2,048 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 23: Bánh táo đỏ

Quần áo của Thẩm Hi Hòa, Cố Tiêu nhớ rõ hôm qua lúc trở về cô để ở trên tràng kỷ, buổi sáng hôm nay lại vội vàng làm ô, cho nên càng không quan tâm đến nó, quần áo bị rách ở đâu cô cũng không biết.

Bây giờ có vá cũng không kịp nữa rồi, Cố Tiêu xoa mi tâm, nói: "Quần áo vẫn chưa vá xong, cháu đi hỏi tiểu thúc của cháu xem có vội mặc không, nếu vội thì buổi chiều thẩm sẽ đưa qua cho thúc ấy."

Thẩm Đại Oa nói: "Được."

Đợi đến được thư viện, vừa nhìn thấy Thẩm Hi Hòa, hắn tất nhiên là chuyển đạt nguyên văn lời nói, "Tiểu cô nói nếu thúc cần mặc gấp thì buổi chiều sẽ mang đến cho thúc."

Thẩm Hi Hòa lắc đầu, "Không vội, ngày mai cũng được."

Không có đạo lý chỉ vì một bộ quần áo mà phải đi huyện thành một chuyến, hắn không vội, một chút cũng không vội.

Thẩm Đại Oa: "Nếu như không vội thì chờ đến khi thúc trở về rồi sẵn lấy luôn, ngày mốt không phải là ngày nghỉ sao, cũng chỉ còn một ngày thôi."

Thẩm Hi Hòa mím môi nói: "Vậy thì.. ngày mốt."

Thẩm Đại Oa cảm thấy chủ ý của mình đề ra rất tốt, hắn hỏi Thẩm Hi Hòa: "Tiểu thúc muốn ăn bánh gì?"

"Đều được."

Thẩm Đại Oa: "Vậy thì bánh thêm thịt đi, hôm qua đã ăn trứng gà rồi, thay đổi khẩu vị một chút."

Cố Tiêu không biết Thẩm Đại Oa nói như thế nào với Thẩm Hi Hòa, chờ đến buổi trưa khi bọn Trần thị trở về, Cố Tiêu biết được quần áo không cần vội, vậy thì trước khi Thẩm Hi Hòa trở về cô vá xong là được.

Cố Tiêu sợ lại quên mất chuyện này, nên đi đông phòng lấy rổ kim chỉ, thêu lên ba phiến lá tre cho xong việc.

Chu thị còn đang chờ dùng kim chỉ, đã gần tháng 5 rồi, ngoài sinh nhật của Thẩm Hi Hòa ra, còn có một việc lớn khác, đó chính là phục dịch.

Mỗi hộ một nam đinh, năm nay là Thẩm Đại Lang.

Đều phải làm những công việc nặng nhọc, nhặt đá khiêng bao cát, chỗ bả vai và cánh tay đều phải may thêm mấy miếng vải, Trần thị phải đi bày quán, cho nên quần áo này bà phải đích thân may.

"Thịt đang giữ trong nước giếng, con nhớ chú ý thời gian, ăn cơm sớm một chút." Chu thị cầm kim châm, nheo mắt xỏ kim.

Giữa trưa bọn Thẩm Nhị Lang đều không ở nhà, cho nên ăn rất đơn giản chỉ là màn thầu và măng chua dưa muối, lần trước Thẩm Hi Hòa không ở nhà mà trong nhà đã ăn thịt, trong lòng Chu thị không mấy dễ chịu.

Vừa tới giờ Thân thôi, Cố Tiêu nói: "Thời gian vẫn còn sớm, con đi làm bánh táo đỏ trước, nương, con dùng thêm mấy quả trứng gà có được hay không?"

Nếu muốn bánh táo làm ra được mềm mịn, thì lòng trắng trứng gà là không thể thiếu, sau khi đánh lòng trắng trứng xong, thì bánh hấp ra sẽ có những lỗ to nhỏ khác nhau, giống như tổ ong vậy.

Buổi sáng Cố Tiêu đã vẽ mặt ô xong, một bên là mưa bụi Giang Nam, mưa bụi rơi lất phất rất có ý cảnh, sau khi làm xong chiếc ô thứ nhất, thì chiếc thứ hai cũng dễ làm hơn nhiều, Cố Tiêu cũng không gấp, buổi chiều phải tỉ mỉ mân mê đồ ăn ngon một phen.

Hôm nay làm bánh táo đỏ, ngày mai sẽ làm bánh hoa quế đậu xanh.

Chu thị nói: "Trong tủ chén cũng không phải không có trứng gà, còn phải nói với lão bà tử ta đây làm gì." Táo đỏ gì đó đều là Cố Tiêu mua về, Chu thị còn không đến mức xót mấy quả trứng gà.

Cố Tiêu cười nói, "Vậy nương chờ con một lát, miếng đầu tiên ra lò sẽ đưa cho người nếm thử trước, nếu như ăn không ngon, thì nương cũng đừng ghét bỏ."

Nhiều thứ tốt như vậy nếu đồ ăn làm ra không được ngon, có lẽ sau này Chu thị sẽ không để cho Cố Tiêu làm nữa, "Được rồi, đừng có cản trở ta xỏ kim." Chỉ mãi mà không xỏ vào được, Chu thị kêu Cố Tiêu nhanh đi ra ngoài.

Cố Tiêu cầm lấy kim chỉ, "Con làm cho."

Chu thị ngẩn người một lúc mới nói: "Được."

Trần thị Lý thị đều ở nhà, người trong nhà còn nhiều, Cố Tiêu làm bánh táo đỏ, tất nhiên là phải nhờ các nàng hỗ trợ một tay.

Trần thị đem táo cắt nhỏ ra, Lý thị thì ở một bên dùng đũa đánh bông lòng trắng trứng gà.

Đánh cả nửa ngày mà không thấy bọt đâu, Cố Tiêu đã nói phải đem lòng trắng trứng gà đánh thành một hỗn hợp trắng, nhúng đầu đũa vào, thấy trứng bất động là được.

"Tiểu Tiểu à, sao lại không ra bọt chứ.." Tay Lý thị đã đánh đến mỏi nhừ, mà trứng gà vẫn là bộ dạng cũ.

Cố Tiêu nhìn thoáng qua, "Nhị tẩu cho thêm chút đường vào đi, nếu không đánh tiếp được thì để nhị nha đại oa tới hỗ trợ, dùng thêm mấy cây đũa nữa."

Lý thị ai một tiếng, nàng ta không nỡ bỏ nhiều đường vào, bỏ thêm chút đường rồi tiếp tục đánh, cuối cùng cũng đánh ra bọt.

Cố Tiêu mượn căn phòng Thẩm Đại Lang hay dùng để làm mộc, vội vàng làm mấy cái khuôn đúc bánh táo đỏ, to bằng lòng bàn tay, cao hai tấc, dùng đinh gỗ đóng chắc lại.

Tổng cộng làm ra sáu cái, nhưng mà khuôn này làm có chút lớn, nếu muốn làm bánh đậu xanh thì phải làm lại cái nhỏ hơn.

Cố Tiêu xoa eo, cô cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, hai ngày nay eo cô rất đau, cô ôm khuôn đúc đi ra ngoài, lòng trắng trứng đã đánh thành bông rồi.

Lý thị lại bỏ thêm một ít đường, Cố Tiêu nói phải bỏ ba lần, tay đau thì đưa cho đại oa, đại oa là nam hài tử, sức lực lớn, đánh rất nhanh, rất nhanh đã có bọt rồi.

Một thau màu trắng, dưới ánh mặt trời trông rất đẹp mắt, Cố Tiêu nhìn nhìn, sau đó đi phòng bếp bẻ một khối đường đỏ đem nghiền thành bột mịn, rồi trộn với bột mì và táo đỏ đã băm nát, lòng đỏ trứng và mỡ heo thì trộn lại với nhau.

Sau khi đánh lòng trắng trứng xong, Cố Tiêu cẩn thận đổ bột mì vào, rồi trộn đều theo một chiều, sau đó mới đổ vào khuôn đúc.

Đặt khuôn lên trên nồi hấp, để lửa lớn, củi cháy nổ lách tách, giờ chỉ cần đợi hấp chín là được.

Trần thị trong lòng than một câu thật không dễ dàng mà, tốn nhiều công sức như vậy chỉ vì ăn một miếng bánh táo.

Lý thị thỉnh thoảng nhìn vào nhà bếp, "Ai, tẩu hình như đã ngửi thấy vị ngọt rồi."

Cố Tiêu nói: "Còn phải hấp thêm một lát nữa, tẩu tử, trước tiên băm nhân thịt đi, buổi tối làm bánh nhân thịt ăn."

Bánh nhân thịt và bánh nhồi thịt không giống nhau, thứ nhất bánh nhân thịt là hình tròn, thứ hai là bên trong thịt nhiều hơn.

Có bánh táo đỏ, lại có bánh nhân thịt ăn, phong phú giống như ăn tết vậy.

Một miếng thịt lớn được đặt trên thớt, Trần thị có chút không nỡ, phải biết rằng trước kia một miếng thịt lớn như vậy, mỗi bữa chỉ ăn một ít, có thể ăn được rất lâu. "Tiểu Tiểu, nếu không thì nấu ít thôi, còn lại thì chờ Tam Lang trở về rồi ăn."

Cố Tiêu lập tức nói: "Không được!"

Cô mua nhiều thêm một cân chính là để có thể ăn tận hứng, làm sao có thể chỉ nấu một ít chứ.

Dịch giả: Hoa Hoa Hạ

Trần thị và Lý thị đều kinh ngạc nhìn sang Cố Tiêu, cô chợt nhớ ra mình là người chuyện gì cũng luôn đặt Thẩm Hi Hòa lên hàng đầu.

"Cái đó.. Bây giờ trời bên ngoài không phải rất nóng sao, hôm qua mua thịt về đã để qua một ngày rồi, lại để thêm nữa sẽ bị hỏng mất, tướng công đọc sách vất vả, nếu ăn vào đau bụng sẽ không tốt. Còn không bằng để lại cho tướng công hai cái, trưa ngày mai đem đi thư viện."

Trần thị Lý thị nghĩ lại cũng đúng, "Vẫn là Tiểu Tiểu suy xét chu toàn."

Chu toàn với không chu toàn gì chứ..

Cố Tiêu nói: "Rau hẹ bỏ ít một chút, thịt không thể xắt nhỏ như vậy được, phải xắt miếng lớn hơn.. cho nhiều mỡ heo vào.. như vậy ăn mới ngon, tướng công mới thích ăn."

Trần thị phát hiện Cố Tiêu thật biết cách ăn, nhiều thịt nhiều dầu như vậy, có thể không thơm sao.

Trần thị Lý thị gói bánh nhân thịt, Cố Tiêu canh thời gian mở nắp nồi lên.

Vốn dĩ trong phòng đã có mùi thơm của táo và đường đỏ rồi, bây giờ thì hương thơm nồng đậm hơn rất nhiều.

Trần thị buông việc trên tay xuống, giương cổ nhìn thoáng qua, "Sao lại trở nên lớn như vậy!"

Bánh đã nở ra hết cỡ, có màu của đường đỏ, táo đỏ được hấp chín có màu càng đậm hơn.

Hơi nước từ trong nồi xông thẳng lên mặt, Cố Tiêu dùng vải lót lấy một cái bánh ra, "Xong rồi."

Bởi vì bên trong có bỏ mỡ heo vào, cho nên rất dễ lấy bánh táo ra, bánh to bằng lòng bàn tay, phồng to lên hết cỡ.

Cố Tiêu dùng dao cắt đôi ra, kêu nhị nha đưa qua cho Chu thị.

Còn dư lại một nửa, thì cắt thành nhiều miếng nhỏ, chia cho mỗi người một ít nếm thử.

Lý thị một ngụm đã bỏ hết vào trong miệng, vừa nóng hổi vừa mềm mịn, trước đây nàng ta ăn qua thứ mềm nhất chính là màn thầu làm bằng bột mì tinh, hấp trực tiếp bằng men, đặc biệt lớn đặc biệt thơm.

Điểm tâm của cửa hàng trên huyện thành cũng đã ăn qua vài lần, toàn là bột mì, còn có bánh hạch đào nữa, nhưng trước giờ chưa từng ăn qua loại bánh nào như vậy.

"Ăn ngon, thật ngọt.."

Trong nồi còn có năm cái, Cố Tiêu lấy hết bánh ra, "Nương để muội mua đường đỏ chính là để cho nhị tẩu bồi bổ thân mình, muội cũng chỉ là mượn hoa hiến phật mà thôi, hai cái này là để cho nhị tẩu."

Trần thị được một cái, nàng ta cũng không có ý kiến gì, một cái cũng không nhỏ đâu, chia cho mấy hài tử một ít, miệng nếm được chút vị ngọt là được.

Một cái khác thì để cho Chu thị, còn dư lại một cái, thì Cố Tiêu đem đi tây phòng.

Trong sách nói Thẩm Hi Hòa không thích đồ ngọt. Hơn nữa, Chu thị đau lòng Thẩm Hi Hòa như vậy, chắc chắn sẽ giữ lại một nửa cho hắn, nên cô không cần để lại làm gì.

Tranh thủ trước khi Thẩm Hi Hòa trở về ăn xong là được rồi.

Chu thị ăn điểm tâm, đôi mắt đều nheo hết lại, bà đã từng tuổi này rồi, càng thích ăn những món ngọt và mềm hơn.

Vốn dĩ Chu thị còn xót trứng gà xót bột mì, bây giờ thì không còn xót nữa rồi.

Ăn xong nửa cái, bà lại bẻ ra một chút rồi ăn từ từ. Ngày mốt thì Thẩm Hi Hòa sẽ về nhà, nếu là trước kia, Chu thị nhất định sẽ để dành cho hắn.

Dù sao thì điểm tâm mà Thẩm Hi Hòa mua về bà đều không nỡ ăn, nhưng mà nghĩ đến Cố Tiêu đau lòng Thẩm Hi Hòa như vậy, chắc chắn sẽ để lại nửa cái cho nó.

Bánh táo đỏ ngọt và thơm, nhưng mà buổi tối còn có một bữa bánh nhân thịt, phải để bụng mà ăn chứ.

Thẩm Nhị Lang nhị nha vừa về đến nhà, đã ngửi thấy một mùi thơm đan xen với nhau.

Lý thị vẫy tay với Đại Nha, "Hôm nay ăn bánh nhân thịt, nhanh đi rửa tay đi."

Cố Tiêu nướng bánh, tất nhiên là bánh vừa to vừa tròn, da mỏng nhân nhiều.

Dầu và vỏ bánh hòa chung với nhau, phát ra âm thanh xèo xèo, cả Chu thị cũng bị mùi thơm hấp dẫn ra tới.

Thẩm Nhị Lang gãi đầu, đi ra ngoài rửa tay, khóe miệng Chu thị hơi nhếch lên, rồi lại nhanh chóng buông xuống, trưa nay Trần thị mang về nhà 52 văn, Thẩm Nhị Lang thì đem về 78 văn, mấy ngày nay tiền kiếm được đã sắp được một lượng bạc rồi.

Một chồng bánh nhân thịt đặt ở trên bàn, Chu thị ngồi ở bên cạnh Thẩm lão gia tử, mở miệng nói: "Ăn đi, có thể ăn được bao nhiêu thì ăn, ăn không hết hai cái thì đem bánh cắt ra, đừng ăn đến bụng căng cứng."

Ý tứ này có nghĩa là không cần phân chia rồi.

Cố Tiêu đã ăn một cái rưỡi, nhân bên trong có bỏ thêm mỡ heo, cắn xuống một miếng tất cả đều là nước thịt.

Nhìn thấy được miếng thịt rất rõ ràng, to bằng nửa đồng tiền, cũng không cần giống trước kia phải tìm thịt vụn trong đống rau hẹ nữa.

Không cần chia bánh, thì cho dù ăn không hết nhiều như vậy cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái, còn thừa lại hai cái, Chu thị để Thẩm Đại Oa ngày mai mang đi cho Thẩm Hi Hòa, quầy bánh có sẵn nồi, hâm nóng lên là được.

Trần thị nói: "Nương yên tâm, con chắc chắn sẽ để Tam Lang được ăn no."

Chu thị gật đầu một cái rồi trở về tây phòng.

Cố Tiêu gọi đại oa tới, đưa cho hắn 30 văn tiền, "Ngày mai cháu đi mua hai cân thịt ba chỉ về, lại mua thêm một bộ gan heo."

"Tiểu thẩm, hôm nay mới ăn thịt mà." Thẩm Đại Oa lầm bầm, "Nãi nãi chắc chắn sẽ nói.."

Cố Tiêu lời lẽ chính đáng nói: "Đồ ăn hôm nay chính là nãi nãi cháu mua về cho mọi người ăn, còn thẩm mua là để cho tiểu thúc cháu bồi bổ thân thể, có thể giống nhau sao, buổi sáng cháu đã ăn cơm rồi, nhưng tại sao buổi tối còn ăn nữa chứ."

Đại oa cảm thấy lời nói của Cố Tiêu có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng lại rất có đạo lý, "Cháu mua là được mà."

Thẩm Đại Oa nghĩ thầm, cưới vợ cũng thật là tốt nha, thế cho nên đến trưa ngày hôm sau, hắn nhịn không được hỏi Thẩm Hi Hòa.

"Tiểu thúc, thúc nói sau này vợ của cháu cũng sẽ giống như tiểu thẩm sao, luôn nghĩ đến việc bồi bổ thân thể cho cháu."

Thẩm Hi Hòa nhàn nhạt liếc hắn một cái, "Cháu nói thử xem?"
 
2,048 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 34: Đèn kéo quân

Vừa gặp mà như đã quen thì không thấy, bị dọa cho cả kinh chắc chắn là có rồi.

Cố Tiêu lắc đầu, "Gặp mặt thì không cần đâu, Trương chưởng quầy nói vị Thẩm công tử kia đang ở thư viện đọc sách, tất nhiên là nhân trung long phượng, chữ ta biết không nhiều lắm, chắc chắn là không có chuyện để nói rồi."

Trương chưởng quầy nghĩ sao có thể không có chuyện gì để nói chứ, Cố Tiêu huệ chất lan tâm, thứ mà cô biết làm thì trên đời có mấy người biết chứ, hà tất phải coi nhẹ bản thân mình.

Chỉ là Cố Tiêu đã nói như vậy rồi, cũng không nên miễn cưỡng làm gì.

Nhưng mà sau này hắn phải đi đến Thịnh Kinh, bên này sẽ không quản lý mãi được, Cố Tiêu là tiểu đông gia, sớm muộn gì cũng sẽ gặp mà thôi.

Cố Tiêu chào tạm biệt Trương chưởng quầy xong thì về Thẩm gia, khung cửi để dệt đã làm xong, bước tiếp theo chính là vẽ hoa văn, tách sợi, kéo sợi và nhuộm màu.

Quạt tròn đều là quạt hai mặt, mà lụa hoa dệt ra thì hai mặt trước sau như một.

Cố Tiêu dệt hai tấm, một tấm là tây phủ hải đường, nhuộm màu xanh lá, ngọc bích, màu đỏ, hồng mẫu đơn, hải đường và các màu khác. Một bức khác là xuân giang hoa nguyệt, nhuộm hoàng đằng, xanh lục xanh lá mấy loại màu này.

Cái hiếm của dệt lụa hoa đó chính là dệt xuyên hai mặt, sau nữa là sự chuyển tiếp giữa các màu sắc với nhau, và ẩn đầu sợi.

Cố Tiêu đã học qua thêu thùa, thêu thùa chính là thêu hoa văn ra, mà dệt lụa hoa là phải dệt ra, đem vải dệt và hoa văn kết hợp với nhau, tinh diệu tuyệt luân.

Cố Tiêu mười mấy ngày liên tục phải thức dậy sớm, sau khi rời giường thì ở trước cửa sổ dệt lụa hoa, Thẩm Hi Hòa trở về cô cũng lười phải giấu, dù sao thì Chu thị cũng biết rồi, việc trong nhà cũng ít, mọi người chỉ cho là cô đang dệt chơi, ai mà có thể nghĩ đến dệt lụa cũng có thể kiếm tiền chứ.

Chạng vạng thì đốt đèn dầu, đèn sáng đến nửa đêm, cuối cùng thì quạt lụa cũng nhìn ra một chút hình dáng.

Một cây hải đường, cánh hoa trùng điệp, lại có lá xanh phối ở bên cạnh.

Mà một bức khác là xuân giang triều thủy, tương ứng với giang thượng nguyệt minh, nếu như quạt được làm xong, chỉ cần nhẹ lay động quạt tròn, thì giống như đang ở dưới bóng đêm ngắm hoa thưởng nguyệt vậy.

Cây quạt tương tự như vậy Cố Tiêu đã làm qua, lần đầu thì còn bỡ ngỡ lần sau thì đã quen tay rồi, tuy rằng khung cửi không dễ dùng lắm, nhưng cuối cùng thì cũng làm ra được, còn lại chính là cố định mặt quạt, điêu khắc cán quạt, rồi thắt dây đeo.

Sợi dây để thắt dây đeo cũng được nhuộm màu trắng giống màu ánh trăng, một cái cát tường kết, phía dưới là tua rua có màu tương tự.

Vì để Trương chưởng quầy có thể phân biệt rõ hơn, Cố Tiêu còn dùng lụa trơn làm hai cây quạt tròn, hai cây quạt giấy còn lại thì dùng giấy Trừng Tâm làm.

Dù sao thì nếu chỉ nhìn một cách đơn thuần thì cây quạt nào cũng đẹp, nhưng nếu để cạnh nhau thì sẽ thấy được sự khác biệt.

Làm quạt lụa, cộng thêm bốn cây quạt tròn, Cố Tiêu dùng gần một tháng thời gian, trong lúc đó cô có đi qua huyện thành hai lần, đều là đi lấy thuốc màu, mua sợi tơ, mười lượng bạc tiêu không còn một mảnh.

Mà ngày thường dệt mệt rồi thì đi khắc chữ, Trương chưởng quầy nói thơ từ tốt hơn, cho nên cô liền in năm cuốn thơ từ, để cho Thẩm Hi Hòa đem đi hiệu sách, một quyển được nửa lượng bạc.

Vốn dĩ sách bán đã đắt, thơ từ càng đắt hơn, nếu như đem tới Đa Bảo Các ở Thịnh Kinh, thì một quyển bán không chỉ là năm lượng bạc, chẳng qua Trương chưởng quầy cũng không biết một quyển rốt cuộc có thể bán được bao nhiêu tiền, nên chỉ có thể ước tính mà đưa nửa lượng bạc.

Có ô, có sách, và quạt xếp đưa đến Thịnh Kinh, Đa Bảo Các cũng kiếm được tiền, chung quy vẫn là tương đối ít.

Trương chưởng quầy muốn biết một chút quạt tròn mà "Một tấc lụa một tấc vàng" trông như thế nào, liệu có thể làm cho các tiểu thư ở Thịnh Kinh đem bạc áp đáy hòm móc ra hay không.

Trương chưởng quầy cầm quạt xếp trên tay, hắn dùng cây quạt gõ hai lần vào lòng bàn tay, "Mấy ngày này Thịnh Kinh vẫn đang mưa, ô giấy dầu bán được tốt nhất, một cây hai mươi lượng bạc, nếu như tiểu đông gia làm, khẳng định có thể kiếm được không ít tiền.."

Mấy học đồ ở Đa Bảo Các làm ô tương đối chậm, mỗi người một tháng làm được ba cây ô.

Trương chưởng quầy vẫn còn tiếc hận, ở Giang Nam có nói cứ mơ chín thì trời sẽ mưa, nếu như Cố Tiêu làm ô, một tháng được mười mấy cây, thì đó chính là vài trăm lượng bạc đấy.

Cố Tiêu nghĩ thầm, nếu như Trương chưởng quầy nhìn thấy cây quạt lụa kia thì sẽ không nói như vậy nữa.

Ô giấy dầu và quạt lụa tuy rằng đều có vẻ đẹp riêng của nó, nhưng mà độ khó của hai thứ này cũng không ở cùng một cấp độ.

Cố Tiêu nói: "Chưởng quầy muốn nhìn quạt lụa trước hay là nhìn quạt tròn trước."

Còn ở chỗ này úp úp mở mở.

Trương chưởng quầy nói: "Trương mỗ nhìn quạt tròn trước vậy."

Cố Tiêu nói quạt tròn không đẹp bằng quạt lụa, hắn trước cứ nhìn xem quạt tròn làm bằng lụa trơn thế nào, là có thể hình dung ra được quạt lụa có hình dáng ra sao rồi.

Cố Tiêu lấy quạt tròn ra, hình thêu của hai cây quạt tròn đều rất đơn giản, bướm đậu trên cành hoa, chuồn chuồn lướt nước. Trên mặt của hai cây quạt giấy vẽ những ngọn núi ở phía xa, những chú đom đóm dưới ánh trăng.

Trương chưởng quầy nhìn quạt, không thể không than một câu. Người ta nói cái đẹp nằm ở trong xương cốt chứ không phải ở da, quạt cũng vậy, nan quạt được làm rất tốt, trăng tròn vành vạnh, xếp theo hình lục giác, hoa văn trên đó chính là dệt hoa trên gấm, thấy thế nào cũng rất đẹp.

"Nhất định sẽ bán rất tốt! Cô nương trong nhà dùng quạt tròn là thích hợp nhất." Trương chưởng quầy cầm lấy một cây quạt thử, "Ừ, rất mát mẻ! Tiểu đông gia, không dối gạt cô, từ sau khi cô nói muốn làm quạt tròn, thì ta liền đi tới những chỗ bán quạt ở huyện thành, phủ thành xem qua rồi, tay nghề làm quạt của những người đó tuyệt đối kém xa so với cô làm!"

Thịnh Kinh có rất nhiều thứ tốt, quạt tròn có hay không, tất nhiên có!

Trương chưởng quầy nói cũng không phải là giả, nhìn con bướm và chuồn chuồn này đi, sống động như thật vậy, cô nương nào mà không thích chứ.

Trương chưởng quầy đặt cây quạt xuống, rồi chà xát tay, "Không biết quạt lụa có hình dáng ra sao, tiểu đông gia mau cho ta mở mang tầm mắt đi."

Cố Tiêu đem quạt lụa lấy ra, mấy cây quạt này quý như vàng vậy, Cố Tiêu còn đặc biệt làm mấy cái hộp gỗ.

Quạt lụa tròn cầm lên cảm giác có chút nặng tay, khi dệt lụa thì sợi dọc và sợi ngang sẽ xen kẽ với nhau, cho nên sự thay đổi màu sắc và hoa văn giống như có một đường dao cắt qua vậy.

Trương chưởng quầy cẩn thận sờ sờ, "Cái này.."

Hắn trong khoảng thời gian ngắn không thể nghĩ ra từ ngữ nào để hình dung về hai cây quạt này.

"Cái này chắc chắc đáng giá, có thể bán được rất nhiều tiền!" Trương chưởng quầy là một người nam nhân, mà còn muốn mua cây quạt này về đưa cho thê nữ, càng miễn bàn những người khác sẽ thế nào.

Cố Tiêu từ trước đến nay không quan tâm đồ sẽ bán được bao nhiêu tiền, giống như quạt xếp ô giấy dầu vậy, định giá cả đều là Trương chưởng quầy làm chủ. Cô cũng không biết ở Thịnh Kinh thành có quạt lụa hay không, nếu là có, giá cả chắc chắn cũng không rẻ.

Cố Tiêu hỏi: "Chưởng quầy, hai cây quạt này ông định bán bao nhiêu tiền?"

Trương chưởng quầy có biết giá thị trường một chút, hắn đưa ra một con số, "Một trăm lượng bạc? Mấy cái còn lại có thể bán rẻ một chút.."

Dịch giả: Hoa Hoa Hạ

"Ta cảm thấy có thể nâng giá lên một chút, ô giấy dầu thì hai mươi lượng cũng sẽ có người mua." Cố Tiêu một tháng mới làm được hai cây quạt, cơ bản không đụng đến chuyện khác, "Ta sau này có làm nữa hay không cũng không biết."

Trương chưởng quầy: ".. Không làm nữa?"

Cố Tiêu nói: "Mới bắt đầu thì ô giấy dầu rất dễ bán kiếm được tiền, ta bây giờ không phải là đang làm quạt hay sao."

Trương chưởng quầy nghĩ kỹ thuật dệt thêu này không làm chẳng phải là đáng tiếc sao, cũng thật đúng như vậy, làm quạt xong thì làm ô giấy dầu, bây giờ làm quạt tròn, sau này cũng không biết sẽ làm cái gì nữa.

Có thể công phu sư tử ngoạm một lần đi.

"Như vậy thì, cứ đem quạt bày ở đó đi, sẽ tự có người tới hỏi. Cửa hàng nào mà không có trấn điếm chi bảo chứ, cho dù bọn họ tới hỏi quạt cũng sẽ không bán, thời gian dài thì giá tiền sẽ cao lên thôi."

Không phải là không bán, mà là ai ra giá cao thì có được.

Cố Tiêu rất là nể phục, không hổ là người làm ăn, am hiểu sâu cách làm ăn buôn bán.

Trương chưởng quầy kết toán sổ sách của vài ngày trước đó, ô bán được không ít, phần chia cho Cố Tiêu có 84 lượng.

Chẳng qua là làm buôn bán phải mua sắm đủ thứ đồ, phải để lại hơn một nửa để làm vốn xoay vòng, nên chỉ đưa cho Cố Tiêu hai mươi lượng bạc.

Trương chưởng quầy đưa sổ sách cho Cố Tiêu xem qua, không có vấn đề gì, trước khi đi, Trương chưởng quầy hỏi Cố Tiêu, "Lần tới sẽ làm cái gì, khi nào thì có thể làm xong?"

Trương chưởng quầy cũng không biết là có chuyện gì, dù sao chính là rất mong chờ, mong chờ đồ Cố Tiêu làm ra, nếu có thể nhìn Cố Tiêu làm thì càng tốt, hắn cảm thấy mình có thể xem cả một ngày.

Cố Tiêu nói: "Đèn kéo quân."

Đèn kéo quân còn được gọi là tiên âm đuốc, khí nóng từ ngọn nến đang bốc cháy sẽ làm cho đèn quay, mà bên trong có giấy cắt, khi thắp nến, thì hình ảnh ở bên trong sẽ hiện ra trên mặt đèn.

Trước đây giấy cắt ra đều là võ tướng cưỡi ngựa, hình chiếu ngươi truy ta đuổi, nên mới có tên như vậy.

Bây giờ giấy cắt dán không chỉ có mỗi cưỡi ngựa rồi.

Trương chưởng quầy nói: "Vậy ta đây sẽ chờ tiểu đông gia làm đèn kéo quân! Nếu như cần thứ gì, thì có thể trực tiếp lấy từ hiệu sách."

Cố Tiêu cũng không khách khí, cầm lấy một ít giấy dai và thuốc màu, những thứ còn lại thì không lấy gì.

Ra khỏi hiệu sách, Cố Tiêu đi đến sạp thịt một chuyến, bây giờ trời nóng, thịt không giữ được, Thẩm gia đều là làm trứng kho thịt kho trước một ngày, để ngày hôm sau mang đi bán, bán hết thì về nhà, bán không hết thì để người trong nhà ăn.

Cố Tiêu mua hai cân thịt nạc và hai cái giò heo, muốn ngày mai sẽ nấu canh thịt viên, giò heo là mua cho Lý thị, bây giờ đã là cuối tháng sáu, Lý thị chắc là cũng sắp sinh rồi.

Trời nóng, Cố Tiêu về đến nhà đã ra mồ hôi nhễ nhại, cô đặt đồ đạc xuống, rồi kêu đại oa, nhị oa cùng nhau đi đầu thôn lấy gà con.

Đầu xuân gà con mười lăm văn tiền một con, mấy con này là Cố Tiêu mua từ thôn bên cạnh, tổng cộng có mười sáu con, mấy con mà lớn hơn lòng bàn tay một chút, thì một con phải mười tám văn tiền.

Gà con lông xù xù, nhưng mà cuối tháng sáu trời nóng, sau tháng chín tháng mười sẽ càng ngày càng lạnh, để gà đẻ trứng có lẽ phải chờ tới đầu xuân năm sau.

Đại oa, nhị oa mỗi người xách theo một cái rổ, vừa về đến nhà, thì Thẩm Đại Lang đã bận rộn lên, phải đi làm ổ cho gà con.

Trần thị nhỏ giọng nói: "Nương đang ở trong phòng đấy."

Cố Tiêu gật đầu: "Muội đi nói với nương một tiếng."

Chu thị đang ngồi ở trên giường đất may đồ, bà đang mặc bộ quần áo màu xanh lá kia, thường ngày luôn mặc rất cẩn thận còn giặt thường xuyên, nên nhìn giống như mới vậy.

Cố Tiêu khụ một tiếng: "Nương, con đã trở về."

Chu thị ngẩng đầu nhìn Cố Tiêu, "Trời nắng nóng như vậy mà một hai phải đi ra ngoài, nói cũng không chịu nghe."

"Con có mua hai cân thịt và hai cái giò heo, thịt nạc thì nấu canh thịt viên, giò heo thì để cho nhị tẩu ăn đi." Cố Tiêu ngồi ở bên cạnh Chu thị, "Nhị tẩu sắp sinh rồi."

Chu thị gật đầu, "Đã gần chín tháng rồi, phải đi mời bà đỡ trước."

Cố Tiêu nói: "Sinh hài tử giống như đi một chuyến đến quỷ môn quan vậy, nên phải bồi bổ thật tốt cho nhị tẩu."

Chu thị không lên tiếng, trong nhà đã kiếm được tiền, nhưng cũng không thể tiêu lung tung được, trước kia Trần thị mang thai, Lý thị hoài thai đứa đầu, không phải đều là như vậy sao, hơn nữa, trước kia lúc bà sinh ba đứa con thì có cái gì chứ.

Có nhiều con dâu, thì mọi chuyện đều phải xử lý công bằng.

"Bây giờ đồ ăn trong nhà còn không tốt, còn muốn bồi bổ cái gì." Chu thị lại nói: "Trong nhà lại không có việc gì, nó sinh con gì cũng không cần làm. Bây giờ nấu cơm là con, rửa chén là nhà lão đại, nhà ai có con dâu tốt số như vậy sao."

Cố Tiêu: "Đó là bởi vì nhà chúng ta có một người mẹ chồng tốt, giống như mẹ ruột vậy."

Chu thị nhất thời không nhịn được nói, "Ta cái lão bà tử thì có thể tốt bao nhiêu chứ.. Ít nói mấy chuyện không cần thiết này đi."

Cố Tiêu đôi mắt cong cong, "Con nói đều là lời nói thậy, nương, con nghĩ đi nghĩ lại, sau khi nhị tẩu sinh con, thì thời gian sau đó cũng không thể làm được việc nặng, nhưng mà mấy chuyện đơn giản như cho gà ăn này, vẫn là có thể làm được."

Chu thị hừ một tiếng, "Trong nhà tổng cộng chỉ có năm con gà, còn cần dùng đến tám người cho ăn sao? Ta trông cậy vào nó làm gì, ít khóc sướt mướt thì ta liền a di đà phật rồi."

"Bây giờ có năm con gà, nhưng nói không chừng sau này gà sẽ nhiều hơn nha." Cố Tiêu cười với Chu thị, "Người nói có phải hay không."

Chu thị gật đầu, lại cảm thấy không đúng lắm, bà bỏ công việc trên tay xuống, cau mày nói: "Con không phải là mua gà con rồi chứ, ta nói trước cho con biết, bây giờ nuôi gà không đẻ trứng, chỉ ăn phí lương thực, cũng không thể cái gì cũng mua về nhà."

Cố Tiêu cúi đầu, "Nhưng mà đã mua rồi nha, con cũng không biết gà sẽ không đẻ trứng a, nương, vậy cũng không thể ném đi chứ."

"..."

Chu thị thầm nghĩ, cũng may chuyện này là do Cố Tiêu làm ra, nếu là người khác, thì cứ chuẩn bị ăn mắng đi.
 
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back