138,456 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1480: Tiệc tân gia (4)​


Ân tứ tỷ và Ân ngũ tỷ lập tức đỏ bừng mặt.

Mãn Bảo lại không để ý, thấy họ muốn nàng bắt mạch cho nhưng lại ngại ngùng, dứt khoát kéo tay họ bắt mạch.

Mọi người xung quanh bỗng im lặng.

Mãn Bảo bắt mạch xong, hơi ngạc nhiên nói: "Sức khỏe của hai người rất tốt."

Nàng liếc nhìn đám Lưu Lệ Vinh đang nhìn bọn họ, thu tay lại rồi cười nói: "Rất khỏe mạnh, tôi đã bắt mạch cho nhiều người rồi, mạch tượng của hai người là hiếm có đó."

Ân tứ tỷ cười nói: "Bà nội luôn rất chú ý đến sức khỏe của bọn tôi."

Đâu chỉ là rất chú ý, Mãn Bảo nghĩ, chắc chắn là họ luôn điều dưỡng thân thể, mới có thể bồi bổ căn cơ tốt đến vậy.

Hơn nữa còn không bị tích tụ độc từ thuốc bổ, xem ra người điều dưỡng cho họ rất chú ý đến phương diện này.

Nhưng đây là chuyện riêng tư của người ta, nên trước mặt đám Lưu Lệ Vinh, nàng không nói gì cả, đợi đến khi tránh mặt mọi người, nàng mới kéo hai người lại hỏi: "Ai là người điều dưỡng thân thể cho hai người vậy? Ta thấy hai cô luôn uống thuốc điều dưỡng phải không?"

Ân tứ tỷ đỏ mặt gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Là lão Đàm thái y, bà nội mời lão Đàm thái y điều dưỡng thân thể cho bọn tôi."

Ân lão phu nhân cảm thấy thân thể của Ân Hoặc như vậy, phần lớn là do liên quan đến sức khỏe của con dâu, vì vậy để tránh cho các cháu gái đi theo vết xe đổ của mẹ, bà luôn rất chú ý điều dưỡng thân thể cho họ.

Đừng thấy Ân Lễ sinh ra Ân Hoặc đủ loại bệnh tật, nhưng Ân đại tỷ, Ân nhị tỷ và Ân tam tỷ sau khi gả đến nhà chồng đều sinh con rất khỏe mạnh, hơn nữa thật trùng hợp, đứa đầu lòng đều là con trai.

Đối với điều này, Mãn Bảo chỉ lẩm bẩm một câu: "Sinh con trai hay con gái, là do bên nam giới quyết định."

Ân tứ tỷ ngẩn người, đang muốn hỏi kỹ hơn, thì Chu Lập Như đã chạy vào nói: "Cô nhỏ, phía trước có rất nhiều khách đến rồi."

Mãn Bảo vội vàng cáo từ rồi đi về phía trước.

Nhà họ Tôn, nhà họ Trương và nhà họ Đỗ cũng có người đến chúc mừng, nhưng lại vừa đúng lúc chạm mặt người của đông cung, tiền viện rất náo nhiệt.

Ngô công công đích thân đến tặng quà, ngoài việc mang quà mừng của thái tử và thái tử phi đến, hắn còn chuyển cả quà mừng của Trường Dự công chúa và Minh Đạt công chúa.

Ngô công công cười nói: "Trước khi đi các công chúa còn nói với nô, rằng do bệ hạ không cho họ ra cung, nếu không họ nhất định sẽ đích thân đến dự."

Đỗ phu nhân đứng bên cạnh nghe thấy thế thì mừng thầm, may mà nàng đến, xem ra Chu Mãn còn có mặt mũi hơn họ nghĩ.

Mãn Bảo nhận lễ, tạ ơn rồi mời Ngô công công vào dự tiệc.

Ngô công công từ chối khéo, kéo Mãn Bảo sang một bên rồi nói riêng: "Tiểu tổ tông của tôi ơi, ngài nói không vào cung là không vào luôn sao, dù không chữa bệnh cho điện hạ nữa, thì cách dăm bữa nửa tháng cũng nên vào cung thăm thái tử phi chứ?"

Mãn Bảo: "Thai tượng của thái tử phi không tốt sao?"

"Phì phì phì, lời trẻ con nói gió thổi bay đi," Ngô công công nhỏ giọng phì phì mấy tiếng rồi mới đáp: "Phủ quốc công và hoàng hậu nương nương đều phái ma ma đến cho thái tử phi, cộng thêm có thái y trông chừng, thì không thấy có gì không ổn cả. Chỉ là nương nương bất an trong lòng, cũng có thể là mang thai tiểu hoàng tôn không thoải mái, nên mấy ngày nay tâm trạng không được tốt."

Ngô công công hạ thấp giọng nói: "Ý của điện hạ là, chẳng phải ngài muốn lấy cung nhân trong đông cung cho đồ đệ luyện tay sao? Ngài cứ vào cung đi, người trong cung tùy ngài châm, cứ châm trong thiên điện của đông cung đó, chỉ là khi ngài vào cung thì nhớ đến thỉnh an điện hạ và thái tử phi."

Nói là thỉnh an, thực chất là để bắt mạch cho họ, kiểm tra xem xung quanh có vấn đề gì không.

Kể từ khi bên người bị đặt đá độc, thái tử có chút nghi thần nghi quỷ, đôi khi quần áo đổi loại hương xông khác hắn cũng phải gọi thái y đến một chuyến.

Mãn Bảo nghĩ đến kỹ thuật châm cứu của đám Lưu y nữ hiện tại tiến triển chậm chạp, lập tức gật đầu, "Đây là ngài nói nhé, vậy ngày mai tôi sẽ vào cung thỉnh an thái tử phi."

Trong đầu Mãn Bảo đã tính toán rôm rả, "Tôi cũng không cần nhiều, cách một ngày vào cung, các ngài có thể cho tôi châm hai mươi người là được."

Ngô công công muốn nói cho nàng biết, hắn còn có thể tìm cho nàng nhiều người hơn thế.

Nhưng nghĩ đến chuyện này cũng phải từ từ, hơn nữa điều động quá nhiều người đến châm, chậm trễ công việc khác, nếu cấp trên truy cứu thì chuyện này chưa nói đến hủy bỏ, e rằng họ đều phải bị hỏi tội trước.

Vì vậy hắn gật đầu.

Mãn Bảo vui vẻ hẳn lên, nhỏ giọng nói: "Hiện tại tôi có bốn đồ đệ, tôi có thể đưa tất cả vào cung không?"

"Vậy thì không được, mỗi lần đưa tối đa hai người thôi?"

Mãn Bảo xoắn xuýt, "Như vậy tiến độ sẽ chậm hơn rất nhiều, đã học thì phải học cùng nhau chứ. Cháu gái tôi thì có thể hoãn lại, nó còn chưa bắt đầu học thuộc bản đồ huyệt vị, nhưng đám Trịnh Cô đều có thể trực tiếp động tay rồi."

"Vậy thì phải xin ân điển của điện hạ."

Mãn Bảo suy nghĩ rồi nói: "Được, vậy mai tôi sẽ vào cung xin ân điển của thái tử điện hạ."

Ngô công công cũng vui vẻ hẳn lên, dù sao Chu Mãn vào cung, tuy là lấy cung nhân luyện tay, nhưng họ cũng có thêm một sự đảm bảo không phải sao?

Cung nhân trong hoàng cung bị bệnh, có mấy ai có thể khám đại phu uống thuốc đâu.

Vui mừng quá, Ngô công công vô ý lỡ lời, hắn nói: "Tôi nghe ý của điện hạ, hình như bệ hạ có ý định tổ chức lại Thái Y Thự theo như những gì ngài viết trong tấu chương, đến lúc đó sẽ cho Thái Y Thự chiêu mộ học trò học y một cách rộng rãi."

Mãn Bảo ngẩn người, tim đập thình thịch, "Thật hay giả vậy?"

Ngô công công giật mình, nhận ra mình đã nói những điều không nên nói, nhưng đối diện với ánh mắt sáng long lanh của Mãn Bảo, hắn vẫn cắn răng gật đầu, hạ thấp giọng nói: "Đương nhiên là thật rồi, điện hạ muốn tiếp nhận chuyện này, cùng gây dựng với Sùng Văn quán, đến lúc đó cũng là một công đức. Chu tiểu đại phu, chuyện này điện hạ vẫn còn đang thương nghị với bệ hạ, ngay cả các đại thần trong triều cũng chưa biết, cho nên.."

Mãn Bảo lập tức nói: "Ngài yên tâm, tôi sẽ không nói với ai cả, tuyệt đối không truyền ra ngoài."

Ngô công công bèn thở phào nhẹ nhõm, lại cười tươi rói, "Nếu Thái Y Thự có thể xây dựng, sau này Chu tiểu đại phu sẽ công đức vô lượng. Tôi nghe nói bệ hạ đã cho người may quan phục ngũ phẩm cho ngài rồi."

Bạch Thiện và Chu tứ lang cùng nhau sắp xếp ổn thỏa cho mấy nhà như nhà họ Trương đến chúc mừng, quay đầu lại phát hiện Mãn Bảo vẫn còn đang thì thà thì thầm nói chuyện với Ngô công công, không khỏi lắc đầu.

Chu lục lang từ trong bếp đi ra, đang muốn về phòng thay quần áo, thấy bên này náo nhiệt bèn qua xem thử, nhìn ra ngoài thì vừa hay thấy cha con nhà họ Khâu đang đứng bên ngoài ngó nghiêng, hắn ngẩn người, lập tức kéo Chu tứ lang lại.

"Tứ ca, nhạc phụ tương lai của đệ đến rồi.."

Chu tứ lang nhìn ra ngoài, lập tức cáo lỗi với Tôn tam lang rồi kéo Chu lục lang bước nhanh ra ngoài, "Ây da, thông gia tới rồi, mời vào trong, mời vào trong.."

Mãn Bảo nghe thấy tiếng cũng quay đầu nhìn theo, cũng thấy Khâu Bồi, liền gật đầu với Ngô công công rồi ra đón, nắm chặt tay Khâu Bồi cười nói: "Khâu tỷ tỷ tới rồi à, mau vào trong đi, mấy đứa Lập Quân đang ở hậu viện đấy."

Khâu lão hán thấy huynh muội nhà họ Chu nhiệt tình như vậy, trái tim treo lơ lửng bấy lâu mới từ từ hạ xuống, sắc mặt vốn đã đỏ nay càng đỏ bừng hơn, xấu hổ nghĩ thầm, xem ra trước kia là ông đã nghĩ nhiều rồi.

Ông liếc nhìn vào trong cổng, có chút ngượng ngùng, "Bọn ta đến vội, cũng không mang theo quà tặng gì ra hồn."

Chu tứ lang cười lớn nói: "Thông gia chịu tới đã là món quà tốt nhất rồi, nhắc đến quà làm gì. Lục lang, mau mời nhạc phụ đệ vào trong, Mãn Bảo, đưa Khâu đại nương tử ra hậu viện chơi đi."
 
138,456 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1481: Mở tiệc​


Chu lục lang và Mãn Bảo đồng ý, một người mời Khâu lão hán vào trong, một người thì kéo Khâu Bồi vào.

Vào đến sân, Chu tứ lang cũng thoải mái giới thiệu Khâu lão hán với mọi người.

Khâu lão hán hoàn toàn yên tâm, cười chắp tay chào mọi người rồi theo Chu lục lang đến thiên viện.

Chu lục lang giải thích: "Con vừa mới từ bếp ra, phải đi thay quần áo đã."

Khâu lão hán bèn hỏi: "Nhà các cậu làm tiệc còn cần cậu đích thân xuống bếp ư?"

"Có hai món là do con làm, còn lại là dì Dung và các đầu bếp khác làm." Chu lục lang cười nói: "Lưu lão phu nhân còn mời một đầu bếp giỏi từ tửu lâu bên ngoài về làm bếp chính, lát nữa ngài nếm thử xem món ăn thế nào."

Khâu lão hán nhìn ngó xung quanh, thở dài nói: "Nhà các cậu đã chuyển đến phường Sùng Viễn ở rồi, cậu vẫn còn làm đầu bếp à?"

Chu lục lang mờ mịt: "Không làm đầu bếp thì con cũng biết làm gì khác đâu, chuyển đến phường Sùng Viễn thì không được làm đầu bếp nữa ạ?"

Khâu lão hán nghe thế thì trong lòng càng yên ổn hơn, cười gật đầu đáp: "Được làm, được làm chứ, là ta nghĩ sai rồi, ha ha ha.."

Mấy ngày nay, quán cơm nhà họ Chu vẫn mở cửa, nhưng mọi người dường như rất bận, rõ ràng nghe nói Chu tứ lang đã đến kinh thành rồi, nhưng mãi vẫn chưa thấy đến nhà dạm hỏi.

Tháng giêng, Chu ngũ lang lên kinh đã nói với nhà họ rằng lão Chu đã đồng ý các điều kiện của họ, chỉ là hắn còn nhỏ tuổi, phải đợi Chu tứ lang đến rồi mới có thể quyết định việc dạm hỏi.

Tuy chưa chính thức ăn hỏi, nhưng việc hôn sự của hai nhà đã được cả hai bên công nhận, cả nửa con phố đều biết hai nhà họ sắp kết thông gia.

Nhưng Chu tứ lang đến kinh thành đã hai ngày rồi, không chỉ hắn không đến, mà Chu ngũ lang cũng bặt vô âm tín. Chu lục lang thì ngày nào cũng ở lì trong quán cơm bên cạnh không ra ngoài, họ là nhà gái, đâu thể tự mình đến hỏi trước được.

Mãi đến khi Chu lục lang đưa thiệp mời, họ cầm thiệp đi một mạch vào nội thành, rồi đến phường Sùng Viễn. Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng việc đi đường thôi mà họ đã càng đi càng thấp thỏm, cứ lạnh toát cả người, còn tưởng rằng mối hôn sự đã định này sắp tan vỡ rồi.

Chu lục lang dẫn hắn đến viện bên, Lục thị đang cùng ba đứa trẻ chơi đùa trong sân, "Ngũ tẩu, đây là Khâu thúc, tẩu cứ tiếp chuyện thúc ấy trước đi, đệ đi thay quần áo đã."

Lục thị đáp lời, vội mời Khâu lão hán ngồi xuống, rồi đi rót trà.

Khâu lão hán sợ nhà họ Chu đổi ý, nhưng kỳ thật nhà họ Chu cũng muốn sớm định xong hôn sự này, cũng sợ mối hôn sự của Chu lục lang đổ bể.

Dù sao thì tuổi hắn cũng không còn nhỏ nữa, mấy năm nay chuyện hôn sự của hắn suýt đã trở thành tâm bệnh của cả nhà họ Chu.

Vốn dĩ Chu tứ lang còn định đợi vợ khỏi bệnh rồi mới đến nhà dạm hỏi, nhưng hôm nay Khâu lão hán đã đến rồi, vậy thì nhân cơ hội này bàn bạc một chút, đợi Phương thị khỏi bệnh rồi chính thức đến dạm hỏi sau.

Bữa tiệc tân gia của nhà họ Chu lần này thực sự bao gồm đủ mọi tầng lớp, có Khâu lão hán, có đám người Trịnh đại chưởng quầy, cũng có đám người Khương tiên sinh là bạn của Trang tiên sinh. Có đám bạn học của Chu Lập Học, cũng có bạn học trong Quốc Tử Giám, các công tử thế gia, thiếu gia nhà huân quý.

Hậu trạch thì không sao, tiền viện lại bao gồm rất rộng. May mà chỗ ngồi đủ nhiều, mà Lưu lão phu nhân đã sớm sắp xếp chỗ ngồi ổn thỏa, Khâu lão hán và mấy người Trịnh đại chưởng quầy ngồi cùng nhau, chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết, bầu không khí cũng không đến nỗi lạnh nhạt.

Còn ba nhà Tôn Trương Đỗ không quen thuộc lắm thì ngồi cùng với đám Đường đại nhân, càng không bị lạnh nhạt, dù sao họ cũng là hàng xóm, ngày thường trong các buổi tiệc quan trường cũng đã gặp mặt nhiều lần.

Bạch đại lang cũng mời các bạn học của mình đến, mọi người dù không quen, nhưng ngày thường ở trường cũng từng nghe qua tên một số người.

Ví dụ như Bạch Thiện, bây giờ rất nổi tiếng ở Quốc Tử Giám, cả Quốc Tử Giám không ai không biết hắn;

Ví dụ như Ân Hoặc, hắn cũng rất nổi tiếng, dù sao thì hắn vừa nhập học đã đứng đầu danh sách tuyệt đối không được lại gần, không được kết giao;

Lại ví dụ như Quý Hạo, là cháu trai của tả tướng đã từ quan, nhập học giữa chừng, hắn cũng rất nổi tiếng.

À phải rồi, Quý tướng đã về hưu rồi, ông ta dâng tấu hai lần, hoàng đế lần đầu tiên chỉ làm bộ giữ lại, lần thứ hai thì đồng ý.

Bây giờ ông ta vẫn là tả tướng, nhưng về cơ bản đã giao hết công việc trong tay cho người khác rồi, ngay cả việc lên triều sớm cũng không tham gia nữa, nghe nói giao hết mọi việc trong tay xong, ông ta còn muốn dâng tấu xin về quê nữa.

Đôi quân thần này coi như chia tay trong hòa bình, trước đó vào dịp rồng ngẩng đầu, hoàng đế còn cảm niệm công lao của Quý tướng những năm qua trước mặt mọi người.

Nhưng nghe nói Quý Tường, cha của Quý Hạo, đã bị điều đi nơi khác, không biết còn có cơ hội trở về kinh thành nữa không.

Bạch Thiện nhắc đến chuyện này còn nói với Mãn Bảo: "Miệng của hoàng đế chỉ toàn dối lừa thôi, cho nên ngươi ra vào cung đình đừng tin cái gì mà miệng vàng lời ngọc, hoàng đế thành thạo việc lừa gạt lắm."

Nếu đã thật sự cảm ơn Quý tướng như vậy, thì đề bạt con trai ông ta vào lục bộ không phải là được rồi sao, kết quả lại điều đi nơi khác, rõ ràng, bệ hạ vẫn để ý đến những việc mà nhà họ Quý đã làm ở Ích Châu trước đây.

Bạch Thiện không cảm thấy hoàng đế làm sai, Quý tướng không thể quản thúc người nhà, bị phạt là đáng, nhưng hắn cảm thấy hoàng đế vừa phạt người, vừa bày tỏ tình quân thần thì cũng rất.. Giả tạo.

Nhưng Bạch Thiện cảm thấy, trong thế giới của người lớn luôn có sự giả dối nhiều hơn sự thật, hắn đã quen rồi.

Những chuyện như thế này Bạch Thiện nghĩ thông, nhưng những người đơn thuần như Quý Hạo thì ngay cả bề ngoài cũng không nhìn ra, bây giờ hắn vẫn chưa lĩnh hội được nguy cơ.

Cho nên hắn chẳng thấy sốt ruột chút nào, ngày nào cũng chơi đùa vui vẻ, ngoại trừ miệng không còn thối như trước nữa, thì cuộc sống cũng không khác mấy so với khi ở Ích Châu.

Ừm, vẫn thẳng thắn như vậy.

Cho nên sau khi ngồi xuống, hắn nhìn trái nhìn phải, rồi nhíu mày hỏi Bạch nhị lang: "Hai nhà các ngươi đều ở nhờ nhà Chu Mãn à?"

Phong Tông Bình ngồi bên cạnh suýt thì bị nghẹn viên thịt vừa bỏ vào miệng, Dịch Tử Dương thấy rất may mắn vì mình vẫn chưa ăn gì, hắn đặt bát đũa xuống nhìn Quý Hạo và Bạch nhị lang.

Bạch nhị lang lại không lĩnh hội được ý tứ tiềm ẩn của hắn, gật đầu nói: "Đúng vậy, lát nữa ăn cơm xong các ngươi có muốn đi xem viện mà chúng ta ở không? Haizz, lúc chọn phòng phải nhường nhịn huynh đệ, cho nên ta đã để đại ca ta chọn phòng chính trong viện trước, nhưng phòng của ta cũng to lắm, ta bảo người ta lắp một cái sập gỗ thật to bên cửa sổ, sau này ta có thể vừa nằm vừa đọc sách, còn có thể vừa ăn điểm tâm nữa.."

Quý Hạo nhíu mày nói: "Ở nhờ, dù sao cũng không tốt lắm đâu nhỉ?"

Mọi người: .

Bạch Thiện ngay cả lông mày cũng chẳng nhấc lên, Bạch nhị lang đã trưng vẻ tò mò hỏi: "Vì sao lại không tốt? Chẳng phải bọn ta vẫn luôn ở chung với nhau sao?"

Quý Hạo không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ khi ở quê nhà, các ngươi cũng thường xuyên sang ở nhờ nhà nhau sao?"

"Cái đó thì không," Bạch nhị lang nói: "Nhà Chu Mãn đông người lắm, mẹ ta lại quản rất nhiều, ở thôn Thất Lí nếu có sang nhà nhau thì hơn nửa là ở nhà Bạch Thiện, nhà hắn mới thoải mái. Buổi tối bọn ta còn có thể đọc tiểu thuyết chí quái, Chu Mãn có mấy quyển truyện ma viết cực kỳ hay, rất thích hợp đọc vào ban đêm."

Mọi người: .

Quý Hạo sững lại hồi lâu mới nói: "Đó là lúc các ngươi còn nhỏ nên không sao, bây giờ các ngươi lớn rồi mà vẫn ở cùng nhau, vậy thì không ổn lắm nhỉ?"

Bạch nhị lang cuối cùng cũng hiểu ra ý của hắn, không khách khí trợn trắng mắt: "Có gì mà không ổn? Người lớn đều ở đây, hơn nữa tiên sinh của bọn ta cũng ở đây, chúng ta còn phải theo tiên sinh học, nhà ai mà chẳng có vài người thân hay bạn bè đến ở nhờ?"

Bạch nhị lang hỏi hắn: "Nhà ngươi không có thân thích đến ở nhờ sao?"

Có.. Thật sự là có.

Đây là kinh thành, gặp lúc thi đại khảo*, nhà ai mà chẳng có mấy người thân quen đến ở nhờ? Nhất là năm nay còn mở ân khoa, người thân đến ở nhờ trong nhà lại càng nhiều hơn.

* Thi đại khảo thời cổ đại là kỳ thi tuyển chọn quan lại qua hệ thống khoa cử
 
Chỉnh sửa cuối:
138,456 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1482: Trong bữa tiệc​


Phong Tông Bình nén cười, nghiêng đầu nhìn Bạch Thiện đang ngồi bên cạnh, thấy hắn vẫn không mở miệng, liền biết hắn đã tính trước Bạch nhị lang sẽ phản bác lại được, thế là lắc đầu, cười hỏi: "Các ngươi đang đọc tiểu thuyết chí quái gì vậy?"

Lúc này Bạch Thiện mới lên tiếng, kể mấy quyển mà hắn thấy khá hay ở hiệu sách.

Bạch nhị lang quay đầu liếc hắn một cái, không nói gì.

Trang tiên sinh ngồi ở phía xa thu hồi tầm mắt, Khương tiên sinh ngồi đối diện ông cười nói: "Tiểu đệ tử này của ông ngày càng thông minh."

Khương tiên sinh không giấu vẻ ngưỡng mộ, ông cũng dạy học, cũng từng nhận đồ đệ, bạn bè xung quanh ông cũng không ít người làm thầy.

Nhưng có thể làm được như Trang tiên sinh, có ba đệ tử xuất sắc như vậy hầu hạ bên người, thì cũng chỉ có một mình Trang tiên sinh.

Trang tiên sinh khẽ cười rồi lắc đầu: "Vẫn còn nghịch ngợm lắm, còn phải học nhiều."

Sau khi mở tiệc, Chu tứ lang nâng chén rượu kính hết tất cả các bàn, coi như là làm quen, ít nhất cũng có thể đối chiếu mặt người và tên.

Kính rượu xong một lượt hắn liền ngồi về vị trí của mình. Dù sao cũng không quen nhiều người, hắn không tự nhiên, khách cũng không tự nhiên.

Hắn ngồi giữa Trịnh đại chưởng quầy và Khâu lão hán, trực tiếp kéo Trịnh đại chưởng quầy nói chuyện, "Trịnh đại chưởng quầy, lần này tôi đến kinh thành còn mang theo hai bao tải củ mài phơi khô, ở nhà còn bào chế thử một ít. Mãn Bảo nói các ngài thường sao với bột đất, nhưng tôi thấy sao với cám mì cũng rất tốt, nhà tôi đã thử rồi, ngài có muốn xem phương pháp bào chế mới này không?"

Mắt Trịnh đại chưởng quầy sáng lên, hỏi: "Phương pháp bào chế này là Chu tiểu đại phu nói cho các cậu?"

Chu tứ lang gật đầu cười đáp: "Nói là trên một quyển sách y viết như vậy, lúc ăn Tết, ngũ đệ muội và đại tẩu nhà tôi nghiên cứu một hồi mới ra được, tốn không ít củ mài, cuối cùng cũng thành công. Mãn Bảo thử rồi, nói dược tính cũng không tệ."

Trịnh đại chưởng quầy liền cười nói: "Vậy cậu cho tôi một túi mang về thử xem."

Chu tứ lang cười đáp: "Dễ nói, lát nữa tôi gói cho ngài một túi."

Quay sang nói với Khâu lão hán: "Khâu thúc, lần này tôi đến kinh thành, mẹ tôi cố ý bảo tôi đưa vợ theo, chính là để lo liệu hôn sự cho lão lục. Thư tịch nhà tôi đều mang theo rồi, ngày mai tôi sẽ mời người làm mai mối đến, thúc nhất định phải đồng ý nha."

Hắn nói chuyện mềm mỏng, cho Khâu lão hán đủ mặt mũi, Khâu lão hán liền cười ha hả, vui vẻ đáp: "Cậu cứ mời người đến rồi nói sau."

Đám Trịnh đại chưởng quầy vừa nghe liền biết hai nhà đang nói chuyện cưới xin, lập tức hùa theo góp vui: "Ông thật là không có thành ý gì cả, người ta đã cầu như vậy rồi, ông cứ đồng ý đi chứ."

"Đúng vậy, đúng vậy," Đinh đại phu cười nói: "Cũng cho chúng tôi nhân cơ hội này uống chén rượu mừng."

Chu lục lang ngồi bên cạnh hơi đỏ mặt, Chu ngũ lang thì trưng vẻ khâm phục nhìn tứ ca của mình, cảm thấy tứ ca hắn đúng là càng ngày càng khéo.

Cách bọn họ một khoảng, mấy người Dương đại nhân lại đang bàn chuyện Sùng Văn Quán chiêu hiền đãi sĩ.

Vốn dĩ bọn họ không muốn nói chuyện công, nhưng tam lang của nhà họ Trương vừa hay nằm trong danh sách trúng tuyển, vì vậy mới nói đến chuyện này.

Đương nhiên, bọn họ nói chuyện một hồi lại không khỏi nói đến Đường đại nhân, nhị lang nhà họ Tôn đến góp vui trực tiếp rót một ly rượu kính Đường đại nhân, cười nói: "Tri Hạc, ngươi làm huyện lệnh huyện Trường An rồi, sau này phải chiếu cố bọn ta đấy nhé."

Đường đại nhân:.

Dương Hòa Thư không khỏi khẽ cười thành tiếng.

Đường đại nhân lườm hắn rồi mới nâng chén rượu chạm vào chén rượu của Tôn nhị lang, uống xong mới nói: "Ta mới cần các ngươi chiếu cố ta đó, lúc không có việc gì thì đọc sách nhiều vào, bớt ra ngoài rong ruổi đánh nhau. Ta làm huyện lệnh này không dễ đâu, các ngươi đừng làm khó ta."

Bạn cùng trường của Bạch đại lang uống hai chén rượu, có chút men say rồi, hắn hỏi: "Năm nay thi đại khảo, ai đi?"

Mọi người đều lắc đầu, Bạch đại lang nói: "Mới nhập học hai năm, còn sớm mà."

Người bạn kia lại thở dài: "Ta không bằng các ngươi, ta lớn hơn các ngươi hai tuổi đó, các ngươi còn chưa cưới vợ sinh con, tự nhiên có thời gian từ từ mà tiến. Ta thì không được rồi, ta học hành không ra gì, không chỉ nhạc gia ta, mà ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy có lỗi với vợ con."

Bạch đại lang liền nói: "Nhà ngươi cũng không thiếu tiền, học thêm hai năm nữa thì đã sao?"

Hắn hơi khó hiểu, tuy phụ thân hắn cũng hy vọng hắn thi đỗ làm quan, nhưng chưa bao giờ ép hắn lập tức phải thành danh, chỉ cần hắn còn chăm chỉ học hành thì trong nhà đã rất vui vẻ rồi.

Gia cảnh của người bạn này cũng không tệ, ít nhất là ăn uống không lo, cũng không cần tự đi làm việc kiếm tiền. Không giống như đám Chu Lập Học, không nhanh chóng học hành ra kiếm tiền thì có khả năng không có tiền đi học, vậy tại sao lại không học chứ?

Hắn uống một chén rượu, an ủi hắn ta: "Không sao, cứ từ từ học, học thêm hai năm rồi đi thi đại khảo cũng được."

Những bạn cùng trường ngồi cùng hắn liền cười phá lên, an ủi người kia, "Ngươi đừng lo nữa, Bạch đại còn chưa thành thân kìa, hắn còn thản nhiên như vậy, ngươi thì con cái đầy đủ rồi, lo gì?"

Bạch đại lang:.

Phía trước nói chuyện náo nhiệt, phía sau bọn Mãn Bảo cũng ngồi vào chỗ.

Trịnh thị ra mặt tiếp chuyện với bọn họ, Lưu lão phu nhân chỉ ra chào hỏi mọi người một chút rồi về phòng mình.

Hôm nay đến đều là mấy cô nương, nàng dâu trẻ tuổi, bà một bà lão đến đó mọi người chắc chắn sẽ không tự nhiên, nên chỉ để Trịnh thị đi tiếp chuyện cùng.

Trịnh thị tính tình đơn giản, bản thân cũng như một đứa trẻ, nên chơi với bọn họ rất hợp.

Ăn no uống đủ, không ít người nghỉ ngơi một lát rồi cáo từ rời đi.

Mãn Bảo tiễn ba nhà Tôn Trương Đỗ đi trước, sau đó tiễn cả đám Lưu Lệ Vinh ra ngoài, hẹn lần sau cùng nhau vào cung tìm mấy người Minh Đạt công chúa chơi.

Sau đó là Phó nhị tiểu thư, Mãn Bảo gói một ít đồ Chu tứ lang mang từ nhà cho nàng, nói: "Là đặc sản của huyện La Giang, có lẽ tỷ sẽ muốn ăn đấy?"

Phó Văn Vân cười nhận lấy, nói: "Vậy ta về trước đây, đợi hôm nào rảnh ta lại đến chơi với muội."

"Được ạ."

Khi trở lại hậu viện, Đường phu nhân và Dương phu nhân vẫn còn ở đó, Chu Lập Quân dẫn bọn họ đến phòng của Mãn Bảo, lúc này hai người đang tựa vào sập gỗ bên cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần.

Những người ở phía trước cũng đã về gần hết, chỉ còn lại mấy người chơi thân với bọn Mãn Bảo, ngay cả Quý Hạo cũng đã cáo từ rời đi.

Dẫu sao cũng đều là người quen, Bạch Thiện bèn dẫn bọn họ ra hoa viên, vừa ở một sảnh hiên thoáng đãng khác uống rượu đánh cờ, vừa nghỉ ngơi trò chuyện.

Mãn Bảo mang một ít trà mát trong bếp ra đặt lên bàn thấp, lúc này mới cởi giày ngồi lên sập

Đường phu nhân mở mắt ra, ra hiệu cho nàng khám cho Thôi thị.

Mãn Bảo liếc nhìn thử, thấy sắc mặt nàng ấy có vẻ không tốt, bèn đưa tay bắt mạch cho nàng. Thôi thị khẽ động mí mắt, thấy là Mãn Bảo thì lại nhắm mắt lại.

Nha hoàn và ma ma của nàng nhẹ nhàng bước lên, lấy gối đỡ kê phía sau, lại đắp lên người nàng một tấm chăn mỏng, rồi đặt một lư hương bên cạnh, sau đó mới khom người lui ra ngoài bình phong.

Mãn Bảo nhìn mà mắt trợn tròn, quay đầu hỏi Đường phu nhân: "Các phu nhân, tiểu thư thế gia ngày thường đều tinh tế như vậy ạ?"

Đường phu nhân dựa vào sập cười nói: "Như vậy đã là gì đâu, vì đến chỗ muội nên chúng ta mới cố ý mang ít người theo, chứ nếu đến nhà người khác, số người đi cùng và đồ mang theo còn phải nhiều hơn gấp đôi nữa kìa."

Nàng hơi hất cằm, hạ giọng hỏi: "Nàng ấy thế nào rồi?"
 
138,456 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1483: Tán gẫu​


Mãn Bảo liếc nhìn sắc mặt của Dương phu nhân, nhỏ giọng đáp: "Suy nghĩ quá nhiều, có chút mệt mỏi."

Mãn Bảo hơi khó hiểu, "Sao lại mệt mỏi được nhỉ? Tỷ ấy đâu cần phải xuống ruộng, cũng đâu cần làm việc gì khác đâu?"

Đường phu nhân suýt không nhịn được cười thành tiếng, "Trên đời này có nhiều việc mệt mỏi lắm, đâu phải chỉ có xuống ruộng mới mệt đâu."

Nói xong, Đường phu nhân quay đầu nhìn Thôi thị đã ngủ say, thở dài một hơi, nói: "Thật ra nàng ấy cũng khó, dù sao cũng là phận làm dâu, mỗi ngày sớm tối phải thỉnh an, trong nhà lại có thêm vài đợt khách thì nàng ấy bận rộn lắm."

Mãn Bảo rất không thể hiểu được, "Nhưng nàng ấy đang mang thai mà, mẹ chồng nàng ấy không thương nàng ấy sao?"

Mãn Bảo nói: "Khi các chị dâu của muội mang thai, đều làm những việc nhẹ nhàng nhất, tháng nhỏ hay tháng lớn mẹ muội cũng không cho họ xuống ruộng. Nhà Dương học huynh cũng đâu thiếu tiền, sao lại hành hạ con dâu như vậy?"

Đường phu nhân liền cười nói: "Đó là do muội ít thấy thôi, trên đời này có những bà mẹ chồng rộng lượng như mẹ muội, nhưng cũng có những bà mẹ chồng coi trọng quy tắc. Huống hồ bà mẹ chồng này còn không phải mẹ chồng ruột của nàng ấy nữa."

Điểm này Mãn Bảo thật sự không biết, nhỏ giọng hỏi: "Không phải ruột ạ?"

Đường phu nhân gật đầu, "Mẹ ruột của Dương đại nhân mất sớm, bây giờ là kế mẫu."

Đường phu nhân nghĩ đến điều gì đó, cười một tiếng rồi nhỏ giọng nói: "Muội có biết tại sao có một số người đối xử với muội như gần như xa không?"

Mãn Bảo: ".. Đó không phải là như gần như xa, đó là không muốn thân thiết với muội, nhưng lại phải đối đãi với muội bằng lễ nghĩa."

Đường phu nhân bật cười thành tiếng, vui vẻ nói: "Thì ra muội biết à?"

Mãn Bảo dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Đường phu nhân, cùng nàng ấy tựa vai vào gối ôm, ngáp một cái, nói: "Đương nhiên là biết rồi, muội đâu có ngốc."

Từ năm ngoái đến giờ, nàng cũng đã khám bệnh cho không ít người, về cơ bản các gia tộc quyền quý ở kinh thành nàng đều đã đi qua một lượt.

Có những nhà như nhà họ Lý sau khi khám bệnh thì coi nàng như khách quý, tiệc trăm ngày cũng mời nàng đến dự, đương nhiên cũng có những nhà mời nàng khám bệnh xong, sau này gặp mặt lại làm như không quen biết.

Đương nhiên, nhiều hơn là, dù trong lòng không thân thiết, nhưng ngoài mặt vẫn làm đủ lễ nghĩa, nên hỏi thăm vẫn phải hỏi thăm.

Đường phu nhân khẽ cười rồi nói: "Đó là vì y thuật của muội giỏi, đặc biệt muội còn là nữ đại phu, sau này nữ quyến sinh con, bị bệnh đều cần đến muội."

Đường phu nhân biết môi trường trưởng thành của Mãn Bảo, trực tiếp nói: "Muội đừng thấy chúng ta không thiếu ăn, không thiếu mặc, cũng không thiếu thuốc men, nhưng bị bệnh hay sinh con, tỷ lệ tử vong vẫn rất lớn."

Nàng nói: "Đường học huynh của muội, Dương học huynh, còn cả nàng ấy nữa, mẹ ruột của họ đều vì sau khi sinh con cơ thể suy yếu, lại điều dưỡng mãi không khỏi, một trận bệnh là qua đời luôn. Vì vậy để cứu mạng, đối đãi với muội bằng lễ nghĩa là xuất phát từ đáy lòng, nhưng bây giờ họ không cần sinh con, cũng không bị bệnh, mà đã coi muội như khách quý thì có hơi sớm, họ cũng mất mặt, cho nên mới nửa vời."

Nàng thở dài nói: "Muội chỉ cảm thấy cuộc sống của người nông dân thiếu ăn thiếu mặc, cho nên khổ, nhưng lại không biết cuộc sống của những nữ tử trong hậu trạch chúng ta cũng không dễ dàng gì. Gặp phải những chuyện đấu đá nhau, còn hung hiểm không kém gì loạn thế, không biết chừng lúc nào thì mất mạng."

Mãn Bảo nghe đến ngây người, "Chẳng lẽ họ còn có thể giết người trong hậu trạch?"

Đường phu nhân liền nhếch môi: "Mười mấy năm nay còn đỡ hơn chút, các nương nương trong cung rộng lượng, bệ hạ lại kính trọng hoàng hậu, cho nên hậu cung không có tranh đấu, hoàng tử công chúa hầu như không chết yểu, dẫn đến hậu trạch của những nhà chúng ta cũng yên bình hơn chút."

Mãn Bảo càng kinh ngạc hơn, "Chuyện này còn liên quan đến hoàng cung sao?"

"Đó là đương nhiên," Đường phu nhân cười nói: "Đây chính là trên bảo dưới nghe, bệ hạ kính trọng đích thê, hoàng hậu yêu thương con cái, các nhà tự nhiên sẽ lấy đó làm gương noi theo. Thời tiền triều, hậu cung tranh đấu kịch liệt, tình trạng đích thứ đấu đá lẫn nhau ở các nhà cũng nghiêm trọng."

"Nào là sủng thiếp diệt thê, đương gia chủ mẫu thủ đoạn tàn nhẫn, ngươi đánh giết ta, ta hạ độc ngươi, những chuyện như vậy nhiều lắm," Đường phu nhân hạ giọng trầm thấp, nói: "Thôi thị là đại gia tộc, nàng ấy tuy là tiểu thư dòng chính, nhưng cuộc sống cũng không dễ dàng gì, nếu không thì năm trước cũng không phải nhờ muội khám xong mới có thể mang thai."

Đường phu nhân không nói tiếp nữa, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của nhà họ Thôi, còn là chuyện xấu, nói nhiều sẽ gây phiền toái.

Huống hồ, nhà họ Dương cũng không yên bình gì cho cam.

Đừng thấy Dương hầu gia rất thương yêu Dương Hòa Thư, muốn tiền cho tiền, muốn người cho người, muốn đi đâu làm quan thì Dương hầu gia lo liệu đến đó, nhưng ở hậu trạch ông ta thật sự không nói được gì.

Mãn Bảo liếc nhìn Thôi thị vẫn còn đang ngủ say, nhớ ra điều gì đó, vội vàng hỏi: "Đường phu nhân, mặt của Dương học huynh giống ai vậy ạ?"

Đường phu nhân nghiêm túc nhìn Mãn Bảo, thấy nàng chỉ đơn thuần là tò mò, bèn cười một tiếng rồi đáp: "Vừa giống Dương hầu gia, vừa giống mẹ của hắn, nghe nói mẹ hắn hồi trẻ xinh đẹp lắm."

Mãn Bảo liền nói: "Dương phu nhân cũng xinh đẹp, nếu con họ sinh ra toàn chọn những điểm tốt của họ thì.."

Đường phu nhân nghe vậy thì cũng thấy hâm mộ, "Vậy thì đúng là quá đẹp rồi."

Hai người tán gẫu về chuyện xinh đẹp, Mãn Bảo nói đến khô cả miệng, uống một ngụm trà rồi tiếp tục chủ đề, "Nếu Dương học huynh được điều đi nơi khác, có thể Dương phu nhân sẽ đi theo huynh ấy ra ngoài, chắc là sẽ bớt đi nhiều chuyện phiền phức này nhỉ?"

"Đâu có dễ dàng như vậy?" Đường phu nhân nói: "Nếu bây giờ hắn đề nghị chuyện đi nơi khác, nàng ấy rất có thể sẽ bị yêu cầu ở lại nhà, rồi phải nạp hai người thiếp cho Dương đại nhân dẫn đi cùng."

Đường phu nhân nhìn Mãn Bảo đang ngây người, thâm thúy nói: "Đây gọi là coi trọng con cháu."

Coi trọng con cháu cái gì chứ!

Làm như vậy không phải sẽ khiến cho phụ nữ mang thai thêm mệt mỏi sao?

Đứa bé ở trong bụng mẹ sao mà dễ chịu được.

Mãn Bảo cản thấy không thể hiểu được tư duy của họ, nhưng Đường phu nhân nói, đây chính là quy tắc của các đại gia tộc.

Rồi còn nhắc thêm một câu, "Bạch gia cũng là thế gia, nhà họ chắc cũng có những quy tắc này nhỉ?"

Mãn Bảo thẳng thừng lắc đầu, "Nhà Bạch Thiện còn lâu mới có những quy tắc này."

Đường phu nhân vui vẻ nói: "Bây giờ muội nói chắc chắn vậy, cẩn thận sau này bị vả mặt."

Mãn Bảo liền hừ một tiếng, nói: "Nếu hắn dám dùng chuyện này để vả mặt muội, thì muội sẽ vả mặt hắn theo nghĩa đen."

Đường phu nhân từng nghe bọn họ cãi nhau rồi, không khỏi tò mò, "Lúc nhỏ các muội hay đánh nhau thật sao?"

"Không có," Mãn Bảo dứt khoát phủ nhận, "Muội là con gái, không bao giờ đánh nhau, bọn họ là sư đệ, bọn họ mới đánh nhau."

Đường phu nhân có chút nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm, bởi vì bỗng Thôi thị trở mình, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy hai người, liền lại nhắm mắt, không nhịn được ngáp một cái, lúc này mới mở hẳn mắt ra..

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, một nửa rơi lên người nàng, sưởi cho người ta ấm áp dễ chịu, nàng chỉ cảm thấy xương cốt cũng mềm nhũn ra, dứt khoát lười biếng nằm yên không động, hỏi: "Nắng đẹp thế này, sao hai người không ngủ?"

Đường phu nhân cười nói: "Khó lắm mới tụ tập được với nhau, đương nhiên là phải trò chuyện đôi câu rồi, giờ còn sớm, hay muội nằm thêm một lát nữa đi?"
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back