Trên con đường lớn, một người đàn ông vóc người cao ráo đang đi đến bãi xe nằm trên con đường lớn cạnh con hẻm quán bar vừa nãy An Tri làm. Mở cửa xe bước vào phía trong, xe vừa nổ máy, anh ta chưa vội đi ngay. Hai tay cầm vô lăng mắt nhìn đăm chiu:
"An Tri sao?". Thành Trị lại cười hắc một tiếng rồi lái xe đi về khách sạn mà anh ở.
Về đến phòng anh cởi chiếc áo blazer để trong tủ áo, cởi giày rồi ngồi đi vào phòng bếp rót một cốc nước rồi mang ra sô pha ngồi, sau đó bật tivi xem tin tức.
"A lô, con nghe đây!" Thành Trị bắt máy khi tiếng chuông cuộc gọi chuẩn bị kết thúc.
"Đến nơi rồi mà sao anh không báo cho mẹ biết?" Giọng của một người phụ nữ trung niên cất lên
Thành Trị ngửa mình trên sô pha hai ngón tay xoa nhẹ thái dương nhẹ giọng dỗ dành, xin lỗi để mẹ anh có thể nhanh chấm dứt ca thán, căn dặn đủ điều. Cuối cùng sau một hồi dùng giọng đệu ngọt ngào thì mẹ anh cũng bỏ qua.
Bà Trần mẹ Thành Trị nhẹ giọng dặn dò: "Thôi được rồi, con gắng giữ sức khỏe. Tiện thể về nước thì cô nào được thì dẫn về luôn nhá, chứ già đầu rồi."
Thành Trị lại nhức đầu: "Được rồi, con biết rồi. Thôi con tắm đây, gọi mẹ sau."
Thành Trị tắt máy, đứng dậy đi vào nhà tắm, sau một hồi anh bước ra khỏi nhà tắm với một chiếc khăn tắm bên hông, phía trên để trần vừa đi vùa lau tóc. Dáng của Thành Trị khá đẹp, vóc dáng vốn cân đối, chân dài, ngoài ra anh còn đi tập thể hình thường xuyên nên cơ bụng săn chắc sáu múi rõ ràng. Do Thành trị tập để giữ sức khỏe chớ không phải luyện tập chuyên nghiệp nên cơ bắp khá cân xứng không phô trương, cồng kềnh. Có người chưa biết nhìn qua tưởng anh làm người mẫu nữa chứ. Vừa lau tóc vừa bước đến tủ quần áo lúc vừa về đến anh xếp vào, lấy một bộ đồ thoải mái ở nhà mặc vào.
Trong phòng khách sạn nơi Thành Trị ở khá sang trọng gồm phòng khách với bộ sô pha và một cái Ti vi, một chiếc giường Kingsize dư sức cho một người đàn ông cao 1 mét tám mươi như anh. Ngoài ra còn một phòng tắm rộng như một cái phòng ngủ gồm một bồn tắm nằm và môt bồn tắm đứng, bên trong có cả toi let và bồn rửa mặt. Phòng khá rộng được ngăn cách với ngoài ban công bằng cửa toàn kính, bên cạnh cửa kính có đặt một chiếc bàn làm việc bên cạnh chiếc giường. Thành Trị tiến đến đấy mở máy tính của mình ra và bắt đầu làm việc, do anh mới đến nên anh cần thời gian tìm hiểu về công việc của mình hơn. Anh chăm chú vào công việc của mình và cũng do phòng khách sạn cách âm khá tốt mà không biết rằng phía bên ngoài trời đã bắt đầu chuyển mưa lớn.
Mẹ anh đang ở ÚC và anh cũng đến Úc cùng mẹ đã được 10 năm rồi. Lúc về nước ở sân bay rồi đến khách sạn, lúc quan sát trên đường Thành Trị nghĩ ngành du lịch trong nước phát triển cũng khá ổn, quy hoạch đô thị
hiện đại, đã lâu rồi mới về nước nên anh cũng khá bất ngờ. Anh cũng một phần mong muốn có thể góp một chút gì đó trong kinh nghiệm dồi dào mà anh tích lũy lúc ở Úc. Sau khi đến khách sạn, Thành Trị vốn định đi lòng vòng khám phá trước khi ngày mốt bắt đầu công việc, rồi anh vào một quán bar để uống gì đó trước khi về.
Điều mà anh bất ngờ hôm nay là gặp được một người có thể gọi là quen mà anh không nghĩ đến. Thành Trị chỉ bất ngờ vậy thôi mà dựa và phản ứng người kia chắc có lẽ chẳng nhớ anh là ai đâu nên anh cũng không tỏ ra quen biết hay nhắc lại làm gì.
Lúc này tại quán anh Viễn đã đóng cửa, An Tri đã thay đổi bộ đồng phục mặc lại bộ đồ trước khi cô đến đây. Quần áo cô mặc khá đơn giản, hôm nay là một chiếc áo thun trắng, một chiếc váy màu nâu dài ngang gối.
An Tri mở cửa ra, một cơn gió lạnh lập tức đập thẳng vào người khiến cô ôm lấy hai cánh tay mình. Thường thì cô sẽ xem thời tiết trước khi đi làm nhưng hôm nay là ngày nghỉ nên đã không xem, nào ngờ đi làm đột xuất thế này nên An Tri chẳng chuẩn bị gì ngoài một chiếc áo khoác mỏng cô dành cho trời về đêm sẽ lạnh đôi chút.
Nhân viên lần lượt về hết, chỉ còn lại An Tri và anh Viễn về cuối cùng, anh Viễn ngoảnh đầu nhìn ra cửa: "Mưa lớn thế này sao em về được? Hay một lát Giang đến đón anh, anh chị đưa em về luôn"
"Không sao, em chờ mưa tạnh một chút rồi về cũng được, nếu trễ quá em bắt taxi về cũng được" An Tri cũng nhìn ra ngoài cửa. Cô nghĩ là trời mưa không biết chừng nào mới tạnh nhưng sợ làm phiền hai người nên An Tri từ chối, bởi nhà cô ở hướng ngược lại. An Tri xưa nay không thích làm phiền người khác, nếu cô có thể làm được điều gì cô đều làm hết, cho dù mọi người nghĩ phụ nữ chân yếu tay mềm cần chở che.
Anh Viễn gật đầu chào tạm biệt cô, bật chiếc ô màu xanh nước biển đã phai màu chạy thật nhanh về phía trước. An Tri nghĩ chắc chị Giang đang đợi anh Viễn ở đầu con hẻm, nhìn chiếc ô mà anh Viễn mang cô thấy thật hâm hộ
tình cảm của hai người. An Tri đã từng nghe kể về chuyện tình của hai người và cả về chiếc ô màu xanh ấy.
Một cơn gió lại thổi qua mái hiên nơi An Tri đang đứng, cô rùng mình nép vào góc tường. Cơn mưa rơi rào rào trước mắt, ngước mắt nhìn cơn mưa, trong phúc chốc cô siết chặt lấy cánh tay. Trong giờ phút này cô nghĩ rằng giờ này có một người bên cạnh thật tốt biết bao.