- Xu
- 29,725
107
0
Hành Lộ Thiên Nhai - Thành Nghị - OST Trường An 24 Kế
"Hành Lộ Thiên Nhai" thực sự không phải là một ca khúc để nghe vội trong những phút giây hời hợt, bởi nó giống như một con đường trải dài trong im lặng, nơi mỗi bước chân vang lên không phải để phô trương cho thế gian mà để chính người lữ hành biết mình vẫn còn đang tồn tại. Ngay từ những giai điệu đầu tiên, không gian âm nhạc đã mở ra một sự rộng lớn đến rợn ngợp, nhưng cũng trống trải đến vô cùng. Cái trống trải ấy không đến từ việc thiếu thốn âm thanh, mà đến từ cảm giác con người bỗng trở nên nhỏ bé trước thế gian bao la, thấu hiểu tường tận rằng hành trình vạn dặm phía trước sẽ chẳng có lấy một ai thay mình gánh vác. Giai điệu cổ phong mang nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, không hề thúc ép cũng chẳng chút níu kéo, hệt như dòng chảy của thời gian đi ngang đời người: lạnh lùng, vô cảm và không thể nào chống lại. Âm nhạc ở đây không cố kể một câu chuyện cụ thể với những tình tiết li kì, mà chỉ gợi ra một trạng thái tâm lý - cái trạng thái lửng lơ của kẻ đã đi quá xa để có thể quay đầu, nhưng lại chưa đủ niềm tin mãnh liệt vào điểm đến. Chính sự lửng lơ ấy đã tạo nên chiều sâu triết lý cho bài hát, rằng đôi khi con người bước đi không phải vì một mục tiêu rực rỡ nào cả, mà đơn giản chỉ vì nếu dừng lại, họ sẽ bị chính vận mệnh bỏ rơi.
Giọng hát của Thành Nghị chính là linh hồn khiến ca khúc này trở nên khác biệt, bởi anh không hát bằng những cảm xúc bộc phát nhất thời mà bằng một sự kìm nén đến tận cùng. Trong cách nhả chữ của anh có một độ tĩnh rất rõ, như thể người hát đã quá quen với cô độc, quen với việc tự mình độc hành qua hết thảy gian truân. Thành Nghị không cố tình gồng mình để làm giọng hát trở nên bi thương; anh giữ nó ở một trạng thái vừa đủ, khiến mỗi câu hát vang lên giống như một lời tự nhủ lặng lẽ hơn là một tiếng than vãn cho số phận. Điều sâu sắc nhất nằm ở chỗ anh không đặt mình ở vị trí của một người đứng ngoài kể chuyện, mà anh hát với tâm thế của chính người đang bước đi. Giọng hát vì thế mang theo một sự mệt mỏi rất thật, nhưng tuyệt nhiên không hề yếu đuối. Đó là kiểu mệt mỏi của một kẻ đã chấp nhận hết thảy cái giá của mỗi bước tiến, và vẫn chọn tiếp tục bước đi, không phải vì một hy vọng hão huyền nào đó, mà đơn giản vì không còn con đường nào khác để lùi lại.
Dù nhan đề nói về việc "đi", nhưng bản chất sâu xa của "Hành Lộ Thiên Nhai" lại là nói về sự "mất". Đó là sự mất mát của bình yên, của quyền được lựa chọn, và mất cả cái thiên tính được sống một cuộc đời bình thường nhất. Con đường trong ca khúc không chỉ là "thiên nhai" về mặt khoảng cách địa lý, mà còn là "thiên nhai" trong lòng người – nơi mà càng dấn thân sâu vào, con người ta càng bị tách rời khỏi những gì thân thuộc. Nỗi cô độc ở đây không ồn ào, không mang đến những cơn đau dữ dội, mà nó cứ thế lạnh lẽo và dài dằng dặc như bóng người kéo lê dưới ánh hoàng hôn trên con đường vô tận.
Khi đặt bài hát vào mạch phim Trường An 24 Kế, ý nghĩa ấy lại càng trở nên ám ảnh hơn. Đó là con đường của những kiếp người bị cuốn vào vòng xoáy thời cuộc, nơi mỗi bước đi đều gắn liền với những lựa chọn sinh tử và những trách nhiệm nặng nề không thể khước từ. Ở đó, sự kiên định không còn là một phẩm chất anh hùng hoa mỹ, mà là điều kiện tiên quyết để tồn tại. Thành Nghị với khí chất trầm lắng tự nhiên đã hòa quyện hoàn hảo vào tinh thần ấy, khiến bài hát không còn là một bản nhạc phim bổ trợ, mà trở thành tiếng nói nội tâm đầy khắc khoải của những nhân vật sống trong thời đại đó.
"Hành Lộ Thiên Nhai" không khiến người ta xúc động hay rơi lệ ngay lập tức, nhưng nó để lại một dư vị nặng nề, khiến người ta bất giác im lặng rất lâu sau khi nốt nhạc cuối cùng tắt lịm. Bởi bài hát không hỏi người nghe cảm thấy thế nào, mà âm thầm đặt ra một câu hỏi đau đáu: nếu là bạn, đứng trước con đường đơn độc ấy, bạn có đủ can đảm để tiếp tục bước đi không? Có lẽ giá trị lớn nhất của ca khúc nằm chính ở sự đối diện đó, và Thành Nghị đã biến nó thành một lời độc thoại lặng lẽ về kiếp nhân sinh: đi giữa thiên hạ rộng lớn, không người tiễn, chẳng kẻ đón, chỉ có chính mình làm bạn với cái bóng của chính mình mà thôi.
Lời bài hát – Lyrics:
风不停 风让多少痛归零
雨不平 雨让多少爱冷静
我一生刀光剑影 与生死为邻
硝烟弥漫的风景
我只能隐姓埋名
连叹息都 很轻
心不定 心让多少恨无名
梦不醒 梦让多少人宿命
背负家族的命运 我只能坚定
我让誓言有回音
苍生不再飘零 我相信
于是 我选择了 断过去 生别离
几千里 谁让我杳无消息
继续 山林之中寻隐蔽 十年 下一盘
最终我 走出了秘密
与恩怨为敌 也毫不畏惧
古道策马 绝尘而去
心不定 心让多少恨无名
梦不醒 梦让多少人宿命
背负家族的命运 我只能坚定
我让誓言有回音
苍生不再飘零 我相信
于是 我选择了 断过去 生别离
几千里 谁让我杳无消息
继续 山林之中寻隐蔽 十年 下一盘
最终我 走出了秘密
与恩怨为敌 也毫不畏惧
古道策马 绝尘而去
于是 我选择了 断过去 生别离
几千里 谁让我杳无消息
继续 山林之中寻隐蔽 十年 下一盘
最终我 走出了秘密
与恩怨为敌 也毫不畏惧
古道策马 绝尘而去
于是 我选择了 断过去 夕阳里
狼烟起 我无惧腥风血雨
人在 红尘中一身傲气 长安 捎来消息
一路上 忍辱着布局
我刀落仇敌 从江湖远离
行路天涯 隐没天地
Pinyin:
Fēng bù tíng, fēng ràng duōshǎo tòng guī líng
Yǔ bù píng, yǔ ràng duōshǎo ài lěngjìng
Wǒ yìshēng dāo guāng jìan yǐng, yǔ shēng sǐ wéi lín
Xiāo yān mí màn de fēng jǐng
Wǒ zhǐ néng yǐn xìng mái míng
Lían tàn xī dōu hěn qīng
Xīn bù dìng, xīn ràng duōshǎo hèn wú míng
Mèng bù xǐng, mèng ràng duōshǎo rén sù mìng
Bēi fù jiāzú de mìngyùn, wǒ zhǐ néng jiān dìng
Wǒ ràng shì yán yǒu húi yīn
Cāng shēng bù zài piāo líng, wǒ xiāngxìn
Yú shì, wǒ xuǎn zé le, dùan guò qù shēng bié lí
Jǐ qiān lǐ, shúi ràng wǒ yǎo wú xiāo xī
Jì xù shān lín zhī zhōng xún yǐn bì, shí nían, xìa yì pán qí
Zùi zhōng wǒ zǒu chū le mì mì
Yǔ ēn yùan wéi dí, yě háo bù wèi jù
Gǔ dào cè mǎ, jué chén ér qù
Xīn bù dìng, xīn ràng duōshǎo hèn wú míng
Mèng bù xǐng, mèng ràng duōshǎo rén sù mìng
Bēi fù jiāzú de mìngyùn, wǒ zhǐ néng jiān dìng
Wǒ ràng shì yán yǒu húi yīn
Cāng shēng bù zài piāo líng, wǒ xiāngxìn
Yú shì, wǒ xuǎn zé le, dùan guò qù shēng bié lí
Jǐ qiān lǐ, shúi ràng wǒ yǎo wú xiāo xī
Jì xù shān lín zhī zhōng xún yǐn bì, shí nían, xìa yì pán qí
Zùi zhōng wǒ zǒu chū le mì mì
Yǔ ēn yùan wéi dí, yě háo bù wèi jù
Gǔ dào cè mǎ, jué chén ér qù
Yú shì, wǒ xuǎn zé le, dùan guò qù, xī yáng lǐ
Jǐ qiān lǐ, shúi ràng wǒ yǎo wú xiāo xī
Jì xù shān lín zhī zhōng xún yǐn bì, shí nían, xìa yì pán qí
Yǔ ēn yùan wéi dí, yě háo bù wèi jù
Gǔ dào cè mǎ, jué chén ér qù
Yú shì, wǒ xuǎn zé le, dùan guò qù, xī yáng lǐ
Láng yān qǐ, wǒ wú jù xīng fēng xuè yǔ
Rén zài hóng chén zhōng yì shēn ào qì, Cháng'ān shāo lái xiāo xī
Yí lù shàng, rěn rǔ zhe bù jú
Wǒ dāo luò chóu dí, cóng jiāng hú yuǎn lí
Xíng lù tiān yá, yǐn mò tiān dì
Lời Việt:
Gió chẳng ngừng, cuốn bao đau thương về cát bụi
Mưa mãi tuôn rơi, khiến bao ái tình dần nguội lạnh
Ta sống trong bóng đao ánh kiếm, kề cận sinh tử
Xung quanh phủ đầy khói lửa
Ta chỉ đành thay tên đổi họ mà sống
Đến tiếng thở dài cũng khẽ khàng
Tâm chưa yên, bao hận thù cũng chỉ là vô danh
Mộng chưa tỉnh, đành chấp nhận số phận an bài
Gánh trên vai vận mệnh gia tộc, ta chỉ có thể vững tâm
Để lời thề còn vang vọng mãi
Để muôn dân không còn lưu lạc, ta tin như vậy
Vì thế, ta đoạn tuyệt quá khứ, chấp nhận ly biệt
Cách ngàn dặm xa, là ai khiến ta bặt vô âm tín?
Ẩn mình giữa núi rừng, mười năm hạ một ván cờ
Cuối cùng cũng bước ra khỏi uẩn khuất năm xưa
Dù đối đầu thù hận ân oán, ta cũng không sợ hãi
Cưỡi ngựa đường xưa, rời đi không ngoảnh lại
Tâm chưa yên, bao hận thù cũng chỉ là vô danh
Mộng chưa tỉnh, đành chấp nhận số phận an bài
Gánh trên vai vận mệnh gia tộc, ta chỉ có thể vững tâm
Để lời thề còn vang vọng mãi
Để muôn dân không còn lưu lạc, ta tin như vậy
Vì thế, ta đoạn tuyệt quá khứ, chấp nhận ly biệt
Cách ngàn dặm xa, là ai khiến ta bặt vô âm tín?
Ẩn mình giữa núi rừng, mười năm hạ một ván cờ
Cuối cùng cũng bước ra khỏi uẩn khuất năm xưa
Dù đối đầu thù hận ân oán, ta cũng không sợ hãi
Cưỡi ngựa đường xưa, rời đi không ngoảnh lại
Vì thế, ta đoạn tuyệt quá khứ, chấp nhận ly biệt
Cách ngàn dặm xa, là ai khiến ta bặt vô âm tín?
Ẩn mình giữa núi rừng, mười năm hạ một ván cờ
Dù đối đầu thù hận ân oán, ta cũng không sợ hãi
Cưỡi ngựa đường xưa, rời đi không ngoảnh lại
Vì thế, ta đoạn tuyệt quá khứ, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ
Khói lửa nổi lên, ta chẳng sợ gió tanh mưa máu
Giữa hồng trần một thân ngạo khí, Trường An gửi tin về
Dọc đường nhẫn nhục, từng bước bày thế cục
Đao hạ diệt thù, ta rút khỏi chốn giang hồ
Đi khắp chân trời, cùng đất trời hòa làm một

