Chương 1480: Tiệc tân gia (4)
Ân tứ tỷ và Ân ngũ tỷ lập tức đỏ bừng mặt.
Mãn Bảo lại không để ý, thấy họ muốn nàng bắt mạch cho nhưng lại ngại ngùng, dứt khoát kéo tay họ bắt mạch.
Mọi người xung quanh bỗng im lặng.
Mãn Bảo bắt mạch xong, hơi ngạc nhiên nói: "Sức khỏe của hai người rất tốt."
Nàng liếc nhìn đám Lưu Lệ Vinh đang nhìn bọn họ, thu tay lại rồi cười nói: "Rất khỏe mạnh, tôi đã bắt mạch cho nhiều người rồi, mạch tượng của hai người là hiếm có đó."
Ân tứ tỷ cười nói: "Bà nội luôn rất chú ý đến sức khỏe của bọn tôi."
Đâu chỉ là rất chú ý, Mãn Bảo nghĩ, chắc chắn là họ luôn điều dưỡng thân thể, mới có thể bồi bổ căn cơ tốt đến vậy.
Hơn nữa còn không bị tích tụ độc từ thuốc bổ, xem ra người điều dưỡng cho họ rất chú ý đến phương diện này.
Nhưng đây là chuyện riêng tư của người ta, nên trước mặt đám Lưu Lệ Vinh, nàng không nói gì cả, đợi đến khi tránh mặt mọi người, nàng mới kéo hai người lại hỏi: "Ai là người điều dưỡng thân thể cho hai người vậy? Ta thấy hai cô luôn uống thuốc điều dưỡng phải không?"
Ân tứ tỷ đỏ mặt gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Là lão Đàm thái y, bà nội mời lão Đàm thái y điều dưỡng thân thể cho bọn tôi."
Ân lão phu nhân cảm thấy thân thể của Ân Hoặc như vậy, phần lớn là do liên quan đến sức khỏe của con dâu, vì vậy để tránh cho các cháu gái đi theo vết xe đổ của mẹ, bà luôn rất chú ý điều dưỡng thân thể cho họ.
Đừng thấy Ân Lễ sinh ra Ân Hoặc đủ loại bệnh tật, nhưng Ân đại tỷ, Ân nhị tỷ và Ân tam tỷ sau khi gả đến nhà chồng đều sinh con rất khỏe mạnh, hơn nữa thật trùng hợp, đứa đầu lòng đều là con trai.
Đối với điều này, Mãn Bảo chỉ lẩm bẩm một câu: "Sinh con trai hay con gái, là do bên nam giới quyết định."
Ân tứ tỷ ngẩn người, đang muốn hỏi kỹ hơn, thì Chu Lập Như đã chạy vào nói: "Cô nhỏ, phía trước có rất nhiều khách đến rồi."
Mãn Bảo vội vàng cáo từ rồi đi về phía trước.
Nhà họ Tôn, nhà họ Trương và nhà họ Đỗ cũng có người đến chúc mừng, nhưng lại vừa đúng lúc chạm mặt người của đông cung, tiền viện rất náo nhiệt.
Ngô công công đích thân đến tặng quà, ngoài việc mang quà mừng của thái tử và thái tử phi đến, hắn còn chuyển cả quà mừng của Trường Dự công chúa và Minh Đạt công chúa.
Ngô công công cười nói: "Trước khi đi các công chúa còn nói với nô, rằng do bệ hạ không cho họ ra cung, nếu không họ nhất định sẽ đích thân đến dự."
Đỗ phu nhân đứng bên cạnh nghe thấy thế thì mừng thầm, may mà nàng đến, xem ra Chu Mãn còn có mặt mũi hơn họ nghĩ.
Mãn Bảo nhận lễ, tạ ơn rồi mời Ngô công công vào dự tiệc.
Ngô công công từ chối khéo, kéo Mãn Bảo sang một bên rồi nói riêng: "Tiểu tổ tông của tôi ơi, ngài nói không vào cung là không vào luôn sao, dù không chữa bệnh cho điện hạ nữa, thì cách dăm bữa nửa tháng cũng nên vào cung thăm thái tử phi chứ?"
Mãn Bảo: "Thai tượng của thái tử phi không tốt sao?"
"Phì phì phì, lời trẻ con nói gió thổi bay đi," Ngô công công nhỏ giọng phì phì mấy tiếng rồi mới đáp: "Phủ quốc công và hoàng hậu nương nương đều phái ma ma đến cho thái tử phi, cộng thêm có thái y trông chừng, thì không thấy có gì không ổn cả. Chỉ là nương nương bất an trong lòng, cũng có thể là mang thai tiểu hoàng tôn không thoải mái, nên mấy ngày nay tâm trạng không được tốt."
Ngô công công hạ thấp giọng nói: "Ý của điện hạ là, chẳng phải ngài muốn lấy cung nhân trong đông cung cho đồ đệ luyện tay sao? Ngài cứ vào cung đi, người trong cung tùy ngài châm, cứ châm trong thiên điện của đông cung đó, chỉ là khi ngài vào cung thì nhớ đến thỉnh an điện hạ và thái tử phi."
Nói là thỉnh an, thực chất là để bắt mạch cho họ, kiểm tra xem xung quanh có vấn đề gì không.
Kể từ khi bên người bị đặt đá độc, thái tử có chút nghi thần nghi quỷ, đôi khi quần áo đổi loại hương xông khác hắn cũng phải gọi thái y đến một chuyến.
Mãn Bảo nghĩ đến kỹ thuật châm cứu của đám Lưu y nữ hiện tại tiến triển chậm chạp, lập tức gật đầu, "Đây là ngài nói nhé, vậy ngày mai tôi sẽ vào cung thỉnh an thái tử phi."
Trong đầu Mãn Bảo đã tính toán rôm rả, "Tôi cũng không cần nhiều, cách một ngày vào cung, các ngài có thể cho tôi châm hai mươi người là được."
Ngô công công muốn nói cho nàng biết, hắn còn có thể tìm cho nàng nhiều người hơn thế.
Nhưng nghĩ đến chuyện này cũng phải từ từ, hơn nữa điều động quá nhiều người đến châm, chậm trễ công việc khác, nếu cấp trên truy cứu thì chuyện này chưa nói đến hủy bỏ, e rằng họ đều phải bị hỏi tội trước.
Vì vậy hắn gật đầu.
Mãn Bảo vui vẻ hẳn lên, nhỏ giọng nói: "Hiện tại tôi có bốn đồ đệ, tôi có thể đưa tất cả vào cung không?"
"Vậy thì không được, mỗi lần đưa tối đa hai người thôi?"
Mãn Bảo xoắn xuýt, "Như vậy tiến độ sẽ chậm hơn rất nhiều, đã học thì phải học cùng nhau chứ. Cháu gái tôi thì có thể hoãn lại, nó còn chưa bắt đầu học thuộc bản đồ huyệt vị, nhưng đám Trịnh Cô đều có thể trực tiếp động tay rồi."
"Vậy thì phải xin ân điển của điện hạ."
Mãn Bảo suy nghĩ rồi nói: "Được, vậy mai tôi sẽ vào cung xin ân điển của thái tử điện hạ."
Ngô công công cũng vui vẻ hẳn lên, dù sao Chu Mãn vào cung, tuy là lấy cung nhân luyện tay, nhưng họ cũng có thêm một sự đảm bảo không phải sao?
Cung nhân trong hoàng cung bị bệnh, có mấy ai có thể khám đại phu uống thuốc đâu.
Vui mừng quá, Ngô công công vô ý lỡ lời, hắn nói: "Tôi nghe ý của điện hạ, hình như bệ hạ có ý định tổ chức lại Thái Y Thự theo như những gì ngài viết trong tấu chương, đến lúc đó sẽ cho Thái Y Thự chiêu mộ học trò học y một cách rộng rãi."
Mãn Bảo ngẩn người, tim đập thình thịch, "Thật hay giả vậy?"
Ngô công công giật mình, nhận ra mình đã nói những điều không nên nói, nhưng đối diện với ánh mắt sáng long lanh của Mãn Bảo, hắn vẫn cắn răng gật đầu, hạ thấp giọng nói: "Đương nhiên là thật rồi, điện hạ muốn tiếp nhận chuyện này, cùng gây dựng với Sùng Văn quán, đến lúc đó cũng là một công đức. Chu tiểu đại phu, chuyện này điện hạ vẫn còn đang thương nghị với bệ hạ, ngay cả các đại thần trong triều cũng chưa biết, cho nên.."
Mãn Bảo lập tức nói: "Ngài yên tâm, tôi sẽ không nói với ai cả, tuyệt đối không truyền ra ngoài."
Ngô công công bèn thở phào nhẹ nhõm, lại cười tươi rói, "Nếu Thái Y Thự có thể xây dựng, sau này Chu tiểu đại phu sẽ công đức vô lượng. Tôi nghe nói bệ hạ đã cho người may quan phục ngũ phẩm cho ngài rồi."
Bạch Thiện và Chu tứ lang cùng nhau sắp xếp ổn thỏa cho mấy nhà như nhà họ Trương đến chúc mừng, quay đầu lại phát hiện Mãn Bảo vẫn còn đang thì thà thì thầm nói chuyện với Ngô công công, không khỏi lắc đầu.
Chu lục lang từ trong bếp đi ra, đang muốn về phòng thay quần áo, thấy bên này náo nhiệt bèn qua xem thử, nhìn ra ngoài thì vừa hay thấy cha con nhà họ Khâu đang đứng bên ngoài ngó nghiêng, hắn ngẩn người, lập tức kéo Chu tứ lang lại.
"Tứ ca, nhạc phụ tương lai của đệ đến rồi.."
Chu tứ lang nhìn ra ngoài, lập tức cáo lỗi với Tôn tam lang rồi kéo Chu lục lang bước nhanh ra ngoài, "Ây da, thông gia tới rồi, mời vào trong, mời vào trong.."
Mãn Bảo nghe thấy tiếng cũng quay đầu nhìn theo, cũng thấy Khâu Bồi, liền gật đầu với Ngô công công rồi ra đón, nắm chặt tay Khâu Bồi cười nói: "Khâu tỷ tỷ tới rồi à, mau vào trong đi, mấy đứa Lập Quân đang ở hậu viện đấy."
Khâu lão hán thấy huynh muội nhà họ Chu nhiệt tình như vậy, trái tim treo lơ lửng bấy lâu mới từ từ hạ xuống, sắc mặt vốn đã đỏ nay càng đỏ bừng hơn, xấu hổ nghĩ thầm, xem ra trước kia là ông đã nghĩ nhiều rồi.
Ông liếc nhìn vào trong cổng, có chút ngượng ngùng, "Bọn ta đến vội, cũng không mang theo quà tặng gì ra hồn."
Chu tứ lang cười lớn nói: "Thông gia chịu tới đã là món quà tốt nhất rồi, nhắc đến quà làm gì. Lục lang, mau mời nhạc phụ đệ vào trong, Mãn Bảo, đưa Khâu đại nương tử ra hậu viện chơi đi."
Mãn Bảo lại không để ý, thấy họ muốn nàng bắt mạch cho nhưng lại ngại ngùng, dứt khoát kéo tay họ bắt mạch.
Mọi người xung quanh bỗng im lặng.
Mãn Bảo bắt mạch xong, hơi ngạc nhiên nói: "Sức khỏe của hai người rất tốt."
Nàng liếc nhìn đám Lưu Lệ Vinh đang nhìn bọn họ, thu tay lại rồi cười nói: "Rất khỏe mạnh, tôi đã bắt mạch cho nhiều người rồi, mạch tượng của hai người là hiếm có đó."
Ân tứ tỷ cười nói: "Bà nội luôn rất chú ý đến sức khỏe của bọn tôi."
Đâu chỉ là rất chú ý, Mãn Bảo nghĩ, chắc chắn là họ luôn điều dưỡng thân thể, mới có thể bồi bổ căn cơ tốt đến vậy.
Hơn nữa còn không bị tích tụ độc từ thuốc bổ, xem ra người điều dưỡng cho họ rất chú ý đến phương diện này.
Nhưng đây là chuyện riêng tư của người ta, nên trước mặt đám Lưu Lệ Vinh, nàng không nói gì cả, đợi đến khi tránh mặt mọi người, nàng mới kéo hai người lại hỏi: "Ai là người điều dưỡng thân thể cho hai người vậy? Ta thấy hai cô luôn uống thuốc điều dưỡng phải không?"
Ân tứ tỷ đỏ mặt gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Là lão Đàm thái y, bà nội mời lão Đàm thái y điều dưỡng thân thể cho bọn tôi."
Ân lão phu nhân cảm thấy thân thể của Ân Hoặc như vậy, phần lớn là do liên quan đến sức khỏe của con dâu, vì vậy để tránh cho các cháu gái đi theo vết xe đổ của mẹ, bà luôn rất chú ý điều dưỡng thân thể cho họ.
Đừng thấy Ân Lễ sinh ra Ân Hoặc đủ loại bệnh tật, nhưng Ân đại tỷ, Ân nhị tỷ và Ân tam tỷ sau khi gả đến nhà chồng đều sinh con rất khỏe mạnh, hơn nữa thật trùng hợp, đứa đầu lòng đều là con trai.
Đối với điều này, Mãn Bảo chỉ lẩm bẩm một câu: "Sinh con trai hay con gái, là do bên nam giới quyết định."
Ân tứ tỷ ngẩn người, đang muốn hỏi kỹ hơn, thì Chu Lập Như đã chạy vào nói: "Cô nhỏ, phía trước có rất nhiều khách đến rồi."
Mãn Bảo vội vàng cáo từ rồi đi về phía trước.
Nhà họ Tôn, nhà họ Trương và nhà họ Đỗ cũng có người đến chúc mừng, nhưng lại vừa đúng lúc chạm mặt người của đông cung, tiền viện rất náo nhiệt.
Ngô công công đích thân đến tặng quà, ngoài việc mang quà mừng của thái tử và thái tử phi đến, hắn còn chuyển cả quà mừng của Trường Dự công chúa và Minh Đạt công chúa.
Ngô công công cười nói: "Trước khi đi các công chúa còn nói với nô, rằng do bệ hạ không cho họ ra cung, nếu không họ nhất định sẽ đích thân đến dự."
Đỗ phu nhân đứng bên cạnh nghe thấy thế thì mừng thầm, may mà nàng đến, xem ra Chu Mãn còn có mặt mũi hơn họ nghĩ.
Mãn Bảo nhận lễ, tạ ơn rồi mời Ngô công công vào dự tiệc.
Ngô công công từ chối khéo, kéo Mãn Bảo sang một bên rồi nói riêng: "Tiểu tổ tông của tôi ơi, ngài nói không vào cung là không vào luôn sao, dù không chữa bệnh cho điện hạ nữa, thì cách dăm bữa nửa tháng cũng nên vào cung thăm thái tử phi chứ?"
Mãn Bảo: "Thai tượng của thái tử phi không tốt sao?"
"Phì phì phì, lời trẻ con nói gió thổi bay đi," Ngô công công nhỏ giọng phì phì mấy tiếng rồi mới đáp: "Phủ quốc công và hoàng hậu nương nương đều phái ma ma đến cho thái tử phi, cộng thêm có thái y trông chừng, thì không thấy có gì không ổn cả. Chỉ là nương nương bất an trong lòng, cũng có thể là mang thai tiểu hoàng tôn không thoải mái, nên mấy ngày nay tâm trạng không được tốt."
Ngô công công hạ thấp giọng nói: "Ý của điện hạ là, chẳng phải ngài muốn lấy cung nhân trong đông cung cho đồ đệ luyện tay sao? Ngài cứ vào cung đi, người trong cung tùy ngài châm, cứ châm trong thiên điện của đông cung đó, chỉ là khi ngài vào cung thì nhớ đến thỉnh an điện hạ và thái tử phi."
Nói là thỉnh an, thực chất là để bắt mạch cho họ, kiểm tra xem xung quanh có vấn đề gì không.
Kể từ khi bên người bị đặt đá độc, thái tử có chút nghi thần nghi quỷ, đôi khi quần áo đổi loại hương xông khác hắn cũng phải gọi thái y đến một chuyến.
Mãn Bảo nghĩ đến kỹ thuật châm cứu của đám Lưu y nữ hiện tại tiến triển chậm chạp, lập tức gật đầu, "Đây là ngài nói nhé, vậy ngày mai tôi sẽ vào cung thỉnh an thái tử phi."
Trong đầu Mãn Bảo đã tính toán rôm rả, "Tôi cũng không cần nhiều, cách một ngày vào cung, các ngài có thể cho tôi châm hai mươi người là được."
Ngô công công muốn nói cho nàng biết, hắn còn có thể tìm cho nàng nhiều người hơn thế.
Nhưng nghĩ đến chuyện này cũng phải từ từ, hơn nữa điều động quá nhiều người đến châm, chậm trễ công việc khác, nếu cấp trên truy cứu thì chuyện này chưa nói đến hủy bỏ, e rằng họ đều phải bị hỏi tội trước.
Vì vậy hắn gật đầu.
Mãn Bảo vui vẻ hẳn lên, nhỏ giọng nói: "Hiện tại tôi có bốn đồ đệ, tôi có thể đưa tất cả vào cung không?"
"Vậy thì không được, mỗi lần đưa tối đa hai người thôi?"
Mãn Bảo xoắn xuýt, "Như vậy tiến độ sẽ chậm hơn rất nhiều, đã học thì phải học cùng nhau chứ. Cháu gái tôi thì có thể hoãn lại, nó còn chưa bắt đầu học thuộc bản đồ huyệt vị, nhưng đám Trịnh Cô đều có thể trực tiếp động tay rồi."
"Vậy thì phải xin ân điển của điện hạ."
Mãn Bảo suy nghĩ rồi nói: "Được, vậy mai tôi sẽ vào cung xin ân điển của thái tử điện hạ."
Ngô công công cũng vui vẻ hẳn lên, dù sao Chu Mãn vào cung, tuy là lấy cung nhân luyện tay, nhưng họ cũng có thêm một sự đảm bảo không phải sao?
Cung nhân trong hoàng cung bị bệnh, có mấy ai có thể khám đại phu uống thuốc đâu.
Vui mừng quá, Ngô công công vô ý lỡ lời, hắn nói: "Tôi nghe ý của điện hạ, hình như bệ hạ có ý định tổ chức lại Thái Y Thự theo như những gì ngài viết trong tấu chương, đến lúc đó sẽ cho Thái Y Thự chiêu mộ học trò học y một cách rộng rãi."
Mãn Bảo ngẩn người, tim đập thình thịch, "Thật hay giả vậy?"
Ngô công công giật mình, nhận ra mình đã nói những điều không nên nói, nhưng đối diện với ánh mắt sáng long lanh của Mãn Bảo, hắn vẫn cắn răng gật đầu, hạ thấp giọng nói: "Đương nhiên là thật rồi, điện hạ muốn tiếp nhận chuyện này, cùng gây dựng với Sùng Văn quán, đến lúc đó cũng là một công đức. Chu tiểu đại phu, chuyện này điện hạ vẫn còn đang thương nghị với bệ hạ, ngay cả các đại thần trong triều cũng chưa biết, cho nên.."
Mãn Bảo lập tức nói: "Ngài yên tâm, tôi sẽ không nói với ai cả, tuyệt đối không truyền ra ngoài."
Ngô công công bèn thở phào nhẹ nhõm, lại cười tươi rói, "Nếu Thái Y Thự có thể xây dựng, sau này Chu tiểu đại phu sẽ công đức vô lượng. Tôi nghe nói bệ hạ đã cho người may quan phục ngũ phẩm cho ngài rồi."
Bạch Thiện và Chu tứ lang cùng nhau sắp xếp ổn thỏa cho mấy nhà như nhà họ Trương đến chúc mừng, quay đầu lại phát hiện Mãn Bảo vẫn còn đang thì thà thì thầm nói chuyện với Ngô công công, không khỏi lắc đầu.
Chu lục lang từ trong bếp đi ra, đang muốn về phòng thay quần áo, thấy bên này náo nhiệt bèn qua xem thử, nhìn ra ngoài thì vừa hay thấy cha con nhà họ Khâu đang đứng bên ngoài ngó nghiêng, hắn ngẩn người, lập tức kéo Chu tứ lang lại.
"Tứ ca, nhạc phụ tương lai của đệ đến rồi.."
Chu tứ lang nhìn ra ngoài, lập tức cáo lỗi với Tôn tam lang rồi kéo Chu lục lang bước nhanh ra ngoài, "Ây da, thông gia tới rồi, mời vào trong, mời vào trong.."
Mãn Bảo nghe thấy tiếng cũng quay đầu nhìn theo, cũng thấy Khâu Bồi, liền gật đầu với Ngô công công rồi ra đón, nắm chặt tay Khâu Bồi cười nói: "Khâu tỷ tỷ tới rồi à, mau vào trong đi, mấy đứa Lập Quân đang ở hậu viện đấy."
Khâu lão hán thấy huynh muội nhà họ Chu nhiệt tình như vậy, trái tim treo lơ lửng bấy lâu mới từ từ hạ xuống, sắc mặt vốn đã đỏ nay càng đỏ bừng hơn, xấu hổ nghĩ thầm, xem ra trước kia là ông đã nghĩ nhiều rồi.
Ông liếc nhìn vào trong cổng, có chút ngượng ngùng, "Bọn ta đến vội, cũng không mang theo quà tặng gì ra hồn."
Chu tứ lang cười lớn nói: "Thông gia chịu tới đã là món quà tốt nhất rồi, nhắc đến quà làm gì. Lục lang, mau mời nhạc phụ đệ vào trong, Mãn Bảo, đưa Khâu đại nương tử ra hậu viện chơi đi."

