giọt máu tim ấy bay vút đi, găm thẳng vào giữa trán hắn.

Khương Vô Nhai không tránh. Hắn đứng đó, để mặc giọt máu rực đỏ thấm vào da thịt, chui sâu vào thần thức. Hắn khẽ rùng mình, một hơi lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đôi môi lại cong lên một độ cong rất nhỏ. Một cái mỉm cười mà Ứng Thanh Y, trong cơn cuồng nộ, đã hoàn toàn bỏ lỡ.

"Ta nguyền rủa ngươi..." Ứng Thanh Y bò đến, túm lấy vạt áo hắn, dùng chút sức tàn cuối cùng để hét vào mặt hắn. "Ngươi nợ ta ba trăm linh một mạng người. Mỗi một mạng, ngươi phải dùng một lần chết thảm để trả. Ta sẽ nhìn ngươi chết, kiếp này sang kiếp khác. Ta sẽ không để ngươi luân hồi thuận lợi, không để ngươi đầu thai bình an. Ngươi phải chết trước mặt ta, bằng chính tay ta, cho đến khi linh hồn ngươi vỡ nát thành tro bụi!"

Khương Vô Nhai cúi xuống. Hắn đưa bàn tay vẫn còn dính máu của cha nàng, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc rối trên trán nàng. Ứng Thanh Y rùng mình né tránh như chạm phải rắn độc.

"Được thôi." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự dịu dàng đáng sợ.

"Kiếp kiếp đời đời, ta chờ ngươi đến lấy mạng."

Nàng chộp lấy thanh đoản đao rơi trên đất, đâm phập vào bụng hắn.

Lưỡi đao lút cán.

Khương Vô Nhai không lùi lại. Hắn đổ ập người về phía trước, để lưỡi đao xuyên thấu qua lưng mình. Hắn gục đầu lên vai nàng, hơi thở nóng ấm phả vào tai nàng, nhưng lời nói lại lạnh thấu xương:

"Nhớ kỹ cảm giác này, Ứng Thanh Y. Nhớ kỹ sự hận thù này. Đừng bao giờ buông tha ta."

Cơ thể hắn dần lạnh đi. Hồn ấn trên trán hắn rực lên lần cuối rồi tắt ngấm, lặn sâu vào linh hồn đã rạn nứt. Hắn chết ngay trong vòng tay kẻ vừa nguyền rủa mình vĩnh viễn không được siêu sinh.

Nàng đẩy hắn ra. Hắn ngã xuống, nằm cạnh những xác chết của tộc nhân nàng, trông chẳng khác gì một kẻ tội đồ vừa bị thi hành án. Nàng đứng dậy, đôi chân run rẩy bước ra khỏi điện thờ đang bắt đầu bốc cháy.

Nàng không ngoảnh lại nhìn. Phía sau lưng, lửa bắt đầu liếm vào vạt áo xanh của hắn, mùi vải cháy khét lẹt nồng nặc trong gió lạnh. Ứng Thanh Y cứ thế đi, tay vẫn nắm chặt thanh đoản đao đã nguội lạnh máu, để mặc cho tiếng lửa cháy và tiếng đổ nát nuốt chửng lấy bóng hình kẻ mà nàng từng gọi là sư huynh.

Tuyết bắt đầu rơi, che lấp những dấu chân rướm máu trên bậc thềm đá lạnh lẽo.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back