"Chúng ta nuôi nàng nhé!"
Thiếu niên bỗng nhiên kích động đến mức hai má hồng lên: "Ta vẫn luôn muốn nuôi một con giống cái, qua 2 năm nữa ta sẽ có tư cách để đi tranh cử bạn đời rồi! Không bằng nuôi người máy giống cái này để thử tay nghề xem sao, tốt biết mấy!"
Phi thuyền vẫn ở trong vũ trụ tăng tốc nhanh chóng, xung quanh có không ít hơn 5 chiếc tàu tuần tra, phi thuyền của người đuổi theo khi nãy từ lâu đã không còn bóng dáng nữa.
Khải La Nhĩ chậm rãi buông lỏng nắm tay, thon dài ngon tay nắm lấy cằm Thanh Tửu, vuốt thẳng mái tóc đen rối tung của nàng, không nhanh không chậm nói: "Giống cái rất quý giá. Mặc dù nàng là người máy giống cái, nếu muốn nuôi dưỡng, cũng phải hết sức cẩn thận."
Thiếu niên tàn nhang gật đầu một cái, giống như một chú chó con Nhật Bản ngồi xuống bên cạnh Thanh Tửu, nhìn chằm chằm một lượt từ trên xuống dưới đánh giá nàng.
Thanh Tửu bị xem đến có chút không thoải mái, ánh mắt hơi lay động, bỗng nhiên bị Khải La Nhĩ nắm lấy cằn, ánh mắt nhìn thẳng vào hai tròng mắt của hắn.
"Ta, Khải La Nhĩ."
Đôi mắt của Khải La Nhĩ có màu hơi tím lam, trong sáng như bầu trời ban đêm, lúc này chăm chú nhìn Thanh Tửu, ngắt đoạn mà giới thiệu từng chữ một.
Thanh Tửu biết vận mệnh tương lai của mình chính ở lúc nãy đã bị quyết định rồi. Hai người trước mắt này, đặc biệt là Khải La Nhĩ, sau này chính là chủ nhân của nàng.
Ở nơi xa lạ này, có đầy những kiến thức chưa biết, nàng phải bảo vệ tính mạng mình là điều trên hết, nàng phải chấp nhận thỏa hiệp theo, tích góp sức lực.
Chủ nhân, nhất định phải lấy lòng.
Thanh Tửu đọc theo một tiếng "Khải La Nhĩ", hơi ngồi dậy, thử thăm dò mỉm cười, chỉ vào chính mình, giọng nói cố tình hơi cứng nhắc: "Thanh, Tửu."
Đối với Khải La Nhĩ thì phát âm này có chút khó khăn, dừng một lúc, hắn không hề do dự mở miệng: "Tửu."
"Ngươi có thể gọi ta là Tửu Nhi" Một chữ thật sự kỳ quái, Thanh Tửu cười lớn hơn một chút, "Tửu, Nhi."
Khải La Nhĩ còn không có phản ứng, thiếu niên tàn nhang lại lao nhao lên!
"Người máy giống cái này trí năng quá! Không hổ là người máy của Á Đồ! Trời ạ, độ trí năng này nếu mang đi ra ngoài thì hoàn toàn không thua người máy giống cái sinh sản bậc 1 của Liên Bang! Không, nói không chừng còn mạnh hơn đâu!"
Hai nam nhân chưa từng nuôi dưỡng giống cái, đặc biệt là Khải La Nhĩ, đối với kiến thức cơ bản về giống cái, sau khi tốt nghiệp đã trả lại hơn nửa cho giáo viên, thậm chí còn không bằng vị thành niên tàn nhang Luân Tát Đa.
Hơn nữa đây lại là một con người máy giống cái, so với quy tắc chăn nuôi cơ thể sống giống cái khi bọn họ học trên lớn thì hoàn toàn bất đồng.
Luân Tát chính là tên của thiếu niên tàn nhang.
Sau khi quyết định sẽ nuôi dưỡng giống cái này, ăn, mặc, ở, đi lại của Thanh Tửu đều do hắn đảm nhận, mỗi ngày hắn đều pha chế một số đồ ăn từ các loại hoa quả, sau đó sau đó chuyên chú nói chuyện phiếm cùng Thanh Tửu, dường như muốn khai quật thêm mặt trí năng khác của nàng.
Trải qua Luân Tát mỗi ngày ngốc nghếch tự tìm hiểu đến nơi đến chốn, cuối cùng đã hiểu được không ít những thứ về Thanh Tửu, nhưng mà tìm hiểu về điểm khác của người máy giống cái và cơ thể sống giống cái thì lại rất mơ hồ.
Đây là một thế giới đực nhiều cái ít, tỉ lệ chênh lệch lại cực kì cao, cho nên rất nhiều giống đực cả đời đều không có khả năng tiếp xúc đến giống cái, nhiều nhất chỉ có thể kết hợp dựa vào kho trứng, nuôi một đứa trẻ, cũng xem như được an ủi phần nào.
Trong hoàn cảnh như vậy, có rất ít người có thể có được giống cái.
Nhưng nhu cầu vĩnh viễn là nguồn thúc đẩy cho sự phát triển tiến bộ của khoa học kĩ thuật, trước tình hình khao khát giống cái này thì người máy giống cái cũng được sản xuất ra. Khuôn mặt đẹp không tì vết, thân hình duyên dáng, các loại cấp bậc cùng các loại trí năng, cũng theo khoa học kỹ thuật không ngừng hoàn thiện tiến hóa.
Người máy giống cái xuất hiện không chỉ thỏa mãn khát vọng về giống cái của rất nhiều người, cũng thỏa mãn dục vọng của một số quý cao tầng khi không thỏa mãn với cơ thể sống giống cái hiện nay.
Còn về cơ thể sống giống cái ruốt cuộc có khuyết điểm gì thì Luân Tát không nói cụ thể, chỉ nói là trên người các nàng hơi nhiều lông, các đặc điểm của chủng tộc cũng rõ ràng hơn, cũng không hề thông minh lắm. Còn những điều khác thì khiến cho Thanh Tửu tự mình tưởng tượng.
Qua lời giới thiệu của Luân Tát, Thanh Tửu bỗng nhiên cảm thấy người máy giống cái ở thế giới này giống như búp bê hơi ở thế kỉ 21, chỉ là cao cấp hơn thôi..
Luân Tát cực kì thích nói chuyện cùng nàng, hắn đang tìm hiểu cách để sống chung với giống cái, toàn nói chuyện gì không đâu lải nha lải nhải, nhưng khiến Thanh Tửu biết được rất nhiều thông tin.
Qua lời của Luân Tát, nàng biết được ở thế giới này giống cái có địa vị rất cao. Một xã hội đực nhiều cái ít, khiến cho mọi người quen với hình thức một vợ nhiều chồng, nhưng cho dù là chế độ đa phu đi nữa thì cũng không thể đáp ứng đủ số lượng khổng lồ
thú nhân, cho nên phần lớn giống đực, cả đời đều sẽ không có cơ hội nhìn thấy cơ thể sống giống cái, bọn họ chỉ có thể thông qua kho sinh sản, cung cấp tinh trùng để kết hợn cùng với mẫu trứng có sẵn để mua thế hệ sau của mình.
Mặc dù biết cơ thể sống giống cái có địa vị cao hơn người máy giống cái rất nhiều thì Thanh Tửu cũng không có ý định tiết lộ thân phận cơ thể sống của mình, dù sao thì nàng vẫn còn nghi vấn về việc ngay từ ánh nhìn đầu tiên liền bị nhận định thành người máy giống cái.
Nàng đang suy nghĩ về nguyên nhân tại sao ngay từ cái nhìn đầu tiên liền bị nhận định thành người máy giống cái.
Hơn nữa không thể kiềm chế mà nhớ lại cái tên nam nhân Á Đồ trên phi thuyền, bàn tay bỗng nhiên biến thành vô số dây leo..
Những tin tức không đầy đủ của Luân Tát cũng phần nào khiến Thanh Tửu hình dung ra được hệ thống của thế giới này.
Không có biện pháp, Luân Tát mỗi ngày không phải lôi kéo Thanh Tửu chơi trò chơi trí tuệ, thì là cùng nàng nói về cơ thể sống giống cái có bao nhiêu tốt, hắn nằm mơ đều muốn có một người bạn đời giống cái, sau đó sinh một đống trẻ con.
Thiếu niên mơ mộng quá đơn thuần, Thanh Tửu vừa giả bộ biểu tình xi ngốc mà chơi xếp gỗ, vừa âm thầm bĩu môi.
"Ăn cơm trưa."
Cùng với một giọng nói trầm thấp thì dáng người cao gần hai mét Khải La Nhĩ đi tới gần, khuôn mặt anh tú lạnh lùng, màu bạc quân phục chỉnh tề, tay phải lại bưng một chén màu hồng phấn đang chậm rãi bốc lên khí nóng.
Thanh Tửu ngửi một phát liền biết đây nhất định vị dâu tây dưỡng dịch..
Từ khi bị bọn họ nuôi dưỡng đến nay, một ngày ba bữa cơm của Thanh Tửu không phải là dinh dưỡng dịch thì chính là bánh bích quy, ngoài ra đồ ăn ngày qua ngày đều như nhau, không hề đổi món mới khiến cho nàng ngày càng kén ăn.
Thanh Tửu đẩy xếp gỗ xôn xao đổ xuống, che miệng nhìn về phía Khải La Nhĩ, oan ức, dùng hành động thân thể để biểu thị phản kháng.
Biểu cảm căng chặt của Khải La Nhĩ hơi hơi buông lỏng, tràn ngập ấm áp.
Buông xuống chén, Khải La Nhĩ xoa xoa tóc mái của Thanh Tửu, "Ăn xong ngủ một giấc, tỉnh lại thì đến nhà rồi."
Nhà?
Thanh Tửu ở trên phi thuyền không biết ngày đêm không biết đã qua bao nhiêu ngày rồi, hiện giờ nói cho nàng biết sắp chạm mặt đất?
Nhà, là nhà của Khải La Nhĩ? Sẽ có hình dáng như thế nào? Có đồ ăn mới sao? Hằng ngày có còn phải ở trong không gian hẹp hòi chơi xếp gỗ không? Nàng sẽ vào "Nhà" với danh phận gì?
Nói thật, còn sống nhàm chán như vậy, Thanh Tửu sắp kiểm soát không nổi nội tâm khủng hoảng cùng nôn nóng rồi!