Ngụy Chiêu đi đến trước bàn, đặt một cánh tay dưới cồ vị khách, rồi kéo lê hắn tới giường. Vị khách nhân này thân hình cao lớn, đúng là có chút nặng, cũng may hắn võ công cao cường, tuy có nặng nhưng đối với hắn chi là cái nhấc tay.
Triệu Hoài Tễ: "..."
Hắn nín thở đến nỗi suýt chút nữa là hẹo.
Ngụy Chiêu kéo Triệu Hoài Tễ tới mép giường, một tay bắt lấy chân hắn quẳng lên giường.
Nhỉn người nằm trên giường mặc y phục chỉnh tề, hắn lại càm thấy không ổn. Vị khách nhân này ngày mai tỉnh lại, nếu phát hiện bản thân ăn mặc chỉnh tề, cho dù hắn không nhớ rõ cái gì, cũng sẽ cảm thấy bản thân mình chưa được "sảng".
Tốt nhất là cởi hết y phục của hắn, để cho hắn tự não bổ ra một màn cảnh xuân ướt át.
Triệu Hoài Tễ không biết trong lòng Ngụy Chiêu suy nghĩ cái gì, bởi vì hắn đang nhắm mắt, chỉ cảm giác được có người đang muốn cởi y phục của mình, hơn nữa động tác còn rất thô lỗ.
"..."
Chẳng lẽ cái tên nằm vùng này có "sở thích đặc biệt" với nam nhân?
Hắn có chút hoảng.
Y phục nửa trên rất nhanh đã được cởi ra, ban đêm gió lạnh, hắn chit cảm thấy trên người có một cỗ lạnh lẽo.
Tuy đang nhắm mắt, nhưng hắn có một loại cảm giác – hắn cảm thấy Ngụy Chiêu đang nhìn thân thể mình chằm chằm.
Ngụy Chiêu đúng là ở nhìn chằm chằm thân thể Triệu Hoài Tễ.
Vị khách nhân này làn da trắng như bạch ngọc, nhưng trên người lại có một vết sẹo kéo dài từ vai trái đến giữa bụng, vết sẹo tuy đã lâu, nhưng có thể nhìn ra được miệng vết thương lúc ấy vô cùng sâu, bị thương nặng như thế, còn sống đã là một kỳ tích.
Ngụy Chiêu cảm thấy mình giống như đã gặp qua vết sẹo này ở đâu, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra.
Hắn ngơ ngẩn nhỉn trong chốc lát rồi bắt đầu động thủ cời quần Triệu Hoài Tễ.
"..."
Cũng may còn giữ lại cho Triệu Hoài Tễ cái quần lót, bằng không hắn thật sự sẽ không chịu nổi.
Ngụy Chiêu lấy chăn đắp cho Triệu Hoài Tễ xong rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Triệu Hoài Tễ mở mắt ra, nhỉn y phục của mình bị ném lung tung dưới đất, nhịn không được nhíu mày.
Y phục của đế vương xưa nay chưa từng dính một hạt bụi, y phục đã bị ném xuống đất, hắn cũng không muốn mặc lại.
Hắn cúi đầu nhìn vết sẹo trên cơ thể mình, liền nhận ra lúc nãy Ngụy Chiêu nhìn mình hẳn là đang nhìn cái vết sẹo này.
Hắn đứng dậy nhìn qua khe cửa, thấy Ngụy Chiêu lắc mình len vào một gian phòng ở. Trong tay hắn có một cái đồ vật gì đó đang phát sáng, cũng không biết là vật gì.
Đi vào trong chốc lát rồi Ngụy Chiêu bước ra ngoài, đồ vật trong tay hắn Triệu Hoài Tễ có thể nhin thấy rõ ràng, là một cái côn nhỏ phát sáng. Lấy kiến thức cùa một hoàng đế như hắn, còn chưa gặp qua loại đồ vật thần kỳ như vậy.
Chẳng lẽ là do cái "
hệ thống" thần kỳ kia cho?
Ngụy Chiêu lại lục soát một hồi lâu, cho đến khi trời sắp sáng mới về phòng.
Triệu Hoài Tễ trước khi hắn trở về đã nằm yên trên giường, giả bộ bản thân chưa từng tỉnh dậy.
Ngụy Chiêu trở lại phòng, ngáp một cái. Tìm kiếm cả một buổi tối, hắn lại mệt như vậy, trong phòng lại chỉ có một chiếc giường, hắn nhìn vị khách nhân không động đậy kia một chút, đi tới mép giường, đem hắn đẩy vô trong, bản thân mình thì nằm bên ngoài ngủ.
Triệu Hoài Tễ cảm thấy động tác đẩy hắn của Nguỵ Chiêu giống như đẩy một con tiểu cẩu đã chết.
Không lâu, hắn liền nghe được tiếng hít thở đều bên người.
Hắn ngủ rồi.
Triệu Hoài Tễ hơi nghiêng đầu, hắn phát hiện bản thân đã không nhớ nồi cái tên Ngụy Chiêu thật kia là cái dạng gì rồi.
Nhưng vào lúc này, Ngụy Chiêu trở mình. Triệu Hoài Tễ chỉ cảm thấy trên người mình có chút lạnh, cúi đầu liền phát hiện cái chăn đắp trên người mình đã bị Ngụy Chiêu cuốn trên người.
Trên người hắn không mặc y phục, chỉ cảm thấy vô cùng lạnh.
Cẩn thận kéo một chút góc chăn, lại bị Ngụy Chiêu bọc chặt, căn bản kéo không ra.
Sáng sớm, Ngụy Chiêu bị tiếng hắt xì đánh thức, quay đầu lại nhìn vị "khách nhân" tối hôm qua kia đã tỉnh, đang dùng đôi mắt u oán nhìn mình.
Hắn nhìn cái tổ kén ấm áp cùa mình, vị "khách nhân" kia bị hẳn lột bỏ y phục, ngay cả chăn cũng bị đoạt, thật thê thảm.
Ngụy Chiêu xoay người lên, đem chăn đẩy cho Triệu Hoài Tễ, cúi đầu nhìn y phục rớt đầy trên mặt đất, khom lưng nhặt để lên giường.
"Y phục bị dơ rồi, đi mua cho ta bộ mới." Triệu Hoài Tễ nói.
Ngụy Chiêu nhìn liếc mắt một cái nhìn bình rượu bỏ thuốc mê trên bàn.
Triệu Hoài Tễ: "..."
"Thôi, tạm thời mặc nó vậy, dù sao sáng sớm cũng không thích hợp đi mua quần áo."
Hắn có chút khó chịu mà cầm lấy bộ y phục dính đầy bụi bẩn, phủi bụi rồi mặc lên người.
Thực ra phòng dành cho khách này quét tước rất sạch sẽ, trên mặt đất cũng không có bụi bẩn.
Có người ở bên ngoài gõ cửa, "Công tử đã dậy chưa? Ngài có muốn dùng tảo thiện không?"
Triệu Hoài Tễ lên tiếng, "Tảo thiện có những món gì?"
Người nọ bên ngoài nói: "Bánh bao, bánh quẩy, cháo, màn thầu đều có đủ."
"Vậy.. thì cháo đi."
"Vâng, tiểu nhân sẽ đem đến cho ngài liền."
Không lâu sau có mấy tạp công tiến vào, đưa nước rửa mặt cùng nước súc miệng.
Triệu Hoài Tễ đã quen được hầu hạ, nhìn thấy có người tới hầu hạ, liền tự nhiên mà hưởng dụng. Hắn cầm lấy khăn mặt bên trong chậu, nhẹ nhàng lau mặt, động tác rất nhẹ, giống như sợ làm rách mặt nạ trên mặt.
Ngụy Chiêu cũng chỉ lau nhẹ một chút, hắn không biết hóa trang, sợ đem lớp hóa trang trên mặt lau đi mất.
Không lâu sau, Tề mụ bước vào cửa, tự mình mang đồ ăn sáng, cười nói: "Công tử hôm qua người ngủ có ngon không?"
Vừa mới dứt lời, liền nghe được vị công tử kia hắt xì một cái.
Tề mụ mụ liền quở trách nói: "Có phải Phong Linh tối hôm qua hầu hạ không tốt? Hại công tử bị cảm lạnh? Ta đây liền cho người đi nấu trà gừng, uống xong sẽ đỡ hơn."
Bà ta đối với vị khách nhân này hiển nhiên là vô cùng để bụng, ai không muốn giữ chân một vị khách nhân tài đại khí thô?
Triệu Hoài Tễ lại chỉ cảm thấy này Tề mụ thật phiền phức, ném một thỏi bạc cho bà ta, "Ngươi lui xuống đi."
Tề mụ mụ tiếp bạc, khuôn mặt liền giãn ra hớn hở nói, "Vâng, công tử từ từ thưởng thức."
Bà ta cười cười rời khỏi phòng, thuận tiện đóng cửa lại.
Xem ra vị công tử này đối với "Phong Linh cô nương" vô cùng hài lòng.
Tuy rằng Triệu Hoài Tễ nói là chỉ cần cháo, nhưng Tề mụ bưng lên đồ ăn rất đa dạng, không những có cháo gạo kê, còn có mấy cái bánh bao nhỏ và rau ăn kèm.
Ngụy Chiêu đã đói bụng, nhìn mâm đồ ăn này cũng không khách khí, cầm lấy một cái bánh bao nhỏ cắn một miếng.
Buổi sáng Triệu Hoài Tễ đều không có dùng tảo thiện, chỉ bưng chén cháo kê uống vài ngụm cho ấm dạ dày, nhưng nhìn thấy Ngụy Chiêu ăn ngon đến như vậy, chần chờ một chút, cũng cầm một cái bánh bao nhỏ ăn. Cũng không biết vì sao, chỉ là một cái bánh bao nhân thịt bò bình thường, lúc bỏ vào miệng lại ngon đến như vậy.
Ăn xong không lâu liền có người đến thu dọn, Tề mụ vẫn tự mình dẫn người tới, đối với Triệu Hoài Tễ vô cùng khách khí.
Ngụy Chiêu dùng ánh mắt như đao nhìn Triệu Hoài Tễ, ám chỉ hắn: "Trời đã sáng, ngươi nên đi rồi!"
Triệu Hoài Tễ cố tình không hiểu ánh mắt kia, ngược lại nói: "Ở nơi này của ngươi cũng rất thoải mái, ta muốn ở lại vài ngày.
Tùy tay vứt ra một thỏi bạc.
Tề mụ mặt cười đều đã cứng lại:" Đó là vinh hạnh của Thủy Tiên Lâu chúng tôi, ngươi hầu hạ công tử cho tốt, phải hầu hạ cho đến khi công tử thoải mái mới thôi! "
Ngụy Chiêu nhịn không được lại nhìn bầu rượu trên bàn kia.
Tề mụ chú ý tới tầm mắt của hắn, vội vàng phân phó thủ hạ," Ngươi xem cái trí nhớ này của ta.. Rượu đã dùng qua, mau dọn đi, đổi một binh mới lại đây cho ta."
Bà ta vui vẻ mà bước ra ngoài.
Lúc Tề mụ ra cửa, Ngụy Chiêu liền chú ý tới bên ngoài có mấy cô nương xinh đẹp nhìn trộm hướng bên này, nhỏ giọng nghị luận cái gì đó.
Hắn trong lòng có một chủ ý, không nói một lời mà đi ra đóng cửa lại.
Lúc đi ra cửa, phần eo của hắn cọ phải cửa một thứ từ trên người rớt ra.
Hắn khom lưng nhặt lên, cầm ở trong tay, cẩn thận mà phủi bụi trên mặt.
Bên ngoài các cô nương tức khắc đôi mắt đều dựng hết cả lên.
Các nàng nhìn thấy vô cùng rõ ràng, kia chính là một thỏi bạc lớn, ước chừng có năm mươi lượng!