Lâm Khả là một cô nương có nhan sắc tuyệt mỹ.
Năm đó mẹ của nàng đi bái miếu Bồ Tát nói muốn có một nữ hài tử xinh đẹp kết quả vừa trở về liền có mang nàng. Trải qua 9 tháng 10 ngày cuối cùng cũng hạ sinh một nữ hài tử, tuyết trắng phấn nộn, đẹp mắt! Làm mẹ nàng vui vẻ tới nỗi vừa hết cữ đã phải đi tới miếu bái tạ.
Nhưng mà chờ nàng nẩy nở một chút, mẹ nàng mới phát hiện văn hóa Trung Hoa bác đại uyên thâm, hai từ "đẹp mắt" này có bao nhiêu hàm ý.
Sự thật nói ta viết, đẹp có thể là mỹ lệ đáng yêu, ưu nhã yêu kiều, cũng có thể là.. Anh tuấn tiêu sái soái khí bức người.
Cùng độ tuổi với những cô nương, Lâm Khả bất hạnh trưởng thành, trở thành một khuynh quốc khuynh thành -
nam thần.
Cái này thật sự không thể trách Lâm Khả, nhà nàng ở nông thôn, trong nhà trừ nàng không có một cái hài tử, cha mẹ quản không tới, đành áp dụng nuôi thả hình thức.
Nàng từ nhỏ vui vẻ chạy nhảy khắp núi đồi, hơn nữa còn giúp đỡ việc nhà nông, sức lực bất tri bất giác lớn hơn những đứa trẻ khác, vóc dáng cao to liền chẳng giống nữ nhi. Vào thời điểm năm 4 tiểu học còn bị thầy giáo thể dục khai quật, mỗi ngày đều sáng sớm huấn luyện lúc trở về chính là toàn thân mùi mồ hôi. Quanh năm suốt tháng chỉ vài lần mặc váy, vì để thuận tiện nên chỉ đành để tóc ngắn, từ đây bước lên con đường không thể quay về. Các nam sinh hoặc xem nàng là huynh đệ hoặc coi là tình địch, đáng thương hơn Lâm Khả sống đến 26 tuổi cũng chỉ có một lần nói chuyện yêu đương.
Nàng ở tuổi 26 lẻ 3 tháng nghênh đón mối tình đầu, sau đó ở 26 tuổi lẻ 9 tháng chớp nhoáng nhân được cảm giác thất tình. Khi chia tay, bạn trai ngẩng đầu nhìn nàng, trốn tránh nói: "Thật xin lỗi, anh thật sự không thể chấp nhận bạn gái còn soái hơn mình".
Lâm Khả: .
"Thực xin lỗi, anh đã chịu đủ rồi". Bạn trai cũ vẻ mặt vô cùng đau đớn: "Tôi cao 1m78, cô lại cao 1m8. Còn có gần đây mỗi lần học xong cô đều mang giày cao gót. Khi tôi đứng bên cạnh cô chính là cái gì, chính là chim nhỏ nép vào người".
Lâm Khả: .
Bạn trai cũ tiếp tục đau đớn: "Cô lớn lên cao, ngực thì nhỏ, tính tình tùy tiện, tôi kì thực không phải không thể chấp nhận. Nhưng cô cư nhiên có 8 khối cơ bụng, 8 khối! Ta nhổ vào! Này vẫn còn là nữ nhân sao? Cùng cô ở bên mấy tháng cô có biết có bao nhiêu người hỏi ta có phải hay không đồng tính, còn mẹ nó một đám người đều cảm thấy ông đây là thụ! Đúng rồi còn có lần trước đi dã ngoại trên đường đụng phải một đoàn người đi phượt trong đó có ba cô gái thì hai người hỏi cô số điện thoại còn một người liền cùng cô thổ lộ, cô cho rằng cô gạt tôi, tôi không biết sao? Tuy rằng lúc sao biết giới tính của cô các nàng liền rời đi, chính là.. Lâm Khả a Lâm Khả, rốt cuộc ông đây là nam hay cô là nam a? Tôi nhìn cô thật lâu, cùng cô ở bên nhau tôi cảm thấy chính mình quả thật chính là chết tiệt nương pháo".
* Nương pháo là chỉ còn trai có tính cách cư xử giống con gái.
Khịt khịt cái mũi bạn trai cũ sống không còn gì luyến tiếc bổ sung "lại còn xấu".
Lâm Khả: .
Vì để có vẻ giống nữ nhân một chút, nàng trộm nuôi lại tóc dài, còn học người khác thường xuyên đeo giày cao gót. Nàng còn sắm cho mình một cái váy mới đang nằm trong tủ quần áo chưa một lần kịp mặc. Ai biết rằng tình yêu nhỏ nói đi liền đi, Lâm Khả còn chưa phản ứng, này đoạn tình âm dương không cân xứng, bốc lên mùi đam mỹ, mối tình đầu cứ thế vẽ lên một dấu chấm hết.
Nhìn bóng lưng bạn trai cũ, Lâm Khả cảm thấy tâm thật mệt, khó chịu, nàng nghĩ tới vẻ mặt ha hả của lão thiên gia.
Này mẹ nó còn có thể xui xẻo hơn nữa sao?
Ông trời tỏ vẻ quyết đoán, có thể.
Vì bi phẩn mà nàng ăn uống quá độ, ở nhà ngủ mê mệt một ngày một đêm, Lâm Khả vừa mở mắt đang định quên đi tra bạn trai, liền phát hiện chính mình xuyên đến thời đại không biết tên, còn không thể hiểu được mà nhỏ đi mười mấy tuổi.
Chiến tranh, nạn đói, lưu dân.
Mùa đông khắc nghiệt, Lâm Khả chỉ mặc cái áo ngủ mỏng, thiếu chút nữa đã bị đông chết ven đường. May mắn nàng là người hiện đại, từ nhỏ dinh dưỡng đầy đủ, mặc dù bị co lại thành thiếu nữ mười mấy tuổi nhưng so với nạn dân xanh xao, vàng vọt vẫn chắc nịnh không ít. Tranh đoạt từ thi thể những bộ quần áo còn sạch sẽ, bền chắc, Lâm Khả cuối cùng vẫn còn sống. Đầu năm nay dựa vào sức lực một mình là không sống nổi, nàng đem bùn bôi lên mặt, đem lắc tay trân châu giấu kĩ, lén lút trà trộn vào đội ngũ lưu dân.
Rất nhanh nàng liền phát hiện đội ngũ này rời rạc, kì thật nơi này cũng không phải tốt. Nơi chạy loạn phần lớn là người cùng bộ tộc, cùng thôn, vì tăng tỉ lệ sống sót bọn họ kéo lên mạng lưới quan hệ kết thành đoàn thể cùng nhau giúp đỡ, rõ ràng có chút bài xích người ngoài.
May mắn Lâm Khả cao lớn, nhìn không giống người trói gà không chặt, vì thế sau vài lần chủ động giúp đỡ người khác, rốt cuộc cũng có một đoàn thể chấp nhận nàng.
Khẩu âm không đúng, Lâm Khả sợ lộ, chưa bao giờ dám mở miệng, nàng cũng trở nên ít lời đi, bởi vậy càng thêm trầm mặc, nhiều ngày nhiều người cho rằng nàng là người câm, chẳng ai nguyện ý nói chuyện với nàng.
"Hôm nay xem ra lại không có ăn". Một phụ nhân nhỏ gầy thơ mặt đầy ưu sầu: "Người lớn còn có thể nhịn, nhưng đứa trẻ lớn Trương gia chỉ sợ muốn cũng không thể. Ta thấy bốn thôn lão Từ đều nhìn chằm chằm đứa bé kia, anh mắt xanh mượt, đằng trước còn nói cái gì người chết đêm chôn thì lãng phí quá, hắn sẽ không phải là muốn ăn.. Trước mắt còn có chút lương nhưng ai biết có thể duy trì đến khi nào.. Ai, ai cuộc sống này khi nào mới kết thúc a".
Thấy nàng không nói lời nào phụ nhân kia thấy nhiều nên không trách, chỉ lo chính mình tiếp tục lẩm bẩm nói: "Nghe nói ở phía nam đang đánh giặc, những người ngoại tộc ăn thịt tươi, không mặc quần áo, một đám mặt mũi hùng tợn cùng yêu quái chẳng khác. Thôn trưởng nói mang theo chúng ta đi hướng phía đông nhưng ai biết có gặp phải những người đó hãy không.. Hài tử câm thím thật là sợ hãi nhà, ngươi là một đứa trẻ khỏe mạnh có lẽ có thể chạy trốn nhưng ta chỉ là một quả phụ không ai lo..". Thanh âm ngày càng thấp phụ nhân rũ đầu, vô thành vô thức mà khóc.
Lâm quả phụ đã hơn 30 tuổi, không còn không cái, năm được mùa có thể dựa vào người trong thôn giúp đỡ miễn cưỡng sống quá, nhưng thời điểm này thì không có ai lo cho nàng. Nhưng người nàng trời sinh dẻo dai, dựa vào hướng bán đứng thân thể để được ăn, cắn răng theo kịp đại đội, cố gắng sống đến bấy giờ.
Người như vậy là đáng giá, bội phục.
Lâm Khả dừng lại một chút, từ trong ngực lấy ra một miếng vải vụn đưa cho đối phương ý bảo Lâm quả phụ lau nước mắt. Nàng hiện tại tuổi còn nhỏ cao không đến mét8 nhưng kia khổ nỗi cũng không giống cô nương. Nàng đem người bọc đến kín mít nhìn không ra cái gì khác, người khác tự nhiên cho rằng nàng là tiểu tử. Lâm Khả cũng không phản bác. Chỉ là lúc này nàng ở cùng Lâm quả phụ sẽ có nhiều hiềm nghi, làm người ta rơi nước mắt đương nhiên không thích hợp, đưa miếng vải qua ở cổ đại đã là cực hạn.
Lâm quả phụ ngẩng đầu, nhìn miếng vải ngẩn người.
Đấy chính là thứ tốt, trời ngày càng lạnh, trong quần áo có nhiều miếng vải vụn, liền nhiều thêm một phần hy vọng tồn tại. Nếu không phải Lâm Khả đôi mắt sáng, thân thể khỏe mạnh, tay lại mau thì cũng không đoạt được thứ này.
"Cho ta". Lâm quả phụ môi run run một chút, duỗi tay muốn nhận lại ngạch nỗi vì gì đó mà nhịn xuống "Ngươi, bản thân ngươi không cần sao? Ngươi vẫn là lấy lại đi, miếng vải này còn rất lớn, lưu trữ trong người cũng hữu dụng".
Loại thời điểm này còn có thể chịu đựng không tham lợi nhỏ, thật là chuyện tốt hiếm thấy.
Lâm Khả ban đầu chỉ muốn cho nàng lau nước mắt nhưng nàng ta nói vậy, Lâm Khả ngược lại có chút ngượng ngùng đem đồ vật thu hồi. Nghĩ nghĩ Lâm Khả quyết định nhét vải vụn vào tay Lâm quả phụ, rồi lại từ trong lòng lấy ra một khối vỏ cây.
Này một đường mọi người cái gì đều cũng ăn, loại vỏ cây này nhai lên ngòn ngọt, tương đối coi là một loại đồ ăn. Lâm Khả cũng giấu một khối lúc này lấy ra bẻ cho Lâm quả phụ một nửa.
Lâm quả phụ tức khắc ngây ngẩn cả người, vành mắt lại hồng lên: "Hài tử câm, ngươi..".
Giọng nói ngắt quãng, nàng lắc đầu, do dự đem vỏ cây tiếp nhận nói: "Đứa trẻ tốt, ngươi chính là tấm lòng thật tốt, chính là đầu óc choáng váng một chút. Nào không duyên không cớ đưa đồ ăn cho người khác'.
Lâm Khả nhìn nàng cười cười.
Nàng lớn lên đẹp mắt, tuy rằng trên mặt còn dính bùn nhưng đôi mắt lại sáng như sao trời, nụ cười giây lát lướt qua như gió nhẹ phát qua mặt hồ, lưu lại lòng người từng đợt gợn sóng.
Lâm quả phụ nhìn nàng gương mặt bỗng chốc đỏ lên qua một lúc lâu lúng ta lúng túng nói:" Hài tử, chúng ta cũng không biết có thể chống đỡ qua năm tai này, ngươi có hay không hưởng qua tư vị nữ nhân?".
Lâm Khả: .
Ai?