501 ❤︎ Bài viết: 324 Tìm chủ đề
145 0
Giang Hồ Lúc Này - Ngao Tử Dật - OST Thủy Long Ngâm

Nếu "Khó Nói" là nỗi đau kìm nén, "Giữ Lại Một Nửa" là lời thề tử sinh, thì "Giang Hồ Lúc Này" qua tiếng hát của Ngao Tử Dật lại giống như một vò rượu nồng vừa khui, hăng nồng khí chất thiếu niên và sảng khoái đến tận cùng. Đây không phải là bản nhạc dành cho những kẻ thích ngồi một chỗ chiêm nghiệm, mà là khúc ca của những đôi chân muốn đạp bằng sóng gió, của những tâm hồn coi đất trời chỉ là "một mớ lời đồn qua loa".

Điểm độc đáo đầu tiên nằm ở tư duy ca từ đầy ngạo nghễ. Hình ảnh "Dám say rượu ủ trong băng" hay "Mắng thói đời tầm thường, vung kiếm cười nhạo tám phương" đã vẽ nên một chân dung giang hồ rất khác – không bi lụy, không oán thán. Nhân vật trong bài hát không bị số mệnh quật ngã, mà trái lại, anh ta nhìn thẳng vào sự vô thường của kiếp phù du bằng một cái nhếch mép đầy khinh bạc. Cụm từ "Ở trọ nhân gian có làm sao?" là một sự giải thoát tuyệt đối về tư tưởng. Nếu cuộc đời chỉ là một quán trọ ven đường, thì việc gì phải đắn đo chuyện được mất, cứ việc "tranh đấu một hồi đi" cho bõ công một kiếp người.

Chất giọng của Ngao Tử Dật là một sự lựa chọn không thể phù hợp hơn cho tinh thần này. Anh mang vào bài hát một sự trẻ trung, có chút "ngông" nhưng vẫn giữ được độ trong trẻo, sắc sảo. Cách Ngao Tử Dật nhả chữ ở những đoạn như "Lao vào nhân gian dưới chân" hay "Toàn thân khí phách đón ánh trăng" nghe rất dứt khoát, không dây dưa, phản ánh đúng cái khí thế của một thiếu niên hiệp khách vừa bước xuống núi. Tiếng hát của anh không có sự trầm uất của người trung niên, mà nó hừng hực một bầu máu nóng đang sục sôi, khiến người nghe như thấy được hình ảnh những tia nắng chiếu xuyên qua mây sau cơn mưa dài.

Phần phối khí cũng góp công lớn trong việc đẩy cảm xúc người nghe lên cao trào. Những nhịp trống dồn dập đan xen với tiếng nhạc cụ dây tạo nên một nhịp điệu hối hả, như tiếng vó ngựa sải dài trên đường mòn lối khuất. Đặc biệt là đoạn điệp khúc, âm nhạc bùng nổ như một cuộc giao tranh thực sự, nơi hai người bạn tâm giao cùng "vung kiếm liều mạng" giữa ánh trăng sáng rực. Ở đó, cái chết không còn đáng sợ, vì họ đã sống một cuộc đời "phóng khoáng", đã dám "va vào số mệnh" để linh tâm động phách một lần.

"Giang Hồ Lúc Này" là một sự cân bằng hoàn hảo giữa sự phóng khoáng và nét tinh tế. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, dù đường phía trước có dài hay thế gian có đầy rẫy ân thù, thì chỉ cần một chén rượu đục cụng vào nhau lanh canh, mọi nợ nần bình sinh đều có thể quẳng đi hết. Qua sự thể hiện của Ngao Tử Dật, bài hát trở thành một tuyên ngôn sống rực rỡ: hãy cứ vung kiếm, hãy cứ say, và hãy cứ sống hết mình như thể ngày mai đất vàng sẽ che lấp tất cả.


Lời bài hát – Lyrics:

池雨初停雲透天光

九萬里夢長

一環渡月一程渡江相望

狼煙燒過滄海穿殘陽

蕭蕭煙水裡秋意涼

問道尋山涉川何妨



走巷陌梅雪潑魍魎

快馬當尋常

乘青雲扶搖上清風

肝膽醉冰釀

擲去平生悵

人間足下闖



也曾怒斥俗常

劍笑八方

也曾隻身赴茫茫

雲藏天上三千丈

滿身意氣迎月光



此時明月太亮

前路太長

濁酒撞聲響

天地不過軼聞潦草兩三遝

此時沸血正滾燙

此時莫聽竹葉響

只看你我執劍一命狂



走巷陌梅雪潑魍魎

快馬當尋常

乘青雲扶搖上 清風

肝膽醉冰釀

擲去平生悵

人間足下闖



也曾怒斥俗常

劍笑八方

也曾隻身赴茫茫

雲藏天上三千丈

滿身意氣迎月光



此時明月太亮

前路太長

濁酒撞聲響

天地不過軼聞潦草兩三遝

此時沸血正滾燙

此時莫聽竹葉響

只看你我執劍一命狂



不過是恩仇退場

縱意搏天光

人間逆旅又何妨

不過是敢與宿命碰撞

歎浮生無常

不過是江湖跌宕

動魄和離殤

不知誰人先到訪

生前身後黃土掩藏

且只爭一場



此時明月太亮

前路太長

濁酒撞聲響

天地不過軼聞潦草兩三遝

此時沸血正滾燙

此時莫聽竹葉響

只看你我執劍一命狂

Pinyin:

Chí yǔ chū tíng yún tòu tiān guāng

Jiǔ wàn lǐ mèng cháng

Yī húan dù yuè yī chéng dù jiāng xiāng wàng

Láng yān shāo guò cāng hǎi chuān cán yáng

Xiāo xiāo yān shuǐ lǐ qiū yì líang

Wèn dào xún shān shè chuān hé fáng



Zǒu xìang mò méi xuě pō wǎng liǎng

Kùai mǎ dāng xún cháng

Chéng qīng yún fú yáo shàng qīng fēng

Gān dǎn zùi bīng nìang

Zhì qù píng shēng chàng

Rén jiān zú xìa chuǎng



Yě céng nù chì sú cháng

Jìan xìao bā fāng

Yě céng zhī shēn fù máng máng

Yún cáng tiān shàng sān qiān zhàng

Mǎn shēn yì qì yíng yuè guāng



Cǐ shí míng yuè tài lìang

Qían lù tài cháng

Zhuó jiǔ zhùang shēng xiǎng

Tiān dì bù guò yì wén líao cǎo liǎng sān tà

Cǐ shí fèi xuè zhèng gǔn tàng

Cǐ shí mò tīng zhú yè xiǎng

Zhǐ kàn nǐ wǒ zhí jìan yī mìng kúang



Zǒu xìang mò méi xuě pō wǎng liǎng

Kùai mǎ dāng xún cháng

Chéng qīng yún fú yáo shàng qīng fēng

Gān dǎn zùi bīng nìang

Zhì qù píng shēng chàng

Rén jiān zú xìa chuǎng



Yě céng nù chì sú cháng

Jìan xìao bā fāng

Yě céng zhī shēn fù máng máng

Yún cáng tiān shàng sān qiān zhàng

Mǎn shēn yì qì yíng yuè guāng



Cǐ shí míng yuè tài lìang

Qían lù tài cháng

Zhuó jiǔ zhùang shēng xiǎng

Tiān dì bù guò yì wén líao cǎo liǎng sān tà

Cǐ shí fèi xuè zhèng gǔn tàng

Cǐ shí mò tīng zhú yè xiǎng

Zhǐ kàn nǐ wǒ zhí jìan yī mìng kúang



Bù guò shì ēn chóu tùi chǎng

Zòng yì bó tiān guāng

Rén jiān nì lǚ yòu hé fáng

Bù guò shì gǎn yǔ sù mìng pèng zhùang

Tàn fú shēng wú cháng

Bù guò shì jiāng hú diē dàng

Dòng pò hé lí shāng

Bù zhī shéi rén xiān dào fǎng

Shēng qían shēn hòu húang tǔ yǎn cáng

Qiě zhǐ zhēng yī chǎng



Cǐ shí míng yuè tài lìang

Qían lù tài cháng

Zhuó jiǔ zhùang shēng xiǎng

Tiān dì bù guò yì wén líao cǎo liǎng sān tà

Cǐ shí fèi xuè zhèng gǔn tàng

Cǐ shí mò tīng zhú yè xiǎng

Zhǐ kàn nǐ wǒ zhí jìan yī mìng kúang

Lời Việt:

Mưa vừa ngưng, nắng chiếu qua mây

Giấc mộng chín vạn dặm

Nhất Hoàn Độ Nguyệt, một đoạn đường nhìn nhau qua sông

Khói hiệu đốt trên biển lớn, xuyên qua tà dương

Thu dần lạnh trong khói nước rì rào

Đi vấn đạo, tìm non lội nước có ngại gì?



Đi đường mòn lối khuất, mai tuyết chắn quỷ ma

Khoái mã cũng coi như tầm thường

Cưỡi lên mây xanh gió xoay

Dám say rượu ủ trong băng

Quẳng đi món nợ bình sinh

Lao vào nhân gian dưới chân



Cũng từng mắng thói đời tầm thường

Vung kiếm cười nhạo tám phương

Cũng từng một mình đến nơi mịt mờ

Mây náu trên trời ba nghìn trượng

Toàn thân khí phách đón ánh trăng



Lúc này ánh trăng sáng rực

Con đường phía trước quá dài

Rượu đục cụng chén lanh canh

Đất trời chẳng qua là một mớ lời đồn qua loa

Lúc này bầu máu nóng đang sục sôi

Lúc này chẳng nghe tiếng lá trúc rì rào

Chỉ xem hai ta vung kiếm liều mạng.



Đi đường mòn lối khuất, mai tuyết chắn quỷ ma

Khoái mã cũng coi như tầm thường

Cưỡi lên mây xanh gió xoáy

Dám say rượu ủ trong băng

Quẳng đi món nợ bình sinh

Lao vào nhân gian dưới chân



Cũng từng mắng thói đời tầm thường

Vung kiếm cười nhạo tám phương

Cũng từng một mình đến nơi mịt mờ

Mây náu trên trời ba nghìn trượng

Toàn thân khí phách đón ánh trăng



Lúc này ánh trăng sáng rực

Con đường phía trước quá dài

Rượu đục cụng chén lanh canh

Đất trời chẳng qua là một mớ lời đồn qua loa

Lúc này bầu máu nóng đang sục sôi

Lúc này chẳng nghe tiếng lá trúc rì rào

Chỉ xem hai ta vung kiếm liều mạng.



Chẳng qua là ân thù hạ màn

Thỏa sức đua với sắc trời

Ở trọ nhân gian có làm sao?

Chẳng qua là dám va vào số mệnh

Than kiếp phù du vô thường

Chẳng qua là giang hồ phóng khoáng

Linh tâm động phách rồi buồn biệt ly

Không biết là ai đến thăm trước

Còn sống hay đã mất cũng bị đất vàng che lấp

Cứ tranh đấu một hồi đi



Lúc này ánh trăng sáng rực

Con đường phía trước quá dài

Rượu đục cụng chén lanh canh

Đất trời chẳng qua là một mớ lời đồn qua loa

Lúc này bầu máu nóng đang sục sôi

Lúc này chẳng nghe tiếng lá trúc rì rào

Chỉ xem hai ta vung kiếm liều mạng.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back