- Xu
- 752,902,716
2298
78
Hoa cỏ may là một bài thơ có tính triết lí rất sâu sắc của Xuân Quỳnh. Đọc Hoa cỏ may độc giả sẽ thoáng buồn vì một qui luật nghiệt ngã của tình yêu, nhưng cũng cảm nhận được cái trong trẻo của tâm hồn Xuân Quỳnh cũng như tâm hồn của rất nhiều người phụ nữ khác trong cuộc đời, ta thấy người phụ nữ trong Xuân Quynh thật đẹp, thật đáng nể trọng. Dù cuộc đời có nghiệt ngã bao nhiêu, chị vẫn yêu bằng cả trái tim mình.
Cát vắng sông đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc sang hè
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết trôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như lời khói
Ai biết lòng ai có đổi thay?
Xuân Quỳnh
Đọc Hoa cỏ may, người ta có cảm giác như đang bước đi giữa một buổi chiều cuối hạ đầu thu, khi mọi thứ vẫn còn vương chút nắng cũ nhưng trong lòng đã thấp thoáng một nỗi buồn rất khẽ. Bài thơ không chỉ nói về sự đổi mùa của thiên nhiên, mà còn là sự chuyển mùa trong cảm xúc của con người. Cảnh vật càng đẹp, lòng người càng dễ chùng xuống trước những điều không thể giữ lại.
Xuân Quỳnh viết về tình yêu bằng sự tinh tế và chân thành. Chị không than trách, cũng không bi lụy, chỉ nhẹ nhàng đặt ra một câu hỏi mà dường như ai từng yêu cũng đã từng tự hỏi lòng mình. Khi thời gian trôi qua, khi mọi thứ quanh ta đều đổi khác, liệu tình cảm ngày nào có còn nguyên vẹn như thuở ban đầu?
Hình ảnh hoa cỏ may xuất hiện ở cuối bài thơ để lại nhiều dư âm. Những hạt cỏ nhỏ vô tình bám vào tà áo giống như những kỷ niệm của một mối tình cũ. Dẫu muốn phủi đi cũng không dễ, bởi có những điều đã từng đi qua cuộc đời thì sẽ mãi để lại một dấu vết trong trái tim.
Bài thơ mang một nỗi buồn dịu nhẹ nhưng không nặng nề. Đó là nỗi buồn của sự trưởng thành, khi con người học cách chấp nhận quy luật đổi thay của thời gian, nhưng vẫn không thôi mong mỏi những điều đẹp đẽ sẽ còn ở lại.
Hoa cỏ may
Cát vắng sông đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc sang hè
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết trôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như lời khói
Ai biết lòng ai có đổi thay?
Xuân Quỳnh
Cảm nhận bài thơ Hoa cỏ may
Đọc Hoa cỏ may, người ta có cảm giác như đang bước đi giữa một buổi chiều cuối hạ đầu thu, khi mọi thứ vẫn còn vương chút nắng cũ nhưng trong lòng đã thấp thoáng một nỗi buồn rất khẽ. Bài thơ không chỉ nói về sự đổi mùa của thiên nhiên, mà còn là sự chuyển mùa trong cảm xúc của con người. Cảnh vật càng đẹp, lòng người càng dễ chùng xuống trước những điều không thể giữ lại.
Xuân Quỳnh viết về tình yêu bằng sự tinh tế và chân thành. Chị không than trách, cũng không bi lụy, chỉ nhẹ nhàng đặt ra một câu hỏi mà dường như ai từng yêu cũng đã từng tự hỏi lòng mình. Khi thời gian trôi qua, khi mọi thứ quanh ta đều đổi khác, liệu tình cảm ngày nào có còn nguyên vẹn như thuở ban đầu?
Hình ảnh hoa cỏ may xuất hiện ở cuối bài thơ để lại nhiều dư âm. Những hạt cỏ nhỏ vô tình bám vào tà áo giống như những kỷ niệm của một mối tình cũ. Dẫu muốn phủi đi cũng không dễ, bởi có những điều đã từng đi qua cuộc đời thì sẽ mãi để lại một dấu vết trong trái tim.
Bài thơ mang một nỗi buồn dịu nhẹ nhưng không nặng nề. Đó là nỗi buồn của sự trưởng thành, khi con người học cách chấp nhận quy luật đổi thay của thời gian, nhưng vẫn không thôi mong mỏi những điều đẹp đẽ sẽ còn ở lại.
Ngâm thơ
Chỉnh sửa cuối:
