#4
"Ôi trời, xem ai đến thăm tôi kìa. Không biết ngọn gió phước lành nào đã đưa em đến đây vậy. Nào, vào đi, tôi không nghĩ em sẽ ổn khi ở ngoài trong cái thời tiết ban đêm này đâu."
Vừa mở cánh cửa sắt căn hộ, điều đầu tiên Izaya làm sau khi nhìn thấy Masaomi trong chiếc áo len màu trắng và khăn quàng màu vàng đang run cầm cập ở ngoài là những lời châm chọc đầy ngụ ý.
Dẫu vậy, có lẽ điều đó cũng đâu giúp anh giấu được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong đôi mắt vốn sắc sảo và ranh mãnh.
"Tôi hy vọng anh có thể nói câu nào đó dễ nghe hơn mỗi khi gặp tôi đấy."
Mắc chiếc áo và khăn quàng lên giá đỡ. Masaomi tận hưởng hơi ấm tỏa ra lò sưởi khi ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại.
Tháng hai, không còn là tháng của một mùa xuân se lạnh, nhưng dẫu vậy, mỗi khi màn đêm buông xuống phủ kín bầu trời, mặt trăng như đi tìm cho mình một chỗ đứng trên nền thảm đen, thì khi ấy từng trận gió đêm vẫn khiến con người ta chỉ muốn dành hết thời gian ở nhà.
Hương thơm dịu
ngọt của hồng trà làm tâm cậu trở nên dễ chịu. Ngắm nhìn chiếc túi nhỏ màu nâu đất, Masaomi đang phân vân không biết lát nữa nên lựa lời nói thế nào. Mặc dù cả hai đã hẹn hò với nhau được hai tháng, nhưng thiết nghĩ, chỉ cần tưởng tượng ra việc bản thân phải nói thẳng mấy câu tình lãng mạn, sến súa giống trong các bộ phim tình cảm mà chị Katsuragi vẫn hay coi thôi, cũng đủ làm cậu sẵn sàng đào ngay một cái hố mà giấu đi sự xấu hổ. Đặc biệt là với Izaya thì lại càng ngượng hơn. Ai biết được anh ta sẽ làm gì sau khi nghe chúng chứ.
Vẫn chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, Masaomi dường như không để ý đến Izaya đã pha xong trà, anh bước ra từ nhà bếp với chiếc khay trên tay. Đặt hai chiếc tách nghi ngút khói lên mặt bàn, hương thơm từ chúng từ từ phủ lên căn phòng một mùi hương dịu nhẹ. Anh đi tới, ngồi xuống cạnh Masaomi và thì thầm bên tai cậu.
"Em đang nghĩ gì vậy?"
"A A A A A A.."
Giọng nói và hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai cậu như một dòng điện công suất lớn đột ngột chạy qua cơ thể khiến Masaomi giật mình. Thiếu chút nữa thôi tim cậu đã nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Xoay người lại, Masaomi nhanh tay giấu chiếc túi sau lưng. 1
"A.. Anh tới khi nào vậy?"
"Được vài phút rồi. Lúc em không chịu để ý mà cứ suy nghĩ lung tung ấy."
Masaomi ngượng chín mặt bởi hành động không biết vô tình hay cố tình ban nãy của Izaya. Trong khi cậu đang lúng túng không biết nên đáp trả thế nào cho hợp lẽ. Thì Izaya bất chợt lên tiếng, phá vỡ không khí.
"Vậy em tới đây làm gì? Nhớ anh quá chịu không nổi nên muốn qua gặp mặt hay sao? Nếu muốn, em cũng có thể ngủ lại đêm nay, ở đây, với anh."
"T.. Tất nhiên là.. kh.. không rồi."
Gương mặt vốn đã đỏ của Masaomi nay càng đậm màu hơn.
Mỗi một câu nói Izaya càng tiến lại gần và mỗi lần như thế Masaomi lại phải lùi xuống, cho đến khi lưng cậu chạm vào thành ghế. Masaomi đành nuốt nước bọt bất lực chờ đợi. Hai tay siết chặt cái túi nhỏ sau lưng.
Ban đầu, vốn chỉ định đùa giỡn với cậu một chút nhưng bây giờ, khi ngắm nhìn phản ứng của người kia, anh chỉ muốn ăn cậu ngay lập tức.
Hình ảnh Masaomi run rẩy như một chú chuột bạch đáng thương sắp bị đưa đi làm vật thí nghiệm phản chiếu trong đôi đồng tử màu cafe sắc bén, như viên socola đắng ngọt đầy kích thích, càng khiến Izaya khó kiềm lại bản thân.
Nghiêng đầu, Izaya cứ thế tiến lại gần Masaomi.
Cậu thiếu niên tóc vàng bất giác rùng mình bởi hơi nóng không ngừng phả ra của người kia. Không được rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này cậu sẽ không kìm nén được mất. Khao khát chiếm hữu anh. Muốn bàn tay chai sạn mà ấm áp chạm vào cậu. Cảm nhận nhiệt độ thân thể của cả hai. Đôi môi mềm mỏng kia vẫn không ngừng tiến tới, gần hơn.. gần hơn nữa..
"A A A A A A A A A A A.."
Tiếng hét thất thanh như muốn xuyên qua bức tường cách âm của căn hộ. Masaomi trong vô thức đã mạnh tay đẩy Izaya sang đầu bên kia của chiếc ghế sofa.
"Đ.. Đau quá! Em đâu cần phải.."
Izaya rên rỉ, tay xoa phần bả vai trai bị va chạm mạnh. Anh đau đớn tính phản bác thì Masaomi lập tức đưa lên trước mặt anh một chiếc túi nhỏ và lắp bắp nói.
"C.. Cái này cho.. cho anh. Kh.. không phải tôi muốn tặng anh hay.. hay làm gì vào cái ngày.. à không ý.. ý tôi là.. tôi lỡ làm khá nhiều.. còn dư một ít nên.. nên mới nảy ra ý tưởng đem sang cho anh. Chứ không còn gì khác đâu."
Càng về sau giọng Masaomi nhỏ dần, mang theo chút lúng túng. Cậu cúi đầu thấp đến nỗi chẳng thể biết được biểu cảm trên gương mặt hiện giờ thế nào? Chỉ thấy màu đỏ trên vành tai đậm hơn cả ớt tabaco.
Izaya vừa nhận quà, vừa cố ngăn không để tiếng cười tuột ra khỏi miệng, anh vẫn chưa muốn Masaomi về ngay bây giờ đâu.
Lấy ra chiếc hộp màu xanh với ruy băng đỏ. Izaya dường như không tỏ ra ngạc nhiên mấy khi nhìn những viên socola có hình thù không thể gọi là đẹp nằm yên vị bên trong.
"Tuy nó không được đẹp và không biết nó có hợp khẩu vị với anh không? Nhưng tôi hy vọng là anh sẽ thích nó."
Masaomi gần như không bỏ qua bất kỳ động tác nào khi Izaya lấy ra một viên socola và ăn nó.
Hương vị đăng đắng xen lẫn ngọt ngào, thêm chút bùi bùi của hạnh nhân như nhảy múa trên đầu lưỡi của Izaya.
Nhìn nét mặt mong chờ không chút che giấu của Masaomi, Izaya không khỏi phì cười. Thấy vậy, tâm của Masaomi lại càng nôn nao hơn. Bây giờ cậu thật sự muốn biết anh đang nghĩ thế nào về nó? Món quà cậu làm tệ lắm sao? Hay anh không thích nó?
Nếu không hỏi cậu cũng chẳng thể biết được đáp án, nghĩ bụng Masaomi đành đánh liều.
"Anh thấy sao, Izaya-san?"
Không trả lời, Izaya chỉ đưa một viên socola lên miệng cậu. Khóe miệng cong lên đầy ẩn ý, nét mặt như muốn nói, 'nếu em muốn biết thì hãy thử xem?'.
Mím chặt môi một lúc, rồi Masaomi mở miệng, thưởng thức ngọt ngào của cacao và đường tan trên đầu lưỡi.
"Thấy sao? Không tệ đúng chứ?"
Nhìn nụ cười ranh mãnh có phần dịu dàng của anh, Masaomi không khỏi lúng túng, đầu cúi xuống có phần thấp hơn trước.
"Sau tất cả mọi chuyện, anh không nghĩ là em còn nhớ đến anh trong những dịp này, lại còn mang theo quà tự làm nữa chứ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng anh đoán kẻ ra bày trò này không ai khác ngoài chị em. Nhưng dẫu vậy.. anh thật sự cảm thấy rất hạnh phúc."
Bầu không khí trong căn phòng phút chốc rơi vào thinh lặng. Masaomi hiện tại đang vô cùng bối rối. Chưa bao giờ cậu nghĩ (cũng chưa từng dám mơ), rằng sẽ có ngày Izaya nói những câu lãng mạn hay cái gì đó khác đại loại như vậy.
Nhưng mà, anh ấy nói vậy là sao? Cái gì mà 'anh không nghĩ là em sẽ còn nhớ đến anh trong những dịp này..', lại còn 'dù không muốn thừa nhận..', ý anh là cậu vẫn chưa thật sự chấp nhận và chịu tha thứ cho anh sau tất cả mọi chuyện ư? Và việc cậu đồng ý hẹn hòn với anh cũng chỉ là miễn cưỡng, rằng cậu đơn thuần chỉ muốn mọi chuyện trở lại như khi chưa xảy ra mấy chuyện tồi tệ đó?
Ngu ngốc!
"Câu đó?"
Izaya ngạc nhiên. Nếu Masaomi cứ cúi thấp như vậy, mái tóc vàng vẫn sẽ tiếp tục rũ xuống và nó như muốn giấu đi biểu cảm trên gương mặt non nớt.
"Ý.. Ý anh là gì khi nói mấy lời đó?"
Giọng nói trầm thấp có chút run run.
"Đúng là lúc đầu tôi không tính làm socola cho anh, cũng không nghĩ sẽ tự tay làm nó, vì anh đã từng nói 'anh không thích đồ ngọt..' "
Không phải tôi không thể ăn kem, chỉ là tôi không thích đồ ngọt cho lắm.
Cảm giác đau nhói âm ỉ trong lồng ngực. Ký ức. Phần ký ức đáng lẽ không nên nhớ, ở nơi bắt đầu mọi nỗi đau.
" Còn nữa, làm gì có chuyện tôi không nhớ tới anh chứ? Nếu chị Katsuragi mà không bày ra mấy cái trò 'tự làm socola' quái gở này, thì tôi cũng vẫn sẽ đến tìm anh và đưa thứ mà bản thân đã dành cả ngày để chọn. Vậy nên làm gì có chuyện tôi sẽ quên anh.."
Mở miệng tính nói tiếp nhưng cậu nhanh chóng ngậm lại, màu đỏ trên mặt theo đó lan rộng hơn.
""
"À à.. phải rồi. Tr.. trước khi đi chị Katsuragi có nhờ tôi đưa cho anh một thứ."
Masaomi bối rối lục lọi trong chiếc túi nhỏ. Ngay cả cậu cũng không thể tin được bản thân lại có thể nói mấy câu như vậy.
Izaya, người vẫn đang trôi nổi trong suy nghĩ của chính mình, nhanh chóng bị kéo ra khi Masaomi đưa bức thư trên tay cậu cho anh.
Mở bức thư màu xanh nhạt với hoa văn đầy nữ tính, nhưng dẫu vậy những lời Masaomi nói vẫn chiếm trọn tâm trí anh.
Dõi theo từng hành động của Izaya, cảm giác tò mò theo đó dâng lên trong lòng Masomi.
Nhưng ngay sau đó, tất cả dường như đều bị dập tắt, các giác quan của Masaomi không ngừng cảnh báo một điềm xấu sắp xảy đến với cậu. Chứng kiến đôi mắt rubi sắc sẳo mở lớn đầy ngạc nhiên trong phút chốc, rồi lại mau chóng biến mất nhường chỗ cho cái nhếch miệng đầy gian ý.
Masaomi giật nảy khi Izaya đứng lên, ném bức thư lên bàn, rồi tiến lại gần chỗ cậu. Cúi xuống, anh ghé sát tai cậu rồi thì thầm vào tai cậu với chất giọng quyến rũ mang theo hơi nóng phả vào vành tai.
"Có lẽ chúng ta có chút hiểu lầm ở đây. Nhưng những lời em nói thật sự khiến anh rất hạnh phúc. Cũng vì anh rất vui, nên đêm nay.. anh muốn em là 'của anh'.."
"Aaaaa.. C.. Cái.."
Dứt lời, Izaya liền bế cậu lên theo kiểu công chúa.
Bất ngờ trước hành động và lời nói của anh, Masaomi trong vô thức vòng tay qua cổ Izaya.
Mặc cho cậu liên tục đấm vào ngực phản đối, Izaya vẫn đưa cậu vào phòng anh.