Phần 2 - chương 1: Dưới ánh đèn và trên sân cỏ
Nếu như lớp học bổ túc buổi tối là một nốt trầm lặng lẽ với ánh đèn đường vàng võ và nụ cười thầm kín dành cho Minh, thì mỗi sáng bước chân vào Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật lại là lúc Hân được đánh thức bởi một bản hợp xướng lộn xộn nhưng đầy sức sống.
Ngôi trường này không bao giờ biết đến khái niệm "yên tĩnh". Bước qua cánh cổng, thứ đầu tiên chào đón Hân không phải là bác bảo vệ, mà là một mớ âm thanh và mùi vị đan xen, đặc quánh lại, tạo nên một bầu không khí "nghệ thuật" không lẫn vào đâu được. Dãy hành lang kéo dài luôn tràn ngập âm thanh: Tiếng luyện thanh cao vút, lúc thăng lúc trầm của mấy bạn khoa âm nhạc vang ra từ phòng bên, đôi khi át cả tiếng thầy cô giảng bài. Hòa vào đó là tiếng bước chân tháo vát, dứt khoát của sinh viên khoa Du lịch đang tập dẫn tour, giọng nói vanh vách giả định đang giới thiệu danh lam thắng cảnh cho một đoàn khách tưởng tượng. Và không thể thiếu cái mùi hương rất đặc trưng mà chỉ cần ngửi thấy là biết ngay dân Mỹ thuật: Mùi nồng nồng của nhựa thông, mùi hắc nhẹ của các loại màu vẽ hòa lẫn với mùi thơm ngai ngái của giấy in mới.
Ngành Hân theo học là Mỹ thuật Ứng dụng. Nghe tên thì oai, nhưng thực tế đó là một cái "nồi lẩu thập cẩm" của tất cả các mảng nghệ thuật có thể ứng dụng vào đời sống: Từ thiết kế đồ họa, hình họa, đến cơ sở màu sắc và phần mềm đồ họa Vector. Vì kiến thức quá rộng và không quá chuyên sâu vào một ngành cụ thể nên rất ít sinh viên theo học. Khóa của Hân chỉ vỏn vẹn góp được mười người – một con số lý tưởng để tạo nên một bộ tộc nhỏ ấm cúng nhưng cũng đầy rắc rối. Lớp học của họ nằm cuối dãy hành lang khu D, nơi mùi màu vẽ nồng đậm nhất, như một vương quốc riêng biệt của mười kẻ mộng mơ.
Mười cái đầu, mười cá tính và Hân là người nhỏ tuổi nhất. Chính vì thế, cô được hưởng đặc quyền làm em út cưng của cả lớp. Các anh chị trong lớp, đặc biệt là anh Thái - người anh kết nghĩa của Hân - chu đáo tới mức đôi khi khiến Hân thấy mình như một cô công chúa nhỏ. Anh Thái đam mê âm nhạc hơn là màu vẽ. Anh ấy có thể ngồi hàng giờ để sáng tác nhạc và
giai điệu nào ra đời cũng được cô lắng nghe đầu tiên. Mỗi khi Hân gặp bài tập khó, anh Thái luôn là người đầu tiên nhận ra và không ngần ngại nhúng tay vào giúp đỡ. Anh ấy chu đáo đến mức có khi thức trắng
đêm để hoàn thành phần bài vẽ cho cô, chỉ để đứa em gái này có thể nộp bài đúng hạn.
"Này, hai người yêu nhau à? Sao thân thiết thế?" hay "Hân, em làm gì mà để anh Thái cưng chiều thế? Chắc là người yêu rồi chứ gì!" – Mọi người trong lớp vẫn thường trêu ghẹo như vậy. Những lúc ấy, Hân chỉ biết cười trừ và vội vàng xua tay: "Không phải đâu ạ! Anh Thái chỉ là anh trai kết nghĩa của em thôi mà!". Nhưng họ dường như chẳng chịu tin, những lời trêu đùa ấy vẫn tiếp diễn, tạo nên những tràng cười sảng khoái cho cả gian phòng.
Nói về việc học, không khí ở đây tự do vô cùng. Giáo viên thường giao đề tài, giảng giải vài câu rồi.. Đi mất, để lại mười sinh viên tự do bơi lội trong biển ý tưởng. Có những ngày, không khí trong phòng học quá ngột ngạt với mùi màu vẽ, các anh chị đều làm việc riêng, Hân lại đánh lẻ, lén lút trốn xuống sân trường. Ở đó, Hân tìm cho mình một góc bình yên, ngồi trên ghế đá dưới gốc cây phượng để ngắm nhìn những cánh hoa đung đưa trong gió, nghe tiếng chim hót líu lo và tận hưởng làn gió mát rượi.
Nhưng cuộc sống sinh viên không chỉ có màu vẽ. Đôi khi ở trường sẽ có những bài thi hoặc những buổi tập thể dục buổi chiều – nốt nhạc mạnh mẽ trong bản nhạc thanh xuân của Hân. Lớp cô, dù mang danh "mỹ thuật lười", cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn này. Bình thường những ngày nắng đẹp đều sẽ tập ở ngoài sân, còn những ngày mưa sẽ được vào học trong khu thể dục của ngành Thể dục – nơi có những anh chàng sáu múi, cơ bắp cuồn cuộn đang luyện tập ngày đêm.
Buổi tập thể dục buổi chiều luôn là nỗi ám ảnh nhưng cũng là niềm vui khôn tả. Lớp Hân phải trải qua những môn như nhảy bật xa, nhảy xà và đánh bóng chuyền. Nhảy bật xa thì cô luôn thua các anh chị, nhảy xà thì cô chỉ có thể đu lên rồi tuột xuống, còn đánh bóng chuyền thì cô luôn là người hứng trọn quả bóng vào đầu trước nhất.
Nhưng vui nhất là những lúc được xem các nam sinh ngành thể dục tập luyện. Mỗi lần họ thực hiện một động tác khó, một bài nhảy xà đẹp, hay một pha đập bóng mạnh, là các cô gái trong đó hùa nhau hú hét, reo hò: "Ôi, đẹp trai quá!", "Anh kia sáu múi đẹp thế!", "Thầy ơi, cho em chuyển sang ngành thể dục học được không?". Thầy giáo chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước sự hưng phấn của các cô gái, còn Hân thì chỉ biết cười thầm vì sự hồn nhiên của mọi người.
Sau những giờ tập thể dục mệt nhoài, nơi mọi người kéo nhau xuống chính là căn tin phía sau trường – một thiên đường ẩm thực với đủ loại món ăn vặt hấp dẫn. Ở đó, mọi người tha hồ nhâm nhi bánh tráng trộn, uống ly nước mát, nói chuyện phiếm, cười đùa và quên đi những mệt mỏi sau buổi tập. Căn tin trường nghệ thuật ban ngày náo nhiệt là thế, khác hẳn vẻ yên tĩnh trầm mặc cùng chú mèo tam thể nhỏ ở căn tin lớp bổ túc ban đêm.
Đến khi môn thể dục có những bài thi nhảy, Hân luôn là người xung phong đầu tiên đề xuất tìm kiếm bài nhạc và biên đạo động tác. Hân đam mê nhảy từ nhỏ, nên khi có cơ hội được tỏa sáng, cô không ngần ngại thể hiện bản thân. Cô đã làm khuấy động các anh chị - những người vốn không mấy mặn mà với việc nhảy nhót - bằng những điệu nhảy sôi động và hấp dẫn. Hân truyền nguồn nhiệt năng lượng cho mọi người, động viên họ, chỉ dẫn từng động tác khó và giúp họ cảm thấy tự tin hơn.
Đôi khi có vài anh chị hơi nản, họ lại than thở: "Ôi, nhảy khó quá!", "Hân ơi, em nhảy hay thế chứ các anh chị chịu thôi!", "Hân ơi, hay em nhảy một mình đi, các anh chị làm vũ công minh họa xem là được rồi!". Những lúc ấy, cô lại kiên nhẫn làm mẫu từng chút một. Đến khi thi nhảy chung với các lớp ngành khác, lớp của cô đã xuất sắc nhận được lời khen ngợi từ giáo viên. Cô giáo nói: "Lớp Mỹ thuật Ứng dụng có cách nhảy rất riêng, không quá nhiều động tác phức tạp nhưng lại rất sáng tạo và đẹp mắt. Cô rất ấn tượng với sự nhiệt huyết của các bạn!".
Lâu lâu khi có tiết vắng, các anh chị trong lớp lại hùa nhau mời Hân lên nhảy cho mọi người cùng thưởng thức và chỉnh sửa động tác. Hân hay nhảy những bài K-pop đình đám của SNSD, T-ara hay K-ara.. Mỗi khi giai điệu vang lên, cô như được đắm chìm vào không gian âm nhạc riêng, sống hết mình với từng bước nhảy. Cô nhảy say sưa đến mức có thể nhảy liên tục nhiều bài liền, cho đến khi các anh chị phải rối rít xin cô nghỉ ngơi thì mới chịu dừng lại.
"Này Hân ơi, nhảy bài của T-ara đi!", "Hân ơi, bài Gee của SNSD đi em!", "K-ara đi em ơi, cái bài gì tiếng Nhật ấy!" – Mọi người trong lớp vẫn thường hào hứng cất lời mời như vậy. Những lúc ấy, Hân chỉ biết mỉm cười rạng rỡ và hứa sẽ nhảy cho mọi người xem bất cứ khi nào có thời gian.
Có những buổi sáng quá buồn ngủ, Hân cúp học ở nhà ngủ một giấc đã đời, rồi dậy bật nhạc tập nhảy K-pop cho thỏa thích. Đến chiều cô lại lên trường học tiếp, rồi khi hoàng hôn tắt nắng, cô lại cưỡi chiếc xe đạp điện sang đèo Thư đi học bổ túc.
Nói về Thư, ngoài các môn chuyên ngành, Hân và Thư còn học chung vài môn lý luận bắt buộc gộp nhiều ngành lại với nhau. Dù Thư học Văn thư còn cô học Mỹ thuật Ứng dụng - hai ngành chẳng liên quan gì đến nhau - nhưng hai cô gái vẫn luôn tranh thủ ngồi dính lấy nhau trong những giờ học chung ấy. Hai người ngồi cạnh nhau nói chuyện phiếm, cười đùa, hoặc có khi.. Gục đầu ngủ gật cùng nhau. Những lúc ấy, Hân cảm thấy thật bình yên khi được chia sẻ mọi thứ với người bạn thân nhất của mình.
Cuộc sống sinh viên ở Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật là một trải nghiệm tuyệt vời, đầy sắc màu và rực rỡ. Nơi đây, Hân được tự do sáng tạo, được sống đúng với niềm đam mê, và quan trọng nhất là có những người bạn, người anh tuyệt vời luôn bên cạnh ủng hộ. Những kỷ niệm ấy sẽ mãi là một phần không thể quên trong thanh xuân của cô - một thanh xuân đầy ắp tiếng cười, tình bạn, tình anh em và những thanh âm trong trẻo của tuổi trẻ.
Chương 2: Những bước chân trên bãi biển và món quà bất ngờ
Kỳ thi tốt nghiệp bổ túc buổi tối rồi cũng khép lại êm đềm như một giấc mơ. Ngày nhận kết quả, lớp học tràn ngập tiếng reo hò và những cái ôm nghẹn ngào: Tất cả mọi người đều đậu! Tấm bằng cấp ba cầm trên tay không chỉ là thành quả học tập, mà còn là minh chứng cho biết bao nỗ lực của những con người miệt mài gạt đi mệt mỏi ban ngày để thắp sáng ước mơ dưới ánh đèn đêm. Buổi chia tay diễn ra trong sự tiếc nuối khôn nguôi. Dù mỗi người lại trở về với nhịp sống riêng, mọi người vẫn nắm chặt tay nhau, hẹn lòng giữ liên lạc để những lúc rảnh rỗi lại hò hẹn đi ăn khuya như những ngày đã cũ.
Khi những buổi học bổ túc kết thúc, khoảng thời gian buổi tối của Hân đột nhiên trở nên trống trải lạ thường. Không còn những chiều hối hả cưỡi xe đạp điện chở Thư, không còn không khí rộn rã dưới căn tin ngập mùi mì gói hay những bước nhảy trốn sau góc sân. Những khoảng trống ấy nhiều lúc làm lòng cô thoáng chùng xuống vì nhớ nhung.
Vào một ngày nắng đẹp ban ngày, khi đang ngồi dưới bóng cây mát rượi trong sân Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch, đắm chìm vào sự trong lành của cây cối và ngước mắt ngắm bầu trời xanh ngắt hát vu vơ, Hân chợt thấy một bóng người tiến lại gần.
Đó là một anh chàng có dáng người rất cao, làn da hơi ngăm đen nhưng gương mặt lại rất điển trai. Anh ấy tự giới thiệu mình tên Long. Bằng giọng nói cởi mở, anh Long chủ động trò chuyện và chia sẻ rằng mình đang tham gia một câu lạc bộ của công ty. Vào mỗi tối thứ hai, thứ tư và thứ sáu hàng tuần, nhóm của anh ấy đều tổ chức các hoạt động giao lưu, trò chuyện và ca hát rộn rã ngay dưới bãi biển. Thấy Hân ngồi một mình, anh Long ngỏ lời mời cô đi cùng để trải nghiệm thử thách mới, nếu hợp thì có thể gia nhập chơi chung cho vui. Lúc đó, vốn tính nhút nhát trước người lạ, Hân chỉ gật đầu đáp lời cho có lệ chứ trong lòng lại tràn ngập sự sợ hãi, chẳng đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn.
Mấy ngày sau, anh Long quay lại và đi cùng một cô bạn tên Thảo. Chị Thảo rất tươi tắn, chủ động bắt chuyện và rủ Hân đi uống cà phê để giao lưu. Sự chân thành của hai người khiến cô dần bớt phòng bị. Rồi vào một buổi tối, khi nằm ở nhà Hân cảm thấy buồn chán và nhớ những khoảng thời gian nhộn nhịp trước đây, cô tò mò muốn xem thử câu lạc bộ ấy ra sao. Cô lén lấy xe đạp, một mình chạy ra khu vực bãi biển mà anh Long từng nhắc tới.
Đứng trên thành bờ kè nhìn xuống, Hân ngỡ ngàng thấy dưới bãi cát là một nhóm rất đông người đang ngồi vây quanh thành một vòng tròn lớn. Mọi người nói chuyện vô cùng rôm rả, ai có năng khiếu gì cũng có thể bước vào giữa vòng tròn để thể hiện cho cả nhóm cùng xem. Nhìn không khí náo nhiệt ấy, tính rụt rè trong Hân lại trỗi dậy. Cô đứng ngập ngừng trên bờ, bối rối không biết có nên bước xuống hay quay xe đi về.
Đúng lúc đó, anh Long vô tình đi ngang qua. Nhìn thấy Hân, anh ấy nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào rồi rủ cô xuống tham gia. Cô ngượng ngùng bước theo sau. Ban đầu, Hân cứ ngỡ mọi người sẽ lạnh lùng hoặc xa cách với người mới nhưng hoàn toàn ngược lại. Khi bước vào vòng tròn, được giới thiệu bản thân và cất giọng thể hiện tài năng ca hát, cô nhận được những tràng pháo tay tán thưởng nhiệt liệt cùng những nụ cười chào đón ấm áp. Tự nhiên, mọi sự e ấp tan biến, Hân hòa mình vào trò chơi và cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm vui.
Mối duyên ấy cứ thế tiếp diễn. Cho đến một buổi sáng nọ, Hân vẫn theo thói quen ngồi dưới bóng cây ngân nga, anh Long xuất hiện cùng một anh chàng cao gần bằng mình. Anh chàng này có nước da rất trắng, gương mặt thanh tú và thực sự nhã nhặn hơn anh Long rất nhiều. Anh tên là Vũ.
Ba người ngồi bên ghế đá, trò chuyện rôm rả đủ thứ chuyện trên đời. Trong lúc Hân đang hăng say tám chuyện cùng anh Vũ thì anh Long đã lặng lẽ biến mất từ lúc nào không hay. Đến khi xuất hiện trở lại, anh Long giấu hai tay sau lưng, tiến về phía cô với nụ cười bí hiểm. Rồi bất ngờ, anh ấy giơ hai tay ra trước mặt cô - trên tay là một chùm kẹo mút đủ loại sắc màu và hương vị.
"Chúc mừng sinh nhật em nhé!" - Anh Long tươi cười nói.
Hân ngơ ngác nhìn chùm kẹo mút rồi bật cười rạng rỡ, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào chạy xộc vào tim. Đến chính cô cũng quên mất hôm đó là sinh nhật mình, chẳng hiểu bằng cách nào mà hai anh lại biết được. Ngay tại góc sân trường, hai anh trai đứng vỗ tay và hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật dành riêng cho Hân. Khung giờ đó vừa hay có vài sinh viên tan học đi ngang qua, ai cũng quay sang nhìn chằm chằm làm Hân ngượng chín cả mặt, chỉ biết cúi gầm đầu cười nụ không dám ngẩng lên.
Tối hôm đó, anh Vũ ngỏ lời rủ Hân đến tiệc của công ty. Ban đầu Hân tính từ chối vì ngại, nhưng anh Vũ ôn tồn giải thích rằng tối nay công ty tổ chức sinh nhật chung cho tất cả những ai có sinh nhật trong tháng này, nên bảo cô nhớ đến tham gia. Vì sự chân thành ấy, Hân đã đồng ý.
Đến bữa tiệc, không khí rôm rả vô cùng. Mọi người đều có nhóm bạn quen biết để trò chuyện, chỉ có Hân là cảm thấy hơi lạc lõng vì dù sao mình cũng chỉ là một thành viên mới chân ướt chân rậm bước vào. Nhận ra sự bối rối của cô, chị Thảo liền tinh tế tiến đến, nắm tay kéo cô đi cùng chị.
Khi chương trình bắt đầu, MC cất lời mời tất cả những bạn có sinh nhật trong tháng lên sân khấu. Hân cùng mọi người bước lên trong tiếng vỗ tay. Đến phần trao quà, MC thông báo mỗi bạn sẽ nhận được quà chúc mừng từ các thành viên khác. Mọi người xung quanh đều vui vẻ nhận được hai cây kẹo mút từ bạn bè, chỉ riêng Hân là nhận được đúng một cây. Vì cô còn quá mới, chưa kịp quen biết ai nên mọi người cũng chưa chuẩn bị quà cho cô.
Sự hẫng hụt và bối rối vừa chợt thoáng qua thì từ phía sau hàng người, anh Vũ bước ra. Trên tay anh là một hộp quà rất to được gói chỉn chu. Anh tiến lại gần, nhìn Hân mỉm cười dịu dàng rồi cất lời: "Chúc em sinh nhật vui vẻ!" và trao tận tay cô hộp quà. Khoảnh khắc đó, trái tim Hân rung lên một nhịp đập khẽ khàng. Cô thật sự xúc động vì không ngờ một cô gái mới gia nhập như mình lại nhận được sự đón nhận, yêu thương và quan tâm chu đáo đến thế từ anh Long, chị Thảo và đặc biệt là anh Vũ.
Là một cô gái vốn rất đơn thuần trong chuyện tình cảm, trước sự ấm áp và cảm động ấy, một cảm xúc nho nhỏ, mầm mộng rung động dành cho anh Vũ đã lặng lẽ len lỏi vào lòng Hân lúc nào không hay. Những buổi sinh hoạt câu lạc bộ sau đó trở thành vùng trời kỷ niệm rạng rỡ của cô: Được vui chơi dưới tiếng sóng biển, được nhận sự chăm sóc của chị Thảo, anh Long, và hơn hết là được đắm chìm trong những trò chơi, những giai điệu ca hát rộn rã bên cạnh người mà trái tim cô đang bắt đầu khe khẽ hướng về.