Ánh mặt trời sáng rỡ chiếu xuống, cây cối xanh um, quái thạch lởm chởm ở xung quanh, rậm rạp quấn vòng quanh dây leo, địa hình hình thành một cái ao.
Hoắc Doãn rất nhanh ý thức được bản thân mình còn ở trong sơn cốc Gai Xương Hoa Đằng gặp được trước đó, sự phản bội của Quý Minh vẫn rõ ràng trước mắt như cũ, khiến anh khó có thể tiêu tan. Anh ta không chỉ tìm nước khác làm nơi nương tựa mà còn muốn mệnh của anh.
"Anh đã tỉnh rồi?" Giọng nói quen thuộc của một người xa lạ cắt đứt suy nghĩ của anh.
Hoắc Doãn quay đầu, nhìn thấy một cô bé quỳ gối ngồi ở cách đó không xa, tóc hơi dài tùy ý rối tung ở trên vai, quần áo cũ nát, biểu tình lạnh nhạt, một đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn anh.
Là cô ấy..
Cô gái này là anh vài ngày trước gặp phải ở Khu 17, lúc ấy nhìn cô ấy vết thương chồng chất, không chỗ có thể đi, vì thế anh bèn chứa chấp cô ấy, cũng chia cho cô ấy một ít thức ăn nước uống.
Dường như cô ấy chỉ là một người bình thường có thân thể cường hóa, không có tiến hóa ra dị năng đặc biệt gì, tính cách an tĩnh, thường xuyên giúp mọi người làm ít chuyện vặt, là một người rất không có cảm giác tồn tại.
Hoắc Doãn không nghĩ đến cuối cùng người cứu mình vậy mà sẽ là cô ấy.
Gai Xương Hoa Đằng phi thường cường đại, chẳng những có thể phát ra tiếng rít làm tinh thần hỗn loạn, hơn nữa còn có được năng lực tự lành nhanh chóng, dây leo xúc tu mạnh mẽ đầy lực lượng có chứa gai độc. Chính bởi vì như thế, Quý Minh mới có thể không do dự tý nào bỏ rơi anh, bởi vì một mình đối mặt loại dị thú này thì cơ hội còn sống cơ hồ là số không.
Nhưng anh lại sống sót.
Hoắc Doãn thử di chuyển thân thể của mình, kết quả không hề có động tĩnh gì, giống như tê liệt bình thường.
"Tôi làm sao vậy.." Anh không thể tưởng tượng được bản thân sự thật mình có thể biến thành phế nhân.
"Không biết." Nguyên Sơ đi tới, đỡ lấy đầu của anh, đút anh uống mấy ngụm nước.
Trên thực tế, cô biết rất rõ ràng tình trạng trước mắt của Hoắc Doãn, nhưng không thể dễ dàng nói ra từ ngữ mấu chốt nào đó. Hoắc Doãn dung hợp tế bào tái sinh của Gai Xương Hoa Đằng cùng Nguyên Hạch, chính là đang
tân sinh trong "kỳ ấp trứng". Sau khi ấp trứng thành công, anh sẽ trở thành người tiến hóa song hệ nguyên tố và thực vật, hơn nữa có được năng lực tự lành cường đại.
Ánh mắt Hoắc Doãn âm u trầm xuống, hờ hững nhìn bầu trời.
Nếu anh biến thành phế nhân, vậy anh sống sót lại có ý nghĩa gì?
"Cô, vì sao phải cứu tôi?" Hoắc Doãn sâu kín hỏi.
"Anh chứa chấp tôi, lại cho tôi ăn." Nguyên Sơ vừa mới ngưng tụ thân xác tiến vào thế giới này nên không được thế giới này tiếp nhận, thời khắc thừa nhận pháp tắc chi lực mang đến thương tổn, nhìn cô vô cùng nhỏ yếu. May mắn Hoắc Doãn chứa chấp cô, nếu không cô chỉ có thể phải kéo một khối thân thể rách rưới nghĩ mọi biện pháp tiếp cận anh.
Nếu trong vòng nửa tháng cô không thể liên hệ thành lập cùng thân là khí vận chi tử là anh thì cô cũng sẽ bị pháp tắc của thế giới này triệt để bài xích ra ngoài.
Hoắc Doãn tự giễu cười một tiếng. Đồng bạn ở chung 10 năm bội bạc, tiện tay giúp qua người xa lạ lại nguyện ý mạo hiểm tương trợ.
Thật là châm chọc.
Năm đó mười mấy đứa trẻ bọn họ bị đưa đến Tạo Vật Tinh, chỉ sống sót bảy người. Bọn họ cùng nhau vượt qua gian khổ 10 năm, vì cùng chung mục tiêu, rất nhiều đồng bạn đều hy sinh.
Quý Minh được mọi người gửi gắm hy vọng, bọn họ đem hết khả năng của mình ra để bảo vệ anh ta, bồi dưỡng anh ta, chờ anh ta mang thực vật kiểu mới về tổ quốc, giải quyết nguy cơ phóng xạ.
Kết quả, anh ta lại làm ra lựa chọn khiến người khác khinh thường, thậm chí không tiếc trí anh vào chỗ chết, chỉ cần anh chết thì anh ta có thể thay tên đổi họ, triệt để thoát ly Hoa Quốc, trở thành người nước Đại Lệ không hề có vết nhơ, tương lai thậm chí có khả năng sẽ bởi vì đào tạo thực vật phòng phóng xạ mà trở thành anh hùng của Đại Lệ quốc.
Nghĩ đến đây, trong mắt Hoắc Doãn lóe lên một vòng hàn quang. Dù có thế nào, anh cũng không thể để Quý Minh đạp lên vinh dự của tổ quốc và thi cốt của đồng bạn đi lên đỉnh cao nhân sinh.
Cho dù thân thể anh đã tàn, anh còn có thể há miệng, có thể vạch trần bộ mặt đáng ghê tởm của anh ta.
"Ăn một chút gì đi." Nguyên Sơ cắt quả dại thành từng khối tiến dần đến miệng của Hoắc Doãn.
Hoắc Doãn thử nhấm nuốt, kết quả phát hiện ngay cả thịt quả bản thân anh cũng không cắn nổi!
Nguyên Sơ nhìn anh một cái, lại dùng ngón tay móc thịt quả từ trong miệng anh ra.
Hoắc Doãn: "..."
Dường như Nguyên Sơ không lưu ý đến dáng vẻ lúng túng của anh, cô lấy mấy miếng lá cây, gấp thành một cái chén nhỏ, sau đó cầm lấy một trái cây, hai tay bóp chặt, nước trái cây lập tức từ lòng bàn tay chảy ra rơi vào trong chén. Như thế lặp đi lặplại cho đến khi làm đầy cái chén mới thôi.
Hoắc Doãn thật sâu nhìn cô, không cự tuyệt trợ giúp của cô, từ tay cô, chậm rãi nuốt nước trái cây xuống.
Giờ đây anh không có tư cách ăn năn hối hận.
Ngày hôm sau, Nguyên Sơ cõng anh đi qua huyệt động rời đi sơn cốc này.
Thân hình nhỏ gầy cõng người đàn ông thân cao gần 190 cm, từng bước một đi được thong thả mà vững vàng.
Nhận đến thương tổn của pháp tắc chi lực, vết thương cũ của cô thỉnh thoảng vỡ toang, máu tươi chảy ra lại khô cạn, lặp đi lặp lại, quần áo màu lam xám hiện đầy vết máu lớn nhỏ.
Hoắc Doãn không nghe thấy một tiếng oán giận nào của cô gái này, cô cứ bước đi tập tễnh như vậy. Mệt mỏi bèn dừng lại nghỉ ngơi, đói bụng thì đi tìm đồ ăn khắp nơi, cẩn thận tránh né nguy hiểm, thỉnh thoảng còn giúp anh làm một chiếc xe lăn.
Cô làm tất cả mọi chuyện, Hoắc Doãn đều nhìn ở trong mắt, ghi tạc trong lòng. Anh không biết vì sao cô gái này có thể vì anh làm đến bước này, nhưng anh nguyện ý dùng tánh mạng đến hồi báo phần ân tình này.
Năm ngày sau, đang ở bờ sông rửa mặt hình như Nguyên Sơ cảm giác được bèn nâng tay lên, phát hiện vết thương trên cánh tay chính lấy mắt thường cũng nhìn thấy được tốc độ bắt đầu khép lại, một lát sau chỉ còn lại vết sẹo nhàn nhạt.
Nguyên Sơ quay đầu nhìn về phía Hoắc Doãn đang ở sau lưng, người sau cũng lẳng lặng nhìn lại.
Trong chốc lát, bài xích đến từ pháp tắc biến mất vô tung vô ảnh, Nguyên Sơ rõ ràng cảm nhận được hơi thở tự nhiên thuộc về thế giới này, gió mát, nước chảy, mùi, đất ẩm, ánh nắng, nhiệt độ.. Đặt mình ở trong trong đó, chân chạm đến đất bằng.
Khí cơ liên hệ, thành công thành lập!
Bắt đầu từ giờ phút này, cô cùng hưởng khí vận chi lực với người kia, cho đến khi anh chết.