Buổi sáng hôm ấy, không có gì khác lạ.
Bầu trời xám đặc như bị ai đó dùng tro bôi kín. Sương vẫn phủ trắng sườn núi. Những thân cây cháy trơ trụi còn đứng sừng sững giữa rừng, khói âm ỉ bay lên từ vài hố bom cũ chưa kịp nguội. Gió thổi thấp và nặng, mang theo mùi kim loại han rỉ. Ánh mặt trời yếu ớt xuyên qua tầng mây dày, không đủ sưởi ấm, chỉ đủ để làm rõ hơn những vết thương loang lổ trên mặt đất.
Không khí nặng nề như báo trước một cơn giông bão.
Chúng tôi đang kiểm tra lại quân trang thì lệnh được truyền xuống. Nhiệm vụ đặc biệt. Thâm nhập sâu vào khu doanh trại phía sau phòng tuyến địch để xác định vị trí kho tiếp tế, lấy bản sơ đồ bố trí pháo binh và mật mã liên lạc mới. Nó là mắt xích quan trọng nhất. Nếu phá được, cục diện sẽ xoay chuyển.
Nhưng chỗ đó cũng là nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất. Ai cũng hiểu, đây là nhiệm vụ gần như không có đường trở về.
Khi nghe cấp trên đọc tên anh, tôi thấy tay mình
lạnh đi. Anh không phản ứng gì. Chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ. Như thể anh đã biết trước từ lâu rằng khoảnh khắc này rồi cũng sẽ đến.
Tôi bước tới.
"Tôi đi cùng anh."
Anh gạt đi quyết định đó ngay lập tức:
"Không."
"Tôi quen địa hình phía tây hơn anh. Tôi có thể hỗ trợ."
"Tôi đã nói không."
Giọng anh cứng rắn lạ thường, như một mệnh lệnh chứ không phải lời thương lượng.
Tôi bước lên chặn anh lại.
"Tại sao? Bao nhiêu lần rồi, chúng ta vẫn..."
"Lần này khác. Cậu sẽ làm tôi phân tâm."
Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi.
"Tôi là gánh nặng của anh à?"
Anh im lặng một thoáng.
"Dù thế nào tôi cũng không cho anh đi một mình. Tôi không sợ chết!" Tôi gần như gào lên.
"Nhưng tôi sợ." Anh cắt ngang.
Tôi sững lại. Đó là lần đầu tiên anh thừa nhận một điều như vậy.
Anh nhìn thẳng vào tôi. Không phải ánh mắt nghiêm nghị của một người lính. Không phải cái nhìn lạnh lùng quen thuộc. Trong đó là thứ cảm xúc dồn nén đến ngạt thở.
"Tôi không cần cậu đi cùng. Tôi cần cậu còn sống." Anh nói khẽ.
Tôi chưa từng thấy anh như thế. Thấy anh cầu xin. Không phải xin cho mình. Mà xin tôi...ở lại.
"Anh nghĩ tôi sống nổi nếu anh không về sao?"
Khoảng lặng kéo dài. Gió thổi qua, mang theo tiếng lá khô xào xạc như tiếng than thở của đất. Anh không trả lời. Chỉ lặng lẽ bước tới, đặt tay lên vai tôi.
"Cậu là thứ tôi không thể đánh mất."
Tôi cắn chặt môi. Cổ họng nghẹn lại. Trong lòng cuộn lên trăm nghìn suy nghĩ. Muốn cãi tiếp. Muốn kéo anh ở lại. Muốn bất chấp tất cả. Nhưng thấy anh kiên quyết như vậy, tôi biết mình không thể lay chuyển được nữa. Và hơn hết, tôi không muốn biến anh thành người phải vừa chiến đấu vừa lo lắng cho tôi.
Cuối cùng, tôi buông tay.
Anh quay lưng đi.
Một bước.
Hai bước.
Tôi bỗng không kìm được.
"Anh!"
Giọng tôi vỡ ra. Anh dừng lại. Khoảnh khắc ấy, không hiểu vì sao nước mắt tôi trào ra. Dù đã bao lần tiễn anh ra trận, dù
chiến tranh khiến chúng tôi quen với chia ly, như chưa lần nào tôi khóc, chưa lần nào tim tôi nặng đến vậy. Như thể linh cảm điều gì đó đang rạn nứt.
Anh quay lại.
Và lần đầu tiên, anh ôm tôi thật chặt.
Không còn khoảng cách. Không còn dè dặt. Không còn những lớp phòng bị lạnh lùng. Vòng tay anh siết chặt, chặt đến mức tôi có thể nghe được nhịp tim anh đập trong lồng ngực. Hơi ấm ấy, mùi khói súng quen thuộc ấy, khiến tôi muốn thời gian dừng lại mãi, để tôi khắc sâu hình bóng này vào ký ức.
"Tôi sẽ về."
Giọng anh trầm thấp, sát bên tai tôi.
"Hòa bình không còn xa nữa."
Tôi nhìn vào mắt anh. Trong đó là sự kiên định sáng rực của một người đã chọn sẵn con đường cho mình. Như tin chắc ngày mai vẫn sẽ còn tồn tại. Một lần nữa, tôi buông tay. Không thể vì tình riêng mà kéo chân cả vận mệnh đất nước.
Đứng nhìn anh rời đi, cho đến khi bóng lưng ấy hòa vào rừng sâu. Gió thổi qua làm lá khô bay tán loạn.
Trong lòng tôi, một khoảng trống lạnh ngắt mở ra.
Tôi không biết... đó là lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy nhau.
***
Khi tin dữ truyền về, tôi không tin.
Tôi chạy. Chạy đến nơi được chỉ.
Người ta nói anh bị phát hiện khi đã kịp giấu tài liệu vào hốc rỗng của thân cây mục phía sau doanh trại. Trước khi bị bắt, anh đã đốt khu nhà kho chứa đạn dự phòng của địch để gây hỗn loạn, tạo điều kiện cho đội trinh sát rút lui cùng bản sơ đồ pháo binh và mật mã.
Khi lục soát anh, chúng không tìm ra bất cứ thứ gì. Anh bị tra khảo. Nhưng tuyệt không hé răng chữ nào. Cuối cùng... chúng thiêu anh ngay tại chỗ để làm gương.
Chỉ còn một khoảng đất trống giữa rừng. Một thân cây cháy sém vài mảng, vỏ nứt toác đen sì.
Gió u uất thổi qua khe núi vang vọng những âm thanh dài và rỗng, như tiếng ai oán thê lương mãi không dứt. Trên cành cây, một đoạn dây thừng còn treo lơ lửng, đầu dây sậm màu, dính vệt máu mới đang dần khô lại.
Dưới gốc cây, lớp tro tàn vương vãi. Vẫn còn mang hơi ấm. Một đốm lửa nhỏ leo lét chực tắt, như đang cố sống nốt chút hơi tàn cuối cùng.
Tro không nhiều. Không đủ lấp đầy hình hài một con người. Gió thổi qua, làm lớp bụi xám mỏng bay lên, lộ ra bên dưới những mảnh trắng nhợt.
Tôi đứng sững.
Mọi âm thanh xung quanh như bị rút sạch. Chỉ còn tiếng tim tôi đập dồn dập đến choáng váng. Phải mất vài giây, chân tôi mới cử động được. Tôi bước tới. Quỳ sụp xuống trước đống tro. Hai tay run rẩy, tôi đào bới điên cuồng. Tro nóng làm bỏng da, bụi than bay vào mắt, vào miệng, nhưng tôi không dừng lại.
Tôi không tin.
Tôi không chấp nhận.
Rồi tôi nhìn thấy. Những khúc xương rời rạc. Không còn trọn vẹn hình thù. Chỉ là những đoạn xương đã sạm màu, nứt vỡ vì nhiệt. Một phần xương cẳng tay cong cong còn dính chút tro bám. Vài đốt xương sườn nằm lệch về một phía. Còn có những mảnh xương vụn, chẳng biết thuộc về đâu.
Không có máu. Không có thịt.
Chỉ là những gì còn sót lại sau khi lửa đã nuốt gần hết cơ thể.
Tôi chết lặng. Đầu óc trống rỗng.
Tôi từng nghĩ... nếu anh không còn, có lẽ sẽ chẳng còn gì để lại.
Nhưng sự thật tàn nhẫn hơn thế.
Anh vẫn ở đây. Dưới dạng những mảnh xương lạnh lẽo nằm giữa tro tàn. Tôi sợ. Sợ chỉ cần chạm vào, mọi thứ sẽ vỡ vụn, tan đi như giấc mơ. Tôi cẩn thận nhặt lên một đoạn xương nhỏ. Nó nhẹ hơn tôi tưởng. Nhẹ đến đau lòng.
Đây từng là một phần cơ thể anh.
Từng nâng súng.
Từng ôm tôi.
Từng siết chặt tay tôi suốt một đêm dài.
Ngực tôi thắt lại dữ dội. Nỗi đau vượt qua cả tiếng khóc. Nó trở thành một khoảng trống khổng lồ trong lồng ngực.
Tôi gom từng mảnh xương còn sót lại, từng nắm tro tàn gói vào trong tấm vải nhỏ. Tôi không thể để gió cuốn anh đi nữa. Bởi nó là thứ chứng minh anh từng ở đây. Từng tồn tại bằng xương bằng thịt chứ không phải trong tiềm thức.
Anh không được tan vào hư không.
Tôi không cho phép.
"Anh về với tôi. Dù chỉ còn thế này...cũng về với tôi."
Lá khô rơi lả tả quanh khoảng đất cháy đen. Tôi ngồi đó rất lâu, ôm chặt gói vải trong lòng như ôm lấy phần còn lại của thế giới mình.
Lúc ấy tôi mới hiểu. Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống. Nó còn tàn nhẫn đến mức để cho người ở lại một thứ đau đớn cụ thể, hữu hình, những mảnh xương lạnh lẽo để nhắc rằng người thương đã từng tồn tại.
Và giờ chỉ còn lại thế này.
Ngực tôi đau đến mức không thở nổi. Như có bàn tay vô hình bóp nghẹt phổi. Nước mắt trào ra không kiểm soát.
Đó không chỉ là đau.
Là trống rỗng. Là sụp đổ. Là mất phương hướng. Là cảm giác cả thế giới vừa bị rút phăng nền móng.
Phẫn nộ. Bất lực. Và cả oán trách. Tôi trách anh thất hứa. Trách chiến tranh tàn nhẫn. Trách chính mình lúc đó đã buông tay.
Cổ họng tôi nghẹn đặc, bật ho giữa những tiếng nấc đứt quãng.
"Tại sao... trả anh lại cho tôi..."
Tôi gào lên giữa rừng.
Gọi tên anh.
Gọi người tôi thương.
Gọi cả thứ tình cảm chưa kịp chớm nở đã phải phai tàn...
Nhưng đáp lại tôi, chỉ có những cơn gió tàn nhẫn thổi mạnh. Chút tro tàn bị cuốn bay lên cao, rơi xuống, phủ kín vai áo tôi.
***
Nhờ anh, chúng tôi có được bản sơ đồ bố trí toàn bộ trận địa pháo của địch, kho đạn dự phòng và mật mã liên lạc nội bộ. Từ đó, bộ chỉ huy xác định chính xác điểm yếu trong hệ thống phòng thủ.
Một đợt tấn công tổng lực được triển khai vào đúng tọa độ. Pháo binh địch bị vô hiệu hóa trong vòng chưa đầy một giờ. Kho đạn phát nổ dây chuyền, khiến hàng loạt đơn vị phía sau rối loạn. Hệ thống liên lạc của chúng bị cắt đứt.
Quân địch hoảng loạn tháo chạy. Bỏ lại vũ khí, xe cơ giới cháy đen la liệt dọc triền đồi.
Quân ta thừa thắng xông lên.
Không còn anh bên cạnh, tôi chiến đấu như một người không còn gì để mất.
Mỗi lần bóp cò, tôi đều nghĩ đến anh. Nghe thấy gọng anh văng vẳng đâu đó bên tai tôi:
"Cậu nhất định phải sống."
Nỗi đau không biến mất. Nó nằm đó, âm ỉ như một vết thương chưa bao giờ khép miệng.
Nhưng tôi để nó cháy thành lửa. Lửa giúp tôi đứng vững. Giúp tôi không gục ngã.
***
Chiến tranh chấm dứt. Hòa bình được lập lại.
Ngày tin chiến thắng truyền về, cả doanh trại vỡ òa trong tiếng hò reo. Có người ôm chầm lấy nhau, cười trong làn nước mắt. Có người quỳ xuống, hôn lên mặt đất đã thấm máu biết bao năm.
Tôi đứng lặng một góc. Bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Nước mắt, thứ tôi ép mình nuốt
ngược những ngày qua, cuối cùng cũng lặng lẽ rơi xuống.
Nhìn về phương trời xa xăm, nơi quê nhà của tôi. Và của anh.
Khói lửa đã tan. Một cuộc sống mới đang bắt đầu.
Tôi cười. Nụ cười vỡ vụn. Thấm vị mặn của nước mắt, vị đắng của nỗi đau xót khôn nguôi.
Anh...đã đi lâu quá rồi.
Tôi thì thầm, như nhờ gió mang lời tôi bay thật xa, gửi cho anh ở một chốn nào đó:
"Anh thấy không? Hòa bình mà chúng ta từng mong đã đến rồi. Đẹp thật... anh nhỉ?"
Hòa bình đến, sao người mãi chẳng thấy về..?