Tiểu Mi càng thêm sững sờ.
Tôi chỉ có thể bất lực lắc đầu.
Bôi nhọ con gái của tiểu tam, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Máy bay hạ cánh xuống Đế Đô, cả nhà đều ra sân bay đón.
Ngồi vào trong xe, tôi ríu rít với mẹ vài câu rồi mới hỏi: "Mẹ, mẹ có thấy tin tức chưa?"
"Thấy rồi, thấy rồi. Ôi, tập đoàn nhà họ Tô bao nhiêu năm trời, cuối cùng cũng sắp sụp rồi. Chỉ tiếc cho mấy nhân viên lão làng trong công ty, cái tuổi này bị sa thải thì chắc khó mà tìm việc lại."
Tôi im lặng: "Mẹ, bây giờ trong Tô thị còn được mấy ai là nhân viên lão làng từng cùng mẹ chiến đấu đâu? Chỉ còn vài người thôi, để chú đi hỏi thăm, rồi sắp xếp họ vào công ty của mình chẳng phải là được sao?"
Tần Đông Niên mỉm cười: "Bác gái, con đã sắp xếp xong hết rồi, bác cứ yên tâm."
Mẹ tôi lúc này mới thở phào.
Khi chúng tôi về đến biệt thự, lại phát hiện vài bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cổng khu biệt thự.
Nhìn thấy xe chúng tôi, Tô Ngọc Thành dẫn vợ con ùa đến.
Đi đầu chính là Tô Ngọc Thành, ông ta thậm chí "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống, còn lôi cả bà vợ hai và Tô Thiển Thiển cùng nhau quỳ theo.
"Chủ tịch Tần, chủ tịch Tần, xin ngài hãy cứu lấy Tô thị, xin ngài.."
Cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Lúc này Tô Ngọc Thành bọn họ mới đứng dậy bước lại gần.
Khi trông thấy trong xe là tôi và mẹ, cả Tô Ngọc Thành lẫn Tô Thiển Thiển đều ngây người.
"A.. A Quyên, sao.. Sao em lại đi cùng chủ tịch Tần?"
Tên mẹ tôi là Chu Tiểu Quyên.
Mẹ tôi thản nhiên mỉm cười với Tô Ngọc Thành: "Lâu rồi không gặp!"
Tô Ngọc Thành thì lại nổi giận.
"Tôi biết mà, công ty vốn dĩ đang yên ổn sao đột nhiên lại sắp phá sản, là A Quyên em giở trò đúng không?"
"Em sao có thể độc ác đến vậy? Tô thị cũng là do chính tay em dựng nên, em nỡ nhìn nó sụp đổ sao?"
"A Quyên, tôi cho em ba ngày, em.."
Chưa kịp nói hết, bố dượng tôi đã ném ra một tờ giấy.
"Tôi cũng cho ông ba ngày. Nếu không lập tức đuổi mẹ con Tô Thiển Thiển ra khỏi nhà, kỳ hạn gia hạn khoản vay sẽ chấm dứt ngay lập tức."
Tôi lập tức hiểu ra. Thì ra thứ nắm thóp không phải vốn đầu tư, mà là kỳ hạn vay nợ.
Bố dượng còn nhìn sang Tô Thiển Thiển: "Cô không phải rất giỏi hy sinh sao? Trong danh sách này nhiều đại gia lắm, toàn loại thích cô đó, các người có thể tiếp tục cố gắng."
Nói dứt lời, cửa kính xe từ từ kéo lên.
Tôi giơ ngón cái với ông: "Chú thật lợi hại!"
"Đôi bên cả thôi."
Vừa nói, ông mới giật mình nhận ra, xấu hổ nhìn sang vợ.
Chu Tiểu Quyên bất lực lắc đầu: "Em đã nói rồi, Tô thị vốn dĩ đang yên ổn sao lại nhanh chóng phá sản thế này, ôi~"
"Em.. Em không giận chứ?" Bố dượng dè dặt hỏi.
"Em giận gì chứ? Chỉ sợ là Viên Viên.."
Tôi lập tức giơ tay: "Mẹ, con vui lắm. Cảm ơn chú đã giúp con và mẹ ra mặt, trừng trị gã cặn bã đó!"
Chu Tiểu Quyên bật cười.
"Được rồi được rồi, mau về nhà đi. Chú con đã làm hẳn một bàn đồ ăn ngon đang chờ đó."
"Thật ạ? Chú đúng là hình mẫu đàn ông của gia đình."
"Đương nhiên, chỉ chờ anh trai con tiếp quản công ty, chú sẽ rửa tay về làm nội trợ thôi."
Tần Đông Niên khịt mũi: "Cái công ty rách rưới của bố, con lười quản lắm! Để cho Viên Viên đi."
"Con không cần, con vẫn thích làm
đạo diễn hơn!"
* * *
Ăn uống no say, tôi lại lên mạng dạo Weibo một vòng.
Đã vậy thì dứt khoát giẫm nát kẻ ngã ngựa.
Tôi gửi tin cho Tiểu Mi, rất nhanh sau đó studio tung ra thông báo.
Hot search cũng đã được chuẩn bị.
#Tô Thiển Thiển – Biết mình làm tiểu tam, nối dõi truyền thống tiểu tam#
Chẳng bao lâu, điện thoại tôi reo lên, là số lạ.
Tôi không hề do dự, lập tức cúp máy, chặn số, còn tiện tay bật luôn chế độ máy bay.
Mẹ bưng tách hồng trà đi tới: "Viên Viên, ai gọi vậy? Bạn trai con à?"
Tôi liên tục xua tay: "Con nào có bạn trai?"
"Trước đây chẳng phải con có quen một người sao? Mẹ nghe anh con kể rồi mà."
"Chia tay rồi!"
Chu Tiểu Quyên sững lại, sau đó khẽ thở dài.
"Cũng phải thôi, con mới ba mươi, chuyện yêu đương cưới gả không cần vội. Mẹ cũng ngoài ba mươi mới gặp được chú con. Con và anh con cứ thong thả, bao giờ muốn kết hôn thì tìm cũng chưa muộn."
Cha dượng tôi ngồi bên gật đầu lia lịa: "Vợ nói đúng!"
Quả nhiên là nô lệ của vợ.
Tôi vui vẻ hớp một ngụm trà, rồi lại xem điện thoại.
Fan của Tô Thiển Thiển lại bắt đầu nã pháo vào tôi.
Vì tôi không dùng weibo, bọn họ chuyển sang tấn công vào tài khoản của studio.
"Chu Viên Viên, cô có biết xấu hổ không? Chính mình làm tiểu tam, lại còn bôi nhọ Thiển Thiển nhà chúng tôi?"
"Đúng đó, có bản lĩnh thì đưa chứng cứ ra đi, bọn tôi bị mù chắc? Mau gửi thư luật sư ra đi."
"Đồ xấu xí vì tình sinh hận, còn bịa đặt hãm hại Thiển Thiển của chúng tôi, cút khỏi giới giải trí đi!"
Haiz, fan bây giờ thật dễ kích động.
Không thấy thần tượng nhà các người còn chưa mở miệng sao? Vậy mà ở đây gào thét đòi chứng cứ làm gì?