Dư Hàm Đan vừa dứt lời liền thấy Dương Cửu Hoài nhìn mình bằng ánh mắt chứa chút ý vị trong đấy, nàng ta nhất thời sợ hãi, tức khắc cúi đầu im lặng không nói tiếp.
Tuy nàng ta cùng Dương Cửu Hoài thành thân được bảy năm, nhưng nàng cảm thấy mình nhìn không thấu vị phu quân này.
Lại nói, lúc trước người hắn ta cầu thú là Dư Thanh, hiện giờ nháo thành chuyện này, hại nàng ta chột dạ vô cùng, càng không muốn nói tới là sự kiện bọn cướp kia bị vạch trần thẳng thừng như thế.
Dư Thanh nói, "Không phiền tỷ tỷ nhọc long, chúc tỷ cùng tỷ phu bạch đầu giai lão."
Lời nói ra không đau không ngứa, lại chứa mười phần trào phúng, Dư Hàm Đan chút nữa là không kiềm chế được, nhưng nhìn sắc mặt Dương Cửu Hoài, nàng ta đành nuốt xuống cơn tức này.
Dư Thanh không nhịn được mà suy nghĩ, Dương Cửu Hoài là ai? Đó là Ngụy Vương bá chủ một phương được tương truyền vào đời sau, trước không nhắc đến chiến ký của hắn, chỉ biết vận sự hắn phong lưu, trong đó gồm công chúa Tấn triều cũ, Thục Trung tam mỹ, còn có hoa khôi nữ tướng Ngụy Trân, nhan sắc tương đồng với tỷ tỷ nàng, lại nói đến mụn con trai cũng chưa có, chỉ sợ là..
* * *
Dư Thanh về phòng lấy đồ đạc đã thu thập đủ, tiếp đó thay ra một thân xiêm y kín đáo, về phần trang sức liền không đeo, trước đó cũng không lấy được, cứ vậy mà bước ra cửa.
Dư gia mấy đời tổ trạch, mỗi nơi có thể thấy là dụng tâm mà xây lên, hết sức tinh mỹ, Dư Thanh không chút lưu luyến nó, vì nơi này đâu phải của nàng.
Thời gian còn mấy ngày, nàng phải mau chút tìm lại huyết mạch duy nhất của mình.
Liêu Tú Chương chính là
bạo quân được thế hệ sau xưng gọi, sáu năm về trước Dư Thanh sinh ra đứa nhỏ này, nhận mười tháng bất mãn, người khác đều gọi phu quân nàng là loại giặc cướp, không học vấn không nghề nghiệp, dù sao hắn cũng là nam nhân, tổng có vài phần tâm huyết, vậy là dưới cơn tức giận liền rời nhà trốn đi.
Dư Thanh cũng chẳng để tâm, nàng vốn chướng mắt tên du côn này, chờ hết kỳ thai cữ lập tức đem bỏ ở vùng ngoại ô chùa miếu, sau đó trở về nhà
mẹ.
Nàng ấy mặc kệ một đứa trẻ không hỏi han nó tận sáu năm, Lưu thị hỏi tới thì bảo là chết rồi.
Nguyên chủ có thể mặc kệ đứa nhỏ này, dù sao nó cũng đại biểu cho sự sỉ nhục của nàng, Dư Thanh có thể hiểu được, nhưng khi xuyên vào nàng vốn rất thích hài tử, lúc trước nàng vì vô sinh, dùng mọi biện pháp nhưng chẳng thể làm mẹ, hiện giờ có sẵn một đứa nhỏ như vậy, làm sao nàng có thể bỏ mặc nó?
Dựa vào sử sách ghi chép, thời điểm Liêu Tú Chương sáu tuổi liền hạ độc dược làm chết mười mấy hòa thượng trong chùa, đây là cuộc đại khai sát giới đầu tiên của hắn.
Trên sách không ghi ngày chính xác, nhưng có ghi lại là một tháng trăng tròn.
Dư Thanh tính tính, chính là còn hai ba ngày, cũng tức là Trung Thu, nàng cần phải nhanh lên.
Chờ đến cửa thùy hoa, bà mụ trông của kinh ngạc nhìn Dư Thanh, "Nhị tiểu thư, ngài muốn ra ngoài sao?"
Dư Thanh gật đầu xem như chào hỏi, kết quả bị bà mụ chặn đường lại, bà lo lắng nói, "Nhị tiểu thư, ngài không biết thế đạo hiện giờ loạn thế nào đâu, bên ngoài một cân gạo trắng đã nửa xâu tiền, rất nhiều du côn vô lại không đủ ăn, đi đường gặp cô nương nào có bộ dáng tốt chút sẽ bắt đem bán."
"Nhị tiểu thư, xin ngài nghe nô tì một câu, ngài đừng nháo nữa, quay về đi."
Dư Thanh vừa mới nhớ ra, người này là bà vú của nàng, Trương thị. Bởi bà luôn khuyên nguyên chủ làm người an an phận phận, trong lòng nàng ấy mười phần chán ghét, thấy bà cùng một dạng với tỷ tỷ của mình, liền năn nỉ mẫu thân đá bà ta xuống làm chân sai vặt.
Dư Thanh có chút kinh ngạc, lời vừa nãy trong phòng hẳn là truyền không đến bên ngoài, sao bà ấy lại biết?
Hình như đọc được ý nghĩ của Dư Thanh, Trương thị ôn nhu nói, "Ngài mỗi lần sinh khí là muốn rời nhà, nhưng lần nào cũng tự trở về không phải sao."
Thì ra Trương thị không biết việc nàng muốn rời đi, mà là nguyên chủ thường có hành vi như thế.
Dư Thanh nhìn khuôn mặt hiện vẻ lo âu của Trương thị, nghĩ rằng chỉ sợ đây là người duy nhất trong phủ quan tâm nàng, nàng do dự cất lời, "Bà vú, nơi này không lâu nữa sẽ có đại loạn, bà nên nhanh chóng về quê đi thôi, có phải đại nhi tử của bà vẫn còn ở đây kinh doanh cửa hàng bột gạo không? Đừng làm nữa, đóng cửa, đem lương thực chở về đi ạ."
"Nhị tiểu thư, ngài đang nói gì vậy?"
"Quê quán bà là Lâm An đúng không? Nơi đó rất tốt, người một nhà đoàn viên là việc tốt."
Ra khỏi của thùy hoa nội trạch chính là ngoại trạch, trên đường trừ việc gặp một vài người hầu, cũng khá trôi chảy, Lưu thị và Dư Khai cũng không nói đuổi theo nàng.
Dư Thanh nghĩ nghĩ liền hiểu, sợ là bọn họ nghĩ nàng lại cáu kỉnh, chờ sợ rồi dĩ nhiên sẽ tự về.
Chờ ra khỏi Dư phủ, nàng nhìn lại địa phương đã dưỡng dục mình hai mươi mấy năm, bất giác có chút phiền muộn.
Đôi khi nàng có một loại ảo giác, nguyên chủ chính là nàng, mà nàng chính là nàng ta.
Phải chăng đây là kiếp trước của nàng?
Bất quá loại cảm giác này đã bị Dư Thanh đè xuống, bây giờ còn rất nhều việc phải làm, không nên có cảm tưởng xuân thương thu buồn.
Thuận lợi ra khỏi Dư phủ, vừa đi tới ngõ nhỏ thì thấy một tiểu đồng cỡ mười hai, mười ba tuổi đứng đó, thấy Dư Thanh liền chạy tới, nói, "Nhị tiểu thư, thiếu gia của ta bảo ta ở chỗ này chờ ngài."
Tiểu đồng này chẳng phải ai xa lạ, là thư đồng bên cạnh Dương Cửu Hoài.
Chẳng trách nguyên chủ đối với Dương Cửu Hoài tâm tâm niệm niệm, chủ yếu do hắn thường xuyên lén lút quan tâm nàng, nên Văn Mặc này cùng Dư Thanh quen biết đã lâu.
Vân Mặc nói, "Thiếu gia biết ngài đi thật, thật tâm lo lắng, đem tiểu nhân cho ngài, cũng có thể giúp ngài chạy bớt việc."
Dư Thanh im lặng trong lòng, lần này phu thê Dư thị thật sự không bằng một ngoại nhân quan tâm con gái mình, bất quá tâm tư Dương Cửu Hoài chỉ sợ là không đơn giản.
Nhưng ngược lại coi như chiếu cố tốt Dư Thanh, nàng đang lo lắng một người như nàng sao có thể đi lại bên ngoài, đương nhiên nàng không phải một cô nương dũng mãnh, cho rằng mình ra cửa có thể an toàn hết sức.
Vì thế trước đó Dư Thanh đã nghĩ tới việc cần tìm người trợ giúp.
Nếu dựa theo sách sử, mấy ngày nay người này ở Đông Dương môn bán thân tang mẫu, sau này được Dương Cửu Hoài trợ giúp lo tang sự, sau đó liền hết mực trung thành với hắn, vài lần xả thân cứu giúp, sau này được xưng là tiểu Triệu Vân.
Đời này Dư Thanh không có biện pháp đem người tài ôm vào cửa, không biện pháp, nàng chỉ là một cô gái yếu đuối, không có *bảo tiêu hộ thân, thật sự không làm được gì.
*Bảo tiêu: Bảo tiêu là một nghề khá phổ biến thời Trung Quốc cổ đại. Người làm nghề bảo tiêu được gọi là tiêu sư. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ tài sản của thương nhân. Nghề bảo tiêu cũng có những điều cấm kỵ như các ngành nghề khác. (Nguồn: Google).